Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

Mùa hè, thành phố

Mùa hè trong những thành phố, những thị trấn không phải chỉ nhọc nhằn dưới cơn nắng lửa và mệt mỏi bởi động cơ và khói xe. Mùa hè bây giờ còn được đốt cháy bằng những cơn sốt lạ lẫm, ồn ào, những cơn sốt nhức nhối con người và có tác dụng đánh gục lương tri, nói tóm lại những ngày mùa hè trong thành phố là những ngày bạo động. Ví dụ như chúng ta vừa bước vào thành phố, ví dụ như chúng ta vừa trở về, đêm đêm không phải chỉ nghe có tiếng còi thảm thiết rít lên ngoài đường phố, không phải chỉ nghe có tiếng súng nổ bừa bãi và vội vàng, không phải chỉ nghe có tiếng động của những con chuột khổng lồ làm rung rinh căn gác tối – những con chuột trong các thành phố bây giờ to béo một cách đáng sợ. Hình như mùa hè của tôi trong các thành phố là một sự bất an vô cùng, bên những xâu xé tranh chấp, bên những vụ khủng bố và truy lùng, bên những ngôn ngữ ồn ào của mùa tranh đấu, bạo động. Trò chơi của những tên hoạt đầu, những tên tài phiệt đã mở ra, sân khấu đông đúc nghẹt cứng những tay diễn trò và khán giả có người vẫn ngủ quên, có người đã tỉnh dậy vội vã lau nước mắt. Cái đáng buồn hơn nữa là cửa rạp đã được khóa kỹ bằng xích sắt viện trợ.

Mùa hè, tháng sáu trong một thị trấn lớn miền Trung, tôi buồn bã đi bộ dưới những tòa nhà cao lớn quá sức để tìm kiếm lại bằng hữu mình. Một điều mà tôi mới nghĩ đến là có phải với một tình thế nào đó, khi những đàn chuột khổng lồ rời khỏi chỗ ẩn nấp của chúng, ngang nhiên di động một cách rất tự do thì con người bắt buộc phải lẩn trốn, lén lút và luôn luôn đặt mình trong một tư thế cần thiết, không phải là để đối phó mà là tiếp tục lẩn tránh để sống sót. Lẩn tránh, thật phiền nhiễu, nhưng làm sao được khi anh đang bị săn đuổi, lúc đó đời sống không phải là sự tìm tới hạnh phúc nữa mà trái ngược lại, hạnh phúc là sự duy trì đời sống. Trong một thị trấn lớn, tôi đã tìm kiếm những bằng hữu của mình trong hoàn cảnh như vậy. Có thể những người này lẩn trốn trong một nhà giảng đạo, có thể trên gác chuông thánh đường, có thể trong một tu viện, dưới gốc những cây sứ trắng ngát hương sau ngôi chùa cổ, trong một căn nhà âm u ở ngoại ô, trong vườn dừa bên kia con sông xanh, có thể trong một quận lỵ buồn thiu ở đâu đó. Cuối cùng tôi nghĩ họ có thể đang nằm trong nhà giam, trong một cơ quan điều tra an ninh hay một chỗ nào đó tương tự như vậy – ở đây bây giờ những nhà tù được mở ra khắp nơi dưới nhiều danh xưng làm tôi hết biết gọi tên. Sự thật bây giờ đã trở thành một điều cấm kỵ, nói lên sự thật đã trở thành tội trạng, tiếng nói của chúng ta bây giờ không thể còn màu xanh, màu hồng như mong ước, tiếng nói của chúng ta đã trở thành màu đen, sự sống như thế đã trở thành một sự sống bị tước đoạt, và giá trị của con người – nếu có thể nói như vậy – chỉ có khi chúng ta dám lẩn tránh sự săn đuổi của bạo lực, nói cách khác, chúng ta có đủ kiên nhẫn tiếp tục sử dụng tiếng nói màu đen và đủ can đảm làm cho thứ ngôn ngữ bị cấm đó thành ngôn ngữ phổ quát cho thời đại.

Mùa hè, trước hôm tôi về tới thành phố, buổi sáng khi sửa soạn rời đồn quân, một anh lính khoảng ba mươi tuổi treo cổ chết trong cầu tiêu phòng an ninh đơn vị. Trong thành phố, tôi hay tin hai người bạn cũ được mời tới Ty An ninh vì một lý do sẽ cho biết sau. Những bài thơ của họ mà tôi đã được đọc quả thực là một vết ô nhục dành cho một chế độ, chế độ lớn mạnh lên được nhờ vào con số lớn lao những lao công chiến trường, tù nhân và những người lẩn trốn.

