Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007

HAPPY NEW YEAR, HAPPY NEW YEAR

Còn đúng 2 tiếng nữa là bước sang một năm mới rồi. Cái thời khắc quan trọng đang đến dần, đành phải chúc lia, chúc lịa cho kịp giao thừa nè! (cũng may hôm nay được ở nhà, nên bày vẽ chút chút cho mọi người cùng vui)

Chúc: Con gái Một năm mới làm nhiều, vui nhiều và nhất là có người iu nữa nhé!

Con trai: Năm mới thêm một tuổi, không vòi vĩnh mẹ nhiều nữa, đạt kết quả học tập tốt, người iu thì chưa nha!

Còn các bạn trong friendlist của tôi đây:

  • Lê Ký Thương (Ông già ham zui): Trẻ hoài không già, vui hoài không buồn, cùng vợ có nhiều tản văn cười nha.
  • Anh X.Hoà: Chà, phải chúc nghiêm chỉnh một tí: Sức khỏe dồi dào, hạnh phúc dồi dào, viết dồi dào.
  • Phùng Tiết (nhà thơ đạo mạo): Có thật nhiều nàng thơ vây quanh!
  • Ái Duy (nhà văn sắc sảo): Sức khỏe dồi dào, đi nhiều, viết nhiều, gặt hái nhiều tốt đẹp trong năm mới
  • Tee: Cả nhà Tee sức khỏe dồi dào, vui vẻ cả năm
  • Nero (hạnh phúc): Chúc bạn muốn gì có nấy!
  • Mẹ Kafe (một gia đình hạnh phúc): Chúc Năm 2008 rinh thêm vài giải truyện ngắn của Báo TT nữa hén và bé Kafe thật khoẻ mạnh, chóng lớn để mẹ Tú Anh không trằn trọc 5 canh hí!
  • Lê Công Toàn (mái tóc muối tiêu): Tuy già nhưng tâm hồn vẫn trẻ, vui vầy mãi suốt năm nha.
  • Đào Thanh Tuyền (nhà văn trầm lặng…): Năm mới thật an lành, hạnh phúc, có nhiều tản mạn thật hay nha.
  • Nguyễn Man Nhiên (nhà thơ, nhà NC): Cả nhà thật bình an, hạnh phúc trong năm mới.
  • Đọc sách (với nhiều trăn trở): Chúc mọi mơ ước thành sự thật.
  • Diego… (với nỗi buồn…): Vui lên cháu nhé, tất cả rồi sẽ qua đi…
  • Pink (với căn bệnh…): Cô bé 16 tuổi, suy nghĩ của nguời 25. Chúc cháu chóng lành bệnh, hồn nhiên vui tươi trong lứa tuổi trăng tròn.
  • Rùa (mọt sách…): Chơi mà học, học mà chơi vẫn đạt nhiều kết quả Rùa hén!
  • Vịt con (Duck): Vui vẻ, thành đạt trong năm mới cháu nhá!
  • Trinh…, Bà lùn…, Cocom…(Bộ ba quậy): Phẻ nhiều, vui nhiều, quậy nhiều… bạn nào chưa có ngừơi iu thì 2008 này có đôi có cặp.
  • Bùi Kiệm (nhà báo): Năm mới muốn gì được nấy.
  • Bé Hai: Một chuyến đi Pháp như ý muốn, đi về có quà cho dì nha.
  • Tường Giang (mèo, mèo…): Năm 2008 này có người iu, dắt qua cho cô Tư xem mặt đó.
  • Teapot (Ô mai): Chắc chúc cho Ô mai giống như Mèo mèo quá!
  • Chà chà còn bạn Rocking, H.M nữa (suýt tí thì quên): Bạn Rocking năm nay có chàng cho vui cửa, vui nhà…
  • H.M (cây bút sắc sảo, tâm hồn sắc sảo): Chúc cả nhà sức khỏe, vui vẻ cả năm, hạnh phúc tràn trề (gia đình là chính H.M hé)
  • Hi hi: Nhớ ra còn T.Tiên và nhà báo M.Ngọc mới Add nữa: Các bạn thật Bình an, hạnh phúc trong năm mới nhé!

Và sau cùng tặng cho con gái slideshow hoa cúc đây (hoa mà P.An thích)


--> Read more..

Những ngày xưa cũ…

Năm lớp 10 (Loan - bên phải)
Với Loan hàng đầu, thứ 4 và 5 – từ trái qua
Một thuở tóc dài áo trắng (thứ 2, bên trái) - năm 12 Bồ Đề, Nha Trang

Thuở ấy đã qua lâu lắm rồi… mà trong phút chốc bỗng thấy nhớ kinh khủng, nhớ một thuở tóc dài áo trắng, nhớ từng khuôn mặt nụ cười, nhớ những dỗi dỗi hờn hờn...

***

Tôi và Loan cùng có những năm học chung ở Trường Hưng đạo (Nha Trang), lúc đó linh mục Trần Minh Phương là hiệu trưởng. Khi lên 12 thì gia đình Loan chuyển vào Sài Gòn và tôi chuyển qua học Trường cấp ba Bồ Đề… Một lần vào Sài Gòn, Loan chở tôi đi xem Ba chàng lính ngự lâm quân. Không ngờ đó là kỷ niệm sau cùng.

Chúng tôi mỗi người mỗi ngả từ đó…

***

Năm 1995 cả gia đình tôi chuyển vào Sài Gòn.

Ngày mới vào, anh chở tôi qua từng con đường để tìm đến nhà Loan, khi tìm ra được nhà thì Loan đã không còn ở đó nữa. Chúng tôi bặt tin nhau đã lâu lắm rồi.

Bây giờ có lẽ Loan không còn là cô gái nhỏ, tròn trịa nữa rồi.

Một thoáng đã mấy mươi năm rồi. Đầu xanh giờ lấm tấm sợi bạc rồi, mấy ai còn giữ lại dáng dấp ngày xưa…

***

Thuở học trò ấy là những chuỗi cười dòn dã, là những tinh nghịch của tóc dài áo trắng, là những lo toan cho các kỳ thi… là giọng giảng bài của thầy Duy – nhắc đến thầy Duy, tôi chỉ còn lưu giữ lại dáng cao cao cùng giọng giảng bài sang sảng của thầy (sau này tôi mới biết thầy là anh của một người bạn thân của chồng tôi).

Thuở nhỏ, tôi ham đọc truyện cổ tích hơn học các công thức toán học… (vì thế mà tôi mất căn bản môn khô khan này), sợ tôi không qua được các kỳ thi, thầy Duy và Loan kèm cặp lại cho tôi từng công thức tóan cơ bản…

Trường tôi theo học là một trường đạo (dù tôi chẳng có đạo), Linh mục Trần Minh Phương làm hiệu trưởng, cha rất hòa đồng và vui tính. Cha thường hay ví tôi và Loan là hai con vịt con xấu xí, nhưng còn an ủi được một câu: “Đứng trước gương xăm xoi mãi sẽ biến thành thiên nga”.

Thầy Duy đã cho tôi 0 điểm, vì mãi cười nói với bạn mà không định nghĩa được đạo hàm, còn phán một câu xanh dờn: Cười nhiều sau này khóc nhiều đó. Câu này có vẻ như đã ứng nghiệm vào cuộc đời tôi sau này.

***

Khi cuộc sống gia đình đã ổn định, tôi hay nhớ đến Loan. Vài mẫu tin nhắn tìm bạn trên báo… vẫn bặt tin…

Sau này, vài ba lần gặp lại Loan… trong một con hẻm nào đó ở đường phố Sài Gòn… cùng Loan chạy nhảy trên đồi cúc vàng… Tỉnh dậy, hóa ra đó chỉ là những giấc mơ… Mơ thôi ư?... Có còn gặp lại bạn?

***

Nhớ ánh mắt của ai kia… đã lâu quá rồi… một thời trẻ, một thời nhiều mộng mơ… với những dỗi dỗi hờn hờn… Thế mà đã chừng ấy năm trôi qua tôi không hề gặp lại…

***

Và bây giờ… mình tôi trong căn nhà vắng… những thời khắc của một năm sắp trôi qua để bắt đầu một năm mới, những ngày xưa cũ… rồi lại lùi vào một góc nhỏ nào đó… để bắt đầu một ngày mới, một năm mới với nhiều chúc tụng.

31/12/2007

--> Read more..

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2007

Bài thánh ca buồn

Sáng tác: Nguyễn Vũ

Trình bày: Elvis Phương



Bài thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt
Áo trắng em bay như cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

Cùng nhau quỳ dưới tượng Chúa cao sang
Xin cho đôi mình suốt đời có nhau
Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa
Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng
Ôi giọng hát em mênh mông buồn...

ĐK:

Rồi mùa giá buốt cũng qua mau
Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu
Rồi một chiều áo trắng phai màu
Em qua cầu xác pháo bay sau

Lời nguyện mình Chúa có nghe không
Sao bây giờ mình hoài xa vắng
Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian
Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

Rồi những đêm thánh đường đón Noel
Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi ...

--> Read more..

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

Tìm kiếm một người (tiếp theo và hết)

3. Nước ngấm màu đất đỏ chảy xiết xuống vực dọc theo con lộ nhỏ dẫn từ khu gia binh lên văn phòng hậu cứ tiểu đoàn, gió không còn lạnh buốt như đêm qua, con lộ cũng trơn tuột như khoảng đường từ doanh trại xuống chân đồi. Buổi sáng ông già vẫn hấp tấp bước theo sau người đàn bà bế đứa nhỏ với cái xách trên tay nhẹ tênh. Trên văn phòng hậu cứ tiểu đoàn 3, người hạ sĩ quan trực vẫn còn ngủ, văn phòng vắng chưa có người, ngọn đèn tù mù vẫn sáng trên trần cao. Ông già rón rén bước tới ngồi trên một chiếc ghế, đứa nhỏ đi lẫm chẫm quanh những bàn ghế trống không và người đàn bà, mắt đỏ hoe tựa cửa nhìn ra khoảng sân chưa có ánh nắng. Ông già lên tiếng trước:

- Đi đâu mất hết rồi.

Người đàn bà buông thõng:

- Ngủ chớ đi đâu.

- Cho thằng nhỏ ăn cái gì chớ không nó đói tội nghiệp, con.

- Chờ lúc nữa rồi hay.

Đứa nhỏ không tìm được đồ nghịch buồn tình khóc. Người mẹ bế nó lên tay cùng lúc anh hạ sĩ quan trực choàng thức dậy. Ông già nhìn thấy trước, lên tiếng:

- Sao ông?

Anh ta ngơ ngác:

- Sao?

Người đàn bà đi tới:

- Anh đã hỏi giùm tui chưa? Chồng tui...

- Chị là vợ của binh nhì Ngãi phải không?

Chị gật đầu. Anh ta xếp lại chăn, mở tủ cất vào rồi mới hỏi:

- Đêm qua ngủ được không bác?

Ông già không trả lời, rời ghế đứng dậy. Người đàn bà giục:

- Anh hỏi giùm chưa?

- Đêm qua tôi đã hỏi lại Quân y viện Nguyễn Huệ, họ trả lời đã đưa về Tổng y viện Cộng Hòa rồi. Tôi có nhờ họ liên lạc về Sài Gòn xem tình trạng anh Ngãi bây giờ ra sao nhưng chưa có kết quả. Chị nói với bác ngồi chờ một lúc.

Người đàn bà thả đứa nhỏ xuống đất, đi lui đi tới trong lúc ông già tiếp tục thở dài giữa những cơn ho. Người hạ sĩ quan trực nhấc ống điện thoại lên gọi, một lúc đặt máy xuống:

- Lại bận đường dây rồi.

Ông già trở lại ghế ngồi, anh trung sĩ đi rửa mặt. Trong văn phòng buổi sáng im lặng, những người lính chưa đến giờ làm việc đi long rong bên ngoài hoặc đi thẳng về phía câu lạc bộ. Lúc anh trung sĩ trở lại, mặt trời đã chiếu những tia nắng dịu mát đầu ngày xuống đôi ba ngọn cây xanh rải rác trong sân. Người đàn bà phân trần:

- Ở Sài Gòn thì tui làm sao biết được đường đi tìm, trung sĩ. Hai ba ngày nay đi tứ tung tìm ảnh, hết tiền hết bạc, sợ bây giờ không còn đủ để cha con tui đi xe nữa là khác. Trung sĩ có nghe nói ảnh bớt chưa không?

- Không biết, chị chờ tôi hỏi lại xem.

Anh ta tiến về chiếc điện thoại. Người đàn bà trong một thoáng chốc tưởng như thấy hết mọi nỗi khó khăn từ đây đi Sài Gòn, tìm tới quân y viện, tìm ra được nơi người chồng đang nằm; bao nhiêu ngày nữa, bao nhiêu lần ngồi trên xe đò, hết đoạn đường gian truân này đến đoạn đường trắc trở nọ, hết ngủ bến xe này đến nằm dọc đường chỗ kia; người chồng yêu dấu thắm thiết bây giờ ra sao, có bàn chân nào đã cưa, có cánh tay nào đã gãy, anh mê man hay anh tỉnh táo, anh đau đớn vì vết thương hay anh đã khỏe, đã có thể một mình ra hiên ngồi nhìn khu bệnh viện mỗi buổi chiều, mỗi buổi sáng; anh ăn uống anh nghỉ ngơi ra sao... Người đàn bà trong một lúc đã quay lại nhìn ông cha chồng, vào mặt đứa con mà đau lòng. Bao nhiêu ngày tháng nữa đói khổ, lê lết; bao nhiêu lần nữa lạnh lẽo, lạc lõng giữa những chốn lạ mặt bơ vơ như những đêm qua. Chị đến bên ông già:

- Chốc nữa lên câu lạc bộ ăn bánh mì đỡ đói nghe cha.

- Tội nghiệp thằng nhỏ, mấy ngày nay...

Anh trung sĩ trở lại ngập ngừng giây lâu mới nói:

- Binh nhì Lê Văn Ngãi...

Tiếng nói của anh ta hình như khựng lại ở đó, anh đưa mắt nhìn kỹ vào mặt ông già, người đàn bà. Một thoáng im lặng trôi qua, nặng nề. Ông già đứng bật dậy khỏi ghế, người đàn bà chống tay lên mặt bàn chờ đợi. Chỉ có đứa nhỏ vẫn tiếp tục loay hoay dưới một gầm bàn, một mình. Giọng người hạ sĩ quan ấp úng:

- ... chết rồi. Cách đây khoảng hơn tuần lễ. Xác đã an táng ở Nghĩa trang Quân đội.

T.V

Dakto, 1970

(Tạp chí Trình Bầy số 2, 1970)

--> Read more..

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2007

Mưa hồng

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Trình bày: Khánh Ly

Quý mến tặng Rùa

Trời ươm nắng cho mây hồng

Mây qua mau em nghiêng sầu

Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm

Mây âm thầm mang gió lên

Người ngồi đó trông mưa nguồn

Ôi yêu thương nghe đã buồn

Ngoài kia lá như vẫn xanh

Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao

Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu

Em đi về cầu mưa ướt áo

Đường phượng bay mù không lối vào

Hàng cây lá xanh gần với nhau

Người ngồi xuống mây ngang đầu

Mong em qua, bao nhiêu chiều

Vòng tay đã xanh xao nhiều

Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du

Người ngồi xuống xin mưa đầy

Trên hai tay cơn đau dài

Người nằm xuống nghe tiếng ru

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.

