Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Côn Đảo ngày cũ


Dạo này Sài Gòn nắng nóng, cái nóng làm cho người ta hay mơ những vùng biển có thể là biển Phan Thiết, biển Nha Trang, biển Côn Đảo ... Bạn Q mới đi Côn Đảo về khoe những album hình, làm mình cũng muốn ngắm Côn Đảo và nhớ lại những ngày ở CĐ. Entry cũ khoe cảm xúc CĐ... và tiếp tục mơ...


Biển Nha Trang




Côn Đảo bình mình






Biển Phan Thiết


Trong suy nghĩ Côn Đảo là nơi rừng thiêng nước độc, là nơi hằng ngàn người bị bỏ mạng vì những sự tra tấn tàn bạo hoặc những người tù vượt ngục làm mồi cho cá mập. Đó là những hình ảnh xưa kia, mờ mờ qua những lời kể lại.



Máy bay hạ cánh lúc hơn 10 giờ và ba mẹ con được HDV của Saigon Tourist đưa về resort. Ở đây resort là những khu biệt thự của Pháp để lại, mang dáng dấp xưa cũ và yên ả đến không ngờ. Từ biệt thự nhìn ra là biển, chỉ cần vài bước chân là bơi được trong làn nước trong veo, biển ở đây không xanh thẫm, màu hơi xám xám một tí, cát ở đây bện chặt lại như một bức thảm dày và không dính chân như ở biển Nha Trang và cũng một màu xam xám.



Buổi chiều ba mẹ con được đưa đi thăm bảo tàng – nơi lưu giữ tài liệu và hình ảnh của Côn Đảo từ thời Pháp thuộc, đến thăm trại Phú Hải, trại Phú Sơn – hình ảnh những dãy nhà thiếu ánh sáng, những ô chuồng cọp nhiều song sắt, những tù nhân được tái hiện lại vẫn thấy rùng rợn!











Nghĩa trang Hàng Dương


Nhớ lại cảm giác lúc bước chân vào nghĩa trang Hàng Dương – nơi đây chia làm rất nhiều khu và rất rộng, bước qua những con đường toàn những hàng cây mát rượi có cả chút sắc đỏ của màu phượng vĩ nữa. Vào sâu hơn nữa… những ngôi mộ bé tí nhìn đâu cũng thấy mộ - cảm giác rờn rợn, lành lạnh. Sợ! Hơn 10 ngàn người đã bỏ mình và chỉ tìm được xác hơn 2 ngàn,một con số quá ít ỏi và một sự hy sinh quá lớn. Chỉ biết nói thế thôi.






Xế chiều về lại resort, xe vẫn chạy qua những rừng cây xanh thẳm với cái mùi âm âm ngai ngái của rừng - bất giác hỏi HDV: Nơi đây an toàn hông cháu?














Về đến thị trấn là những con đường toàn những bóng cây to của những cây bàng trăm tuổi. Ở đây không có hình ảnh của địa ngục trần gian nữa mà là một không khí yên bình, tĩnh lặng với những hàng cây xanh với những tàng cây rộng che phủ cả con đường. Có cả con đường giống con đường Lý Tự Trọng trong ký ức của mình nữa. Cái cảm giác thật thân thương với hình ảnh khắc sâu trong tâm tưởng.



Côn Đảo - yên bình lắm với những du khách tản bộ và có thể của những người muốn tìm một nơi để lòng thật thanh thản sau những bon chen của cuộc sống. Và ở Côn Đảo có những con đường không có rác vất bừa bãi, dọc theo bờ kè của biển chỉ có một dòng chữ: Giữ gìn vệ sinh chung (nho nhỏ đủ để đọc) chứ không giăng nhiều băng rôn như ở Sài Gòn - những băng rôn ấy làm mình rất khó chịu khi bắt gặp.



Thật dễ chịu khi đi trên những con đường đầy cây xanh ấy mà không sợ bị giật dọc, - đường yên tĩnh đến lạ thường, yên tĩnh để nghe từng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ và biển thật gần bên. Thích lắm! Và mặc dù chiều hơi muộn vẫn thả mình xuống dòng nước xam xám ầy cảm giác lâng lâng, sảng khoái lắm!



