Hiển thị các bài đăng có nhãn baivietcuaban. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn baivietcuaban. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Hoa tre

Tối đi dạo bắt gặp một loài hoa bình dị - hoa tre.  Chia sẻ cùng các bạn.

(ĐVO) Gần gũi với người Việt nhưng tre lại tồn tại một bí ẩn lớn, mà rất ít người có cơ hội được khám phá - đó là những bông hoa tre.

Hình ảnh những lũy tre vút cao đã trở thành biểu tượng của làng quê Việt Nam từ hàng nghìn năm qua. Đối với người Việt, cây tre là một phần không thể tách rời khỏi đời sống thường ngày cũng như nền văn hóa của cả dân tộc.  

Gần gũi là vậy nhưng trong những cây tre tồn tại một bí ẩn to lớn, mà rất ít người có cơ hội được khám phá - đó chính là những bông hoa tre.

Điều thứ nhất khiến hoa tre được coi là một bí ẩn chính là chu kỳ nở kỳ lạ. Theo kinh nghiệm truyền lại từ nhiều thế hệ, phải từ 60 đến 100 năm, tre mới nở hoa một lần. Một khoảng thời gian dài bằng cả một đời người.

Điều thứ hai là một giai thoại: thời điểm tre nở hoa cũng là thời điểm tre bắt đầu giã từ cuộc sống. Sau mỗi vụ nở hoa, những cây tre sẽ khô kiệt, tàn úa và không bao tự giờ hồi sinh, mà phải nhờ đến bàn tay con người trồng lại. 

Theo quan niệm Á Đông, tre trúc là biểu tượng của mẫu người quân tử bởi loài cây này tuy cứng mà vẫn mềm mại, đổ mà không gãy, lòng rỗng không như tinh thần an nhiên tự tại, không mê đắm quyền vị, vật chất. Và cũng như một người quân tử, tre và hoa tre chết đứng chứ không rũ xuống như những loài hoa khác. Đó quả là một hình ảnh hiên ngang hiếm thấy giữa đất trời.

Đưới đây là một số hình ảnh hoa tre ở Việt Nam được các thành viên chia sẻ trên các diễn đàn:
Hoa tre, loài hoa rất ít người có cơ hội nhìn thấy thường nở thành chùm, có màu vàng, tùy từng loài mà hoa sẽ có sự khác biệt ít nhiều. Ảnh: neucoyeutoi2007 (Flickr).
Hoa tre phất phơ trong gió vùng cao. Ảnh: Qvuhoang (Flickr).
Dáng vẻ thướt tha như những cành liễu rủ. Ảnh: Phạm Quang Thái.
Cận cảnh hoa tre với những nhụy vàng lủng lẳng. Ảnh: chu_thieu hiep (Photo.tamtay.vn).
Nụ hoa tre thon dài và cứng cáp. Ảnh: P-Nguyen (Nikonvn.com).
Nếu nhìn kĩ, nụ hoa tre trông giống như những búp măng thu nhỏ. Ảnh: P-Nguyen (Nikonvn.com).
Những đóa hoa nở từ mắt tre già cỗi. Ảnh: Geobic (NuocNga.net).
Chu kỳ nở lạ lùng của hoa tre kéo dài từ 60 đến 100 năm, bằng cả một đời người. Ảnh: chu_thieu hiep (Photo.tamtay.vn).
Do rất ít cơ hội bắt gặp, những người được chiêm ngưỡng hoa tre là những người rất may mắn. Ảnh: Phạm Quang Thái.
Hoa tre khô trở thành một vật trang trí hiếm có và rất thẩm mỹ. Ảnh: P-Nguyen (Nikonvn.com).
-Kỳ thú vẻ đẹp 'trăm năm nở một lần' của hoa tre

http://hongbagai.blogspot.com/
--> Read more..

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Cuối tuần cùng Quỷ Cốc Tử du lịch Tây Bắc


Bài viết của Quỷ đăng ở báo Doanh nhân Sài Gòn nè...  có lẽ bạn cũng ngạc nhiên không nghĩ chàng thanh niên rất trẻ này lại đi nhiều và viết nhiều và lưu lại nhiều cảm xúc những nơi đã đặt chân đến.


Hắn ta và bạn gái nè


Y Tý - Chân chạm mây, tay với trời

Y Tý, một cái tên có lẽ rất lạ lẫm song lại là niềm mơ ước của những người say mê du lịch khám phá. Có quá nhiều câu chuyện ly kỳ về vùng đất này đã thôi thúc chúng tôi khởi hành một chuyến khám phá.



Y Tý là một xã biên giới vùng cao Tây Bắc, thuộc huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Con đường từ Lào Cai đến với Y Tý chỉ tầm 70km nhưng chẳng dễ dàng chút nào, đầy sỏi đá, cát bụi mịt mù, hết dốc lên khúc khuỷu rồi lại dốc thăm thẳm.

Bên núi cao, bên vực sâu, khiến chiếc xe Win gào rú lồng lộn rồi cũng phải mệt nhoài thở dốc. Khi xe vượt qua những đỉnh núi cao hàng nghìn mét, nhìn xuống, những bản làng người Mông, Dao, Hà Nhì chỉ bé xíu như món đồ chơi, những cung đường ngoằn ngoèo uốn lượn vắt mình trên lưng chừng núi như những sợi chỉ mảnh trắng mờ giăng lưng trời.

Khởi hành từ lúc 8 giờ sáng, chúng tôi đến Y Tý thì đã nhập nhoạng 6 giờ chiều. Mặt trời đã khuất núi, chỉ còn chút ánh hoàng hôn le lói, chúng tôi vội vào đồn biên phòng trình báo rồi nghỉ tại nhà một người Mông.

Cả Y Tý có 2 chỗ nghỉ trọ là nhà cô Mỵ và nhà hàng xóm bên cạnh. Đến khoảng 5g30 thì không ngủ được nữa, nên tôi trở dậy. Vừa mở cửa ra thì bàng hoàng sửng sốt với những gì bày ra trước mắt.

Một tấm chăn mây khổng lồ được choàng lên núi rừng Y Tý đang co ro chìm trong giấc ngủ. Chúng tôi lấy xe phóng thật nhanh ngược về hướng Ngãi Thầu, bởi tin rằng sau những dãy núi kia sẽ là một thiên đường mây như trong những câu chuyện cổ tích.

Biển mây cứ chập chùng dần mở rộng, trên đỉnh của những dãy núi xa, nắng ban mai đã phủ tràn, một vùng núi rừng đang dần bừng sáng, biển mây khẽ cựa mình thức giấc.

Một bên mây, một bên đường và một cuộc truy đuổi quyết liệt hồi hộp, vội vã và đầy lo lắng. Lo là không kiếm được chỗ đẹp nhất để ngắm mây, lo mây sẽ tan mất...

Càng lên cao thì thiên đường càng mở rộng, ánh nắng ban mai tuôn chảy khắp núi rừng, cả biển mây tràn ngập trong ánh nắng. Người cứ lửng lơ chao đảo, cảnh vật hiện hữu trước mắt nhưng không thể tin được, cảm giác thế giới này không tồn tại.

Nơi chúng tôi đứng là một mỏm núi nhô ra, còn mây thì vây quanh tràn ngập. Cả một biển mây cuồn cuộn, trắng xóa, gió thổi nhẹ mây khẽ trôi, cả một biển bông mênh mông bồng bềnh khẽ rùng mình chuyển động.

Lấy máy ảnh ra chụp, nhưng càng chụp càng thấy lúng túng, bức bối, bởi không biết làm sao để ghi lại trọn vẹn hình ảnh choáng ngợp cảm xúc này.

Có lẽ mây kia cũng giận dỗi vì lỡ tốn công khoe mình với kẻ bất tài nên cả một vùng khổng lồ ào ạt đổ tới, chưa đầy một phút ngập mình trong mây, chẳng còn biết đâu đất, đâu trời.

Nhìn lên vẫn thấy cung đường còn ngút trên cao, vậy là chạy tiếp. Chạy một chút rồi lại dừng, dừng rồi lại đứng ngẩn ngơ, cuộc rượt đuổi đến ngạt thở của cảm xúc. Nàng mây giờ đây không còn e ấp ngái ngủ như lúc ban sớm mà đã bừng thức giấc.


Cả một vùng mây trắng mênh mông rùng rùng chuyển động, hàng triệu triệu đụn mây bạc đón ánh ban mai rồi phản chiếu, khắp núi rừng rực ánh hào quang, những tia nắng xuyên qua mây, qua rừng cây đổ dài trên con đường đất đỏ rồi phủ chụp lên khắp bản làng.

Khung cảnh sao mà thần tiên huyền hoặc và kỳ diệu quá, đến cả những người Mông thân quen với cảnh này vẫn còn say sưa đón nhận. Chẳng thể biết cảm giác ấy kéo dài bao lâu bởi thời gian đều dừng lại, chúng tôi cứ đứng yên là lặng ngắm, đứng mãi rồi thì một cảm giác tiếc nuối dần xâm chiếm.

Quay về Y Tý lòng vẫn cứ lâng lâng. Cảm giác ấy sống nguyên vẹn đến mấy ngày sau của cả hành trình. Và đến bây giờ khi tôi hồi tưởng lại, Y Tý cũng đang bừng thức tỉnh. 

Vài thông tin để "săn mây" Y Tý

Hành trình: Từ Hà Nội đi Lào Cai bằng tàu hoặc xe giường nằm chất lượng cao. Từ Lào Cai có thể đi Y Tý bằng 2 đường:

1. Lào Cai - Bát Xát (11km) - Trình Tường (26) - Lũng Pô (19km) - A Mú Sung (7km) - A Lù (7km) - Ngãi Thầu (5km) - Y Tý(7km): đường đi tốt mùa khô, mùa mưa rất cực. Chỉ khó khăn khúc Ngãi Thầu - Y Tý vì sình lầy nhiều.

2: Lào Cai - Sa Pa (38km) - Mường Hum (42km) - Dền Sáng (10km) - Y Tý (29km): đường đi rất mệt do lổn ngổn đá.

Đi đường nên dự phòng đem theo chai xăng vì ít chỗ đổ xăng. Từ Y Tý chạy ngược về Ngãi Thầu 4km có chỗ đổ xăng.

Các điểm có thể dừng chân tham quan:

-Mường Hum: đi chợ phiên Mường Hum.

- Thôn Hồng Ngài, Sín Chải, Lao Chải: có nhà trinh tường, kiến trúc lạ mắt của người Mông, Hà Nhì.

- Cầu Thiên Sinh: mốc biên giới 87. Nơi sông Lũng Pô chảy vào đất Việt rồi hòa cùng sông Nguyên Giang của Trung Quốc thành sông Hồng chạy vào Việt Nam. Từ trung tâm Y Tý đi hướng thông Hồng Ngài, cứ theo đường đang làm sẽ đến nơi, chừng 10 km.

- A Lù: cung đường hùng vĩ, nếu đi vào mùa lúa chín sẽ tuyệt đẹp.

- Ngãi Thầu: cũng là nơi ngắm mây trời rất đẹp.

-Y Tý: nơi ngắm mây tuyệt đẹp. Chia sẻ vài vị trí đẹp: từ Y Tý chạy ngược về phía Ngãi Thầu chừng 4km có đường chạy lên bản cao trên núi. Từ đây trở đi ngắm mây rất đẹp. Khi lên hết dốc thì để xe leo tiếp lên đồi gần đó, sẽ thấy biển mây mặt bên kia của núi. Nếu định vị GPS có tọa độ là: E 103 60147 N 22 68763. Cao độ: 1.805m.

Ăn nghỉ: Không có nhiều chỗ ăn nghỉ. Chỉ có 2 nhà là nhà cô Mỵ và nhà bên cạnh. Đồ ăn nấu khó ăn nên cần dự phòng riêng. Điện thoại liên lạc: 0203501320.

Lưu ý chung: Khi đến Y Tý phải trình báo biên phòng và nộp CMND. Nếu đi cầu Thiên Sinh thì phải nhờ biên phòng dẫn đi. Có một trạm biên phòng trực đường đi đến cầu.


--> Read more..

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Lời tỏ tình mùa... Noel

Copy từ nhà Langtusaigon (có thay tít cho khỏi nhằm nhà  đóa... Cám ơn LT nha)



 

Cũng giống như con người, các loài vật cũng có những giây phút thật lãng mạn, những lời tỏ tình dễ thương, những cử chỉ âu yếm và những nụ hôn thật ngọt ngào và tình tứ...

Lời thì thầm mùa xuân. 

 Hót cho vừa mình em nghe thôi...

Những cảnh âu yếm tạo nên những hình ảnh thật ấn tượng.

Sánh đôi cùng dạo biển. 

 

 Tựa vai nhau, cho nhau yên vui, ấm áp cuộc đời...

 

Tìm môi nhau... 

 

Biểu tượng muôn đời của tình yêu. 

 

Chúa tể sơn lâm trông rất hiền lành và say đắm trong tình yêu.

 

Đôi mèo rừng đang ôm nhau nằm nghỉ ngơi.

 

Tình yêu của đôi lứa này cũng cao như cái cổ của chúng.

 

Thương yêu. 

 

 Thay lời muốn nói...

 

Tình cảm không chỉ giới hạn bởi tình yêu khác giới... 

 

... cũng không giới hạn bởi giống loài. 

 

Cặp cá này đang thực hiện màn “khoá môi” thật lãng mạn.

 

Nỗi đau khi bạn đời của chúng vĩnh viễn ra đi...

 

Thư tình cuối mùa Thu...

 

 Một cách tỏ tình ấn tượng.

Thái Phiên
(sưu tầm


* Bạn nào có lời tỉnh tò gì dễ thương thả vào đây nha.. hì hihii..)

--> Read more..

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Trăng muộn


Chiều nay qua nhà Sắc Không đọc một mạch 2 entry. Cả hai đều để lại nhiều nỗi niềm. Ở entry Trở bệnh mới biết SK mới ốm dậy...  nghĩ mình cũng vô tình. Không thấy bạn ở GB thế là cũng quên luôn. SK đã khỏe lại và hôm nay SK lại có thêm entry Trăng muộn. Đọc cảm động lắm.  Những cảnh đời hiện từng entry của SK, entry nào cũng nói lên được những điều diễn ra trong cuộc sống. Mình xin copy về đây để bạn cùng chia sẻ nhá.

TRĂNG MUỘN



Ông mời tôi đến nhà ăn cơm gia đình và cũng là giới thiệu nửa kia của ông. Vậy là cuối cùng, ông cũng đạt sở nguyện. Mất vợ gần hai mươi năm, ông một mình bươn chải gà trống nuôi con. Các con của ông lần lượt trưởng thành và rời quê về thành phố làm việc, còn ông vẫn cô đơn bên căn nhà ba gian vùng chiêm trũng. Các con ông nhiều lần khẩn khoản rước ông ra ở chung nhưng ông từ chối vì sống ở quê quen rồi, không chịu nổi ồn ào nơi phố thị. Các con gợi ý, ông đi thêm bước nữa để có người bầu bạn lúc tuổi già xế bóng và các con sẽ yên tâm hơn khi có người chăm sóc lúc ông trái nắng trở trời. Ông chỉ cười. Một ngày nọ, ông thông báo đã tìm được người ấy, cô giáo mới về hưu nhà cùng thôn. Ông rạng rỡ phát biểu: Hai mảnh trăng khuyết giờ đã kết lại thành trăng tròn, tuy hơi muộn nhưng tình yêu làm gì có muộn phải không nào ? Người con trai trưởng xúc động nói với người mẹ kế của mình: Xin cảm ơn dì đã thay chúng con chăm sóc cha.

Một gia đình hạnh phúc bởi những người con không chỉ chăm lo vật chất cho cha mẹ mà còn quan tâm đến đời sống tinh thần của đấng sinh thành lúc về già. Thấy cha mình cô quạnh các con chẳng thể an lòng, mong  cha có bạn đời để sống vui trong quãng đời còn lại.

Chứng kiến hạnh phúc của ông, tôi nhớ lại câu chuyện đi thêm bước nữa của ông lão hàng xóm, nhưng buồn hơn. Ông cũng góa vợ khi con còn nhỏ. Tần tảo nuôi con trưởng thành, chúng đang ở nước ngoài. Ông vò võ một mình trong căn nhà rộng thênh thang, mỗi lúc ông ngã bệnh hàng xóm chạy sang chăm sóc. Có một bà gần đó thương hoàn cảnh của ông thường qua lại, lúc bát canh, lúc viên thuốc, dọn dẹp nhà cửa giúp ông. Ông ngỏ ý với các con lấy người phụ nữ ấy để có người kề cạnh khi tắt lửa tối đèn. Các con quyết liệt phản đối, đưa ra các lập luận: Nào là họ hàng cười chê, gần đất xa trời rồi bố còn ham cưới vợ làm gì ? Bố sống vậy có sao đâu; Hoặc bố làm gì cũng phải nghĩ đến con cháu chứ…Ông buồn lắm, cứ bệnh luôn nhưng chủ yếu là tâm bệnh. Bà hàng xóm vẫn lui tới chăm ông. Mấy tháng sau ông qua đời, căn nhà đã được các con bán để chia năm xẻ bảy. Mọi người trách những người con ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mà không quan tâm đến niềm vui của cha họ lúc cuối đời.