--> Read more..

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2007

Những hồi ức về ba

Ba đã đi xa rồi, đã 3 năm rồi còn gì. Khi nhớ về ba là những ngày cũ hiện về...

Nhớ nhất là năm ba rời bỏ Nha Trang vào Sài Gòn, khi ấy tôi hãy còn nhỏ lắm, nhớ buổi chiều gia đình tôi ra sân ga để tiễn ba vào Sài Gòn làm việc. Lần đó tôi đã khóc rất nhiều và rất lâu, tôi đã gào thét, quăng dép ra đường, không để mẹ chở về, mẹ và cả bác Sang khi đó thay nhau dỗ dành. Rồi những lúc ba về thăm, tôi lại có dịp quấn quít để vòi vĩnh các món đồ chơi mà tôi thích. Lúc đó, nhà tôi cũng chẳng giàu có gì, thế mà ba vẫn chiều tôi đến mức mua bộ đồ chơi Hesman trị giá 80.000đ, một bộ chơi game (160.000đ)... những khoản chi cho tôi về các món đồ chơi này quả là một con số không hề nhỏ lúc bấy giờ.

Năm 2001, tôi đang học lớp 9 thì ba phát bệnh, phải chuyển vào bệnh viện Phạm Ngọc Thạch để chữa trị. Đó là năm cuối cấp của tôi nên mỗi lúc đến thăm, ba đều dặn dò thật kỹ chuyện học hành của tôi. Vắng ba trong gia đình, tôi tự cảm thấy mình phải có trách nhiệm hơn. Năm đó cũng là năm tôi học chăm và giỏi nhất trong suốt 4 năm cấp 2 của mình. Nhân một tháng được phẩy và thứ hạng cao trong lớp, ba tuy ở bệnh viện nhưng vẫn bảo mẹ dành tiền thưởng cho tôi một chiếc xe đạp cuộc, một món quà mà tôi mong ước từ lâu.

Muà hè năm 2004, ba phát bệnh trở lại. Tôi đã nghĩ ba sẽ nhanh chóng bình phục như lần trước, sẽ lại nhanh chóng dặn dò tôi về chuyện học hành vì đó là năm cuối cấp 3 của tôi. Nhưng không, mất một khoảng thời gian ba mới được chuyển từ phòng cách ly ra phòng ngoài, nhưng vẫn còn rất yếu. Nhiều lúc vào thăm ông, do gắn nhiều dây nhợ nên ông không thể nói được, chỉ nhìn tôi, với một ánh mắt trìu mến, cùng với mọi thứ tình cảm mà ông có thể thể hiện được lúc đó. Sau này, khi đã khoẻ hơn, ba vẫn thường kể cho tôi những câu chuyện ngày xưa của ba, về tuổi thơ nhọc nhằn, về những bài học mà ba học được trong đời, những kinh nghiệm, những lời dặn dò... mỗi chiều thứ bảy tôi đến thăm vẫn còn hằn sâu trong tâm trí.

Ngày ba mất, tôi không kịp có mặt để nghe ba nói lần cuối. Những câu chuyện còn dang dở đã không thể nào hoàn thành... Lúc đó, tôi đã nấc lên, nhưng không thể nào khóc được. Nhìn những dòng nước mắt của mẹ, của chị, tôi không cho phép mình được yếu đuối thêm một chút nào nữa.

Ba năm đã trôi qua, giờ tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều, cảm thấy trách nhiệm hơn đối với gia đình hơn. Tôi đã tự biết kiếm tiền, dù không nhiều, nhưng cũng dành dụm để sắm sửa cho mình một vài thứ thay vì vòi vĩnh như hồi ba còn. Đôi lúc, tôi ước gì ba có thể sống, để nhìn con trai của ba ngày hôm nay.