Ngày thứ hai là ngày đến những điểm mình rất thích: dự định tắm biển tại bãi Đầm Trầu. Chiều ở bãi Nhát và ngắm hoàng hôn trên Đỉnh tình yêu nhưng từ mờ sáng trời đã mưa. Cứ chờ tạnh mưa trong tâm trạng sốt ruột thế mà trời vẫn mưa. Cuối cùng quyết định ngồi trên xe dòm qua ô cửa để ngắm Cáng cá Bến Đầm, ngắm bãi Nhát, ngắm đỉnh Tình yêu mờ mờ phía xa.



Hơn 3 giờ chiều, mưa ngơn ngớt, đi bộ hơn cây số vào bãi Đầm Trầu qua con đường bé tí, lội bì bõm trong nước, hai bên đường lau sậy cỏ cây chen lá đá chen nhau, vẫn với quyết tâm đi vào, nhưng đường rất vắng vẻ lại hỏi cô bé hướng dẫn: An toàn hông cháu, có ai qua đây hông? Bé cười cười trả lời: Chắc chỉ mình cô và anh chị đặt bước đến trong chiều nay…













Bãi Đầm Trầu ngày mưa



Biển ở đây sóng to, nhiều đợt sóng trắng xóa vỗ mạnh vào bờ và bãi biển hoàn toàn không người lai vãng. Từ dưới biển nhìn lên là một rừng dương – có lẽ lâu năm lắm, nhiều gốc cây to lắm, một bãi cát vàng mịn như nhung chỉ vài vệt chân đầu tiên của mình. Cái háo hức được tắm biển ở đây bỗng dưng biến mất, phần vì sợ sóng to, phần vì sợ cái cảm giác một mình giữa biển. Thế là chuyển qua chộp lại những tấm ảnh biển trời mưa, chụp được vài tấm là phải giấu máy vào trong áo và cố chùi những giọt nước bám trên máy, và cứ thế. Biển Đầm Trầu ghi nhận lại trong trí nhớ - có lẽ không bao giờ quên vẻ đẹp hoang sơ với dãi cát vàng rực mịn màng dài ngút mắt và ước ao một lần nữa sẽ đặt chân đến để đẳm mình vào dòng nước trong xanh kỳ ảo ấy.









Một cảnh chụp trên đường đến Đỉnh Tình yêu








Đỉnh Tình yêu






Một Côn Đảo đầy máu của những ngày xa xăm lùi dần vào quá khứ. Giờ là một Côn Đảo mà bạn đến một lần và mơ thêm một lần đến. Mình cũng vậy. Tháng 4 và tháng 5 Côn Đảo là mùa đẹp nhất, nắng ấm hơn. Đi du lịch vào mùa này bạn sẽ thưởng thức được toàn bộ vẻ đẹp mà tạo hóa bạn tặng cho Côn Đảo. Và cũng đừng bỏ qua đỉnh Tình yêu. Dù mình không ngắm được hoàng hôn trên Đỉnh Tình yêu nhưng vào sáng tinh mơ của ngày trở lại SG đã kịp bắt xe ôm đến nơi để nhìn lại một lần nữa chóp núi có hình tượng người nữ nằm trong lòng người nam (hihii.. do tưởng tượng thêm chỗ này đó) và lần sau nhất định sẽ đuợc tắm ở bãi Nhát khi thủy triều xuống với dãi cát trắng mịn và nhất định sẽ ghi lại vẻ đẹp của bãi Nhát.








Tạm biệt nhé Côn Đảo và mơ ngày gặp lại!
--> Read more..