Những ngày cuối mùa hè, vô tình tôi phải ở nán lại trong thành phố trước khi trở về mặt trận Tây Nguyên. Trở về mặt trận, tôi cố ý nhấn mạnh những chữ buồn thảm đó bởi vì tôi có thể hiểu được một cách dễ dàng rằng, cho đến giờ này thành phố vẫn chưa phải là chỗ dung thân của tôi được, nói khác đi một cái gì như định mệnh, tôi còn nhiều liên hệ bó buộc tới các mặt trận xa xôi. Chỗ đứng của những người như tôi trong thành phố, nếu cần phải nhắc lại thêm một lần nữa, là những vỉa hè, những bến xe, những con đường nhộn nhịp nhưng quạnh hiu, những bữa cơm nhờ vả vào anh em bằng hữu xa gần; thành thực mà nói dù có bi thảm đến đâu, chúng tôi đã sống những ngày đó như một gã ăn mày chưa đủ can đảm quỳ lạy ngoài xó chợ. Quả thật tôi đã không dám đi mạnh chân qua những vỉa hè lộng lẫy và đắt tiền, không dám bước vào căn nhà bốn tầng của một anh bạn, luôn luôn tôi tưởng như mình bị nhìn ngắm bởi những cặp mắt xua đuổi; thật sự tôi đã hiểu tại sao nghèo đói là một tội lỗi. Một người bạn cũ đã tỏ ra hằn học khi tôi không chịu nghe theo lời khuyên của anh, là hãy rời chiến trường mà trở về thành phố; nhưng làm sao tôi có thể sống trong một khung cảnh không chút liên hệ nào với mình, làm sao tôi có thể chịu đựng được những ngày tháng xa lạ của mình trong một thành phố náo động và bạo động. Tôi còn quá trẻ để đi ăn mày và tôi cũng đã quá già để vào sống trong viện mồ côi. Nói theo sách vở và chữ nghĩa: hãy nghĩ tới tương lai mà sống. Tôi không được cái sung sướng như những người sống thoải mái trên các cao ốc, tôi cũng không có cái hãnh diện của những người đang nằm trong những trại tù nên tương lai của tôi thật khó mà nghĩ tới được, tựu trung tương lai của những người như tôi đang nằm trong tay phường lái buôn. Trò chơi qua ngày lý thú nhất của tôi là sắp những con cờ vào vị trí đã được vẽ sẵn của nó, rồi đẩy một con chốt đầu tiên tiến tới trước một bước. Chỉ duy nhất một bước mà thôi, ngay sau đó tôi rời bỏ bàn cờ, bởi vì tôi biết còn khó khăn lắm mình mới bước được sang phía bên kia sông.

Mùa hè của tôi trong thành phố có lẽ sẽ kết thúc bằng một trận mưa. Một trận mưa tàn bạo.

THẾ VŨ

Sài Gòn tháng 6/1971

(Tạp chí Trình Bầy, số 23 ngày 3.7.1971)

--> Read more..

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007

Nhìn những mùa thu đi

Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Khánh Ly

Nhìn những mùa thu đi
em nghe sầu lên trong nắng
và lá rụng ngoài song
nghe tên mình vào quên lãng
nghe tháng ngày chết trong thu vàng

Nhìn những lần thu đi
tay trơn buồn ôm nuối tiếc
nghe gió lạnh về đêm
hai mươi sầu dâng mắt biếc
thương cho người rồi lạnh lùng riêng

Gió heo may đã về
chiều tím loang vỉa hè
và gió hôn tóc thề
rồi mùa thu bay đi
trong nắng vàng chiều nay
anh nghe buồn mình trên ấy
chiều cuối trời nhiều mây
đơn côi bàn tay quên lối
đưa em về nắng vương nhè nhẹ

Đã mấy lần thu sang
công viên chiều qua rất ngắn
chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng
đến thu này thì mộng nhạt phai.

--> Read more..

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2007

Một số hình ảnh Thế Vũ lúc sinh thời

Thế Vũ thời trai trẻ
Thế Vũ trong ngày cưới - 1981


Thế Vũ và con gái

Thế Vũ năm 2003
Thế Vũ tại chái nhà sau XN May Nha Trang
Thế Vũ và con trai

Gia đình Thế Vũ tại chái nhà sau Xí nghiệp May Nha Trang


Thế Vũ và con gái tại nhà em út

Tại đám cưới em út

Thế Vũ với sinh nhật con gái (P.An-cài tóc xanh) năm 5 tuổi

Thế Vũ - Những ngày đầu ở Báo Thanh Niên

Thế Vũ - Những ngày đầu ở nhà trọ Lê Văn Sỹ (1992)

Thế Vũ (thứ hai, bên trái) với Xuân Hòa (bìa trái) và Nhựt Quang (bìa phải) tại Nha Trang

Thế Vũ (thứ hai từ bên phải) với các đồng nghiệp tại Hội VHNT năm 1989

Với bạn bè tại SN Phương An (5 tuổi)

Tại Nhà thiếu nhi tỉnh Khánh Hòa
Bim làm nũng với ba

Thế Vũ tại Thái Lan

Thế Vũ với Ngọc Hải (Báo Thanh Niên) tại Thái Lan

Thế Vũ - thứ hai bên phải với đồng nghiệp Báo Thanh Niên

Thế Vũ với Đoàn Mẫn (Báo Thanh Niên)

Tại nhà Tôn Nữ Thu Thủy

Với bạn tại nhà 112 Chung cư Thanh Niên (Q.Tân Bình, TP.HCM)
--> Read more..

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2007

Lần giở những trang thư cũ…

Năm anh quyết định vào Sài Gòn, còn nhớ lúc ấy Bim hãy còn nhỏ lắm, chỉ mới tập tành viết được chút ít, và đây là những bản scan lại những bức thư cùng những hình vẽ Bim tặng ba.

Nha Trang, ngày 7 tháng 2 năm 1993

Ba kính!

Ở nhà, chị An tập xe đạp được rồi. Ở nhà ti vi đã có màu (tự nhiên có). Tháng này con không được bé ngoan. Bưã nào, có ai vô S.Gòn, ba mua cho con với chị An đồ bán hàng. Hôm qua mẹ chở tới nhà cô Mậy chơi, nhà cô Mậy đẹp lắm ba à! Nhà rộng, vưà đủ tiện nghi nữa. Bốn người như nhà mình sống cũng đủ nữa. Ước gì mình cũng được như vậy. Con có vẽ tặng ba ngôi nhà.

Thôi con dừng bút đây. Mong ba khỏe mạnh, ba đừng hút thuốc nhiều nữa.

* Đây là thư của Bim. Em Bim đọc cho con (An) viết.

Con trai cưng của ba

Phương Anh

…Và bây giờ Bim đã lớn ngần này rồi, ba thì cũng đã đi xa lâu lắm rồi…

Còn đây là những bức thư P.An viết cho ba, nét chữ chững chạc hơn.

Ba kính!

Con và em Bim rất nhớ ba. Buổi chiều hôm đó, em Bim khóc dữ lắm, la hét, đập đồ gần hơn 2 tiếng đồng hồ, đòi đi Sài Gòn với ba. Mẹ dỗ dành thế nào nó cũng không nghe. Mẹ đành phải hứa tối ăn cơm xong mẹ sẽ chở đi.

Con được đưa đón rất đầy đủ nhưng cũng có khi đi học trễ. Con sẽ cố gắng học hành để kết quả cuối năm đạt học sinh giỏi. Từ ngày ba đi, mẹ rất bận. Mặc dù đau tay, nhưng mẹ ráng rửa ly, rửa tách, chén… Con còn phụ mẹ rửa chén, ly. Mỗi tuần con lau bàn ghế vài lần như ba dặn.

Em Bim ở nhà có lúc hư có lúc ngoan. Em đòi tiền mẹ mua đồng hồ, kẹo, bánh. Em không có hỗn với mẹ. Tối, em không chịu đánh răng, rưả ráy. Em đã bớt đánh con. Khi con học và làm bài, em vẫn còn phá phách con. Đến tối, anh Thông chở con với em về. Ở nhà, con và em chơi rất hòa thuận. À! Con quên mất. Hôm thứ tư ngày 19-2-92, em Bim đạt xếp loại năng khiếu vẽ B. Nhận phần thưởng là một quyển vở, một cây bút chì, đồ gọt. Em vưà được cô bôi son đỏ chót, má hồng, mắt xanh lè.

