Hiển thị các bài đăng có nhãn baisuutam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn baisuutam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Nhan sắc và... trứng gà


Chiều - đi dạo quanh quanh, bắt gặp bài làm đẹp này rất đơn giản mà các chị em đều có thể thực hiện được không phải tốn nhiều thời gian và nhiều tiền nên copy về để dành từ từ bắt chước.. hehhee..

**** Nguồn: http://vn.nang.yahoo.com/nhan-s%E1%BA%AFc-v%C3%A0-tr%E1%BB%A9ng-g%C3%A0-151400455.html


Những công thức làm đẹp từ trứng gà mà bạn có thể sử dụng để làm đẹp da, mượt tóc, xóa mờ nếp nhăn, tăng cường sinh lực…
Nhan sắc v... trứng g
Nhan sắc và... trứng gà
Cho mái tóc đẹp
Tạm biệt gàu

Trộn đều trứng gà và sữa chua với nhau, sau đó thoa lên tóc, dùng khăn ủ trong vòng nửa tiếng và gội sạch lại bằng nước lạnh. Công thức này sẽ giúp mái tóc bạn “không còn dấu hiệu của gàu”.

Cho tóc khỏe đẹp

Trộn hai lòng đỏ trứng (có thể nhiều hơn nếu tóc dài) với hai muỗng cà phê dầu thầu dầu. Thoa đều hỗn hợp này lên tóc, giữ trong vòng mười phút và gội sạch với dầu gội thông thường.

Lấy lại vẻ bóng mượt cho mái tóc

Đánh đều 1 lòng đỏ trứng gà và 1 thìa dầu olive với nhau, sau đó thêm vào một cốc nước và tiếp tục đánh đều. Sau khi gội đầu sạch bạn hãy dùng hỗn hợp này thoa kín lên tóc, dùng khăn lớn quấn quanh tóc rồi sau đó xả sạch lại bằng nước lạnh. Hỗn hợp này sẽ giúp mái tóc của bạn trở nên bóng mượt, mềm mại.

Dưỡng tóc

Trộn lòng đỏ trứng với ¼ chén sữa chua và một ít vỏ chanh xắt nhuyễn. Đánh hỗn hợp này thật đều và thoa đều lên khắp đầu cho đến khi hỗn hợp thấm đều. Giữ trong khoảng 10 phút rồi gội sạch tóc bằng dầu gội. Hỗn hợp này cũng giúp nuôi dưỡng tóc rất tốt.

Phục hồi tóc khô, xơ

Trộn một quả trứng với nước cốt chanh, đánh thật tơi, bôi lên tóc và giữ cho khô dần, sau đó gội sạch với nước. Hỗn hợp này giúp tóc bị xơ và phai màu lấy lại được vẻ óng ả.



Làn da mịn màng

Trộn đều trứng gà cùng mật ong và dầu olive nguyên chất, đánh thật đều. Sau đó thoa hỗn hợp này lên da, nằm thư giãn khoảng 15-20 phút, sau đó rửa sạch lại bằng nước ấm và cuối cùng rửa lại bằng nước lạnh. Nếu không có sẵn dầu olive bạn hoàn toàn có thể sử dụng trứng gà trộn mật ong cũng đạt được công dụng tương ứng.

Xóa tan bọng mắt và nếp nhăn dưới mắt
Dùng lòng trắng trứng gà thoa lên vùng bọng mắt trong vòng 10 phút, các dưỡng chất trong lòng trắng trứng sẽ giúp bạn đánh bay đi dấu hiệu tuổi tác và mệt mỏi. Thoa đều đặn mỗi tuần ít nhất 2 lần sẽ giúp phái đẹp tránh xa những nếp nhăn mất thẩm mỹ vùng mắt.

Giúp lỗ chân lông se khít

Đánh nhuyễn 4 thìa bột mỳ; 1 quả chuối; 1 quả trứng gà với nhau, dùng hỗn hợp này thoa lên mặt để khoảng 15 phút, sau đó rửa sạch bằng nước ấm. Mặt nạ này sẽ giúp các lỗ chân lông trên mặt bạn thu nhỏ lại mang đến vẻ mịn màng, sáng đẹp cho làn da.

Trị mụn trứng cá, thu nhỏ lỗ chân lông

Đánh nhuyễn lòng trắng trứng gà và bột yến mạch, thoa hỗn hợp này lên mặt cho đến khi chúng khô đi, rửa lại bằng nước ấm, sau đó là nước lạnh để trị các nốt mụn trứng cá đáng ghét đồng thời làm se khít da mặt.

Loại bỏ da nhờn
Lấy một lòng trắng trứng trộn vài giọt nước cốt chanh, đắp trực tiếp lên da mặt, khoảng 20 phút sau rửa sạch da bằng nước mát.

Làn da trắng đẹp
Đánh bông lòng trắng trứng rồi bôi lên mặt, giữ nguyên da mặt cho tới khi khô, rửa sạch mặt lại bằng nước khoáng rồi bôi kem dưỡng ẩm. Lòng trắng trứng sẽ giúp se khít lỗ chân lông và làm da sáng đẹp, mềm mại hơn.

Đẹp từ trong ra ngoài

Giúp cơ thể dẻo dai, trẻ lâu
Trứng gà có chứa hầu hết các dưỡng chất cần thiết cho cơ thể, nên nó được xem là bí quyết giúp cho chúng ta trẻ lâu và khỏe mạnh hơn. Thực tế cho thấy trong bữa ăn của những người trường thọ bao giờ cũng có ít nhất một quả trứng gà mỗi ngày.



Trong nhiều món ăn truyền thống lưu truyền trong dân gian có trứng gà như hà thủ ô nấu trứng gà, trứng gà nấu với óc lợn, cháo trứng gà… Đây là những món ăn giúp bồi bổ cơ thể, giúp cơ thể dẻo dai, da dẻ hồng hào, tinh thần sảng khoái.

Bổ sung sắt cho da dẻ hồng hào
Sắt có vai trò tạo máu cho cơ thể đồng thời vận chuyển oxy và dưỡng chất trong máu. Hàm lượng sắt trong trứng gà tương đối lớn, cứ 100g lòng đỏ trứng thì có tới 150mg sắt. Nếu thiếu sắt da mặt còn có thể vàng nhợt nhạt và sần sùi.
--> Read more..

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Những người phụ nữ không có ngày 8.3



Nhớ là mình đã tham gia thế giới mạng cũng vài năm... lần đầu ở yahoo 360 nhận được những bông hoa nhân ngày 8.3 thấy lạ lùng và vui lắm.. dù đó là những bông hoa của các bạn là chị, là em tặng... và nhớ cái lần ở multi mình lưu trữ để dành một album ngày 8.3 toàn là hoa bạn bè tăng (http://haphan52.multiply.com/photos/album/87/87). Cái thế giới ảo đó thật vui - giờ ngắm lại những bông hoa đó mình biết ngay là của ai tặng... Và 8/3 năm này... multi im lìm vắng vẻ... tạo nên cái không khí buồn buồn. Lại dạo quanh một vòng đọc báo, thấy có những mảnh đời không ồn ã, câm lặng với ngày 8/3. Vì với họ không có thế giới ảo, vì với họ chỉ có miếng cơm manh áo vốn là nỗi lo lắng hằng ngày... Giá như có ai đó mang tặng họ những bông hoa xinh xinh thì họ cũng không biết đó là ngày 8/3. Và cũng có những mảnh đời cơm không không lành canh không ngọt... bị dày vò đánh đập bởi một nửa của mình và có lẽ trong đời họ chưa bao giờ biết đến khoảnh khắc tươi vui hạnh phúc ở ngày 8/3. Bạn đọc bức thư này nhá, để thấy rằng mình vẫn hạnh phúc lắm lắm...


Mỗi lá thư có một hoàn cảnh khác nhau, không lá thư nào giống lá thư nào, nhưng tất cả có một điểm chung đó chính là sự bất hạnh và những giọt nước mắt đau khổ khi gặp phải những gã chồng bệnh hoạn…

Trong một lá thư đầy nước mắt, một nạn nhân kể:

“Tôi bị chồng đánh không biết bao nhiêu lần, tôi cũng chẳng nhớ rõ. Những ngày bình yên chỉ đếm được trên đầu ngón tay… Không vừa ý, chuyện bực mình ở bên ngoài về, anh ấy đều nhè đầu vợ mà trút. Có ai nói gì, chẳng biết đúng, sai về nhà cũng đánh vợ, và cả những lúc trông “ngứa mắt” cũng đánh. Nhiều người bảo tôi: “Sống với người chồng như thế bỏ đi còn hơn…”

Nhưng vì thương con nhỏ, thương mẹ già phải đau lòng, tôi lại cam chịu… Ngày tháng trôi đi, tâm trí tôi chai lì vì những trận đòn, nhưng sức khỏe của tôi thì không chai lì được như vậy.

Tôi muốn ly hôn, chồng tôi không những không đồng ý mà còn nện cho tôi một trận thừa sống, thiếu chết và dùng chiếc xích chó để xích tôi lại. Sợ mọi người biết, chồng tôi xích tôi trên gác hai và bỏ đi… Sang đến ngày thứ ba, tôi cố gắng vươn người ra cửa sổ kêu cứu, hàng xóm mới hay và gọi công an đến giải cứu cho tôi…”

Có nhiều người chồng còn ác ôn hơn khi dùng cả muôi gỗ bổ vào mặt vợ, dùng đũa chọc vào đầu gối khiến người vợ tàn phế suốt cuộc đời còn lại.




Chiếc muôi gỗ và đôi đũa khiến người vợ mang tật suốt đời


“Đôi đũa dùng để gắp thức ăn nhưng chồng tôi đã dùng nó để chọc vào đầu gối tôi làm vỡ bọc nhờn làm chân tôi bị hỏng”.

Có những gã chồng lại mắc chứng “cuồng dâm” và về hành hạ vợ sống cũng chẳng bằng chết.

“Bộ quần áo ngủ này đã tan nát như chính thân thể và tâm hồn tôi khi bị chồng tôi đòi quan hệ. Tôi không đồng ý vì mới cách đấy 3 hôm, tôi vừa phải vào viện giải quyết lần thứ 5, sau khi sinh con được gần 2 năm. Đáng lẽ để tôi được nghỉ ngơi thì chồng tôi lại đòi quan hệ mà không cho dùng bao cao su.

“Sau khi xé được quần áo tôi, chồng tôi đổ lên người tôi như một khúc gỗ. Vừa quan hệ, chồng tôi vừa tát, vừa đấm. Hắn ta cắn vào hai bầu ngực, túm tóc dằn đầu tôi xuống giường, miệng không ngớt lời chửi rủa. Kết quả của trận cuồng dâm ấy, mặt mũi tôi sưng vù, hai bầu ngực rớm máu, bộ phận sinh dục bị viêm nhiễm phải điều trị mấy tháng mới đỡ…”






Bộ quần áo ngủ của người vợ khốn khổ đã bị gã chồng bệnh hoạn xé nát


Người phụ nữ tên T bất hạnh ấy, phải sau một thời gian rất dài mới dám đứng lên tố cáo về gã chồng mất nhân tính của mình, người mà chị đã từng trao trọn cả con tim và thể xác với hy vọng về một gia đình ấm êm, hạnh phúc.

Cũng giống như câu chuyện của chị T, bác D, một người phụ nữ năm nay đã hơn 60 tuổi cũng không thoát khỏi việc bị chính người chồng có lẽ đã lên chức ông… bạo hành chỉ vì ghen bóng, ghen gió.

Người đàn bà xinh đẹp ấy năm nay đã 60 tuổi thì có đến 20 năm sống trong hành hạ và ngược đãi. Nước mắt vòng quanh, bà đưa ra một tập “thơ chửi” của chồng bà.

Người ta thường dùng thơ với những lời hay ý đẹp nhưng những câu “thơ” đó thật kinh khủng và không thể ghi lại.

Ông luôn nghi ngờ người vợ của mình có quan hệ với ai đó, cho đến tận bây giờ lên ông lên bà vẫn thế. Làm trong ngành nghệ thuật tiếp xúc với nhiều phụ nữ trẻ đẹp, bản thân chồng bà cũng có quan hệ này khác, thế mà ông vẫn sợ vợ mình cũng… giống mình. Có lần ông ghen mà lại viết tên vợ và tên người mình ghen lên hai tờ giấy, lập một cái bàn thờ, mua chuối và hương để về… tế sống hai cái tên.

Thậm chí, người đàn bà khốn khổ ấy còn phải chịu những hình thức bạo hành… quái gở như việc người chồng cho cả ớt vàng vào quần trong của bà.


Chiếc quần trong người chồng từng cho ớt vàng vào để hành hạ vợ


“Có lần tôi mặc quần lót bỗng dưng thấy bị bỏng rát, tôi phải ngâm người trong chậu nước đến hai tiếng và không hiểu vì sao. Sau thấy nghi ngờ mới xem cái cái đáy quần thì mới thấy còn sót lại mấy hạt ớt vàng. Ông ấy ghen kiểu thế đấy. Đến con trai ông ấy còn bảo: “Ba ơi, ba ác hơn cả phát xít”. Vừa rồi, chúng tôi cùng nhau sang thăm con ở nước ngoài, thấy có bài báo viết về chi tiết này, ông ấy lấy giấu biến đi.”

Không giống như câu chuyện của chị T hay bác D, người đàn bà có tên BT lại đau đớn kể lại câu chuyện về… chiếc bô không nắp – đồ dùng mà đứa con 2 tuổi của chị hàng ngày vẫn đi vệ sinh.

Những tưởng sẽ chẳng có gì đặc biệt về chiếc bô trẻ con ấy nếu như không nhắc đến gã chồng độc ác đã làm những chuyện trời đất không dung.

“Lúc đau ốm, tôi rất mong muốn nhận được sự chăm sóc của chồng. Và chồng tôi đã “chăm” tôi ngoài sức tưởng tượng. Ngoài những “món” như chửi, đánh con, đập phá… thì chồng tôi còn dành thêm một món “đặc biệt” lúc ốm: Đó là cái bô mà đứa con nhỏ của tôi vẫn thường dùng để đại tiện.





Chiếc bô mất nắp này người chồng đã dùng để đựng "món quà tẩm bổ" cho vợ lúc ốm đau


Một lần, đứa con nhỏ của tôi vừa đi đại tiện xong, chồng tôi đã đến “thưởng” cho con 3 cái phát cháy mông vì đã tạo ra “sản phẩm”.

Đứa nhỏ sợ bố không dám khóc. Đánh con xong, cái bô đó được chồng tôi đem bỏ cạnh đầu giường tôi kèm theo một câu “động viên”: “Tao để cái bô đấy cho mày ngửi, cho mày chết m... mày đi!”.

Rồi anh ta đóng sập cửa buồng lại, để “thuốc bổ” không phát tán được. Đứa con lớn thấy thế, sợ mẹ “chết ngạt”, lợi dụng lúc bố không để ý, lẻn vào lấy tờ giấy đậy lại và chỉ dám đem đổ khi bố đi ra khỏi nhà. Thương mẹ, giận bố, và với suy nghĩ của một đứa trẻ, nó chỉ biết quay sang trút hết sự bực dọc vào em. Nó quát em: “Tại sao lúc ấy lại đòi đi?!”

Đau khổ hơn, có những người chồng gia trưởng lại coi vợ mình chỉ như một thứ đồ vật, có thể đánh đập và quăng đi bất kì lúc nào.

"Từ khi chúng tôi lấy nhau đến bây giờ là 22 năm chung sống. Chúng tôi đã có hai con trai. Khi tôi sinh cháu thứ nhất được một tuổi thì cuộc sống của vợ chồng tôi bắt đầu rạn nứt. Chồng tôi rất gia trưởng nên anh ấy cậy quyền làm chồng mà chửi bới đánh đập tôi. Nếu như để kể hết và nói ra những trận đòn của chồng tôi đánh thì không thể đếm hết được.

Suốt 21 năm tôi bị bạo lực cả về thể xác và tinh thần. Tôi nhớ nhất là có một lần anh ấy đi làm về muộn, uống rượu say. Anh ấy về, chửi bới tôi và xông cả vào chuồng lợn khi tôi đang cho lợn ăn, anh ấy đánh, bóp cổ, dìm cả đầu tôi xuống chuồng lợn.






Chiếc búa đinh người chồng định dùng để đập... chết vợ bất thành


Tôi la hét gọi con tôi đến, con tôi chạy đi gọi ông bà. Anh ấy còn lấy được cái búa để… đập tôi. May có bố mẹ chồng tôi chạy sang kịp thời, chứ không giờ này chắc là tôi cũng không còn sống để viết lên những lời tâm sự đầy máu và nước mắt".

Có lẽ khó ai có thể tượng tượng ra được trên đời này lại có những gã đàn ông độc ác đến như vậy. Những người phụ nữ trên mới chỉ là một phần rất nhỏ trong số những người phụ nữ đang bị bạo hành mà không dám nói ra vì nhiều lí do khác nhau.

Những nỗi đau do bạo hành gây ra không chỉ ở mặt thể xác mà còn tạo thành một vết thương khó có thể lành lại trong tâm hồn của người phụ nữ…

--> Read more..

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Những điều cần biết về đàn ông

Bài copy bên nhà caulongbachai đem về ngâm cứu.. và tặng cho các bạn gái trong FL của mình.. hehehe...



1. Có 2 loại đàn ông: Xứng đáng và không xứng đáng. Đừng hò hẹn hay kết hôn khi bạn chưa thể phân biệt được sự khác nhau giữa hai loại này!

2. Đàn ông xứng đáng là những người biết chở che. Họ sẽ bảo vệ trái tim bạn, cảm xúc của bạn, giữ gìn danh dự cho bạn, đấu tranh cho sức khỏe thể chất, trí tuệ, tinh thần của bạn. Lựa chọn người đàn ông xứng đáng và lựa chọn cuộc sống!

3. Bạn không phải cái ô tô. Nếu bạn gặp ai đó muốn “lái thử” cơ thể bạn, tâm hồn bạn và cảm xúc của bạn, tốt nhất nên chỉ anh ta tới chỗ mua xe, và đừng bao giờ thèm nhìn lại.

4. Có một câu rất đúng thế này: “Tâm hồn người phụ nữ rất mong manh”. Xin bạn lưu ý thêm rằng người đàn ông không xứng đáng sẽ từ chối trân trọng sự thật này. Họ sẽ đùa cợt với cảm xúc người phụ nữ mà không mảy may tiếc thương, rung cảm. Chính vì lẽ đó, bạn phải biết cách tự bảo vệ trái tim mình.

5. Người đàn ông tốt cần được đối xử như đàn ông tốt. Đàn ông không xứng đáng thì nên bỏ qua, cứ để mặc anh ta với sự cô đơn.

6. Bạn gặp được người đàn ông tuyệt vời này, nhưng anh ấy đã có con và không chăm sóc, không chu cấp, cũng không nhìn mặt chúng. Cách ứng xử tốt nhất của bạn là: Trả anh ta về cho mẹ của những đứa con của anh ta, đừng tiếc, đừng phạm chung một lỗi lầm như người mẹ khốn khổ kia.

7. Loại đàn ông không xứng đáng coi sex như một môn thể thao, phụ nữ như chiến lợi phẩm và trẻ con là cỏ rác. Đừng cho phép mình trở thành “bàn thắng” tiếp theo của anh ta.

8. Những người phụ nữ nuôi dưỡng lòng đố kị, hận thù, bám lấy những đắng cay thường không có lòng vị tha, rồi họ sẽ tự làm tan vỡ trái tim mình.

9. Lựa chọn bạn đời sai và bạn sẽ rơi vào cuộc sống như địa ngục. Người phụ nữ thông minh sẽ học cách chọn chồng sáng suốt nhất.

10. Những anh chàng “cục cưng của mẹ” chỉ hợp với 1 kiểu phụ nữ duy nhất thôi: Chính là mẹ anh ta. Bạn không bao giờ cắt được “mối tình” sâu sắc giữa những anh chàng “cục cưng” này và mẹ của họ đâu, cho nên, vì lợi ích của chính bạn, hãy tránh xa họ ra, cứ để họ lao về nhà với mẹ.

11. Yêu bản thân: Nếu bạn không có thứ tình yêu này, tốt nhất là nên rút khỏi tình trường. Bởi nếu bạn không yêu chính mình, người đàn ông nào có thể yêu bạn được?

12. Đừng vội đánh giá “mọi đàn ông đều như nhau” chỉ vì lỗi lầm của 1 người đàn ông đã gây ra cho bạn.

13. Hầu hết phụ nữ lựa chọn người yêu theo cách phức tạp. Họ đi qua cả mớ trải nghiệm cảm xúc đắng cay do những gã tồi, những kẻ vui chơi qua đường để lại. Đừng biến mình thành người phụ nữ ngậm ngùi đắng cay với trái tim tan vỡ. Hãy học cách chọn đúng người trước khi quá muộn.

14. Bạn đang phân vân: “Nếu mình chuyển đến ở chung với anh ấy, anh ấy có cưới mình không?”. Câu trả lời là: “Không chắc đâu”. Đừng tin chắc, hãy thử kiểm tra 2 cách sau: a) Hỏi những người đàn ông tử tế, b) Kiểm chứng từ chính những người phụ nữ đang mòn mỏi trong vô vọng chờ người đàn ông mình đang chung sống sẽ hỏi cưới, mà ngày đó mãi chưa thấy xảy ra.

15. Bạn không phải đàn ông, bởi thế, bạn sẽ không bao giờ: Là kiểu mẫu cho đàn ông noi theo, là thầy của đàn ông, hay là “bậc đàn anh” của họ, đừng “nhiệt tình” bảo ban dễ khiến họ bực mình.

16. Nếu bạn chưa biết loại đàn ông ghét phụ nữ là gì, hãy dành thời gian tìm hiểu lại. Vì chính lợi ích của bạn, lòng kiêu hãnh và sự an toàn của bạn, nên tránh kiểu đàn ông này ra.

17. Đừng bao giờ tự lừa dối mình. Sắc đẹp của bạn, cơ thể khỏe mạnh của bạn, kỹ năng tình dục của bạn, khả năng nội trợ, sự nữ tính, tính cách đẹp của bạn… không bao giờ là đủ với một người đàn ông.

18. Nếu đối tượng đang hẹn hò làm những việc như: Hứa sẽ gọi điện cho bạn rồi không gọi, lên cuộc hẹn với bạn rồi hủy, đến muộn,  hoặc đùa cợt cảm xúc của bạn, hãy ghi nhớ những điều đó nhé. Bởi đó chính là những dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh chàng không trân trọng bạn, không yêu bạn và không quan tâm đến bạn.

19. Những người phụ nữ độc thân luôn giận dữ, cay cú, thù địch, hiếu chiến, thiếu vị tha rồi sẽ trở thành những bà vợ tức giận, cay cú, thù địch…

20. Trân trọng và hiểu được cái tôi của đàn ông là điều mọi phụ nữ phải có nếu muốn tìm được một tình yêu lành mạnh, vững vàng.

21. Nếu chọn một gã đàn ông không xứng đáng, loại “ma cô”, sở khanh, côn đồ… bạn đừng phàn nàn khi gã chơi đùa với cảm xúc của bạn, lợi dụng bạn, bỏ bạn bơ vơ khi mang bầu, đánh đập hay làm tổn thương bạn. Nhớ rằng, quyền tự do lựa chọn là của bạn, nhưng chính bạn đã lựa chọn ở bên gã.

23. Trước một người đàn ông đang cố gắng tìm kiếm bản thân mình, hãy ngay lập tức nói lời “bye bye” với anh ta mãi mãi. Anh ta có thể tìm thấy bạn, nhưng lại không tìm ra chính bản thân mình ư?

24. Anh ta muốn hoặc đòi hỏi bạn “chuyện ấy” trong khi hai người chưa là vợ chồng. Hãy viết câu này nhé: “Không có gì phải băn khoăn, tranh cãi, hay đắn đo suy nghĩ: Anh ta không hề trân trọng và xứng đáng với bạn!”.

25. Phụ nữ hư cũng giống như sữa hỏng, thịt thiu, hoa quả nẫu, bánh mì cũ… Bạn thấy viễn cảnh rồi chứ? Đừng bao giờ làm một phụ nữ hư.

26. Trông chờ một người đàn ông tồi làm mọi việc trong danh dự là điều không tưởng.


27.Bạn hỏi: “Tại sao anh ấy không gọi cho mình thường xuyên hơn? Tại sao anh ấy không theo đuổi mình nhiệt tình hơn và tại sao anh ấy không chứng tỏ rằng anh ấy yêu mình?” Trả lời: Anh ấy đâu có thích bạn. Nếu bạn không để cho anh ta đi và tiếp tục cuộc sống riêng của mình, bạn sẽ khiến anh ấy trở thành rào cản mình kiếm tìm tình yêu đích thực.

28. Có những người đàn ông thích đánh đàn bà, bởi làm thế họ có cảm giác mình đang thống trị, mình có sức mạnh. Nếu bạn trao mình cho một trong những gã đó, cầm chắc bạn trở thành cái bịch bông cho anh ta trút giận. Hãy học cách phát hiện và tránh xa kiểu đàn ông này.

29. Đừng bao giờ để những người phụ nữ có cái nhìn chua chát về đàn ông ảnh hưởng đến nhìn nhận của bạn về “một nửa thế giới”, kẻo những cảm xúc tiêu cực của họ sẽ chuyển hết sang bạn. Rồi bạn sẽ thấy mình trở nên giận dữ, hoài nghi và xa lánh mọi đàn ông.

30. Có sự khác biệt lớn giữa tình yêu và tình dục. Hầu hết đàn ông nhận biết được sự khác biệt này, phụ nữ nên học theo họ càng sớm càng tốt.

31. Đừng tự lừa dối, một khi bạn có quan hệ thể xác với người đàn ông không phải là chồng mình, anh ta có thể không thừa nhận chuyện đó đâu, và cũng không còn tôn trọng bạn.

32. Chẳng gì đẹp đẽ, qyến rũ, nhạy cảm và đắm say lòng người hơn một người phụ nữ có tâm hồn nhẹ nhàng, thư thái!

Huyền Anh
Theo AD

@Dantri
--> Read more..

Thứ Ba, 1 tháng 2, 2011

Hướng và giờ xuất hành tốt trong ngày Tết:


Chiều 28 Tết, ngôi nhà mult vắng vẻ quá, lang thang gặp bài này từ nhà http://ngduytan.multiply.com/journal/item/113/113?replies_read=9 copy về tặng bạn bè. Mong một mùa xuân vui tươi hạnh phúc đến với tất cả các bạn.



Giao thừa và ngày Mùng Một Tết (ngày Kỷ Sửu):

- Xuất hành hướng: Hỷ thần Đông Bắc - Tài thần Chính Nam

- Giờ tốt xuất hành: Giờ Mão (5h đến 7h sáng).Giờ Tỵ (9h đến 11h).Giờ Thân (3h chiều đến 5h chiều).Giờ Tuất (7h đến 9h tối) và Giờ Hợi (9h đến 11h đêm).

 Ngày Mùng Hai Tết (ngày Canh Dần):

- Hướng tốt: Hỷ thần Tây Bắc, Tài thần Tây Nam.

- Giờ xuất hành: Giờ Tý, Sửu (từ 11h đêm đến 3h sáng). Giờ Thìn (từ 7h sáng đến 11h trưa). Giờ Mùi (từ 1h chiều đến 3h chiều). Giờ Tuất (từ 7h đến 9h tối).

Ngày Mùng Ba Tết (ngày Tân Mão):

- Hướng tốt: Hỷ thần Tây Nam – Tài thần Tây Nam.

- Giờ xuất hành: Giờ Tý (từ 11h đêm đến 1h sáng), Giờ Dần – Mão (từ 3h sáng đến 7h sáng), Giờ Ngọ - Mùi (từ 11h trưa đến 3h chiều), Giờ Dậu (từ 5h chiều đến 7h tối).

Tuổi xông nhà:

Năm Tân Mão thuộc hành Mộc nên chọn nguời xông nhà có mệnh thuộc hành Thủy nhưng không xung tuổi với chủ nhà và tránh những nguời có mệnh thuộc hành Kim (mộc khắc kim).

Những người có mệnh Thủy được xông nhà năm Tân Mão: tuổi Đinh Sửu (1937, 1997), tuổi Giáp Thân (1944), tuổi Nhâm Thìn (1952), tuổi Quý Tỵ (1953), tuổi Đinh Mùi (1967), tuổi Giáp Dần (1974), tuổi Ất Mão (1975), tuổi Nhâm Tuất (1982), tuổi Quý Hợi (1983).

Các tuổi trên được xông nhà năm Tân Mão nhưng trong đó tránh tuổi tứ xung với chủ nhà thành từng bộ như: Tý – Ngọ - Mão – Dậu; Dần – Thân – Tỵ - Hợi; Thìn – Tuất – Sửu – Mùi. (Ví dụ: chủ nhà tuổi Tý thì tránh những người tuổi Ngọ, Mão, Dậu).

Chọn những tuổi Tam hợp với chủ nhà như: Hợi – Mão – Mùi; Dần – Tuất – Ngọ; Tỵ - Dậu – Sửu. (Ví dụ: Chủ nhà tuổi Tý thì chọn những người tuổi Thân, Thìn).

(ST)

--> Read more..

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

Sơ cứu khi đột quỵ

Nguồn: Internet

Hôm nọ đi thăm bạn ở BV 115 ở khoa mạch máu não, hơi choáng khi nhìn vào những giường bệnh.. có người nằm đơ, có người ánh mắt không còn sinh khí, và sáng nay tại chỗ tập thể dục thêm một trường hợp đột quỵ, lòng bùi ngùi thấy cuộc đời sao ngắn quá... con người ta khi sống vui buồn lo âu có đủ, khi nằm đó để lại bao nhiêu là nỗi lo toan cho người thân. Thật chạnh lòng. Bài này từ nhà Ngũ Hành Sơn, post lên đây mong phổ biến đến tay bạn bè.

Chỉ với một cây kim, ta có thể cứu được mạng người.

Kính thưa quí vị, có thể quí vị đã có đọc những dòng chữ này rồi, nhưng chúng tôi muốn trích dịch ra tiếng Việt Nam và phổ biến rộng rãi, trong hy vọng có thể cứu được mạng người trong cơn nguy cấp, khi chờ đợi được các chuyên viên Y-tế săn sóc.

Chỉ cần một ống tiêm thuốc (loại dùng xong rồi phế thải, bằng nhựa), hoặc một cây kim may, là chúng ta có thể cứu mạng một bệnh nhân đang bị chứng tai biến mạch máu não (stroke).

Việc cứu chữa thật đơn giản và dễ dàng một cách lạ lùng, nhưng có thể mang đến những kết quả cũng không kém lạ lùng và hữu hiệu. Chúng ta chỉ cần một phút để đọc tài liệu này, và các điều ghi trong tài liệu quả là những hướng dẫn tuyệt vời.

Xin quí vị ghi nhớ hoặc lưu giữ tài liệu này để sẵn sàng áp dụng, vì biết đâu, một ngày nào đó, quí vị sẽ dùng đến để cứu sống mạng người.

Cô Irene Liu kể chuyện: 'Cha tôi bị tê liệt và chết sau đó vì ông là nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não. Ước chi tôi biết được thủ thuật này từ trước. Khi tai biến mạch máu não xảy ra, tất cả những tia huyết quản nhỏ trong não bộ sẽ từ từ vỡ ra sau đó.'

Khi có bệnh nhân bị tai biến mạch máu não, chúng ta phải giữ bình tĩnh, đừng cuống quít.

Điều quan trọng nhất là ĐỪNG BAO GIỜ DI CHUYỂN NẠN NHÂN, bất kỳ là họ đang bị nạn ở đâu. Vì nếu nạn nhân bị di chuyển, các tia huyết quản trong não bộ sẽ vỡ ra. Từ từ giúp bệnh nhân ngồi thẳng dậy, và chúng ta có thể bắt đầu công việc'rút máu'.

Nếu quí vị có sẵn một ống tiêm thuốc, thì tốt nhất, nếu không thì một cây kim may hay một cây kim gúc, cũng có thể giúp chúng ta được.

1- Trước hết, chúng ta hãy hơ nóng kim bằng lửa (bật lửa, đèn nến) để sát trùng, rồi dùng kim để chích trên mười đầu ngón tay.

2- Chúng ta không cần tìm một huyệt đặc biệt nào cả, chỉ cần chích vào đầu ngón tay, cách móng tay độ một ly (milimetre).

3- Chích kim vào cho đến khi có máu rỉ ra.

4- Nếu máu không chảy, nên nặn đầu ngón tay cho đến khi thấy máu nhỏ giọt.

5- Khi máu đã chảy từ cả mười đầu ngón tay, thì chờ vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh dậy.

6- Nếu mồm bệnh nhân bị méo, thì chúng ta phải nắm hai (lỗ) tai của bệnh nhân kéo mạnh, cho đến khi hai tai đều ửng màu đỏ.

7- Châm vào dái tai (ear lobe) hai mũi mỗi bên cho đến khi máu nhỏ giọt từ mỗi dái tai. Sau vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh lại. Chúng ta hãy kiên tâm chờ cho đến khi bệnh nhân hoàn toàn hồi tỉnh và không có một triệu chứng nào khác thường mới mang bệnh nhân đến bệnh viện.

Vì nếu nạn nhân được chuyên chở vào bệnh viện sớm hơn. Có thể những dằn sóc của xe cứu thương sẽ làm cho các mao quản (capillaries) trong não bộ bị vỡ ra. Nếu sau khi đó mà họ còn có thể đi đứng được, thì đúng là do phúc đức của Tổ Tiên họ.

Cô Liu nói tiếp: 'Tôi học cách cứu chữa qua cách làm xuất huyết này từ một Đông y tên Hà Bảo Định (Ha Bu-Ting). Ngoài ra, tôi còn có cơ hội áp dụng phương pháp này nữa. Vì thế nên tôi khẳng định là phương pháp hữu hiệu 100%. Năm 1979, tôi đang dạy tại Đai học Fung-Gaap tại Đài Trung.

Một buổi trưa nọ, tôi đang giảng bài trong lớp, thì một giáo sư khác chạy sổ vào lớp học của tôi, vừa thở vừa nói 'Cô Liu, đến gấp dùm, ông Giám sự của chúng ta đang bị tai biến mạch máu não'.

Tôi chạy lên lầu 3 ngay tức thì và thấy ông Giám sự của chúng tôi là Trần Phúc Tiên, mặt mày nhợt nhạt, tiếng nói ngọng nghịu, và mồm thì méo xệch qua một bên, ông hội đủ tất cả những triệu chBng của một người đang bị tai biến mạch máu não. Tôi bảo một người sinh viên đang thực tập tại Đại học, đến Dược phòng bên ngoài mua cho tôi một ống tiêm, và dùng kim tiêm để châm đầu mười ngón tay của ông Trần, cho đến khi mỗi đầu ngón tay có một giọt máu cỡ hạt đậu. Sau vài phút, mặt ông Trần đã nhuận sắc trở lại, và mắt ông cũng đã bắt đầu có thần. Nhưng mồm ông thì vẫn méo, nên tôi kéo hai tai ông cho đến khi hai tai đều đỏ vì máu đọng, rồi châm vào mỗi bên dái tai hai mũi để hai giọt máu tươm ra..

