Sáng tác: Việt Anh
Trình bày: Thu Phương
Đêm đêm nằm mơ phố,
Trăng rơi nhòa trên mái,
đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói mong manh về trên phố,
Đâu hay một cơn gió mùa thu.
Đâu hay mùa thu gió,
đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố.
Đêm xin bình yên nhé,
Con đường vàng ánh trăng,
Đèn sau khuya quán quen chợt sáng.
Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
quên đi tình yêu quá vô cùng.
Sương giăng hồ Tây trắng,
đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh.
.
Ngày ấy mỗi khi nghe Thu Phương hát một mình hoặc song ca cùng chồng, bao giờ tôi cũng tấm tắc bởi Phương sở hữu một giọng hát thật hay, một vóc dáng thật chuẩn, và một gia đình thật êm ấm. Phương cùng chồng làm nên một hình ảnh đẹp trên sân khấu. Và rồi Thu Phương bỏ đi… bôn ba đâu đó để chẳng còn gì. Xót xa… cái cảm giác ấy vẫn theo tôi đến tận bây giờ. Lần này Thu Phương trở về hát trong Duyên Dáng Việt Nam 19 với lời tự sự về những giấc mơ đã có thật… Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết, quên đi tình yêu quá vô cùng…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét