Từ 6 giờ hai mẹ con đã ngồi trước ti vi chờ trận VN-TL rồi. Mình đâu có mê bóng đá ta, vậy mà cũng tập trung dòm, cũng hồi hộp quá đi thôi. Ghét thằng cha trọng tài hình như thiên vị Thái Lan (hơi nghi ngờ thôi).
Sáng nay thấy Quasi buồn quá, mình đã qua nói: Vui lên Quasi, Việt Nam thắng rồi kìa…(giờ đã là sự thật rồi). Quasi… ui, hãy vui lên nhá!
Lần nhất ghi blast: Lạy trời lạy Phật cho VN thắng (nói thật cũng hơi sợ sợ vì TL đã vào 1 quả rồi)
Lần 2: Minh Phuơng (12) vào. Thay blast: Hy vọng!
Lần 3 thay blast: Vào 1 quả đi Việt Nam ơi! (thầm năn nỉ VN hãy cố lên, cố lên)
Công Vinh thực hiện cú đánh đầu chuẩn xác phút 94, niềm vui vỡ oà, muốn ôm ai đó hét to lên Việt Nam vô địch rồi, Việt Nam vô địch rồi…
.
Chia sẻ niềm vui với tui nha mọi người, ôm chặt hết mọi người đó! Hihiiii… hahhhha…
Niềm vui này sẽ kéo dài trong rất nhiều ngày… 49 năm mới có tối vui.. rất vui. Rất khoái câu blast của người iu em Trùm: “Bóng đá đã mang lại niềm tự hào dân tộc và chỉ có bóng đá mà thôi!”. Vâng, chỉ có bóng đá! Hãnh diện quá, hôm nay thế nào báo chí nước ngoài cũng đưa tin Việt Nam ra trang bìa hoành tráng: Có một Việt Nam như thế… hiiiihiahhaa…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét