Một cuộc họp mặt, hình như tại nhà anh Lê Ký Thương? (he he… đố ai biết chủ nhà, còn bạn Mai Thu của mình là ai?)
MAI THU
Tôi gặp lại bạn nhân chuyến Về lại Nha Trang hồi tháng 8.
Bạn thay đổi nhiều so với xưa kia, không còn mái tóc dài nữa. Trông bạn hiện đại và phong trần hơn. Nhớ thuở xưa mình và bạn những ngày đầu mới giải phóng vào cùng làm một nơi. Những ngày nghỉ tôi hay theo vợ chồng bạn tập tành làm “nhiếp ảnh gia” hoặc cả hai làm người mẫu cho chồng bạn (những bức ảnh trắng đen của mình thuở xưa ấy là chỉ một mình chồng bạn chụp cho đấy).
Hi hi… nhớ lại chuyện cũ. Có những buổi họp mặt ngồi giữa những người toàn nói chuyện văn chương, thơ phú mọi người gán ghép cho mình và anh, cũng chỉ cười, hổng biết lúc đó có rung động tí nào không mà giờ cũng chẳng nhớ. Chỉ nhớ anh hát Chiều với âm điệu day dứt lắm. Chỉ nhớ khi bàn luận chuyện văn chương thơ phú, mình thấy anh hào hứng hẳn, không còn vẻ trầm trầm u uẩn nữa và mình cứ vương vương ánh mắt cùng một nét mặt khắc khổ ấy…
Trở lại chuyện của bạn. Nhớ lúc ấy mỗi lần đến nhà bạn, mình mê mẩn nhìn cả căn phòng to toàn treo ảnh bạn, bức nào cũng toát lên ánh mắt u buồn (dù lúc đó bạn rất hạnh phúc), với mái tóc dài nghiêng nghiêng. Bạn không sở hữu vẻ đẹp rực rỡ, nhưng ở bạn toát ra vẻ đằm thắm, dịu dàng, chịu thương chịu khó.
Vậy đó, ngỡ cuộc đời bạn suôn sẽ mãi mãi cười vui với những thân thương. Thế mà rồi… Lỗi do ai, tôi lúc ấy lạ lẫm lắm, thấy cuộc đời sao lắm nỗi lạ lùng, không hiểu nổi. Một người yêu chiều vợ đến thế, săn sóc vợ đến thế, lại có lúc rung động vì người thứ ba… và người thứ ba này lại làm tan vỡ cả một gia đình êm ấm (ôi! trái tim người đàn ông yếu đuối thế sao!!! hic hic…).
Rồi tôi cũng lập gia đình với người mà tôi vương vương một ánh mắt, một nét khắc khổ đó. Tôi và anh có những năm tháng rất ư là vất vả, tôi theo anh vào Sài Gòn. Thi thoảng những ngày cũ được nhắc lại với một chút bâng khuâng, một chút nhớ bạn, một chút nhớ lại… và lâu lâu giở lại những bức ảnh cũ của một thời đã xa lắc.
Giờ gặp lại bạn, ngồi ôn lại bao chuyện khóc cười. Mình chưa từng trải qua những đau khổ như bạn, nhưng mình biết khi không còn người yêu thương bên cạnh thì nỗi đau đó đau lắm… làm sao mà bạn có thể chịu đựng được nhỉ, làm sao một người mình yêu thương gắn bó bỗng dưng xa lạ với mình, nỗi đau đó có lẽ cả đời người cũng không quên nổi.
Và bạn ra đi với hai bàn tay trắng…. Bao nhiêu năm trôi qua rồi. Bạn vẫn một mình bươn chải, lo cho con từng đứa yên bề gia thất, giờ bạn cũng lên chức ngoại rồi. Mình khen bạn giỏi, trải qua những ngày dài như thế mà bạn vẫn vững vàng. Giờ bạn đã là giám đốc một công ty máy tính, chủ nhân một khách sạn mi ni. Những điều bạn đang có là kết quả của những ngày dài khó khăn lắm lắm. Bạn nói: “Thu không có được cuộc sống thanh bình như Hà đâu, làm kinh doanh vất vả vô cùng có những lúc thở đứt hơi luôn vậy đó,… nhưng ham làm lắm, mải mê trong cuộc sống vẫn biết là dại dột nhưng không biết làm sao hơn được,… trong đầu bao giờ cũng hoạch định ra kế hoạch làm ăn gì đó...”.
Bạn là vậy đó… còn mình sao thấy chơ vơ quá khi không còn bờ vai để dựa…
Một trong những bức ảnh Huỳnh Tấn Thắng (chồng bạn) chụp
Hihih cứ vài bữa chị Hà lại ...khoe Kỹ niêm xưa, em đây còn muốn ganh tị chứ nói chi người kg lành tính
Trả lờiXóaChúc mừng một tình bạn kéo dài nhiều năm với bao kỉ niệm khó quên .mà cứ 1 lần nhắc là lại quay quắt nhớ chị nhỉ ?
Trả lờiXóaChị viết thật hay và cảm động! Bạn bè thuở hàn vi vậy mà về NT cũng không hẹn gặp được.Tiếc quá.. tiếc quá
Trả lờiXóaNhư chị Gió nói, lại quay quắt nhớ...
Trả lờiXóaKỷ niệm là chiếc nôi êm ái của chị.. để mỗi lúc buồn chị nằm vào đó nghỉ ngơi mà nhỏ nói ai ganh tị chứ... nhỏ này thât lạ đó nha!
Trả lờiXóaRất nhiều năm không liên lạc... hồi bữa biết thì chị đã rủ Thu đi Yang Bay chơi chung rồi. Coi như vẹn cả đôi đường, sao mình không nghỉ ra chứ!
Trả lờiXóaVẫn còn nhiều cơ hội gặp đó Ka, nếu Thu gọi sớm hơn thì đã nhìn nhau rồi...
Trả lờiXóaHe he ,chị Hà ngoài cùng phải không hay là người cúi mặt đây còn chị Thu thì biết rùi,anh Lê Ký Thương có làm thơ lấy bút danh là Lê Thánh Thư phải không chị ,vì ngày xưa em tới nhà anh Thắng chơi thấy tập thơ lấy bút danh là LTT hay quá em chôm về còn giữ đến bây giờ đó
Trả lờiXóaLê Thánh Thư vừa là nhà thơ, vừa là hoạ sĩ, còn anh LKT vừa thơ vừa văn, hoạ sĩ... hai anh riêng biệt đó. Tiếc không gặp chị Thu em ở Sài Gòn... chờ tháng 8 vậy!
Trả lờiXóaNhững entry về bạn của Hà đều rất rất dễ thương.
Trả lờiXóaVì có một phần đời của Hà ở đấy... có những ngày thiếu nữ vui vẻ. Thời gian cứ trôi qua mãi, chạnh lòng quá!
Trả lờiXóaHòai hoài mãi mãi ....tình bè bạn ...
Trả lờiXóaHihi em cứ tưởng MAI THU bạn em nhừng bạn trai chị à!
Trả lờiXóaVâng, đã rât nhiều năm rồi GG...
Trả lờiXóaChời, bạn trai mà tên giống con gái thế.... hihii... tháng 6 chị về Nha Trang nữa đó TT...
Trả lờiXóaMai Thu bây giờ là trưởng phòng thi đua của Tỉnh đó,anh ấy họ Mai thôi,hâhhaa
Trả lờiXóahhahhhha... chị chẳng quen biêt gì về MT này, MT của chị với bao kỷ niệm của một thời quá cũ. Giờ bạn cũng lên chức ngoại rồi, có khi TT cũng biết... Nha Trang bé bằng bàn tay mà...
Trả lờiXóachào chị hà. vào blog chị ngẫu nhiên gặp bức ảnh cũ, hay quá (tay đeo kính là lê thánh thư, phải không). cảnh cũ, người xưa, gợi nhớ quá nhiều kỷ niệm của một thời...
Trả lờiXóachúc chị khỏe, thỉnh thoảng ghé qua nhà nguyễn man nhiên nghe: http://lanmantu.multiply.com/journal
Ủa, ra là Trung cũng có blog bên này hử? Thế thì vui quá, phe ta gặp nhau. Chị có cái ảnh này nè.
Trả lờiXóagiống đoàn ca múa nhạc "sống giang" quá không, cảm ơn chị nhiều!
Trả lờiXóaHa oi,
Trả lờiXóabai Ha viet ve MAI THU minh doc di doc lai mai.goi nho ve mot qua khu xua...biet bao la yeu thuong,nhin lai tam anh cu,ban be gio cung xa xoi roi...moi nguoi moi so phan co du ca phai kg Ha,thoi...cu cuoi len Ha nhe.
noi voi Ha vay thoi,chu nho lai mot doan cuoc doi minh da di qua...long muon khoc lam Ha oi.
luc nao co thoi gian lang,Mai thu se ke lai ve cuoc doi minh,lieu co ai mua minh dem ban cho nhe bot ...Ha nhi?
Mỗi người có một số phần mà... đôi lúc ngồi nghĩ lại: Thấy cuộc đời như một giấc chiêm bao, bao nhiêu là khóc cười... nhưng mình vẫn còn may mắn hơn những số phần hẩm hiu khác đó Thu. Cứ nghĩ thế đi, mà vui lên nhá!
Trả lờiXóamấy bức hình chị Mai Thu đẹp quá rất nét chị à , chỉ tiếc chị MT ko có được hạnh phúc trọn vẹn
Trả lờiXóaGặp em đây hả, bạn mà gọi vậy, là em sắp xếp nhanh lắm, vất hết, chạy đến bạn ngay. Cà phê Sỏi đá ấy.
Trả lờiXóaMà chị MT này, em trông quen quen, chắc ngày xưa có gặp...
Tháng 7 chị về, bọn chị sẽ gặp nhau... có khi lúc ấy cả ba mẹ con ở KS của Thu.. hìhiihi... về nhiều ngày chơi mới đã, mới có nhiều thời gian hàn huyên... NT bé tí à, có khi là người quen cả, chị sẽ alô để các blogger Nha Trang gặp nhau... hhehhhe... vì quen cả đấy!
Trả lờiXóacô này c biết...đã vào nhà c nói ch rồi...hihi
Trả lờiXóa