Khi hai giọt máu hai bên dái tai được rỉ ra, một phép lạ đã xảy ra. Chỉ nội trong vòng từ 3 đến 5 phút, mồm ông ta đã từ từ trở lại hình dạng nguyên thủy, và tiếng nói của ông cũng trở lại bình thường.

Chúng tôi để ông nghỉ ngơi một lúc, rồi rót cho ông một tách nước trà nóng rồi đưa ông đi đến bệnh viện Ngụy Hoa gần đó. Ông nghỉ ngơi tại bệnh viện một đêm, rồi hôm sau lại trở về nhiệm sở làm việc.

Sau đó, mọi việc đều bình thường. Ông không có triệu chứng nào nguy hại sau đó. Trái lại, các nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não thường khó trở lại bình thường, vì các tia máu trong não bộ bị vỡ trong khi xe cứu thương di chuyển họ đến bệnh viện. Kết quả là không thể làm cho họ vãn hồi lại trạng thái cũ.'

Theo các thống kê, thì hiện nay, bệnh tai biến mạch máu não là nguyên nhân giết chết người ta hàng thứ nhì. Những người may mắn thì có thể sống còn, nhưng ph=E 1i mang tật nguyền suốt đời. Đó là một tai họa khủng khiếp có thể xảy đến cho một cá nhân.

Nếu chúng ta có thể ghi nhớ phương pháp cho xuất huyết trên đây, để có thể giúp đỡ những nạn nhân của căn bệnh quái ác này, để áp dụng tức thời trên nạn nhân, thì chỉ trong một thời gian ngắn, bệnh nhân sẽ tỉnh lại và được phục hồi 100%.

Chúng tôi hy vọng là quí vị có thể phổ biến tài liệu này để bệnh tai biến mạch máu não không còn là một căn bệnh giết người như hiện nay nữa
--> Read more..

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

Thư giãn với những người vượt lên số phận!

Sáng CN, ba mẹ con 3 máy, con gái gửi cho đường link để cùng nghe "Một cõi đi về" do Thủy Tiên và Richard Fuller trình bày qua tiếng đàn guitar của "độc thủ cầm" Nguyễn Thế Vinh. Mời các bạn cùng thư giãn với những người vượt lên số phận.

Trích lại trên blog "Đọt chuối non"




Ca sĩ khuyết tật Thủy Tiên: Vượt lên định mệnh

Lệ Uyên và Thủy Tiên.

Sau 8 lần phẫu thuật môi, tiếng nói của Thủy Tiên đã trở nên ngọng líu ngọng lô. Ròng rã gần hai năm trời, cái lu đựng nước đã giúp Tiên luyện cách phát âm và tiếng nói của cô trở lại gần như người bình thường. Mỗi lần buồn chán và tuyệt vọng, thay vì phải khóc nức nở, Thủy Tiên giấu mình vào cái lu và hát…

Tôi gặp Thủy Tiên tại cuộc Liên hoan tôn vinh những thanh niên khuyết tật thành đạt, chủ đề “Hoa cuộc sống”, do Trung ương Đoàn tổ chức. Thủy Tiên xuất hiện tại liên hoan không chỉ với tư cách một điển hình tuổi trẻ khuyết tật vượt lên hoàn cảnh, mà còn là một ca sĩ.

Lâu nay, giọng hát của cô đã khá quen thuộc đối với khán giả ở TP HCM qua các chương trình biểu diễn nghệ thuật từ thiện, tại các phòng trà, hội quán và cả trên sóng phát thanh, truyền hình.

Người ta biết cô là một ca sĩ khuyết tật chuyên hát nhạc Trịnh và hát rất hay, nhưng ít người biết, để có được tiếng hát ấy, để có được niềm đam mê được đứng dưới ánh đèn sân khấu hằng đêm, Thủy Tiên đã trải qua một quãng đời đau đớn và tuyệt vọng đến cùng cực…

Là con gái út trong một gia đình có 7 anh em, lên 3 tuổi, cô bé Tô Thị Thanh Thủy Tiên đã mồ côi cha. Người mẹ của 7 đứa con phải còng lưng tất bật tối ngày với từng mớ rau, con cá tại cái chợ cóc nằm trong một góc phố nghèo ở phường 24, quận Bình Thạnh, TP HCM, mới có thể kiếm đủ vài ba ký gạo mỗi ngày để duy trì cuộc sống.

Lên 7 tuổi, Thủy Tiên đã biết giúp mẹ bán hàng mưu sinh. Dù cuộc sống bộn bề vất vả, khó khăn, song cô bé vẫn rất chăm học và học giỏi. Cánh diều tuổi thơ chưa kịp đón gió thì bi kịch cuộc đời đã đổ ập xuống mái đầu non nớt. Thủy Tiên bị mắc một chứng bệnh hiểm nghèo.

Ban đầu bờ môi cô bé xuất hiện những nốt đỏ tấy, ngứa ngáy rất khó chịu. Mọi người tưởng Thủy Tiên bị bệnh nấm, nhưng càng bôi thuốc thì những vết tấy càng lan rộng. Mẹ Thủy Tiên đưa cô bé đến một thầy lang ở khu Lái Thiêu chữa trị. Những nắm thuốc được bào chế từ thảo dược của thầy lang càng làm cho bệnh tật nặng thêm lên.

Năm lên 8 tuổi, căn bệnh của cô bé chuyển sang lở loét. Vành môi xinh xắn như bị một con chuột quái ác gặm nhấm nham nhở, buốt thấu xương. Thủy Tiên đau mà không khóc được, vì càng khóc lại càng đau. Mỗi lần bị cơn đau hành hạ, cô bé chỉ biết dùng một cái khăn ướt đắp lên miệng rồi quằn quại trên giường, lăn trên nền nhà rên la một cách bất lực trong cổ họng.

Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên chỉ đến khi đau đớn không chịu được nữa, Thủy Tiên mới được đưa đến bệnh viện. Kết quả xét nghiệm đã làm rụng rời hết thảy mọi người trong gia đình. Cô bé bị mắc bệnh xỉ tổ mả, một chứng bệnh rất hiếm gặp trên thế giới.

Những vết lở loét xung quanh miệng cô bé là dấu hiệu cho thấy bệnh đã diễn biến rất nặng, chuyển sang giai đoạn hoại tử. Để cứu mạng sống của cô bé, không còn cách nào khác phải phẫu thuật cắt bỏ những phần môi đã nhiễm bệnh.

Bờ môi xinh xắn của Thủy Tiên mất dần, mỏng dần, nhưng khi vết khâu vừa lên da non thì vết lở loét lại xuất hiện, lại phải gồng mình chống lại những cơn đau đớn cùng cực để các bác sĩ đưa những đường dao kéo. “Bây giờ nghĩ lại, em vẫn còn rùng mình kinh hãi. Thậm chí chỉ vô tình nhìn thấy dao kéo hoặc tiếng kim loại va vào nhau, em cũng đã nổi hết gai ốc” – cô nói.

Bước vào tuổi thiếu nữ, khi vấn đề nhan sắc được ý thức một cách rõ rệt, Thủy Tiên chỉ biết gục đầu vào tấm khăn để giấu đi những giọt nước mắt mỗi khi phải đối diện với chiếc gương soi.

Nhưng bi kịch hơn cả là tiếng nói của cô đã trở nên ngọng líu ngọng lô, do bờ môi đã bị biến mất gần như hoàn toàn sau 8 lần phẫu thuật. Những cố gắng tái tạo lại vành môi của các bác sĩ cũng chỉ giúp gương mặt cô bé bớt phần dị dạng.

Đã có lúc Thủy Tiên nghĩ đến cái chết để giải thoát, nhưng khi nghĩ về mẹ, cô lại không đành lòng. “Những lúc tuyệt vọng em muốn có một căn phòng đủ rộng và kín đáo, chốt chặt cửa lại để la hét cho vơi nỗi đau đớn và tủi thân, nhưng nhà nghèo, lấy đâu ra một không gian như vậy. Vật dụng duy nhất để em có thể thu mình vào trong đó là cái lu đựng nước loại lớn của mẹ. Em đã ngồi vào đó, cốt để cho tiếng khóc của mình không ai nghe thấy…” – Thủy Tiên nhớ lại.

Những lần gục đầu trong cái lu đựng nước, Thủy Tiên nghe rõ mồn một tiếng khóc của mình vọng bên tai. Và một ý nghĩ lóe lên: Mình có thể luyện giọng nói nhờ cái lu này. Tự mình nói và tự mình kiểm nghiệm giọng nói trực tiếp.

Rất khó khăn và nan giải. Thủy Tiên dồn hết mọi khả năng có thể để phát âm từng từ một, từng âm tiết một. Có ngày tập mỏi cả miệng, đến khi ăn cơm không nhai được nữa.

Có lần cái lu ấy được mẹ đổ đầy nước. Thủy Tiên đành xả bớt đi một nửa để gục đầu vào đó luyện phát âm. Khổ cho người mẹ già, lượng nước trong lu bà phải rất vất vả mới kiếm được giữa mùa khô hạn, giọt nước quý như vàng. Bực mình, bà bắt Thủy Tiên nằm sấp xuống quất cho mấy roi vào mông. Khi hiểu rõ sự tình, con gái đang luyện giọng nói bằng cái lu nước, bà ôm chầm lấy con, nước mắt giàn giụa…

Trung bình mỗi ngày hai lần, mỗi lần hơn một giờ đồng hồ, Thủy Tiên luyện cách phát âm của một người không còn bờ môi trong cái lu ấy. Ròng rã gần hai năm trời, Thủy Tiên đã thành công. Tiếng nói của cô trở lại gần như người bình thường.

Mỗi lần buồn chán và tuyệt vọng, thay vì phải khóc nức nở, Thủy Tiên cất tiếng hát. Cô giấu mình vào cái lu và hát. Hát cho quên đi nỗi đau, hát cho nước mắt chảy vào trong. Hát cũng là cách luyện khả năng phát âm.

Nhà có một chiếc đài cũ kỹ, Thủy Tiên sưu tầm các băng nhạc về bật lên nghe và hát theo. Nhạc Trịnh là thứ Thủy Tiên say mê nhất. Nghe nhạc Trịnh, cô như được sẻ chia nỗi đau, sự tiếp sức của tình yêu cuộc sống. Một năm, hai năm, rồi ba năm… Thủy Tiên thuộc và hát thành thạo hầu hết các sáng tác của Trịnh Công Sơn…

Sự mặc cảm về bản thân khiến Thủy Tiên sống thu mình. Rời trang sách tuổi học trò, trong lúc những người bạn cùng trang lứa, đứa thì vào đại học, đứa vào khu công nghiệp làm công nhân, Thủy Tiên chỉ biết “một cõi đi về” của mình từ nhà cho đến cái chợ cóc mà người mẹ đã còng lưng gánh nỗi ưu tư mấy chục năm rồi.

Thế giới tâm hồn của Thủy Tiên chỉ là cái lu đựng nước, đựng trong đó cả tấn bi kịch tuổi thơ và những lời ca như con chim còn nằm trong vỏ trứng…

Một ngày nọ, sau khi hát với thế giới của mình, Thủy Tiên bắt gặp một người con gái trạc tuổi mình từ đâu tìm đến. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp, vóc dáng như người mẫu. Cô gái giới thiệu tên là Lệ Uyên và muốn được làm quen với Thủy Tiên.

Lệ Uyên có người quen ở gần nhà Thủy Tiên. Khi đến chơi nhà người quen, tình cờ Lệ Uyên nghe được câu chuyện về một người con gái tập hát trong lu nước. Một chút tò mò xen lẫn sự thương cảm, mến phục, Lệ Uyên tìm đến.

Uyên đang làm việc tại một công ty ở Khu chế xuất Tân Thuận, là người rất mê nhạc Trịnh và hát khá hay. Lệ Uyên là thành viên của Hội Những người hát nhạc Trịnh. Tối thứ bảy hàng tuần họ lại tụ tập về Hội quán Nhạc Trịnh tại Khu du lịch Bình Quới, hát cho nhau nghe. Thành viên của hội có cả những nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng.

Sau mấy lần đến thăm bạn, Lệ Uyên động viên Thủy Tiên hãy can đảm bước ra khỏi sự mặc cảm, hòa nhập với cuộc sống. Số phận nghiệt ngã với mình, nhưng mình không được nghiệt ngã với chính mình. Lệ Uyên đưa Thủy Tiên đến với Hội quán Nhạc Trịnh và động viên Thủy Tiên lên hát.

Lần đầu tiên đứng dưới ánh đèn sân khấu, Thủy Tiên như muốn không gian tối sầm lại, để mọi người đừng nhìn thấy mình, chỉ nghe mình hát mà thôi. Thủy Tiên hát, nước mắt chảy tràn tình khúc. Hát mà như đang kể chuyện đời mình.

Khi lời ca vừa dứt cũng là lúc cô bật khóc nức nở. Cả Hội quán lặng im. Thủy Tiên trở thành hội viên Hội Những người hát nhạc Trịnh bằng ấn tượng như thế.

Tại hội thi hát nhạc Trịnh tổ chức sau đó ít lâu, Thủy Tiên gây bất ngờ lớn khi vượt qua hàng trăm ca sĩ để giành giải nhất. Cô nổi danh từ đó. Những chương trình ca nhạc từ thiện hoặc chương trình dành cho người khuyết tật, người nghèo, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn,… các đạo diễn thường xuyên mời Thủy Tiên tham gia.

Sự góp mặt của cô trên sân khấu và truyền hình, không chỉ mang tiếng hát phục vụ khán giả, mà quan trọng hơn, đó là một bằng chứng sống động về một con người đã chiến thắng nỗi đau, bệnh tật để vươn lên bằng ý chí, nghị lực và trên hết là bằng sự sẻ chia của một tình bạn cao cả và cảm động.

Mỗi lần Thủy Tiên hát, Lệ Uyên đóng vai trò là người phối bè. Họ biểu diễn rất ăn ý trên sân khấu và thân thiết với nhau trong cuộc sống như ruột thịt. Lệ Uyên trở thành nguồn sức mạnh của Thủy Tiên, động viên, tiếp sức cho bạn.

Để giúp Thủy Tiên có cuộc sống ổn định, Lệ Uyên xin cho bạn vào làm việc tại Khu Chế xuất Tân Thuận với công việc kiểm hàng. Ban ngày làm việc, buổi tối họ đi hát ở Hội quán, phòng trà và tập luyện để tham gia các chương trình biểu diễn khi có lời mời.

Thủy Tiên chỉ hát nhạc Trịnh và biểu diễn rất thành công các ca khúc “Một cõi đi về”, “Đừng tuyệt vọng”, “Xin cho tôi tình yêu”, “Diễm xưa”…

Câu chuyện của Thủy Tiên đầy nước mắt, nhưng ngồi với chúng tôi, Thủy Tiên không khóc. Dường như những đớn đau, bi lụy đều đã đi qua, như bóng đêm hun hút phía sau lưng. Cô nói rằng, nếu không có Lệ Uyên, có thể giờ đây thế giới tâm hồn của cô vẫn chỉ là… cái lu đựng nước.

Còn Lệ Uyên thì không nói gì về mình. Trong ánh mắt và suy nghĩ của cô, Thủy Tiên là một người bạn tốt, đã vượt qua những nỗi đau và mặc cảm, tự ti để khẳng định mình.

Nếu như… Vâng! Nếu như không có căn bệnh quái ác ấy, thì Thủy Tiên đẹp lắm. Ánh mắt ấy, vóc dáng ấy, làn da ấy, gương mặt có cái lúm đồng tiền ấy… đủ để trở thành niềm mơ ước khát khao của biết bao chàng trai…

TP Hồ Chí Minh đầu tháng 1/2008
Phan Tùng Sơn

Nghệ sĩ khuyết tật Nguyễn Thế Vinh: 1 tay, chơi 2 nhạc cụ!



Trong đêm nhạc “Cõi tình – Trịnh Công Sơn” vừa rồi tại khu du lịch Văn Thánh, có một nghệ sĩ nghiệp dư nhưng lại tạo sự chú ý đặc biệt, đó là Nguyễn Thế Vinh.

Vóc người nhỏ thó, da ngăm đen và bị cụt mất một tay, thế mà anh lại độc diễn cùng lúc hai nhạc cụ guitar và harmonica với sự hòa điệu hết sức độc đáo, làm khán giả vô cùng ngạc nhiên và thán phục…

Tuổi thơ bất hạnh

Quê của Nguyễn Thế Vinh vốn là một vùng đất nghèo ở Bắc Bình, Bình Thuận. Ba Vinh mất trong chiến tranh. Ba năm sau ngày ba mất, mẹ của Vinh cũng buồn khổ mà chết khi anh mới tròn 7 tuổi. Bốn anh em nheo nhóc mồ côi được ông bà ngoại đem về cưu mang.

Sau mỗi buổi học về, Vinh lại dắt đôi bò của hợp tác xã đi chăn để phụ giúp ông bà. Trong một buổi chiều xui rủi, Vinh bị ngã từ trên lưng bò xuống và gãy tay. Nếu như được đưa vào bệnh viện băng bó kịp thời thì chẳng có chuyện gì lớn, đằng này Vinh lại được đưa đến một thầy lang và không biết ông ta chữa trị như thế nào mà sau đó ít hôm cánh tay phải của Vinh bị hoại tử, phải cắt bỏ. Hai chữ “độc thủ” đeo bám đời Vinh từ đó.

Bôn ba tìm kế sinh nhai

Với hai nhạc phẩm Một cõi đi về và Ngụ ngôn mùa đông, anh đã làm ngây ngất những ai có mặt trong đêm nhạc “Cõi tình – Trịnh Công Sơn”. Đây cũng là chương trình lớn đầu tiên anh được tham gia (sau khi trở thành thành viên của hội quán Hội Ngộ chừng hai tháng nay) và ngay lập tức tạo được một tình cảm đặc biệt nơi công chúng yêu nhạc Trịnh.

Sau mỗi ca khúc của Vinh, mọi người lại vỗ tay không ngớt và dành cho anh những bó hoa tươi thắm nhất. Có ai đó còn thốt lên rằng: “Lại xuất hiện thêm một “quái kiệt” mới trong làng âm nhạc thành phố!”. Quái kiệt hay không còn phải chờ thời gian thẩm định thêm. Chỉ biết rằng trong giờ phút ấy, ai tinh mắt sẽ nhận thấy những giọt lệ đang lặng lẽ lăn ra từ khóe mắt Vinh.

Anh xúc động tột cùng vì lâu nay anh tập chơi đàn cốt để thỏa mãn đam mê âm nhạc, để gửi gắm tâm sự cuộc đời chứ đâu ngờ lại có thể đem niềm vui đến cho người khác.

Hè năm lên lớp 4, sau khi da thịt đã lành lặn, Vinh bắt đầu tập viết bằng tay trái. Sau một tuần miệt mài và quyết chí tập luyện, Vinh đã viết được tuy hơi chậm hơn trước đây và sẵn sàng cho năm học mới.Thời gian đầu Vinh gặp rất nhiều khó khăn vì phải gò viết bằng tay trái, nhưng với ý chí vượt khó của một cậu bé đầy nghị lực, Vinh vẫn học rất chăm và luôn đạt kết quả cao trong học tập.

Dù còn một tay nhưng Vinh vẫn tiếp tục phụ chăn bò cho gia đình đến hết lớp 7… Thấm thoắt vậy mà cậu bé một tay ấy cũng học hết lớp 12.

Sau khi tốt nghiệp THPT, vì không muốn phụ thuộc gia đình nên Vinh quyết định vào TP.HCM tìm kế sinh nhai. Trong thời gian tá túc “ké” mấy anh sinh viên ở cơ sở D Trường ĐH Kinh tế (sau lưng nhà hát Hòa Bình), được mấy anh khuyến khích, động viên, Vinh quyết định học tiếp và mượn sách vở của các anh để ôn thi.

Năm 1989, Vinh trúng tuyển vào ĐH Kinh tế TP.HCM. Để có tiền ăn học, Vinh đã phải dành dụm số tiền học bổng ít ỏi hằng tháng và làm đủ thứ nghề từ vá xe đạp, dạy kèm cho đến giữ xe chung cư…

Tuy học quản trị kinh doanh nhưng Vinh lại rất mê ngành điện tử. Anh đã học lóm nghề này từ một người bạn và mua sách vở mày mò học thêm. Vậy mà không ngờ chính nghề điện tử này lại gắn bó với anh đến tận bây giờ (hiện anh đang là thợ sửa chữa điện thoại di động và có hẳn một cửa hàng riêng ở Gò Vấp).

Ba năm cho một ngón đàn

“Năm học lớp 6, mặc dù bị cụt một tay nhưng khi thấy người cậu chơi đàn guitar, mình rất mê. Hễ có dịp là mình lấy đàn ra tìm cách đánh thử. Khi thì kẹp phím vào cùi tay cụt để gảy, khi thì gảy thử bằng chân… nhưng tất cả đều thất bại” – Vinh nhớ lại.

Mãi đến ba năm sau Vinh mới nghĩ ra cách để có thể chơi đàn với tay trái duy nhất của mình: dùng ngón trỏ để gảy và các ngón còn lại bấm phím. Thời gian đầu anh chỉ tập bấm từng nốt một, tập một cách mày mò, kiên trì vì chơi đàn như thế rất khó và hầu như chưa thấy ai chơi như vậy bao giờ. Dần dà Vinh cũng đàn được một số bài hát và chừng đó cũng cảm thấy sướng lắm rồi.

Tuy nhiên đàn từng nốt như thế thì chưa thể gọi là đàn nên sau khi vào đại học, Vinh dành dụm tiền đi làm thêm – được 60.000 đồng – và mua một cây đàn guitar mà đến nay anh vẫn còn nhớ ngày mua là 14-6-1990.

Có đàn, Vinh bắt đầu tập bấm hợp âm, từng đêm tỉ mẩn mày mò khổ luyện tập từng hợp âm một. Mỗi hợp âm như thế Vinh phải tập cả tháng trời, khi đã nhuần nhuyễn mới tập tiếp hợp âm khác. Cứ thế anh âm thầm luyện ngón đàn trong ba năm và thành công ngoài mong đợi. Các ngón tay Vinh giờ đây dường như đã độc lập với nhau và anh có thể đàn một cách rất bài bản, chỉ với một bàn tay!

Song song với chơi guitar, Vinh còn chơi tốt harmonica từ khi học lớp 10. Sau này anh nảy ra ý định “sao mình không thử hòa âm harmonica với guitar nhỉ?”. Thế là anh lại lao vào cuộc chơi mới vừa đánh guitar vừa thổi harmonica.

Để hai tiếng đàn và kèn này hòa âm đồng bộ với nhau thì đây lại là một giai đoạn tập luyện kỳ công nữa của Vinh. Cuối cùng, với lòng kiên trì và quyết tâm, Nguyễn Thế Vinh đã chơi được cùng lúc hai nhạc cụ, với một sự kết hợp tuyệt vời mà nhiều người không hiểu tại sao anh có thể làm được.

HỒNG SƠN

Khi Richard Fuller hát nhạc Trịnh

TP- Năm 1969, Richard làm việc cho một tổ chức tình nguyện quốc tế và có dịp đến VN, bắt đầu đồng cảm với những ca khúc của Trịnh Công Sơn.

Từ đó ông thường xuyên có những chuyến đi – về giữa Mỹ và Việt Nam, năm 1993 trở lại VN trong thời bình Richard được gặp Trịnh Công Sơn, họ đã cùng nhau hát trong một số chương trình đặc biệt.

Và khi thăm lại quê hương của Trịnh Công Sơn vào năm 2001, Richard không còn được gặp ông nữa vì nhạc sĩ đã qua đời.

Bước lên sân khấu phòng trà ATB tối 3-4/9 vừa hát, Richard vừa giới thiệu nghệ sĩ khác một cách hồn nhiên, ngộ nghĩnh khiến khán giả bật cười: Xin giới thiệu một “kẻ thù” sẽ lên biểu diễn (ám chỉ các ca sĩ cạnh tranh với nhau trên sân khấu!), đó là Thế Vinh.

Tôi gặp Vinh và thích tài năng của anh, từ đó chúng tôi hát chung với nhau. Nghệ sĩ Thế Vinh đàn cho Richard hát Diễm xưa đong đầy cảm xúc. Không chỉ hát Dậy mà đi (Tôn Thất Lập), Người con gái Việt Nam da vàng (Trịnh Công Sơn), Không (Nguyễn Ánh 9)… mà Richard còn chiều lòng khán giả, hát ca khúc ngoại như Quantalamera, nghệ sĩ Thế Vinh hóm hỉnh: “Anh Phú Phong Trần nhớ tiếng Việt rất tốt, nhưng nghe anh hát tiếng Anh mà tôi cứ sợ anh quên.

Vừa rồi anh hát rất tốt chứng tỏ trình độ tiếng Anh đang khá lên rất nhiều!”. Khán giả cười ồ còn Richard thì vừa cười vừa lắc đầu: “Bó tay! Đấy, quý vị đã hiểu vì sao tôi gọi anh ấy là… kẻ thù!”.

Bà chủ phòng trà ATB Ánh Tuyết nhận xét về ca sĩ đặc biệt này: “Nghe Richard hát bằng tiếng Việt, cách rung động làn hơi rất chân thành và chứa chất nhiều day dứt mà dường như chính anh đã chứng kiến, đã thấu hiểu. Nhiều lần tiếp xúc với anh, tôi biết anh rất yêu VN.

Mấy tháng trước tôi cùng anh ra dự Festival Huế 2008, trước khi tới Huế, anh nằng nặc bảo tôi rằng anh phải ra Nha Trang thăm bà con. Tôi ngạc nhiên bởi anh làm gì có bà con ở Nha Trang mà thăm nom, anh cười: tôi có nhiều bà con ở Nha Trang chứ, đó là những người VN…”.

Yêu đời hơn, yêu người hơn, đó là điều đọng lại sau khi nghe một người nước ngoài yêu VN như Richard Fuller cất giọng hát.

Lâm Văn
--> Read more..

Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Già... sao cho sướng!


Mấy hôm nay máy hư, thế là qua máy con gái ngồi... lạ, lạ vì mọi thứ không cài sẵn như maý mình, nên cả FB cũng không nhớ mật mã để vào... Tối nay, con trai mở nhà cho mẹ và lang thang nhà anh Hoàng Lê, bắt gặp bài naỳ đã đọc cách đây ít lâu, copy về để ngẫm nghĩ về cái già... bởi rồi ai cũng đến giai đoạn này... và mình nưã... cũng đang lo... hehhhhe...

(Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc )

Gìà thì khổ, ai cũng biết. Sanh lão bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được. Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ "xồng xộc" của Hồ Xuân Hương:

"Chơi xuân kẻo hết xuân đi.
Cái già xồng xộc nó thì theo sau!" .

Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất!

Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết đựơc sẽ giúp họ sống "trăm năm hạnh phúc":

 Một là thiếu bạn!

Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như

" Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!".

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai "cùng một lứa bên trời lận đận"… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu "tiêu chuẩn" người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ "matching" để tìm ra kết quả và làm… môi giới…Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…
Nguyễn Công Trứ

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể "chat", "meo" với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress… Thỉnh thỏang tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa... Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ!

 Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn !

Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến …cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…"
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)
Trần Nhân Tông

"Listen to your body". Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa ! Chuyện của ngàn năm, dâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là đựơc. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm "hư" các cụ!
Cũng cần có sự hào hứng, sảng khóai, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu hiếu thảo phải biết … giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

 Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !

Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn tan, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã "Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…" (TCS)!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV!. Có một nguyên tắc "Use it or lose it! " Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên "đầu thì to mà đít thì teo". Thật đáng tiếc!
Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập " thành tích" làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng …kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh... ! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết đựơc "ba cái lăng nhăng" đó thì có thể già mà… sướng vậy!

Ảnh minh họa
--> Read more..

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Cuối tuần "dạo biển"

  Quan niệm "biển xanh, cát trắng" sẽ phải thay đổi khi bạn thưởng thức 10 bãi biển màu sắc rực rỡ này.

1.Bờ biển đỏ Kaihalulu, Hawaii

  





Những hạt cát chứa nhiều oxit sắt đã tạo nên màu đỏ độc đáo của bãi biển Kaihalulu nằm trên đảo Hawai, phía nam vịnh Hana, và phía xa của ngọn đồi Ka’uiki Hill. Bãi biển này tương dối hẹp, cộng với sự biệt lập đã khiến nó trở thành nơi lý tưởng cho những người thích 'tắm tiên'.



2. Bãi biển vỏ sò, St. Barts



Hầu hết mọi người đều thấy thích thú khi tìm kiếm những vỏ sò, vỏ ốc tinh xảo, kỳ lạ khi đi dọc các bãi biển. Bạn sẽ không phải đi đâu xa nếu bạn đang đi bộ dọc bãi biển Vỏ Sò, gần Gustavia trên đảo St. Barts ở Caribbê. Sự kết hợp ngẫu nhiên của hàng vạn loài thuỷ sinh vật đa dạng, phong phú cùng những dòng hải lưu mạnh trong suốt hàng thế kỷ, thiên niên kỷ đã đẩy vô số những vỏ sò lên bãi cát và tạo nên bãi biển độc đáo này.





3. Bãi biển cát trắng Hyams, New South Wales, Australia



Mặc dù rất nhiều bãi biển được quảng cáo là sở hữu những bãi cát dài, trắng tuyệt đẹp, bãi biển Hyams ở nam Australia mới thực sự là bãi cát trắng tinh khiết nhất thế giới, được sách kỷ lục thế giới Guiness ghi nhận.


Trong ánh hoàng hôn bãi cát trắng trông như những làn sương khói mờ ảo lẩn quanh
những tảng đá trên bãi biên Hyams

4. Bãi biển Papakolea, Hawaii



Bãi biển xanh ngọc thanh tú này nằm trên cực Nam của quận Ka’u, Đảo lớn thuộc Hawaii. Các hạt cát ở bãi biển Papakolea được nhuộm màu xanh lá cây bằng tinh thể của olivin, một khoáng sản phổ biến trong đá lửa, nhưng nặng và đặc hơn so với pyridoxin đen. Những bãi biển xanh này thực sự hiểm có vô cùng, ngoài vùng biển này, trên thế giới bạn chỉ có thể chiêm ngưỡng nó ở vùng lãnh thổ Guam của Mỹ và đảo Galapagos.


Bãi biển trông thật mát mắt với màu xanh của biển và của ... cát

5. Lyme Regis, Dorset, Vương quốc Anh



Từ thời xa xưa, hoá thạch của những loài sinh vật biển đã bị tuyệt chủng hàng chục hay thậm chí là hàng trăm triệu năm đã đang bị xói mòn dần trên những bãi biển ở Dorset, nước Anh. Một trong những địa điểm nổi tiếng nhất đó chính là Lyme Regis, nơi mà hoá thạch của một loài ốc ammonites – loài thân mềm, có xúc tua đã phát triển với kích thước đáng kinh ngạc – chất đầy trên bãi biển. Ở đây, những vỏ ốc lẩn khuất trong những hạt cát trên bãi biển, tạo nên 'bãi biển hoá thạch' ở Stonebarrow, Charmouth, Dorset, vương quốc Anh.


Bãi biển là nơi lý tưởng cho những ai yêu thích sưu tập hoá thạch

6. Bãi biển Punalu’u, Hawaii

Những bãi cát đen Punalu’u ở Hawaii đã được tạo nên khi những dòng dung nham núi lửa nóng gặp nước biển, lạnh đột ngột và vỡ ra thành những mảnh nhỏ li ti. Cái tên 'Puna’lu' trong tiếng của người Hawaii bản địa nghĩa là 'bãi biển lặn' (khi trời hạn hán, những người Hawai cổ xưa thường lặn xuống những nơi mà những dòng nước ngọt đổ xuống đại dương để lấy nước).



Những bãi cát đen ở Punalu’u không chỉ thu hút những du khách mà còn còn hấp dẫn những con rùa biển xanh và thậm chí đôi khi là những con đồi mồi lên đẻ trứng. Luật pháp ở đây nghiêm cấm du khách tiếp cận những con rùa này, chỉ được chiêm ngưỡng từ xa.



7. Bãi cát hồng, Bermuda và quần đảo Bahamas



Bãi cát hồng trên đảo Trân Châu, quần đảo Bahamas là một trong những bãi biển cát hồng đẹp nhất thế giới. Sự quyến rũ ở vùng biển này một phần do những bãi cái màu hồng nhạt kết hợp với vùng nước nông Caribbean, tạo nên màu sắc tương phản. Màu hồng của bãi cát này do bề mặt san hô và những sinh vật phù du màu đỏ hoà trộn với cát đá vôi và thạch anh trắng tạo thành.





8. Vịnh Ramla il-Hamra và bờ biển San Blas, Malta



Tro bụi núi lửa cùng với đá vôi màu vàng trong những loại đá ở xung quanh đã kết hợp để tạo nên những bãi cát màu vàng cam nổi bật của vùng vịnh Ramla il-Hamra Bay và San Blas trên đảo Maltese, Gozo. Bãi biển San Blas thì tương đối nhỏ và biệt lập nên khá lý tưởng cho việc thưởng ngoạn những cảnh quan độc đáo và ánh mặt trời êm dịu của quốc gia vùng Địa Trung Hải này.



Không giống những bãi biển cát nhuốm màu tuyệt đẹp khác, màu vàng cam của bãi cát ở Ramla il-Hamra sẽ tồn tại mãi mãi, con cháu của chúng ta cũng có thể thưởng thức cảnh đẹp ở nơi đây.


9. Bãi biển Pfeiffer Big Sur, California, Mỹ



Bãi biển Pfeiffer nằm ngay dưới những ngọn đồi lở mà theo thời gian, hàng tỷ những hạt tinh thế ngọc thạch nhỏ xíu chảy ra từ đây. Những tinh thể nhỏ xíu được này trộn lẫn dưới tác động của những ngọn sóng biển, phản xạ với ánh mặt trời cùng và tạo nên những màu sắc cầu vồng lộng lẫy khác nhau của bãi biển từ màu hồng, đỏ, xanh, tím,…


Dưới ánh mặt trời làn nước biển không chỉ trong xanh, mà còn mang màu Cầu vồng

10. Bãi biển thuỷ tinh, Fort Bragg, California, Mỹ


Khó ai có thể tin được bãi biển tuyệt đẹp này từng là một bãi rác

Nhìn thoáng qua bãi biển thuỷ tinh tuyệt đẹp của ngày nay, ít ai có thể tin được đây từng là bãi đổ rác của địa phương trong suốt 20 năm. Cư dân vùng này đã từng dùng bãi biển này, ban đầu thuộc sở hữu của một công ty gỗ, như là một bãi rác thải từ năm 1950 tới năm 1967, khi những nhà chức trách địa phương quyết định di chuyển nó tới một bãi rác thải chính thức trong đất liền. Hầu hết những loại chất thải nặng đã được di chuyển đi và biển Thái Bình Dương đã hoàn thành nốt công việc dọn dẹp còn lại bằng cách dần dần mài dũa hàng tấn những mảnh thuỷ tinh vỡ thành những viên đá cuội tròn nhẵn và tuyệt đẹp này.


Những con sóng biển đã bào mòn và tao nên bề mặt trơn nhẵn của những
mảnh thuỷ tinh màu sắc này

Bài copy từ blog Trang L
--> Read more..