Ngày hôm qua, một ngày đặc biệt vì có 2 niềm vui: Nghe tin Việt Chiến được bình an sau những ngày u ám, gò bó trong bốn bức tường lạnh lẽo. Hạnh phúc xiết bao khi được nhìn bầu trời trong xanh. Hạnh phúc xiết bao khi được cận kề lại những thân thương yêu dấu… Chỉ biết chúc mừng Việt Chiến. Mong nhiều ngày vui sẽ tới và tự dưng lại có ước muốn: Muốn sếp được trở lại lèo lái con tàu lớn. Đó chỉ là ước muốn của năm mới.
Ngày hôm qua và Bác Từ - chỉ mới quen Bác Từ thôi à, không ngờ Bác Từ hào phóng tặng cho những vần thơ – những vần thơ của bác thanh thoát, nhẹ nhàng lắm… (sẽ cop một entry riêng) gợi nhớ lại một thưở xa lắc xa lơ, cái thuở chỉ có những vần thơ dấu vội vào cặp, cái thuở nhiều mộng mơ lắm … và chợt nhớ khi xưa – lâu la lâu lắc rồi, cũng có những vần thơ mộc mạc, mà bút tích giờ chẳng còn. Chỉ còn nhớ mấy câu của một người dúi vội vào tay. Đó là năm 73-75 (chỉ nhớ thế, bút tích thì chả còn, người thì cũng không lưu lại được trong trí nhớ… hichic… có ngừơi thì từng ánh mắt, nụ cười nhớ hoài, có người thì chả nhớ nỗi...)
Tóc Hà như suối tóc mây
Buông trôi lơ lửng đẹp đêm ngày
Ai nhìn cũng phấn khởi vui tươi
Ai nhìn cũng thấy lòng rung động
Hồn bỗng xôn xao rạng nụ cười
.
ảnh cũ minh họa cho tóc dài
Ngày hôm qua niềm vui đó – bia bọt cụng ly - vẫn len lỏi vào một nỗi buồn, thấy người với người lạnh lùng quá. Sự đời chán lắm thay!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét