Hoa tím ngày xưa
Con đường em về ban trưa
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ
Tuổi em vừa tròn mười bảy
Tóc em vừa chớm ngang vai
Con đường em về mưa bay
Ta đứng trông theo bao ngày
Từ bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay!
Con đường em về thơm hương
Ngọc lan khuya rụng trong vườn
Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ
Đưa ta về phía cuối đường
Con đường em về năm xưa
Có biết hay chăng bây giờ
Hoa tím thôi không chờ nữa
Chỉ còn ta đứng dưới mưa...
.
Ba mươi năm sau
(đăng trên Thanh Niên Xuân Kỷ Sửu 2009)
Ba mươi năm
Mới gặp lại Cầm
Để bỗng dưng
Nhớ rừng da diết
Nhớ một thời
Yêu Cầm tha thiết
Tưởng chừng chẳng thể rời xa
Vậy mà Cầm đã đi rất xa
Xa đến nửa vòng trái đất
Ngày Cầm đi
Nửa hồn theo mất
Nửa hồn kia cũng hóa dại khờ
Để đêm về thao thức làm thơ
Rồi ba mươi năm sau…
Mới gặp lại Cầm
Ngồi rất gần
Những cũng rất xa xăm
Thôi thì Cầm ơi
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng
Thương hoài ngàn năm…
C.V.H.M
Chị ui! Nó nằm dưới hàng chữ: C.V.H.M.
Trả lờiXóaĐang tung tăng tà áo trắng đó (dấu chấm trắng).
Ca khúc ni dể thương mà chị, nghe wài không thấy chán.
để chị vào delete nha. Cám ơn NHS nhiều nhiều!
Trả lờiXóa