Lâu rồi bạn đóng cửa nhà, chả biết tin tức gì, lâu lâu chợt nhớ... nhớ... vậy thôi. Và có một trưa như có điều gì mách bảo, rà số phone của bạn, bên kia đầu dây: Chị nhầm số rồi. Và một trưa nữa quyết định phone lần nữa, lại alo. "em lụm được sim này chị ơi". Thế là rõ... và không gọi nũa. Bẵng đi một thời gian, vô tình biết con bạn vừa trải qua cuộc phẩu thuật rất nghiêm trọng. Thương, cứ nghĩ bạn phải đối mặt với nhiều lo lắng, bạn bè không ai biết lui tới... Và sáng nay trước khi ra công viên "luyện cẳng" vui chơi, định mặc bộ váy dạo nào bạn tặng... lại nhớ.. một ngày đã quá xa. Thế là treo lại vào tủ và nhủ trưa nay thế nào cũng gọi cho bạn lần nữa. Lòng yên ổn khi nghe giọng quen thuộc bên kia đầu dây. Cám ơn bạn phantran đã nhiệt tình giúp để có số phone của bạn. Bạn hứa sẽ có một ngày cùng nhau... khi mọi việc đã dần ổn định. Mong lắm những an lành, bình yên với bạn.
Lại nhớ những: hôn chi yêu mỗi sáng và những bản nhạc nhẹ nhàng réo rắt bạn tặng ở mỗi entry. Nhớ bạn là nhớ hình ảnh nụ cười hiền, dáng cao gầy, dịu dàng ở từng nụ hôn ảo của bạn. Chỉ thế thôi.. nhưng từ lâu bạn đã đóng blog rồi, avar chỉ là một nền trắng vô cảm. Vài dòng mes cho bạn, cũng không thấy hồi âm. Chỉ mong dù bạn ở đâu làm gì cũng thật bình an, vui vẻ từng ngày. Mong lắm!
Và cũng không nhớ em ấy đã tạm biệt multi bao lâu rồi, có lẽ lâu lắm... một hôm nghe người bạn nói: em ấy qua 360 plus và hình như có cả bên FB. Đó là chọn lựa của em, có lẽ multi không còn là niềm vui thư giãn sau ngày làm việc căng thẳng. Nhưng với mình vẫn cứ hay nhớ những tếu táo vui cười ở những còm em để lại, cũng nhớ nhiều những kỷ niệm cùng em ở những lần em bày cho sử dụng voice chat, để tưởng chừng như những nụ cười ấy thật quá gần. Tất cả đã quá xa rồi ư? Thôi thì mong em luôn vui với những điều em đã chọn.
Và Ngày thơ VN đã trôi qua nhưng vẫn không thấy bạn xuất hiện với những vần thơ như năm nào. Một chút mong bỗng dưng nhìn thấy avar đó ở GB, một chút chờ bỗng dưng bạn lại xuất hiện như ngày nào.. nhưng tất cả đều trống không vì bạn cũng đóng blog lâu lắm rồi.