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Những người phụ nữ không có ngày 8.3



Nhớ là mình đã tham gia thế giới mạng cũng vài năm... lần đầu ở yahoo 360 nhận được những bông hoa nhân ngày 8.3 thấy lạ lùng và vui lắm.. dù đó là những bông hoa của các bạn là chị, là em tặng... và nhớ cái lần ở multi mình lưu trữ để dành một album ngày 8.3 toàn là hoa bạn bè tăng (http://haphan52.multiply.com/photos/album/87/87). Cái thế giới ảo đó thật vui - giờ ngắm lại những bông hoa đó mình biết ngay là của ai tặng... Và 8/3 năm này... multi im lìm vắng vẻ... tạo nên cái không khí buồn buồn. Lại dạo quanh một vòng đọc báo, thấy có những mảnh đời không ồn ã, câm lặng với ngày 8/3. Vì với họ không có thế giới ảo, vì với họ chỉ có miếng cơm manh áo vốn là nỗi lo lắng hằng ngày... Giá như có ai đó mang tặng họ những bông hoa xinh xinh thì họ cũng không biết đó là ngày 8/3. Và cũng có những mảnh đời cơm không không lành canh không ngọt... bị dày vò đánh đập bởi một nửa của mình và có lẽ trong đời họ chưa bao giờ biết đến khoảnh khắc tươi vui hạnh phúc ở ngày 8/3. Bạn đọc bức thư này nhá, để thấy rằng mình vẫn hạnh phúc lắm lắm...


Mỗi lá thư có một hoàn cảnh khác nhau, không lá thư nào giống lá thư nào, nhưng tất cả có một điểm chung đó chính là sự bất hạnh và những giọt nước mắt đau khổ khi gặp phải những gã chồng bệnh hoạn…

Trong một lá thư đầy nước mắt, một nạn nhân kể:

“Tôi bị chồng đánh không biết bao nhiêu lần, tôi cũng chẳng nhớ rõ. Những ngày bình yên chỉ đếm được trên đầu ngón tay… Không vừa ý, chuyện bực mình ở bên ngoài về, anh ấy đều nhè đầu vợ mà trút. Có ai nói gì, chẳng biết đúng, sai về nhà cũng đánh vợ, và cả những lúc trông “ngứa mắt” cũng đánh. Nhiều người bảo tôi: “Sống với người chồng như thế bỏ đi còn hơn…”

Nhưng vì thương con nhỏ, thương mẹ già phải đau lòng, tôi lại cam chịu… Ngày tháng trôi đi, tâm trí tôi chai lì vì những trận đòn, nhưng sức khỏe của tôi thì không chai lì được như vậy.

Tôi muốn ly hôn, chồng tôi không những không đồng ý mà còn nện cho tôi một trận thừa sống, thiếu chết và dùng chiếc xích chó để xích tôi lại. Sợ mọi người biết, chồng tôi xích tôi trên gác hai và bỏ đi… Sang đến ngày thứ ba, tôi cố gắng vươn người ra cửa sổ kêu cứu, hàng xóm mới hay và gọi công an đến giải cứu cho tôi…”

Có nhiều người chồng còn ác ôn hơn khi dùng cả muôi gỗ bổ vào mặt vợ, dùng đũa chọc vào đầu gối khiến người vợ tàn phế suốt cuộc đời còn lại.




Chiếc muôi gỗ và đôi đũa khiến người vợ mang tật suốt đời


“Đôi đũa dùng để gắp thức ăn nhưng chồng tôi đã dùng nó để chọc vào đầu gối tôi làm vỡ bọc nhờn làm chân tôi bị hỏng”.

Có những gã chồng lại mắc chứng “cuồng dâm” và về hành hạ vợ sống cũng chẳng bằng chết.

“Bộ quần áo ngủ này đã tan nát như chính thân thể và tâm hồn tôi khi bị chồng tôi đòi quan hệ. Tôi không đồng ý vì mới cách đấy 3 hôm, tôi vừa phải vào viện giải quyết lần thứ 5, sau khi sinh con được gần 2 năm. Đáng lẽ để tôi được nghỉ ngơi thì chồng tôi lại đòi quan hệ mà không cho dùng bao cao su.