Vì tôi tin rằng tôi của hôm nay và ngày mai sẽ làm cho ba tự hào!

28.10.2007

Con trai của ba




Comments

(6 total) Post a Comment

Ba của Bim ngày xưa là yêu con nhất trên đời!

Tuesday November 6, 2007 - 01:11pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Ôi! Bim nhà chị có số sứơng hơn chị An đó Ái, hồi nhỏ nó vòi vĩnh gì ba cũng đều đáp ứng cả, bởi vậy nên quen rồi... bây giờ chị cố nghiêm khắc hơn, nhưng anh chàng cứ theo vuốt tay, đấm lưng... là chị liêu xiêu rồi.

Tuesday November 6, 2007 - 01:19pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Cái ảnh Bim đang nhảy lò cò... vì vòi vĩnh gì đó mà chưa được nên mặt xụ xuống đó...

Tuesday November 6, 2007 - 01:30pm (ICT) Remove Comment

Bim à, chị sẽ kể một vài kỷ niệm về Ba của em, sớm thôi...Nhớ mãi là niệm tự hào của ba mẹ như đã hứa ở entry này nhé!

Tuesday November 6, 2007 - 01:01am (CST) Remove Comment

Nhà văn Thế Vũ là một người cha đầy trách nhiệm và rất yêu thương con cái, một nhân cách rất đỗi trân trọng !

Tuesday October 28, 2008 - 10:11pm (ICT) Remove Comment

@Bim: Cô cũng tin thế.

Sunday November 2, 2008 - 07:08pm (ICT) Remove Comment


--> Read more..

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

Mùa hè, thành phố

Mùa hè trong những thành phố, những thị trấn không phải chỉ nhọc nhằn dưới cơn nắng lửa và mệt mỏi bởi động cơ và khói xe. Mùa hè bây giờ còn được đốt cháy bằng những cơn sốt lạ lẫm, ồn ào, những cơn sốt nhức nhối con người và có tác dụng đánh gục lương tri, nói tóm lại những ngày mùa hè trong thành phố là những ngày bạo động. Ví dụ như chúng ta vừa bước vào thành phố, ví dụ như chúng ta vừa trở về, đêm đêm không phải chỉ nghe có tiếng còi thảm thiết rít lên ngoài đường phố, không phải chỉ nghe có tiếng súng nổ bừa bãi và vội vàng, không phải chỉ nghe có tiếng động của những con chuột khổng lồ làm rung rinh căn gác tối – những con chuột trong các thành phố bây giờ to béo một cách đáng sợ. Hình như mùa hè của tôi trong các thành phố là một sự bất an vô cùng, bên những xâu xé tranh chấp, bên những vụ khủng bố và truy lùng, bên những ngôn ngữ ồn ào của mùa tranh đấu, bạo động. Trò chơi của những tên hoạt đầu, những tên tài phiệt đã mở ra, sân khấu đông đúc nghẹt cứng những tay diễn trò và khán giả có người vẫn ngủ quên, có người đã tỉnh dậy vội vã lau nước mắt. Cái đáng buồn hơn nữa là cửa rạp đã được khóa kỹ bằng xích sắt viện trợ.

