Chiều nay qua nhà Sắc Không đọc một mạch 2 entry. Cả hai đều để lại nhiều nỗi niềm. Ở entry Trở bệnh mới biết SK mới ốm dậy... nghĩ mình cũng vô tình. Không thấy bạn ở GB thế là cũng quên luôn. SK đã khỏe lại và hôm nay SK lại có thêm entry Trăng muộn. Đọc cảm động lắm. Những cảnh đời hiện từng entry của SK, entry nào cũng nói lên được những điều diễn ra trong cuộc sống. Mình xin copy về đây để bạn cùng chia sẻ nhá.
Ông mời tôi đến nhà ăn cơm gia đình và cũng là giới thiệu nửa kia của ông. Vậy là cuối cùng, ông cũng đạt sở nguyện. Mất vợ gần hai mươi năm, ông một mình bươn chải gà trống nuôi con. Các con của ông lần lượt trưởng thành và rời quê về thành phố làm việc, còn ông vẫn cô đơn bên căn nhà ba gian vùng chiêm trũng. Các con ông nhiều lần khẩn khoản rước ông ra ở chung nhưng ông từ chối vì sống ở quê quen rồi, không chịu nổi ồn ào nơi phố thị. Các con gợi ý, ông đi thêm bước nữa để có người bầu bạn lúc tuổi già xế bóng và các con sẽ yên tâm hơn khi có người chăm sóc lúc ông trái nắng trở trời. Ông chỉ cười. Một ngày nọ, ông thông báo đã tìm được người ấy, cô giáo mới về hưu nhà cùng thôn. Ông rạng rỡ phát biểu: Hai mảnh trăng khuyết giờ đã kết lại thành trăng tròn, tuy hơi muộn nhưng tình yêu làm gì có muộn phải không nào ? Người con trai trưởng xúc động nói với người mẹ kế của mình: Xin cảm ơn dì đã thay chúng con chăm sóc cha.
Một gia đình hạnh phúc bởi những người con không chỉ chăm lo vật chất cho cha mẹ mà còn quan tâm đến đời sống tinh thần của đấng sinh thành lúc về già. Thấy cha mình cô quạnh các con chẳng thể an lòng, mong cha có bạn đời để sống vui trong quãng đời còn lại.
Chứng kiến hạnh phúc của ông, tôi nhớ lại câu chuyện đi thêm bước nữa của ông lão hàng xóm, nhưng buồn hơn. Ông cũng góa vợ khi con còn nhỏ. Tần tảo nuôi con trưởng thành, chúng đang ở nước ngoài. Ông vò võ một mình trong căn nhà rộng thênh thang, mỗi lúc ông ngã bệnh hàng xóm chạy sang chăm sóc. Có một bà gần đó thương hoàn cảnh của ông thường qua lại, lúc bát canh, lúc viên thuốc, dọn dẹp nhà cửa giúp ông. Ông ngỏ ý với các con lấy người phụ nữ ấy để có người kề cạnh khi tắt lửa tối đèn. Các con quyết liệt phản đối, đưa ra các lập luận: Nào là họ hàng cười chê, gần đất xa trời rồi bố còn ham cưới vợ làm gì ? Bố sống vậy có sao đâu; Hoặc bố làm gì cũng phải nghĩ đến con cháu chứ…Ông buồn lắm, cứ bệnh luôn nhưng chủ yếu là tâm bệnh. Bà hàng xóm vẫn lui tới chăm ông. Mấy tháng sau ông qua đời, căn nhà đã được các con bán để chia năm xẻ bảy. Mọi người trách những người con ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mà không quan tâm đến niềm vui của cha họ lúc cuối đời.
Tuổi già, các ông bà vẫn cần tình yêu. Tình yêu của họ là sự cảm thông, chia sẻ về tinh thần. Họ yêu nhau bằng trái tim chân thành và nghiêm túc. Bên cạnh tình yêu còn là nghĩa.
Cuộc sống tất bật khiến các con không thể sống bên cha, mẹ để chăm sóc họ hàng ngày. Chính sự cô đơn đã khiến họ cần một người bạn đời để cảm thông, chia sẻ những buồn vui năm tháng còn lại của cuộc đời. Cứ nghĩ mà xem, có bất công không khi cha, mẹ cả đời vất vả vì con, lo cho con đủ đầy, thành gia thất. Vậy mà, nay muốn có người bạn tâm sự tuổi về chiều thì các con quyết tâm ngăn cản với cả trăm lý do áp đặt ?
Tuổi càng cao thì càng cần có người để bầu bạn, hàn huyên. Khi các con trưởng thành ở xa, là lúc cha, mẹ cần được hưởng thụ tình yêu lúc xế chiều. Các con cần hiểu điều đó bởi những sự ngăn cấm sẽ làm cho sự cô đơn của cha, mẹ tăng gấp bội, dễ nảy sinh phiền muộn, bi quan. Thôi thì, tốt nhất con cái nên ở bên cạnh chăm sóc cha mẹ. Trường hợp cha, mẹ muốn đi thêm bước nữa, nếu có thể được hãy chiều theo ý họ. Ông bà mình có câu: Con chăm cha không bằng bà chăm ông ” là gì. Hãy tạo cho cha, mẹ được hưởng hạnh phúc, niềm vui khi họ còn hiện hữu trên cõi đời này.