| Ông Trần Đăng Thái |
TT - Tin Trần Đăng Thái, tức nhà báo - dịch giả Minh Đăng Khánh, “ra đi” đến với tôi thật đột ngột! Trước mắt tôi, Thái như vẫn còn trẻ lắm dù mái tóc đã bạc trắng. Phải, lần đầu tôi gặp anh ở tòa soạn báo Cứu Quốc trên đường Bà Triệu (Hà Nội) cách đây đã gần 40 năm!
Có lẽ cái vóc dáng thư sinh, nhỏ nhắn và nhất là tính cách khiêm nhường, luôn vui vẻ của anh đã làm anh mãi trẻ.
Nghe giọng nói nhỏ nhẹ, nhìn bước đi nhẹ tênh của anh hòa lẫn giữa những người bình thường nhất, có cảm giác anh không phải “phấn đấu” gì cả, không muốn nổi trội hơn người và tất nhiên là không đóng một vai trò gì quan trọng.
Vậy mà đôi vai mảnh nhỏ ấy, con người nho nhã ấy lại từng “gánh” những công việc không hề nhẹ nhàng - nếu không muốn nói là những phần việc nặng nề, nhiều khi là “gai góc” - ở nhiều tổ chức quan trọng. Trong thời gian làm việc tại Ban Tuyên huấn trung ương và Văn phòng Trung ương Đảng, anh đã đôi lần được gặp Bác Hồ, được Bác giao nhiệm vụ; bài “Níchxơn chớ quên...” của anh đăng báo Cứu Quốc ngay sau khi ông ta nhậm chức tổng thống Mỹ đã được Bác Hồ ghi bên lề bằng mực đỏ “Điện sang Paris cho chú Xuân Thủy” và ngay sau khi Bác mất, anh đã dịch và cho công bố bài báo nổi tiếng “Tôi hiến cả đời tôi cho dân tộc tôi” của nhà báo Cuba Macsta Rôhát phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh trước lúc Bác mất chưa đầy hai tháng.
Điều bất ngờ với nhiều người là nhà báo lão thành trẻ mãi ở tuổi 70 - nhất là khi anh mở trang blog Khốt, được một bạn đọc gọi là “bé Khốt” và đặc biệt hơn với chi tiết “40 năm cộng sản ngoài Đảng”!
Thế đó! Nhà báo “cộng sản ngoài Đảng” lại đảm trách trang quốc tế thường rất nhạy cảm của hai tờ báo lớn suốt mấy chục năm. Dù vậy, nhắc đến anh, bạn đọc nhớ đến “bé Khốt” nhiều hơn - bản dịch tác phẩm Ông già Khốttabít của anh đã in nhiều lần với hàng chục vạn bản.
Và đó chỉ là một trong gần 100 tác phẩm anh đã cho xuất bản! Lại còn cả trăm “Chuyện đời thường” nhỏ nhẹ như tính cách của anh mà lại “nặng” tình nghĩa, đậm tính nhân văn đã đăng báo Sài Gòn Giải Phóng từ tháng 4-1998 đến lúc anh về hưu...
Có phải nhờ sống khiêm nhường nên một con người nhỏ nhẹ như Minh Đăng Khánh đã để lại cho đời những ấn tượng tốt đẹp với khối lượng tác phẩm không hề nhỏ bé...
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Ông Trần Đăng Thái, bút danh Minh Đăng Khánh, sinh năm 1941 tại thành phố Vinh. Năm học cấp III ông ra Hà Nội, sau đó học Đại học báo chí khóa đầu tiên. Tự học ngoại ngữ, ông giỏi năm thứ tiếng, dịch rất nhiều sách, nổi tiếng là bản dịch tác phẩm Ông già Khốttabít (tác giả: L. Laghin) được NXB Măng Non (tiền thân của NXB Trẻ, TP.HCM) in năm 1984, NXB Thuận Hóa (Huế) tái bản năm 1985, NXB Cầu Vồng (Matxcơva) hợp tác với NXB Kim Đồng (Hà Nội) tái bản năm 1990...
Ông mất lúc 16g20 ngày 10-7-2011, thọ 71 tuổi. Linh cữu quàn tại chùa Phổ Minh, 2 Thiên Hộ Dương, phường 1, Gò Vấp, TP.HCM. Động quan 6g30 ngày 13-7. Hỏa táng tại Bình Hưng Hòa.
T.C
12/07/2011 10:45:24 SA
MA BU
Sáng nay em cũng có đọc, và coi note nhà chị mới biết người quen chị ơi.
Trả lờiXóaCứ hễ nghe ai đó từ giã cõi đời là lòng nhói.
Mong bác ấy bình an nơi cõi vĩnh hằng.
Kh đọc rất nhiều bài báo của anh bên SGGP và rất ngưỡng mộ. Mong anh ra đi thanh thản khi đã một đời trọn tình trọn nghĩa với gia đình, bạn bè và nghiệp cầm bút.
Trả lờiXóaMong Bác ấy ra đi thanh thản và bình yên nơi chín suối :(
Trả lờiXóaTuổi đời của bác Khốt còn quá trẻ đó, chị Hà ơi!
Trả lờiXóaTrưa nay em cũng có hân hạnh đến viếng Bác Khốt lần cuối... nghe kể nhiều chuyện về Bác... và trong tình hình hiện nay, chắc sẽ còn rất nhiều tin, bài, comment nhắc mãi về chi tiết "một người cộng sản ngòai Đảng"... mong rằng khi đọc thông tin đó, những người "trong Đảng" mà "rất ít cộng sản" biết giật mình...
Trả lờiXóaGió thì không hân hạnh quen anh , xin nương theo entry này... chúc hương hồn anh bình an nơi cõi vĩnh hằng
Trả lờiXóaChiều nay xe ôm chở chị loanh quanh tìm đến nơi để thắp cho anh nén nhang. Trên đường đi chị có suy nghĩ, lẽ ra anh nằm ở nhà tang lễ chứ.... sau mới biết là có 40 năm cống hiến nhưng không có tuổi đảng nào nên anh được nằm ở một nơi rất thanh tịnh, không bon chen... Một nơi rất hơp với bản tính của anh... Khâm phục và quý trọng những gì anh đã làm được. Mong anh sớm tiêu diêu nơi cõi vĩnh hằng. Còn chuyện thế sự chắc anh cũng mỉm cười nhẹ nhàng thôi.
Trả lờiXóa
Trả lờiXóaThất đáng ngưỡng mộ và học hỏi chị nhỉ. Nhất là anh ấy nhờ tự học mà giỏi đến 5 thứ tiếng. Một tấm gương sinh động, một tấm lòng đáng trân trọng.
Xin đốt nén nhang lòng tiễn biệt một người sống đúng là Người .
Trả lờiXóaNguyện cầu Hương Linh ông sớm cao đang Phật Độ Quốc.
Cảm ơn Hà chia sẻ.
Dù Bác ấy ra đi, vẫn còn nhiều điều để học từ Bác ấy ha chị.
Trả lờiXóaHiếm ... và Quý!
Trả lờiXóamong linh hồn bác ấy đc thanh thản
Trả lờiXóaVô cùng thương tiếc phải không chị?
Trả lờiXóaÔi! Vô thường...
Trả lờiXóaHôm nay rảnh ghé nhà chị mới biết chuyện này . Em cũng thấy đau lòng lắm ! Vì hai anh chị em đều quen còn tặng em cả sách nữa chị ạ . Buồn quá ! Em phải chạy sang chia buồn cùng chị Oanh đây chị ạ .
Trả lờiXóaMột nén tâm hương cho bác, một nhà báo chân chính.
Trả lờiXóamhìn Bác ấy hiền quá chị nhỉ .
Trả lờiXóacũng xin thắp một nén huwong cho Bác ấy ...
rất đáng tiếc một con người tài hoa
Trả lờiXóa