Con và em nhớ ba vô cùng!

Nha Trang ngày 30-6-92

Ba!

Con mới nhận thư ba. Học tin học rất dễ. Buổi đầu thì sơ lược về tin học. Con đã biết sự xuất hiện của máy vi tính. Buổi hai thì sơ lược về tổ chức của máy vi tính. Qua đó, con biết được các thiết bị chính của maý vi tính. Bữa nay thì thực hành giống như chơi điện tử vậy đó ba. Chơi đủ thứ trò chơi hết. Chơi bắn chữ rồi chơi đẩy gạch… Học hè thì chủ yếu là ôn lại mà thôi.

Sức khỏe của con bình thường. Chiều nay, em Bim bị sốt nhẹ, mẹ đã cho em uống thuốc rồi. Mẹ đã mua phong kẹo Thái cho em. Em nói: “Khi nào ba về, ba mua một phong kẹo Thái nữa!”. Hôm mà, nghe mẹ nói được phân nhà ở lầu ba thì em nói một câu làm con thương ba lắm: “Ba bị đau phổi sao lên lầu ba được”.

Mong ba khỏe, ba ráng thu xếp để về với con và em Bim.

Con của ba

Phương An

Nha Trang, ngày 24-8-92

Ba kính!

Mấy lâu nay, ba có khỏe không. Ba đã bớt ho chưa? Con và mẹ vẫn bình thường. Em Bim thì bị bệnh uống thuốc bác Duật đã đỡ rồi. Ngày 29-8, con đến trường để chuẩn bị năm học mới, còn em Bim thì 5-9. Mẹ đã đóng tiền học cho con là 42 ngàn, em Bim thì 60 ngàn. Mẹ đã mua cho hai con mỗi đứa một đôi giày, dép. Bim thì thích đôi giày lắm, chưa có đi học mà cứ đòi mang hoài, đụng ai cũng khoe. Mẹ la thì em nói: “Bim thích, vậy đó rồi sao!”. Mẹ may cho con một bộ đồ đi học và một cái váy sọt để đi học. Còn em Bim, mẹ may đến 2-3 bộ lận. Có mấy buổi chiều, mẹ chở con với em Bim lên bác Sang để hỏi thư ba nhưng không có, em còn đòi ăn bánh nữa. Em hư ghê vậy đó! Sáng sáng, thường hay có phim nếu ở nhà thì tụi con hay mở xem. Tối nay, có tiếp bộ phim “Nước mắt người giàu” tập 41 rồi ba.

À! Chiều hôm qua, mẹ với tụi con hì hục kê lại cái giường rồi; hôm nọ, con và em Bim cũng lau sách bỏ vào thùng giấy của cơ quan cho. Cô Tâm còn hứa cho mẹ một cái nữa và mẹ sẽ tiếp tục bỏ sách vào cho đỡ bụi.

Con dừng bút đây. Em Bim đang giành vẽ tặng ba. Ba quay tờ giấy này ra xem để xem em vẽ.

Con của ba

Phương An

Nha Trang, ngày 9 tháng 10 năm 1992

Ba!

Ngày 4.10: Ba gửi tiền về. Buổi chiều, mẹ đi đón em Bim rồi cho hai chị em đi ăn chè.

Ngày 5.10: Mẹ bị mệt mỏi trong người. Con và em Bim phải đấm bóp cho mẹ. Em Bim nói mẹ đi bác sĩ. Mẹ nói không có tiền thì em Bim xin mẹ 200đ để dành mẹ đi bác sĩ.

Ngày 6.10: Mẹ mua cho con một cái áo khoác màu hồng. Em Bim thấy vậy cũng đòi mua luôn. Ở trường nhổ cho em Bim một cái răng. Em về khoe là không khóc gì hết. Chiều đó, em đòi ăn cháo mẹ phải nấu cháo cả nhà ăn. Học thêm cô ra đề tả một bạn được mọi người quý mến trong lớp em, con đã tả bạn Hoàng Dung và được cô cho điểm A.

Ngày 7.10: Em Bim đi học về bắt mẹ và con phải gọi là “mỏ heo” chứ không được là ‘bim” nữa. Đến hôm nay, em nói là mặt đã tròn tròn rồi.

Ngày 8.10: Em Bim đi học về khoe được cắm cờ vì kể chuyện “Ba cô gái” hay. Em đã kể chuyện naỳ cho mẹ và con nghe, em kể giọng bà già rất diễn cảm. Con vẫn đi học bình thường. Chiều nay, con đi học bồi dưỡng. Còn Mèo nó chở con về, tưởng đâu nó chở nhanh hóa ra nó chở chậm lắm ba ạ. Vừa về đến nhà là mẹ cũng đón em về. À! Em Bim nói ba mua cho em hộp bút chì Trung Quốc để em tô màu.

Ngày 9.10” Em Bim mới có sổ bé ngoan đó ba. Nhưng mà em Bim không được bé ngoan tháng mà là bé ngoan tuần. Một tháng có 4 tuần mà em Bim chỉ được 2 cái bé ngoan đó là tuần 2 và tuần 3 nên cuối tháng chỉ được bé ngoan tuần. Vậy mà em Bim cứ khoe là ngày nào cũng có cờ! Hồi trưa em Bim nói: “Ba có nhớ không mà ba dề lâu vậy”. Thế thì khi nào ba về?

Mong ba khỏe.


Nha Trang, trưa 16-6-93

Ba kính

Con vừa mới đi học về nên viết thư cho ba đây.

Dạo này ba có được khỏe không? Mẹ và hai con vẫn khỏe. Bim đã uống xong ba thang thuốc trị lãi. Bây giờ, mẹ lấy thêm bảy thang bổ nữa cho con uống. Từ ngày mẹ mua cặp vợt 30.000 đồng, em Bim ít chịu học hơn. Lâu lâu, em mới lấy vở ra viết vài chữ rồi lại dẹp. Việc học hè của con cũng bình thường thôi ba ạ. Chiều nào, ba mẹ con cũng đi tắm biển cả. Mỗi lần, em Bim nghe tiếng còi tàu vang lên em Bim lại nói nhớ ba. Trưa nay, em Bim đòi viết thư cho ba nhưng lại không biết viết chữ nên em tủi thân oà lên khóc. Ba biết không? Ở nhà, em Bim lấy sợi dây chằng cột lên rồi cột thêm cái gối ôm lên làm đồ tập vỏ đó ba. Con nói em Bim khôn. Em lại cãi con nói là thông minh chứ không phải khôn.

Thôi, con dừng bút đây. Mong ba khỏe mạnh và hút thuốc ít thôi. Con mong thư ba nhiều…

Con gái của ba

Phương An

Nha Trang, ngày 1-3-94

Ba kính!

Nhân ngày nghỉ, con viết mấy dòng kính thăm ba.

Ba khỏe chứ? Ba đừng hút thuốc nhiều nhé! Bữa ba về, con thấy ba ho nhiều quá đấy. Ba ráng giữ sức khỏe. Mẹ bị “bệnh” buồn ngủ vào lúc 6 giờ tối ạ.

Con được nghỉ học ba ngày liền vì kỳ thi quốc gia được tổ chức tại trường. Trong ba ngày, con sẽ cố gắng thu xếp bài vở cho hết. Ba còn nhớ Ngọc Hà, bạn con? Nó xin vào học Anh văn chỗ mợ Vân đó.

Em Bim mới mua cái đồng hồ điện tử 14.000. Em Bim thích lắm, cứ xem giờ suốt. Cứ hễ con hỏi “What’s the time?” là em Bim nói liền giờ - phút – giây trên đồng hồ. Con bày em Bim đó ba. Cô mới phát phiêu liên lạc của Bim. Em Bim được: Hát A, Vẽ A, Thể dục A, Toán B, tiếng Việt B, Hạnh kiểm tốt. Em Bim học ít A quá ba.

Ba ơi, để con kể điểm cuả con cho ba nghe nha: Văn, kiểm tra miệng 7, Luận văn: 7; Toán: KT miệng 7, KT 15 phút: 10; KT 1 tiết 9; Anh: KT miệng 8; KT 15 phút: 9, KT 1 tiết 9; Điạ: KT miệng 8; GDCD: KT miệng 8, KT 15 phút 9; TD: KT miệng 6; Sử: KT 15 phút: 7.

Con dừng bút đây. Chào ba. Kính chúc ba sức khỏe dồi dào. Mong thư ba nhiều lắm.

Con gái của ba

Phương An


Con gái nhỏ ngày nào của ba giờ cũng đã trưởng thành rồi…

--> Read more..