Tuổi già, các ông bà vẫn cần tình yêu. Tình yêu của họ là sự cảm thông, chia sẻ về tinh thần. Họ yêu nhau bằng trái tim chân thành và nghiêm túc. Bên cạnh tình yêu còn là nghĩa.

Cuộc sống tất bật khiến các con không thể sống bên cha, mẹ để chăm sóc họ hàng ngày. Chính sự cô đơn đã khiến họ cần một người bạn đời để cảm thông, chia sẻ những buồn vui năm tháng còn lại của cuộc đời. Cứ nghĩ mà xem, có bất công không khi cha, mẹ cả đời vất vả vì con, lo cho con đủ đầy, thành gia thất. Vậy mà, nay muốn có người bạn tâm sự tuổi về chiều thì các con quyết tâm ngăn cản với cả trăm lý do áp đặt ?

Tuổi càng cao thì càng cần có người để bầu bạn, hàn huyên. Khi các con trưởng thành ở xa, là lúc cha, mẹ cần được hưởng thụ tình yêu lúc xế chiều. Các con cần hiểu điều đó bởi những sự ngăn cấm sẽ làm cho sự cô đơn của cha, mẹ tăng gấp bội, dễ nảy sinh phiền muộn, bi quan. Thôi thì, tốt nhất con cái nên ở bên cạnh chăm sóc cha mẹ. Trường hợp cha, mẹ muốn đi thêm bước nữa, nếu có thể được hãy chiều theo ý họ. Ông bà mình có câu: Con chăm cha không bằng bà chăm ông ” là gì. Hãy tạo cho cha, mẹ được hưởng hạnh phúc, niềm vui khi họ còn hiện hữu trên cõi đời này.

--> Read more..

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

HIỂU ĐỜI

Thêm một người bạn ra "thông báo" tạm đình bản blog. Tự dưng cũng buồn buồn. Multi dạo này im ắng lắm rồi, từng khuôn mặt bạn bè cũ cảm thấy như thưa hơn. Nhớ một langtusaigon những ngày đầu vào mulit với những háo hức, vui vẻ chạy qua chạy lại... và thi thoảng để lại vài bông hoa hoặc vài comments chia sẻ lửng lơ. Dạo sau này không thấy bạn xuất hiện nữa. Thỉnh thoảng nhớ và có một nỗi bâng khuâng: không biết bạn có bình an không? Và một Kim Dung nữa vắng nhà từ 19/5 đến giờ, không biết gì về bạn. Chả lẽ rồi sẽ là "ảo" sao? Vẫn có chút tình lưu luyến từ những bông hoa những vòng ôm ảo. NHỚ!

Hôm qua đọc bài này ở nhà Langtusaigon, copy về cùng chia sẻ với các bạn.

HIỂU ĐỜI       

Tác giả : Chu Dung Cơ

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày- Qua một ngày vui một ngày - Vui một ngày lãi một ngày

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc,cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mại; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.

Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.

Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….)

Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)

Người khôn phòng bệnh , chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.

Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn./
--> Read more..

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

CHO GIẤC MƠ MÃI BÌNH YÊN

Ngày hôm qua rất buồn, nhiều vòng ôm cùng những vỗ về chia sẻ, và quá khuya một em Thương Huyền quyến luyến kề bên, cảm động nhiều vì những ân cần, và hôm nay em tặng cho những vần thơ làm lòng chùng xuống mặc dù tự hứa trong lòng ngày hôm nay không để giọt nước mắt nào rơi ra. Thế mà...

thuonghuyendn  wrote today at 1:28 AM
Em viết mấy vần thơ tặng chị, hy vọng chị sẽ vui. Mong chị luôn bình yên ngay cả trong những giấc mơ của mình.

thuonghuyendn wrote on May 26

Bình yên nhé chị của tôi.
Để trong mơ thấy đôi môi hé cười
Giấc mơ xanh tuổi hai mươi
Long lanh đáy mắt một thời kiêu sa...
............
Em vẫn ngồi bên chị, cho giấc mơ của chị mãi bình yên...

thuonghuyendn wrote on May 26
Em ngồi với chị 1 chút nha. Ôm chị, 1 vòng tay tâm tưởng....

thuonghuyendn wrote on May 26
Chị...Khi lòng mình bình yên thì những giấc mơ cũng ngoan hiền phải không chị? Mong bình yên, bình yên luôn bên chị, chị nha.




"Tặng chị haphan52"



Tôi chưa từng gặp chị, chưa từng được 1 lần tâm sự cùng chị, nhưng qua những entry chị trải lòng tôi nhận thấy chị là 1 người có tâm hồn đa cảm. Ẩn giấu trong đôi mắt hay cười là 1 "haphan" mỏng manh đến dễ vỡ...Tôi quý chị không hẳn vì những câu nói rất ấm áp chị dành cho tôi mỗi ngày mà tôi tìm thấy cho mình 1 sự đồng điệu nào đó về tâm hồn từ chị...Tôi là 1 con bé vụng dại trong lời ăn nói, dù biết chị đang buồn nhưng chẳng biết an ủi chị thế nào. Đêm qua tôi đã thức khá khuya để làm bài thơ nhỏ này như 1 món quà tặng chị với lời mong ước: "Chị sẽ luôn mạnh khỏe và bình yên, bình yên trong cả giấc mơ của mình..."

Đêm chơi vơi…

Giấc mơ theo gió đi hoang

Cho nỗi buồn nằm trơ khấc

Tháng năm trở mình mệt nhọc

Trút tiếng lòng vào đêm thâu

Mảnh trăng gầy chở kí ức đi đâu?

Trên đôi cánh mỏng manh chỉ chực vỡ òa nức nở

Đêm chao nghiêng theo từng nhịp thở

Phập phồng…

Có những lúc dối lòng

Trốn tránh yêu thương trong giấc mơ chơi trò đuổi bắt

Con đường xưa giờ bỗng xa tít tắp

Lạc bước chân về…

.......... 

Ta chở nắng vào đêm

Ru nỗi nhớ bộn bề

Hong khô giọt buồn còn đọng trên khóe mắt

Chở bình yên về trong giấc mơ mỏi mệt

Trái tim không lạnh giữa ngày hè…

 


Ta chở những đam mê


Đốt cháy khát khao một thời vụng dại

Chở tin yêu về thắp sáng thiên đường tình ái

Vườn địa đàng ánh trăng sáng treo nghiêng…

 

Ta chở nụ cười cho giấc mơ mãi mãi bình yên…

Đà nẵng 27/05/2010

Thương Huyền


--> Read more..

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

Có một thiên đường mặn đắng

Buổi sáng được Quỷ thông báo "Em tặng chi Có một thiên đường mặn đắng" coi như duyên chị em mình gặp nhau. Mãi đến trưa trưa mới tranh thủ lúc buông tay với công việc ghé sang nhà Quỷ. Cái cảm giác thật lạ khi nhìn những đỉnh núi hòa lẫn trong những quầng mây bồng bềnh bồng bềnh, hình ảnh giống như trên thiên đường... nhưng thực tế là mặn đắng với những mảnh đời cơ cực giữa nắng nóng để có những hạt muối tinh khôi, và Quỷ chắc chắn rằng đã rơi không ít những giọt mồ hôi để có nên những hình ảnh này giữa cái nắng nóng như thiêu đốt giữa Sài Gòn. Mời các bạn cùng xem nhá!

Có một thiên đường mặn đắng (từ nhà quỷcoctu)


May 16, '10 9:31 PM
for everyone
(Bài viết này quỷ tặng chị haphan52, như món quà nhỏ cho chút duyên chị em mình gặp nhau. Bài viết này không phải về du lịch như những bài viết trước mà về một vùng đất với những mảnh đời nhọc nhằn mưu sinh, nhưng quỷ nghĩ nó thú vị và ý nghĩa; vì mặn đắng nhưng vẫn là một thiên đường).


lam muoi


Nếu đã từng xem bộ phim Avatar chắc hẳn ít nhiều bạn để cảm nhận được sự quen thuộc, Những "đỉnh núi trắng" đang bồng bềnh trong mây trời này phảng phất đâu đó hình ảnh những ngọn núi trong Avatar. Có vẻ đẹp huyền hoặc và mờ ảo. Chỉ khác là, một bên là màu mỡ tươi đẹp với cuộc sống thanh bình và hạnh phúc. Còn một bên là đồng khô cỏ cháy, nhọc nhằn cơ cực.


lam muoi

Những ngày qua Sài Gòn như chảo lửa khổng lồ, nhiệt độ lên đến gần 40 độ C, mọi người đều bứt rứt vật vã với cái nắng, cái nóng bỏng da rát thịt. Thì có một nơi, người dân ở đây lại mong ước trời thêm đổ lửa, mong nắng nóng kéo dài, mong nhiệt độ tăng thêm chút ít. Bởi họ là diêm dân, thần dân của Muối; "Thiên Đường mặn đắng".


