Mấy hôm nay SG cứ mưa rỉ rả, bó gối trong nhà nhìn mưa... nhớ chiều mưa Đà Lạt. Nhớ buổi chiều đặt chân trên thành phố mờ mờ sương.
Đà Lạt lúc đầu không nằm trong kế hoạch chuyến đi lần này. Con trai bảo mẹ: Nha Trang lên Đà Lạt chỉ có vài tiếng, sao mẹ không đi luôn cho biết. Thế là cùng Gió quyết định lên rừng sau một ngày rưỡi rong chơi ở biển với những thân tình cũ. 12 giờ trưa 23/7 cả hai có mặt trên chuyến xe Nha Trang - Đà Lạt của Phương Trang. Đoạn đường đèo quanh co luôn làm cho mình có cảm giác hồi hộp... có những lúc sương mù trắng xóa, tài xế chỉ nhích tay lái thật chậm, thật chậm. Và... chiều Đà Lạt se se lạnh... trước mắt, những đoạn đường dốc, những con người hình như chậm chạp chứ không vội vã như người Sài Gòn. Đà Lạt mờ mờ sương phủ như đã từng gặp gỡ vẻ đẹp ấy trong những giấc mơ với những đồi hoa vàng. Và ngay khi vào khách sạn, cả hai quên cả mệt mỏi lại thả bộ trên những con đường dốc Đà Lạt... ngắm một Hồ Xuân Hương về đêm, ngắm dòng người du lịch tấp nập ở khu phố đi bộ.. đêm ở đây rất chộn rộn...
Chiều mưa có 2 phụ nữ không còn trẻ lại thích "khám phá" đỉnh Langbiang mù sương. Cũng nhớ những nụ cười khi bắt gặp ở quầy chờ lấy vé. Chắc họ ngạc nhiên... khi thấy 2 bà già đòi lên đỉnh... hì hi hi.. giờ nghĩ lại tự dưng cũng cười cười. Ở đỉnh Langbiang mù sương trắng xóa, chỉ biết đứng nhìn với niềm tiếc nuối là không được nhìn bao quát cảnh Đà Lạt. Không được ngắm vẻ đẹp mơ màng ấy ở độ cao hơn 2.000m. Đành quay ra xe về trong chiều mưa với cái lạnh co ro trong chiếc áo len và khăn quàng cổ không đủ ấm nhưng vẫn thích đến một nơi nữa là Thung lũng vàng...
Theo như hướng dẫn viên, Thung lũng vàng là điểm du lịch mới... nhưng là điểm đón khách tấp nập, từng đoàn xe qua lại có khi kẹt cả tiếng đồng hồ... Trời lại mưa... cơ man không biết bao nhiêu là cảnh hữu tình, chỉ dạo được chừng 1/3 và dừng chân trú mưa ở những chòi nho nhỏ... để chụp hình trong tiết trời xám xịt.
Và lại cười.. quả là cuộc sống thật dễ chịu khi có những cười vui... Và tư hứa sẽ đến Đà Lạt vào một dịp khác nữa!