Dạo này Sài Gòn nắng nóng, cái nóng làm cho người ta hay mơ những vùng biển có thể là biển Phan Thiết, biển Nha Trang, biển Côn Đảo ... Bạn Q mới đi Côn Đảo về khoe những album hình, làm mình cũng muốn ngắm Côn Đảo và nhớ lại những ngày ở CĐ. Entry cũ khoe cảm xúc CĐ... và tiếp tục mơ...
Biển Phan Thiết
Máy bay hạ cánh lúc hơn 10 giờ và ba mẹ con được HDV của Saigon Tourist đưa về resort. Ở đây resort là những khu biệt thự của Pháp để lại, mang dáng dấp xưa cũ và yên ả đến không ngờ. Từ biệt thự nhìn ra là biển, chỉ cần vài bước chân là bơi được trong làn nước trong veo, biển ở đây không xanh thẫm, màu hơi xám xám một tí, cát ở đây bện chặt lại như một bức thảm dày và không dính chân như ở biển Nha Trang và cũng một màu xam xám.
Buổi chiều ba mẹ con được đưa đi thăm bảo tàng – nơi lưu giữ tài liệu và hình ảnh của Côn Đảo từ thời Pháp thuộc, đến thăm trại Phú Hải, trại Phú Sơn – hình ảnh những dãy nhà thiếu ánh sáng, những ô chuồng cọp nhiều song sắt, những tù nhân được tái hiện lại vẫn thấy rùng rợn!
Nghĩa trang Hàng Dương
Nhớ lại cảm giác lúc bước chân vào nghĩa trang Hàng Dương – nơi đây chia làm rất nhiều khu và rất rộng, bước qua những con đường toàn những hàng cây mát rượi có cả chút sắc đỏ của màu phượng vĩ nữa. Vào sâu hơn nữa… những ngôi mộ bé tí nhìn đâu cũng thấy mộ - cảm giác rờn rợn, lành lạnh. Sợ! Hơn 10 ngàn người đã bỏ mình và chỉ tìm được xác hơn 2 ngàn,một con số quá ít ỏi và một sự hy sinh quá lớn. Chỉ biết nói thế thôi.
Xế chiều về lại resort, xe vẫn chạy qua những rừng cây xanh thẳm với cái mùi âm âm ngai ngái của rừng - bất giác hỏi HDV: Nơi đây an toàn hông cháu?
Về đến thị trấn là những con đường toàn những bóng cây to của những cây bàng trăm tuổi. Ở đây không có hình ảnh của địa ngục trần gian nữa mà là một không khí yên bình, tĩnh lặng với những hàng cây xanh với những tàng cây rộng che phủ cả con đường. Có cả con đường giống con đường Lý Tự Trọng trong ký ức của mình nữa. Cái cảm giác thật thân thương với hình ảnh khắc sâu trong tâm tưởng.
Côn Đảo - yên bình lắm với những du khách tản bộ và có thể của những người muốn tìm một nơi để lòng thật thanh thản sau những bon chen của cuộc sống. Và ở Côn Đảo có những con đường không có rác vất bừa bãi, dọc theo bờ kè của biển chỉ có một dòng chữ: Giữ gìn vệ sinh chung (nho nhỏ đủ để đọc) chứ không giăng nhiều băng rôn như ở Sài Gòn - những băng rôn ấy làm mình rất khó chịu khi bắt gặp.
Thật dễ chịu khi đi trên những con đường đầy cây xanh ấy mà không sợ bị giật dọc, - đường yên tĩnh đến lạ thường, yên tĩnh để nghe từng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ và biển thật gần bên. Thích lắm! Và mặc dù chiều hơi muộn vẫn thả mình xuống dòng nước xam xám ầy cảm giác lâng lâng, sảng khoái lắm!
Ngày thứ hai là ngày đến những điểm mình rất thích: dự định tắm biển tại bãi Đầm Trầu. Chiều ở bãi Nhát và ngắm hoàng hôn trên Đỉnh tình yêu nhưng từ mờ sáng trời đã mưa. Cứ chờ tạnh mưa trong tâm trạng sốt ruột thế mà trời vẫn mưa. Cuối cùng quyết định ngồi trên xe dòm qua ô cửa để ngắm Cáng cá Bến Đầm, ngắm bãi Nhát, ngắm đỉnh Tình yêu mờ mờ phía xa.
Hơn 3 giờ chiều, mưa ngơn ngớt, đi bộ hơn cây số vào bãi Đầm Trầu qua con đường bé tí, lội bì bõm trong nước, hai bên đường lau sậy cỏ cây chen lá đá chen nhau, vẫn với quyết tâm đi vào, nhưng đường rất vắng vẻ lại hỏi cô bé hướng dẫn: An toàn hông cháu, có ai qua đây hông? Bé cười cười trả lời: Chắc chỉ mình cô và anh chị đặt bước đến trong chiều nay…
Bãi Đầm Trầu ngày mưa
Biển ở đây sóng to, nhiều đợt sóng trắng xóa vỗ mạnh vào bờ và bãi biển hoàn toàn không người lai vãng. Từ dưới biển nhìn lên là một rừng dương – có lẽ lâu năm lắm, nhiều gốc cây to lắm, một bãi cát vàng mịn như nhung chỉ vài vệt chân đầu tiên của mình. Cái háo hức được tắm biển ở đây bỗng dưng biến mất, phần vì sợ sóng to, phần vì sợ cái cảm giác một mình giữa biển. Thế là chuyển qua chộp lại những tấm ảnh biển trời mưa, chụp được vài tấm là phải giấu máy vào trong áo và cố chùi những giọt nước bám trên máy, và cứ thế. Biển Đầm Trầu ghi nhận lại trong trí nhớ - có lẽ không bao giờ quên vẻ đẹp hoang sơ với dãi cát vàng rực mịn màng dài ngút mắt và ước ao một lần nữa sẽ đặt chân đến để đẳm mình vào dòng nước trong xanh kỳ ảo ấy.
Một cảnh chụp trên đường đến Đỉnh Tình yêu
Đỉnh Tình yêu
Một Côn Đảo đầy máu của những ngày xa xăm lùi dần vào quá khứ. Giờ là một Côn Đảo mà bạn đến một lần và mơ thêm một lần đến. Mình cũng vậy. Tháng 4 và tháng 5 Côn Đảo là mùa đẹp nhất, nắng ấm hơn. Đi du lịch vào mùa này bạn sẽ thưởng thức được toàn bộ vẻ đẹp mà tạo hóa bạn tặng cho Côn Đảo. Và cũng đừng bỏ qua đỉnh Tình yêu. Dù mình không ngắm được hoàng hôn trên Đỉnh Tình yêu nhưng vào sáng tinh mơ của ngày trở lại SG đã kịp bắt xe ôm đến nơi để nhìn lại một lần nữa chóp núi có hình tượng người nữ nằm trong lòng người nam (hihii.. do tưởng tượng thêm chỗ này đó) và lần sau nhất định sẽ đuợc tắm ở bãi Nhát khi thủy triều xuống với dãi cát trắng mịn và nhất định sẽ ghi lại vẻ đẹp của bãi Nhát.
Tạm biệt nhé Côn Đảo và mơ ngày gặp lại!