Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2007

Trách nhiệm?

Những người thân của các công nhân bị mất tích chưa tìm thấy ngóng tin tức. Họ nhỏm dậy dồn hết ánh mắt về phía công trường, bãi đổ nát khi có bất kỳ phương tiện cơ giới nào từ phía đó đi ra.
(Photo: Na Son)

.

Đọc báo trong các ngày gần đây, sao thấy buồn quá.

Chuyện “Một sản phụ tự sinh con trong bệnh viện” (TN ngày 25.9). Đó là trường hợp của sản phụ trẻ (mới 20 tuổi). Bác sĩ đã xác nhận tình trạng này là “bỏ con cứu mẹ”…. vậy mà khi sản phụ chuyển dạ, không có một bác sĩ hoặc hộ lý nào giúp đỡ… Trách nhiệm và lương tâm mấy người đi đâu mất rồi? Sao thờ ơ đến thế, sao lạnh lùng vô cảm đến thế. Vậy mà ở bệnh viện chỗ nào cũng có dòng chữ LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU.

Chuyện 65 cô gái trưng bày thân thể cho 2 người đàn ông Hàn Quốc khám xét để chọn làm vợ... Sĩ diện, lòng tự trọng của các cô chạy biến đi đâu vậy… Trách nhiệm của các cấp đâu rồi mà để chuyện này xảy ra mãi thế này?

Chuyện sập (nhịp dẫn) cầu Cần Thơ, đến thời điểm này gần 50 người thiệt mạng, gần 100 người bị thương, gây bao cảnh tang thuơng.

Đọc báo, những thảm cảnh phát trên ti vi ai cũng tứa nước mắt.

Đời người sao mỏng manh đến thế. Trách nhiệm của người có liên quan sao mỏng manh đến thế? Thà rằng bão lụt, thiên tai còn có thể chấp nhận được… Còn đây là những sinh mạng…. mà là sinh mạng của những ngừơi cùng khổ, đi kiếm miếng ăn từng ngày… đều vô giá như nhau.

Những dòng nứơc mắt, những ánh mắt thất thần… Một màu tang thương bao phủ… Biết nói gì đây? Phải chi 2 chữ trách nhiệm được quan tâm đúng mực thì đâu đến những cảnh này xảy ra.

HA

28.9.2007

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét