Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007

Những ngày xưa cũ…

Năm lớp 10 (Loan - bên phải)
Với Loan hàng đầu, thứ 4 và 5 – từ trái qua
Một thuở tóc dài áo trắng (thứ 2, bên trái) - năm 12 Bồ Đề, Nha Trang

Thuở ấy đã qua lâu lắm rồi… mà trong phút chốc bỗng thấy nhớ kinh khủng, nhớ một thuở tóc dài áo trắng, nhớ từng khuôn mặt nụ cười, nhớ những dỗi dỗi hờn hờn...

***

Tôi và Loan cùng có những năm học chung ở Trường Hưng đạo (Nha Trang), lúc đó linh mục Trần Minh Phương là hiệu trưởng. Khi lên 12 thì gia đình Loan chuyển vào Sài Gòn và tôi chuyển qua học Trường cấp ba Bồ Đề… Một lần vào Sài Gòn, Loan chở tôi đi xem Ba chàng lính ngự lâm quân. Không ngờ đó là kỷ niệm sau cùng.

Chúng tôi mỗi người mỗi ngả từ đó…

***

Năm 1995 cả gia đình tôi chuyển vào Sài Gòn.

Ngày mới vào, anh chở tôi qua từng con đường để tìm đến nhà Loan, khi tìm ra được nhà thì Loan đã không còn ở đó nữa. Chúng tôi bặt tin nhau đã lâu lắm rồi.

Bây giờ có lẽ Loan không còn là cô gái nhỏ, tròn trịa nữa rồi.

Một thoáng đã mấy mươi năm rồi. Đầu xanh giờ lấm tấm sợi bạc rồi, mấy ai còn giữ lại dáng dấp ngày xưa…

***

Thuở học trò ấy là những chuỗi cười dòn dã, là những tinh nghịch của tóc dài áo trắng, là những lo toan cho các kỳ thi… là giọng giảng bài của thầy Duy – nhắc đến thầy Duy, tôi chỉ còn lưu giữ lại dáng cao cao cùng giọng giảng bài sang sảng của thầy (sau này tôi mới biết thầy là anh của một người bạn thân của chồng tôi).

Thuở nhỏ, tôi ham đọc truyện cổ tích hơn học các công thức toán học… (vì thế mà tôi mất căn bản môn khô khan này), sợ tôi không qua được các kỳ thi, thầy Duy và Loan kèm cặp lại cho tôi từng công thức tóan cơ bản…

Trường tôi theo học là một trường đạo (dù tôi chẳng có đạo), Linh mục Trần Minh Phương làm hiệu trưởng, cha rất hòa đồng và vui tính. Cha thường hay ví tôi và Loan là hai con vịt con xấu xí, nhưng còn an ủi được một câu: “Đứng trước gương xăm xoi mãi sẽ biến thành thiên nga”.

Thầy Duy đã cho tôi 0 điểm, vì mãi cười nói với bạn mà không định nghĩa được đạo hàm, còn phán một câu xanh dờn: Cười nhiều sau này khóc nhiều đó. Câu này có vẻ như đã ứng nghiệm vào cuộc đời tôi sau này.

***

Khi cuộc sống gia đình đã ổn định, tôi hay nhớ đến Loan. Vài mẫu tin nhắn tìm bạn trên báo… vẫn bặt tin…

Sau này, vài ba lần gặp lại Loan… trong một con hẻm nào đó ở đường phố Sài Gòn… cùng Loan chạy nhảy trên đồi cúc vàng… Tỉnh dậy, hóa ra đó chỉ là những giấc mơ… Mơ thôi ư?... Có còn gặp lại bạn?

***

Nhớ ánh mắt của ai kia… đã lâu quá rồi… một thời trẻ, một thời nhiều mộng mơ… với những dỗi dỗi hờn hờn… Thế mà đã chừng ấy năm trôi qua tôi không hề gặp lại…

***

Và bây giờ… mình tôi trong căn nhà vắng… những thời khắc của một năm sắp trôi qua để bắt đầu một năm mới, những ngày xưa cũ… rồi lại lùi vào một góc nhỏ nào đó… để bắt đầu một ngày mới, một năm mới với nhiều chúc tụng.

31/12/2007

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét