Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2007

Viết cho con gái của mẹ

Ngày con mới 2 tháng tuổi, mẹ đã phải gửi con vào nhà trẻ rồi. Nhớ lại hồi ấy cuộc sống quá ư là khó khăn. Tiền lương của ba mẹ cũng chỉ đủ lo trang trải mọi chi tiêu dè xẻn trong gia đình. Khi mang thai mẹ không có chế độ chăm sóc con từ trong bụng mẹ, bữa cơm tập thể ngày ngày chỉ có vài con cá và tô nước rau muống vắt chanh… Thế đấy, con ra đời trong hoàn cảnh như thế...

Ngày con chập chững biết đi, mẹ thường xuyên đi công tác xa. Có những tối trước mặt là núi đồi trùng điệp, lòng mẹ cồn cào nỗi nhớ, cứ dõi mắt về phương trời xa, ngóng con, không biết con ở nhà thế nào, có quấy quá ba không, giấc ngủ con có an lành… Nỗi lo lắng cho con bao giờ cũng đè nén trong lòng mẹ.

Ngày ba ngã bệnh, con là người bình tĩnh kêu xe cấp cứu đưa ba đến bệnh viện. Còn mẹ, mẹ chỉ biết khóc, không đủ sức giải quyết được gì. Mẹ dồn sức nặng lo toan trên đôi vai nhỏ bé của con.

Ngày con chập chững vào đời, thì ba đã không còn, chỗ dựa tinh thần hụt hẫng. Không còn sự dẫn dắt, chỉ vẽ của ba, con tự bươn chải vào đời, tự suy nghĩ trong mỗi hành động. Con trưởng thành trước tuổi rồi. Không có những hồn nhiên vui tươi như những cô thiếu nữ cùng tuổi.

Con gái của mẹ là thế, mẹ mãi ân hận là không làm được nhiều điều cho con từ ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành. Chỉ có điều mẹ mong con luôn vững vàng trên đôi chân của chính mình.

9.2006


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét