Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007

HAPPY NEW YEAR, HAPPY NEW YEAR

Còn đúng 2 tiếng nữa là bước sang một năm mới rồi. Cái thời khắc quan trọng đang đến dần, đành phải chúc lia, chúc lịa cho kịp giao thừa nè! (cũng may hôm nay được ở nhà, nên bày vẽ chút chút cho mọi người cùng vui)

Chúc: Con gái Một năm mới làm nhiều, vui nhiều và nhất là có người iu nữa nhé!

Con trai: Năm mới thêm một tuổi, không vòi vĩnh mẹ nhiều nữa, đạt kết quả học tập tốt, người iu thì chưa nha!

Còn các bạn trong friendlist của tôi đây:

  • Lê Ký Thương (Ông già ham zui): Trẻ hoài không già, vui hoài không buồn, cùng vợ có nhiều tản văn cười nha.
  • Anh X.Hoà: Chà, phải chúc nghiêm chỉnh một tí: Sức khỏe dồi dào, hạnh phúc dồi dào, viết dồi dào.
  • Phùng Tiết (nhà thơ đạo mạo): Có thật nhiều nàng thơ vây quanh!
  • Ái Duy (nhà văn sắc sảo): Sức khỏe dồi dào, đi nhiều, viết nhiều, gặt hái nhiều tốt đẹp trong năm mới
  • Tee: Cả nhà Tee sức khỏe dồi dào, vui vẻ cả năm
  • Nero (hạnh phúc): Chúc bạn muốn gì có nấy!
  • Mẹ Kafe (một gia đình hạnh phúc): Chúc Năm 2008 rinh thêm vài giải truyện ngắn của Báo TT nữa hén và bé Kafe thật khoẻ mạnh, chóng lớn để mẹ Tú Anh không trằn trọc 5 canh hí!
  • Lê Công Toàn (mái tóc muối tiêu): Tuy già nhưng tâm hồn vẫn trẻ, vui vầy mãi suốt năm nha.
  • Đào Thanh Tuyền (nhà văn trầm lặng…): Năm mới thật an lành, hạnh phúc, có nhiều tản mạn thật hay nha.
  • Nguyễn Man Nhiên (nhà thơ, nhà NC): Cả nhà thật bình an, hạnh phúc trong năm mới.
  • Đọc sách (với nhiều trăn trở): Chúc mọi mơ ước thành sự thật.
  • Diego… (với nỗi buồn…): Vui lên cháu nhé, tất cả rồi sẽ qua đi…
  • Pink (với căn bệnh…): Cô bé 16 tuổi, suy nghĩ của nguời 25. Chúc cháu chóng lành bệnh, hồn nhiên vui tươi trong lứa tuổi trăng tròn.
  • Rùa (mọt sách…): Chơi mà học, học mà chơi vẫn đạt nhiều kết quả Rùa hén!
  • Vịt con (Duck): Vui vẻ, thành đạt trong năm mới cháu nhá!
  • Trinh…, Bà lùn…, Cocom…(Bộ ba quậy): Phẻ nhiều, vui nhiều, quậy nhiều… bạn nào chưa có ngừơi iu thì 2008 này có đôi có cặp.
  • Bùi Kiệm (nhà báo): Năm mới muốn gì được nấy.
  • Bé Hai: Một chuyến đi Pháp như ý muốn, đi về có quà cho dì nha.
  • Tường Giang (mèo, mèo…): Năm 2008 này có người iu, dắt qua cho cô Tư xem mặt đó.
  • Teapot (Ô mai): Chắc chúc cho Ô mai giống như Mèo mèo quá!
  • Chà chà còn bạn Rocking, H.M nữa (suýt tí thì quên): Bạn Rocking năm nay có chàng cho vui cửa, vui nhà…
  • H.M (cây bút sắc sảo, tâm hồn sắc sảo): Chúc cả nhà sức khỏe, vui vẻ cả năm, hạnh phúc tràn trề (gia đình là chính H.M hé)
  • Hi hi: Nhớ ra còn T.Tiên và nhà báo M.Ngọc mới Add nữa: Các bạn thật Bình an, hạnh phúc trong năm mới nhé!

Và sau cùng tặng cho con gái slideshow hoa cúc đây (hoa mà P.An thích)


--> Read more..

Những ngày xưa cũ…

Năm lớp 10 (Loan - bên phải)
Với Loan hàng đầu, thứ 4 và 5 – từ trái qua
Một thuở tóc dài áo trắng (thứ 2, bên trái) - năm 12 Bồ Đề, Nha Trang

Thuở ấy đã qua lâu lắm rồi… mà trong phút chốc bỗng thấy nhớ kinh khủng, nhớ một thuở tóc dài áo trắng, nhớ từng khuôn mặt nụ cười, nhớ những dỗi dỗi hờn hờn...

***

Tôi và Loan cùng có những năm học chung ở Trường Hưng đạo (Nha Trang), lúc đó linh mục Trần Minh Phương là hiệu trưởng. Khi lên 12 thì gia đình Loan chuyển vào Sài Gòn và tôi chuyển qua học Trường cấp ba Bồ Đề… Một lần vào Sài Gòn, Loan chở tôi đi xem Ba chàng lính ngự lâm quân. Không ngờ đó là kỷ niệm sau cùng.

Chúng tôi mỗi người mỗi ngả từ đó…

***

Năm 1995 cả gia đình tôi chuyển vào Sài Gòn.

Ngày mới vào, anh chở tôi qua từng con đường để tìm đến nhà Loan, khi tìm ra được nhà thì Loan đã không còn ở đó nữa. Chúng tôi bặt tin nhau đã lâu lắm rồi.

Bây giờ có lẽ Loan không còn là cô gái nhỏ, tròn trịa nữa rồi.

Một thoáng đã mấy mươi năm rồi. Đầu xanh giờ lấm tấm sợi bạc rồi, mấy ai còn giữ lại dáng dấp ngày xưa…

***

Thuở học trò ấy là những chuỗi cười dòn dã, là những tinh nghịch của tóc dài áo trắng, là những lo toan cho các kỳ thi… là giọng giảng bài của thầy Duy – nhắc đến thầy Duy, tôi chỉ còn lưu giữ lại dáng cao cao cùng giọng giảng bài sang sảng của thầy (sau này tôi mới biết thầy là anh của một người bạn thân của chồng tôi).

Thuở nhỏ, tôi ham đọc truyện cổ tích hơn học các công thức toán học… (vì thế mà tôi mất căn bản môn khô khan này), sợ tôi không qua được các kỳ thi, thầy Duy và Loan kèm cặp lại cho tôi từng công thức tóan cơ bản…

Trường tôi theo học là một trường đạo (dù tôi chẳng có đạo), Linh mục Trần Minh Phương làm hiệu trưởng, cha rất hòa đồng và vui tính. Cha thường hay ví tôi và Loan là hai con vịt con xấu xí, nhưng còn an ủi được một câu: “Đứng trước gương xăm xoi mãi sẽ biến thành thiên nga”.

Thầy Duy đã cho tôi 0 điểm, vì mãi cười nói với bạn mà không định nghĩa được đạo hàm, còn phán một câu xanh dờn: Cười nhiều sau này khóc nhiều đó. Câu này có vẻ như đã ứng nghiệm vào cuộc đời tôi sau này.

***

Khi cuộc sống gia đình đã ổn định, tôi hay nhớ đến Loan. Vài mẫu tin nhắn tìm bạn trên báo… vẫn bặt tin…

Sau này, vài ba lần gặp lại Loan… trong một con hẻm nào đó ở đường phố Sài Gòn… cùng Loan chạy nhảy trên đồi cúc vàng… Tỉnh dậy, hóa ra đó chỉ là những giấc mơ… Mơ thôi ư?... Có còn gặp lại bạn?

***

Nhớ ánh mắt của ai kia… đã lâu quá rồi… một thời trẻ, một thời nhiều mộng mơ… với những dỗi dỗi hờn hờn… Thế mà đã chừng ấy năm trôi qua tôi không hề gặp lại…

***

Và bây giờ… mình tôi trong căn nhà vắng… những thời khắc của một năm sắp trôi qua để bắt đầu một năm mới, những ngày xưa cũ… rồi lại lùi vào một góc nhỏ nào đó… để bắt đầu một ngày mới, một năm mới với nhiều chúc tụng.

31/12/2007

--> Read more..

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2007

Bài thánh ca buồn

Sáng tác: Nguyễn Vũ

Trình bày: Elvis Phương



Bài thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt
Áo trắng em bay như cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

Cùng nhau quỳ dưới tượng Chúa cao sang
Xin cho đôi mình suốt đời có nhau
Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa
Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng
Ôi giọng hát em mênh mông buồn...

ĐK:

Rồi mùa giá buốt cũng qua mau
Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu
Rồi một chiều áo trắng phai màu
Em qua cầu xác pháo bay sau

Lời nguyện mình Chúa có nghe không
Sao bây giờ mình hoài xa vắng
Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian
Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

Rồi những đêm thánh đường đón Noel
Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi ...

--> Read more..

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

Tìm kiếm một người (tiếp theo và hết)

3. Nước ngấm màu đất đỏ chảy xiết xuống vực dọc theo con lộ nhỏ dẫn từ khu gia binh lên văn phòng hậu cứ tiểu đoàn, gió không còn lạnh buốt như đêm qua, con lộ cũng trơn tuột như khoảng đường từ doanh trại xuống chân đồi. Buổi sáng ông già vẫn hấp tấp bước theo sau người đàn bà bế đứa nhỏ với cái xách trên tay nhẹ tênh. Trên văn phòng hậu cứ tiểu đoàn 3, người hạ sĩ quan trực vẫn còn ngủ, văn phòng vắng chưa có người, ngọn đèn tù mù vẫn sáng trên trần cao. Ông già rón rén bước tới ngồi trên một chiếc ghế, đứa nhỏ đi lẫm chẫm quanh những bàn ghế trống không và người đàn bà, mắt đỏ hoe tựa cửa nhìn ra khoảng sân chưa có ánh nắng. Ông già lên tiếng trước:

- Đi đâu mất hết rồi.

Người đàn bà buông thõng:

- Ngủ chớ đi đâu.

- Cho thằng nhỏ ăn cái gì chớ không nó đói tội nghiệp, con.

- Chờ lúc nữa rồi hay.

Đứa nhỏ không tìm được đồ nghịch buồn tình khóc. Người mẹ bế nó lên tay cùng lúc anh hạ sĩ quan trực choàng thức dậy. Ông già nhìn thấy trước, lên tiếng:

- Sao ông?

Anh ta ngơ ngác:

- Sao?

Người đàn bà đi tới:

- Anh đã hỏi giùm tui chưa? Chồng tui...

- Chị là vợ của binh nhì Ngãi phải không?

Chị gật đầu. Anh ta xếp lại chăn, mở tủ cất vào rồi mới hỏi:

- Đêm qua ngủ được không bác?

Ông già không trả lời, rời ghế đứng dậy. Người đàn bà giục:

- Anh hỏi giùm chưa?

- Đêm qua tôi đã hỏi lại Quân y viện Nguyễn Huệ, họ trả lời đã đưa về Tổng y viện Cộng Hòa rồi. Tôi có nhờ họ liên lạc về Sài Gòn xem tình trạng anh Ngãi bây giờ ra sao nhưng chưa có kết quả. Chị nói với bác ngồi chờ một lúc.

Người đàn bà thả đứa nhỏ xuống đất, đi lui đi tới trong lúc ông già tiếp tục thở dài giữa những cơn ho. Người hạ sĩ quan trực nhấc ống điện thoại lên gọi, một lúc đặt máy xuống:

- Lại bận đường dây rồi.

Ông già trở lại ghế ngồi, anh trung sĩ đi rửa mặt. Trong văn phòng buổi sáng im lặng, những người lính chưa đến giờ làm việc đi long rong bên ngoài hoặc đi thẳng về phía câu lạc bộ. Lúc anh trung sĩ trở lại, mặt trời đã chiếu những tia nắng dịu mát đầu ngày xuống đôi ba ngọn cây xanh rải rác trong sân. Người đàn bà phân trần:

- Ở Sài Gòn thì tui làm sao biết được đường đi tìm, trung sĩ. Hai ba ngày nay đi tứ tung tìm ảnh, hết tiền hết bạc, sợ bây giờ không còn đủ để cha con tui đi xe nữa là khác. Trung sĩ có nghe nói ảnh bớt chưa không?

- Không biết, chị chờ tôi hỏi lại xem.

Anh ta tiến về chiếc điện thoại. Người đàn bà trong một thoáng chốc tưởng như thấy hết mọi nỗi khó khăn từ đây đi Sài Gòn, tìm tới quân y viện, tìm ra được nơi người chồng đang nằm; bao nhiêu ngày nữa, bao nhiêu lần ngồi trên xe đò, hết đoạn đường gian truân này đến đoạn đường trắc trở nọ, hết ngủ bến xe này đến nằm dọc đường chỗ kia; người chồng yêu dấu thắm thiết bây giờ ra sao, có bàn chân nào đã cưa, có cánh tay nào đã gãy, anh mê man hay anh tỉnh táo, anh đau đớn vì vết thương hay anh đã khỏe, đã có thể một mình ra hiên ngồi nhìn khu bệnh viện mỗi buổi chiều, mỗi buổi sáng; anh ăn uống anh nghỉ ngơi ra sao... Người đàn bà trong một lúc đã quay lại nhìn ông cha chồng, vào mặt đứa con mà đau lòng. Bao nhiêu ngày tháng nữa đói khổ, lê lết; bao nhiêu lần nữa lạnh lẽo, lạc lõng giữa những chốn lạ mặt bơ vơ như những đêm qua. Chị đến bên ông già:

- Chốc nữa lên câu lạc bộ ăn bánh mì đỡ đói nghe cha.

- Tội nghiệp thằng nhỏ, mấy ngày nay...

Anh trung sĩ trở lại ngập ngừng giây lâu mới nói:

- Binh nhì Lê Văn Ngãi...

Tiếng nói của anh ta hình như khựng lại ở đó, anh đưa mắt nhìn kỹ vào mặt ông già, người đàn bà. Một thoáng im lặng trôi qua, nặng nề. Ông già đứng bật dậy khỏi ghế, người đàn bà chống tay lên mặt bàn chờ đợi. Chỉ có đứa nhỏ vẫn tiếp tục loay hoay dưới một gầm bàn, một mình. Giọng người hạ sĩ quan ấp úng:

- ... chết rồi. Cách đây khoảng hơn tuần lễ. Xác đã an táng ở Nghĩa trang Quân đội.

T.V

Dakto, 1970

(Tạp chí Trình Bầy số 2, 1970)

--> Read more..

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2007

Mưa hồng

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Trình bày: Khánh Ly

Quý mến tặng Rùa

Trời ươm nắng cho mây hồng

Mây qua mau em nghiêng sầu

Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm

Mây âm thầm mang gió lên

Người ngồi đó trông mưa nguồn

Ôi yêu thương nghe đã buồn

Ngoài kia lá như vẫn xanh

Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao

Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu

Em đi về cầu mưa ướt áo

Đường phượng bay mù không lối vào

Hàng cây lá xanh gần với nhau

Người ngồi xuống mây ngang đầu

Mong em qua, bao nhiêu chiều

Vòng tay đã xanh xao nhiều

Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du

Người ngồi xuống xin mưa đầy

Trên hai tay cơn đau dài

Người nằm xuống nghe tiếng ru

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.

--> Read more..