Mùa hè, tháng sáu trong một thị trấn lớn miền Trung, tôi buồn bã đi bộ dưới những tòa nhà cao lớn quá sức để tìm kiếm lại bằng hữu mình. Một điều mà tôi mới nghĩ đến là có phải với một tình thế nào đó, khi những đàn chuột khổng lồ rời khỏi chỗ ẩn nấp của chúng, ngang nhiên di động một cách rất tự do thì con người bắt buộc phải lẩn trốn, lén lút và luôn luôn đặt mình trong một tư thế cần thiết, không phải là để đối phó mà là tiếp tục lẩn tránh để sống sót. Lẩn tránh, thật phiền nhiễu, nhưng làm sao được khi anh đang bị săn đuổi, lúc đó đời sống không phải là sự tìm tới hạnh phúc nữa mà trái ngược lại, hạnh phúc là sự duy trì đời sống. Trong một thị trấn lớn, tôi đã tìm kiếm những bằng hữu của mình trong hoàn cảnh như vậy. Có thể những người này lẩn trốn trong một nhà giảng đạo, có thể trên gác chuông thánh đường, có thể trong một tu viện, dưới gốc những cây sứ trắng ngát hương sau ngôi chùa cổ, trong một căn nhà âm u ở ngoại ô, trong vườn dừa bên kia con sông xanh, có thể trong một quận lỵ buồn thiu ở đâu đó. Cuối cùng tôi nghĩ họ có thể đang nằm trong nhà giam, trong một cơ quan điều tra an ninh hay một chỗ nào đó tương tự như vậy – ở đây bây giờ những nhà tù được mở ra khắp nơi dưới nhiều danh xưng làm tôi hết biết gọi tên. Sự thật bây giờ đã trở thành một điều cấm kỵ, nói lên sự thật đã trở thành tội trạng, tiếng nói của chúng ta bây giờ không thể còn màu xanh, màu hồng như mong ước, tiếng nói của chúng ta đã trở thành màu đen, sự sống như thế đã trở thành một sự sống bị tước đoạt, và giá trị của con người – nếu có thể nói như vậy – chỉ có khi chúng ta dám lẩn tránh sự săn đuổi của bạo lực, nói cách khác, chúng ta có đủ kiên nhẫn tiếp tục sử dụng tiếng nói màu đen và đủ can đảm làm cho thứ ngôn ngữ bị cấm đó thành ngôn ngữ phổ quát cho thời đại.

Mùa hè, trước hôm tôi về tới thành phố, buổi sáng khi sửa soạn rời đồn quân, một anh lính khoảng ba mươi tuổi treo cổ chết trong cầu tiêu phòng an ninh đơn vị. Trong thành phố, tôi hay tin hai người bạn cũ được mời tới Ty An ninh vì một lý do sẽ cho biết sau. Những bài thơ của họ mà tôi đã được đọc quả thực là một vết ô nhục dành cho một chế độ, chế độ lớn mạnh lên được nhờ vào con số lớn lao những lao công chiến trường, tù nhân và những người lẩn trốn.

Những ngày cuối mùa hè, vô tình tôi phải ở nán lại trong thành phố trước khi trở về mặt trận Tây Nguyên. Trở về mặt trận, tôi cố ý nhấn mạnh những chữ buồn thảm đó bởi vì tôi có thể hiểu được một cách dễ dàng rằng, cho đến giờ này thành phố vẫn chưa phải là chỗ dung thân của tôi được, nói khác đi một cái gì như định mệnh, tôi còn nhiều liên hệ bó buộc tới các mặt trận xa xôi. Chỗ đứng của những người như tôi trong thành phố, nếu cần phải nhắc lại thêm một lần nữa, là những vỉa hè, những bến xe, những con đường nhộn nhịp nhưng quạnh hiu, những bữa cơm nhờ vả vào anh em bằng hữu xa gần; thành thực mà nói dù có bi thảm đến đâu, chúng tôi đã sống những ngày đó như một gã ăn mày chưa đủ can đảm quỳ lạy ngoài xó chợ. Quả thật tôi đã không dám đi mạnh chân qua những vỉa hè lộng lẫy và đắt tiền, không dám bước vào căn nhà bốn tầng của một anh bạn, luôn luôn tôi tưởng như mình bị nhìn ngắm bởi những cặp mắt xua đuổi; thật sự tôi đã hiểu tại sao nghèo đói là một tội lỗi. Một người bạn cũ đã tỏ ra hằn học khi tôi không chịu nghe theo lời khuyên của anh, là hãy rời chiến trường mà trở về thành phố; nhưng làm sao tôi có thể sống trong một khung cảnh không chút liên hệ nào với mình, làm sao tôi có thể chịu đựng được những ngày tháng xa lạ của mình trong một thành phố náo động và bạo động. Tôi còn quá trẻ để đi ăn mày và tôi cũng đã quá già để vào sống trong viện mồ côi. Nói theo sách vở và chữ nghĩa: hãy nghĩ tới tương lai mà sống. Tôi không được cái sung sướng như những người sống thoải mái trên các cao ốc, tôi cũng không có cái hãnh diện của những người đang nằm trong những trại tù nên tương lai của tôi thật khó mà nghĩ tới được, tựu trung tương lai của những người như tôi đang nằm trong tay phường lái buôn. Trò chơi qua ngày lý thú nhất của tôi là sắp những con cờ vào vị trí đã được vẽ sẵn của nó, rồi đẩy một con chốt đầu tiên tiến tới trước một bước. Chỉ duy nhất một bước mà thôi, ngay sau đó tôi rời bỏ bàn cờ, bởi vì tôi biết còn khó khăn lắm mình mới bước được sang phía bên kia sông.

Mùa hè của tôi trong thành phố có lẽ sẽ kết thúc bằng một trận mưa. Một trận mưa tàn bạo.

THẾ VŨ

Sài Gòn tháng 6/1971

(Tạp chí Trình Bầy, số 23 ngày 3.7.1971)

--> Read more..

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007

Nhìn những mùa thu đi

Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Khánh Ly

Nhìn những mùa thu đi
em nghe sầu lên trong nắng
và lá rụng ngoài song
nghe tên mình vào quên lãng
nghe tháng ngày chết trong thu vàng

Nhìn những lần thu đi
tay trơn buồn ôm nuối tiếc
nghe gió lạnh về đêm
hai mươi sầu dâng mắt biếc
thương cho người rồi lạnh lùng riêng

Gió heo may đã về
chiều tím loang vỉa hè
và gió hôn tóc thề
rồi mùa thu bay đi
trong nắng vàng chiều nay
anh nghe buồn mình trên ấy
chiều cuối trời nhiều mây
đơn côi bàn tay quên lối
đưa em về nắng vương nhè nhẹ

Đã mấy lần thu sang
công viên chiều qua rất ngắn
chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng
đến thu này thì mộng nhạt phai.

--> Read more..

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2007

Một số hình ảnh Thế Vũ lúc sinh thời

Thế Vũ thời trai trẻ
Thế Vũ trong ngày cưới - 1981


Thế Vũ và con gái

Thế Vũ năm 2003
Thế Vũ tại chái nhà sau XN May Nha Trang
Thế Vũ và con trai

Gia đình Thế Vũ tại chái nhà sau Xí nghiệp May Nha Trang


Thế Vũ và con gái tại nhà em út

Tại đám cưới em út

Thế Vũ với sinh nhật con gái (P.An-cài tóc xanh) năm 5 tuổi

Thế Vũ - Những ngày đầu ở Báo Thanh Niên

Thế Vũ - Những ngày đầu ở nhà trọ Lê Văn Sỹ (1992)

Thế Vũ (thứ hai, bên trái) với Xuân Hòa (bìa trái) và Nhựt Quang (bìa phải) tại Nha Trang

Thế Vũ (thứ hai từ bên phải) với các đồng nghiệp tại Hội VHNT năm 1989

Với bạn bè tại SN Phương An (5 tuổi)

Tại Nhà thiếu nhi tỉnh Khánh Hòa
Bim làm nũng với ba

Thế Vũ tại Thái Lan

Thế Vũ với Ngọc Hải (Báo Thanh Niên) tại Thái Lan

Thế Vũ - thứ hai bên phải với đồng nghiệp Báo Thanh Niên

Thế Vũ với Đoàn Mẫn (Báo Thanh Niên)

Tại nhà Tôn Nữ Thu Thủy

Với bạn tại nhà 112 Chung cư Thanh Niên (Q.Tân Bình, TP.HCM)
--> Read more..