Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2008

Vườn ngọc lan mùa đông

Thích Vườn ngọc lan… của bạn Kafe nên post lên đây để dành trong mục Những bài viết của bạn… Mời các bạn ghé vào hưởng một chút hương…

Năm cha đi, hình như tôi lên sáu tuổi. Tôi chạy theo níu lấy áo cha mà khóc tức tưởi. Cha khẽ khàng gỡ tay tôi ra, bước đi lầm lũi. Khi ấy, cha còn trẻ lắm. Mẹ cũng còn rất trẻ, mẹ cố siết thật chặt tôi trong cánh tay mảnh dẻ của người. Ngày hôm sau tôi lại vui đùa, chạy nhảy bình thường, chỉ thi thoảng mơ thấy cha, giật mình dậy khóc ré lên rồi quên bẵng. Mẹ không khóc nhiều, làm việc liên miên suốt cả ngày, mắt mẹ rộng thênh thang và buồn hun hút.


Cứ mỗi mùa đông, mẹ lại cặm cụi bên các que đan len suốt cả buổi tối. Áo len của tôi nhiều lắm, toàn là những màu sắc sặc sỡ. Mẹ bảo: “Con mặc màu này, trông nhà mình ấm áp hơn.” Ở trường, cô giáo vẫn gọi đùa tôi là bướm. Tôi kể, mẹ cười nhẹ nhàng: “Là nắng, con thích không?” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, cúi mặt vào chiếc áo len xanh lơ của mẹ. Từ ngày cha đi, mẹ chưa đan cho mình thêm chiếc áo nào. Tôi mở tủ ra kiếm tìm, những chiếc áo mẹ dành cho cha qua các mùa đông vẫn còn mới nguyên và lành lạnh vì chưa từng có hơi người. Lâu lâu, mẹ lấy chúng ra, ngắm thẫn thờ, mắt mẹ đã kéo vài vệt đuôi dài buồn bã.


Mẹ mang tôi về nhà Nội rồi lặng lẽ bỏ đi. Mỗi mùa đông, gió vẫn thổi vi vu qua vườn ngọc lan bên hông nhà nghe rờn rợn. Tôi luôn ngủ một mình giữa một mớ chăn gối ấm áp mà vẫn cảm giác buôn buốt lạnh. Tôi thôi cắt tóc ngắn ôm hai bờ má bầu bĩnh mà để tóc ngang vai, thích ngồi một mình ở vườn ngọc lan nhà Nội. Cứ mỗi lần chải tóc cho tôi, Nội bảo: “Mẹ con đẹp lắm. Người đẹp thường bạc phước”. Tôi soi mặt mình trong chiếc gương con, gắng cười: “Con sẽ là người hạnh phúc. Con không giống mẹ, phải không?”. Nội im lặng, nhíu đôi mày bạc, âu lo. Tôi đem ảnh mẹ ra ngắm nhìn, lòng quặn lên vì mình chẳng thừa hưởng một đường nét nào trên gương mặt mẹ.

Hoa ngọc lan trắng ngần và tỏa hương thơm ngát. Bạn bè đến chơi với tôi đông lắm, đơn giản vì mê vườn ngọc lan nhà Nội. Tôi hay ngồi dưới vườn hoa và tưởng tượng, có khi ngủ quên, dì Lan phải vực vào nhà, xoa dầu khắp người vì sợ tôi cảm lạnh. Tôi nhắm nghiền mắt, tận hưởng cảm giác ấm áp từ đôi bàn tay mềm mại của dì mà nhớ mẹ quay cuồng. Nghe đâu mẹ đã có gia đình, sinh ra một bé gái, mắt tròn và long lanh như có nắng. Tôi khóc khi cứ đến mùa đông mẹ lại gửi áo len về, những màu áo nền nã và dịu dàng. Người nhắn rằng: “Con gái lớn rồi, phải thế!”. Tôi trách âm thầm: “Mẹ đã có nắng rồi, nên đâu cần…”, rồi tự mắng mình ích kỷ, ngồi tẩn mẩn đếm lại những chiếc áo len từ thuở bé thơ, giật mình bởi những năm tháng đi qua nhanh quá.

Cha chẳng thấy về, dường như đã có gia đình mới. Cha không gởi áo len mà chỉ gởi những gì bảo đảm cho tôi sống đầy đủ và yên ả. Thi thoảng, tôi thử hình dung xem cha ra sao, nhưng ký ức mờ nhạt quá nên hình ảnh cha chẳng bao giờ hiện lên rõ rệt. Cha viết thư, hỏi thăm về vườn ngọc lan nhà Nội. Nội quét hoa rụng trắng xóa dưới gốc, lại hồi tưởng: “Mẹ con yêu ba con cũng vì vườn ngọc lan này. Hồi ấy, nó vẫn sang đây xin hoa về, chẳng biết để làm gì … Có lẽ là do duyên nợ”.

Tôi không ra ngồi hàng giờ ở vườn hoa nữa, nhưng đêm đêm vẫn nghe hương lạc vào tận chỗ nằm. Mùi hương cứ quấn quýt một nỗi nhớ nhung da diết. Nơi mẹ sống bây giờ hẳn không có hoa ngọc lan. Nếu có, mẹ sẽ chẳng bình yên để cho ra đời đốm nắng rất xinh của mẹ. Mẹ đang ấm áp, bao giờ cũng rất ấm áp, dù đang giữa mùa đông.

Những ngày lạnh, tôi thường ăn rất vội bữa cơm chiều, sợ đối diện với vẻ cô độc già nua của Nội, với nét lặng lờ trong dáng ngồi lơ đãng của dì Lan. Tôi mong sự hiện diện của một người đàn ông trong gia đình. Tự hỏi sao chừng ấy tuổi, dì Lan không đi lấy chồng, khi mà hương ngọc lan nhà Nội đang nồng nàn da diết. Tôi băn khoăn. Nội kể: “Dì Lan là người yêu của ba con. Chẳng biết sao bọn nó…” Tôi gục mặc vào hai bàn tay, run rẩy. Cha vẫn đi biền biệt. Không về.

Tôi xa căn nhà của Nội vào thành phố học, nhắn mẹ thôi đan áo len cho mình. Thế nhưng, cứ đến mùa đông, mẹ vẫn gởi áo về cho cha, và dì Lan lại cẩn thận xếp vào ngăn tủ. Có bao giờ cha quay về, đếm đủ tình yêu của những người ở lại dành cho cha không?

Cứ đến mùa đông, tôi lại về nhà Nội, chỉ mong mang về một đốm nắng cho nhà ấm lên một chút, nhưng chẳng thể xua đi mùa ngọc lan lan tỏa bồn chồn...

Đ.T.A

p/s: First News đã in lại cái này ở một trong những tập thuộc series Hạt giống tâm hồn.


Comments

(3 total) Post a Comment

Cái này đính thị là hoa ngọc lan rùi, chị à.

Saturday April 19, 2008 - 02:08am (CDT) Remove Comment

Có nhiều ng sống suốt một đời nhưng k nhận ra rằng, có nhiều người đã và đang rất yêu mình cô nhỉ ...

Saturday April 19, 2008 - 08:47pm (ICT) Remove Comment

Hay mà buồn ơi là buồn... Hình chụp hoa ngọc lang đẹp quá chị ơi.

Saturday April 19, 2008 - 08:47am (PDT) Remove Comment


--> Read more..

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2008

Biển nhớ

Biển nhớ
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Tuấn Ngọc



Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
gọi hồn liễu rũ lê thê
gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi
đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
sỏi đá trông em từng giờ
nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
biển nhớ em quay về nguồn
gọi trùng dương gió ngập hồn
bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn mờ
hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
bàn tay buông lối ngỏ
đàn lên cung phím chờ
sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
triều sương ướt đẫm cơn mê
trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi
cồn đá rêu phong rủ buồn
đèn phố nghe mưa tủi hờn
nghe ngoài trời giăng mây tuôn

Ngày mai em đi
biển có bâng khuâng gọi thầm
ngày mưa tháng nắng còn buồn
bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn vàng
nửa bóng xuân qua ngập ngừng
nghe trời gió lộng mà thương


Comments

(8 total) Post a Comment

Chị ơi dù TCS viết bài biển này không biết biển noi nao,nhưng cứ vẫn nghĩ về một chút biển Nha Trang,để nhớ chị ha!

Sunday April 13, 2008 - 05:06pm (ICT) Remove Comment

Chắc là biển Quy Nhơn đó cô. Vì ông TCS viết bài này khi học ở Sư phạm Quy Nhơn. Trong lớp có 1 cô người Nha Trang gốc Huế tên là Bích Khê, mọi người đồn từ tình cảm với cô đó nên có câu "trời cao níu bước sơn khê" nhưng cũng có người nói là ko phải. Có hay ko chỉ có NS TCS biết mà thôi. Nhưng dù sao đã ra đời một bài hát về biển hay quá...

Sunday April 13, 2008 - 04:41am (PDT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

@T.T, Chouc... : Nghệ sĩ mà, chỉ một lưu luyến là đã có cảm hứng sáng tác rồi. Ca từ về biển hay wá wá...
Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
triều sương ướt đẫm cơn mê
trời cao níu bước sơn khê
hoặc
nửa bóng xuân qua ngập ngừng
nghe trời gió lộng mà thương

Monday April 14, 2008 - 09:33pm (ICT) Remove Comment

Cái 360 này chập cheng mất rồi cô Hà ui. Hôm qua trầy trật mãi mà ko còm men được.
Hì hì, bài này quá "kinh điển" trong những bài về biển. Chỉ có điều từ ca từ đến giai điệu đều phảng phất nỗi buồn, khiến người nghe nhiều khi cũng phải "hic hic" theo.

Monday April 14, 2008 - 10:10pm (ICT) Remove Comment

Ah quên, cái hình của chị Meg chụp hả cô? Đẹp quá. Nhưng sao lại là 3 chiếc thuyền nhỉ?

Monday April 14, 2008 - 10:11pm (ICT) Remove Comment

Chuyện tình tay ba mà em! ^^

Monday April 14, 2008 - 11:29pm (ICT) Remove Comment

Cô Hà ơi về NT chơi 1 chuyến đi Cô.

Wednesday April 16, 2008 - 09:48pm (ICT) Remove Comment

comment hoài mà hổng được gì hết á... chắc là còm cõi luôn quá Cô ơi!

Wednesday April 16, 2008 - 09:50pm (ICT) Remove Comment


--> Read more..

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2008

Một ngày trên sông nước Mê Kông

Đi loanh quanh cho đời… đỡ mệt…

Sông nước Mê Kông

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us
Với bạn tại Cồn Thới Sơn (Tiền Giang)
Image Hosted by ImageShack.us
Nghe đờn ca tài tử tại Cồn Thới Sơn
Image Hosted by ImageShack.us
Lừng lững trong lạch…
Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us
Đến Cồn Phụng (Bến Tre)
Image Hosted by ImageShack.us
Trước cặp ngà voi lớn nhất Việt Nam
Image Hosted by ImageShack.us

Hì hì… dáng đứng gì đây?

Image Hosted by ImageShack.us
* He he... còn tiết mục cuối cùng là thi đấu giao hữu cầu lông tại Nhà thi đấu Mỹ Tho, tiếc là máy ảnh hết pin nên không chụp được pô hình nào, tiếc wá... wá...


Comments

(10 total) Post a Comment

Tiếp tục phát huy đi mẹ, hihi ^^

Sunday April 6, 2008 - 01:12pm (ICT) Remove Comment

Co Ha moi di Tien Giang a? Co Ha di co vui khong?

Sunday April 6, 2008 - 01:27pm (ICT) Remove Comment

Cô sướng nha, đi chơi mà hổng chịu cho cháu theo...hihihi

Sunday April 6, 2008 - 03:31pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Meg: Sẽ cố gắng phát huy tinh thần zui chơi... hì hì...
Teapot: Rằng zui thì thật zui đó Mai.
Q.G: Sợ cháu không chịu đi với bà già này thui... hì hì...

Sunday April 6, 2008 - 05:06pm (ICT) Remove Comment

Đi chơi thích nhỉ. Kiểu này nhất định hôm nào phải đi tour này. Bữa nào em vào SG, em và chị đi một tour chơi nhen!

Sunday April 6, 2008 - 05:49pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

He he... bạn Tuyền ơi, kế hoạch 30/4 này đi Long Hải (VT), có 1 ngày tắm biển hoành tráng nè, tháng 7 đi Nha Trang - Ninh Hòa; Đà Nẵng - Hội An, bạn T. muốn tham gia thì đăng ký ngay từ bi giờ nha...

Sunday April 6, 2008 - 08:31pm (ICT) Remove Comment

Cháu thix cái ảnh thứ 6 nhất, vì cháu vẫn mơ ước được dạo chơi miền sông nước ...
Nhưng mà cái ảnh cuối cùng mới là ảnh đẹp nhất :D ...

Sunday April 6, 2008 - 10:56pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Mua...Ảnh chụp không đẹp tại vì là dân "lơ tơ mơ" không à, có một ngày ở miền sông nước thật là dễ chịu đó N.

Monday April 7, 2008 - 02:09pm (ICT) Remove Comment

Hi,hi vậy là hôm nay em chiêm ngưỡng dung nhan đời thường của chị rồi!Nhìn chị khỏe mạnh đó chị Hà!

Monday April 7, 2008 - 03:46pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

He.. he... mừng là mình vẫn còn khỏe mạnh để còn zui chơi ti tí... cách đây mấy năm chị đã đoạt giải vô địch U.50 cầu lông đôi nữ đó T.T...

Tuesday April 8, 2008 - 09:26am (ICT) Remove Comment


--> Read more..