lam muoi


Cách đây khoảng 4 năm trong một lần đi du lịch Nha Trang, khi xe đi qua những ruộng muối ở Ninh Thuận quỷ đã nghĩ một ngày nào đó mình sẽ tìm hiểu về con người và ngành nghề này, bao nhiêu năm trôi qua, bây giờ mong ước ấy mới có dịp thành hiện thực. 4g30 sáng chủ nhật, khi thành phố chuẩn bị thức giấc thì quỷ và kynhongkon đã bắt đầu thẳng tiến về Phà Bình Khánh để đến với Lý Nhơn - Cần Giờ, vùng đất phèn chua mà chỉ mấy năm trước còn là một trong những huyện nghèo nhất nước.
Đứng trên phà Bình Khánh ngắm bình minh rực rỡ trên sông Nhà Bè, báo hiệu cho một ngày mới trời xanh và rực nắng.


cangio


Cách Thành phố không xa, qua phà Bình Khánh đi thêm chừng 20 km sẽ đến ngã rẽ bên tay phải chạy vào chừng 15km là đến với Lý Nhơn - Nơi có diện tích ruộng muối lớn nhất ở Cần Giờ với khoảng 820 ha. Đường từ trung tâm vào tuy đã cải tạo nhiều song vẫn còn gập ghềnh. Trời nắng còn đỡ, mùa mưa thì ôi thôi chắc đi cả buổi mới tới.

lam muoi


Đường vào Lý Nhơn hai bên là những đồng tôm, đồng muối, không mênh mông nhưng cũng ngút tầm mắt, trên đầu trời xanh ngắt với cuồn cuộn mây, với 2 kẻ quanh năm sống ở thành phố thì chỉ cần nhiêu đó cũng để thấy say mê, dọc đường dừng xe suốt  bởi không cưỡng được lòng tham muốn thu hết khung cảnh, mây trời nơi đây vào ống kính.


lam muoi


lam muoi


Khi quỷ đến thì Lý Nhơn đang vào những ngày cuối của vụ mùa năm nay, nhiều ruộng đã thu hoạch hết, nước rút còn trơ nền đất nứt nẻ với một màu vàng nâu tiêu điều.


lam muoi


Đi hoài mà không thấy ụ muối nào nên 2 đứa cũng lo lắng lắm. May sao, kẻ có lòng ắt không bị bạc đãi, khi đến gần khu du lịch Vàm Sát thì những ruộng muối con con cuối vụ hiện ra trước mắt.

lam muoi


Chụp xung quanh một lát thì thấy có đám đông đang thu mua muối, vội vàng đến trò chuyện và xin chụp ảnh. Dì Hai- Một thương lái đang thu mua muối, niềm nở đồng ý bằng cái chất rất chân tình mộc mạc thêm chút cục mịch của vùng quê.


lam muoi


Ở Lý Nhơn muối có thể chia làm 3 loại: Muối trắng - Đất làm muối lâu đời cho muối gần trắng tinh và hàm lượng NaCl cao, muối trắng trung - Đất làm muối được vài năm cho muối chất lượng trung bình khá và muối vàng - Đất mới làm muối còn bị nhiễm phèn, hạt muối thô, độ mặn thấp và đục, thường dùng để ướp cá. 


lam muoi


Đây là muối trắng trung, do hình chụp trong nhà nên hơi tối.

lam muoi

Đây là muối vàng đang kết tinh trên ruộng.

lam muoi

Năm nay có lẽ là năm rất được mùa, song giá muối lại rớt thê thảm. Bình quân giá muối trắng trung năm ngoái là 100 ngàn/tạ thì năm nay chỉ còn 40.000/tạ, đối với muối vàng (đất mới làm muối bị nhiễm phèn) thì còn thấp hơn khoảng 30.000/tạ.

lam muoi


Sau một hồi chụp ảnh, quỷ vào ngồi trò chuyện cùng dì Hai, thoăn thoắt ghi chép, sắp xếp các chuyển xe chở muốn và trò chuyện, từ đây những câu chuyện về nghề muối dần được hé mở.
Dì Hai là một người có thâm niên hơn 21 năm gắn bó với nghề muối, đầu tiên dì cũng là người làm muối sau có điều kiện nên chuyển qua làm thương lái.


lam muoi


Muối của dì chủ yếu cung cấp cho các tỉnh miền tây như Bến Tre, Đồng Tháp... Tình hình hiện nay do sự cạnh tranh nhiều từ nguồn muối nhập từ nước ngoài, muối có chất lượng cao từ các nguồn khác trong nước nên giá muối ngày càng rớt thê thảm.
Dì hai chép miệng than, người dân thì trách thu mua giá thấp, người mua thì nói muối không tốt sao bán giá cao, tui ở giữa bị ép 2 đầu khổ lắm. Khách mới giờ không có nhiều, đa phần là khách quen thông cảm cho nhau mà thôi.


lam muoi


Để cho ra muối có chất lượng cao thì cần phải lót bạt tránh nhiễm phèn, cùng nhiều quy trình xử lý khác như vậy vốn đầu tư ban đầu cần phải đầu tư lớn, song lại không có đầu ra ổn định nên diêm dân cũng không dám vay tiền đầu tư, không đầu tư chất lượng muối lại thấp. Cứ thế cái nghèo cái khó nó bó lấy đời diêm dân ở đây.


lam muoi


Câu chuyện thường bị cắt ngang bởi dì phải liên tục "phân  tài" chở muối ra ghe đến rồi. Dì có một lực lượng chuyên chở muối khoảng chừng hơn chục anh em: Anh Thừa, Thở, Hít, Minh, Luồi, Lắm..., đa phần là dân quanh đây, nhà trước cũng làm muối sau khó quá đành chuyển qua làm thuê làm mướn.


lam muoi


Chia tay dì Hai, quỷ ghé thăm ruộng muối anh Nguyễn Văn Sự năm nay đã gần 60 tuổi, nhà anh có 1 mẫu 6 ruộng muối với 2 người làm, anh và 1 người cháu tên Thắng để nuôi 4 miệng ăn trong gia đình là vợ và 1 con trai.


lam muoi


Anh nói nghề này ít lo "mất mùa" mà chỉ lo mất giá, năm ngoái khi giá muối 100.000/tạ anh lời được về gần trăm triệu, năm nay giá giảm còn 30.000/ tạ, mà công thuê lại tăng 2.5 triệu/tháng, chưa kể tiền xăng, dầu, điện bơm nước vào ruộng nên coi như cầm chắc là lỗ. Mà chịu lỗ cũng không biết có bán được không vì quá hẹn mà lái vẫn một đi chưa trở lại.


lam muoi


Nghề làm muối cơ cực đủ điều, thấy nắng lại mừng thấy mưa lại lo, trên lưng phải hứng cái nắng xé da cấu thịt, dưới mặt thì hứng cái nóng hừng hực cùng hơi muối bốc lên, mắt mũi cay xè, có lúc đang hốt muối bị đập mặt xuống ruộng mới biết là say nắng mà té tự lúc nào.


lam muoi


Gánh muối cũng là mỗi "kinh hoàng" của diêm dân, mỗi ngày phải gánh liên tục hàng trăm gánh muối mà mỗi gánh nặng hơn 70kg.


lam muoi


Muối được đong bằng những đấu lớn theo định mức sẵn rồi cho vào bao. Công việc này có lẽ nhẹ nhàng nhất.

lam muoi


Anh Thắng người cũng đã gắn bó nhiều năm với nghề muối đang đóng bao, tuy rất mệt mỏi song anh vẫn luôn tươi cười trò chuyện với quỷ và kynhongkon.


lam muoi


Những chuyến xe thồ sẵn sàng chờ lệnh xuất phát.

lam muoi


Phút nghỉ ngơi hiếm hoi là lúc chờ muối chất lên xe, một chút mệt mỏi và xa xăm thoáng về rồi cũng bị xô đi trong chớp mắt.


lam muoi


Muối được diêm dân gánh về kho rồi lái đến phân chia thành bao, mỗi bao chừng 30kg rồi chuyển xe thồ ra bến thuyền bán cho các thương nhân. Muối cũng từ đó theo những mảnh đời lục bình lại tiếp tục trôi về Cửu Long rồi rải khắp nơi.


lam muoi


21 năm gắn bó với nghề muối cũng không là cho dì hai "giàu có" hơn chút nào, 21 năm dì vẫn lủi thủi một mình với chiếc xe cọc cạch,  21 năm trời vẫn xanh cao lồng lộng và đường về vẫn chao nghiêng.


lam muoi


Đến tận bây giờ người làm muối ở Lý Nhơn vẫn chỉ biết chờ đợi, ngày qua ngày họ vẫn bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Họ chỉ mong một cuộc sống giản dị bình yên và hạnh phúc chứ không mơ đến: "Một thiên đường mặn đắng."


lam muoi

--> Read more..