“Sau khi xé được quần áo tôi, chồng tôi đổ lên người tôi như một khúc gỗ. Vừa quan hệ, chồng tôi vừa tát, vừa đấm. Hắn ta cắn vào hai bầu ngực, túm tóc dằn đầu tôi xuống giường, miệng không ngớt lời chửi rủa. Kết quả của trận cuồng dâm ấy, mặt mũi tôi sưng vù, hai bầu ngực rớm máu, bộ phận sinh dục bị viêm nhiễm phải điều trị mấy tháng mới đỡ…”






Bộ quần áo ngủ của người vợ khốn khổ đã bị gã chồng bệnh hoạn xé nát


Người phụ nữ tên T bất hạnh ấy, phải sau một thời gian rất dài mới dám đứng lên tố cáo về gã chồng mất nhân tính của mình, người mà chị đã từng trao trọn cả con tim và thể xác với hy vọng về một gia đình ấm êm, hạnh phúc.

Cũng giống như câu chuyện của chị T, bác D, một người phụ nữ năm nay đã hơn 60 tuổi cũng không thoát khỏi việc bị chính người chồng có lẽ đã lên chức ông… bạo hành chỉ vì ghen bóng, ghen gió.

Người đàn bà xinh đẹp ấy năm nay đã 60 tuổi thì có đến 20 năm sống trong hành hạ và ngược đãi. Nước mắt vòng quanh, bà đưa ra một tập “thơ chửi” của chồng bà.

Người ta thường dùng thơ với những lời hay ý đẹp nhưng những câu “thơ” đó thật kinh khủng và không thể ghi lại.

Ông luôn nghi ngờ người vợ của mình có quan hệ với ai đó, cho đến tận bây giờ lên ông lên bà vẫn thế. Làm trong ngành nghệ thuật tiếp xúc với nhiều phụ nữ trẻ đẹp, bản thân chồng bà cũng có quan hệ này khác, thế mà ông vẫn sợ vợ mình cũng… giống mình. Có lần ông ghen mà lại viết tên vợ và tên người mình ghen lên hai tờ giấy, lập một cái bàn thờ, mua chuối và hương để về… tế sống hai cái tên.

Thậm chí, người đàn bà khốn khổ ấy còn phải chịu những hình thức bạo hành… quái gở như việc người chồng cho cả ớt vàng vào quần trong của bà.


Chiếc quần trong người chồng từng cho ớt vàng vào để hành hạ vợ


“Có lần tôi mặc quần lót bỗng dưng thấy bị bỏng rát, tôi phải ngâm người trong chậu nước đến hai tiếng và không hiểu vì sao. Sau thấy nghi ngờ mới xem cái cái đáy quần thì mới thấy còn sót lại mấy hạt ớt vàng. Ông ấy ghen kiểu thế đấy. Đến con trai ông ấy còn bảo: “Ba ơi, ba ác hơn cả phát xít”. Vừa rồi, chúng tôi cùng nhau sang thăm con ở nước ngoài, thấy có bài báo viết về chi tiết này, ông ấy lấy giấu biến đi.”

Không giống như câu chuyện của chị T hay bác D, người đàn bà có tên BT lại đau đớn kể lại câu chuyện về… chiếc bô không nắp – đồ dùng mà đứa con 2 tuổi của chị hàng ngày vẫn đi vệ sinh.

Những tưởng sẽ chẳng có gì đặc biệt về chiếc bô trẻ con ấy nếu như không nhắc đến gã chồng độc ác đã làm những chuyện trời đất không dung.

“Lúc đau ốm, tôi rất mong muốn nhận được sự chăm sóc của chồng. Và chồng tôi đã “chăm” tôi ngoài sức tưởng tượng. Ngoài những “món” như chửi, đánh con, đập phá… thì chồng tôi còn dành thêm một món “đặc biệt” lúc ốm: Đó là cái bô mà đứa con nhỏ của tôi vẫn thường dùng để đại tiện.





Chiếc bô mất nắp này người chồng đã dùng để đựng "món quà tẩm bổ" cho vợ lúc ốm đau


Một lần, đứa con nhỏ của tôi vừa đi đại tiện xong, chồng tôi đã đến “thưởng” cho con 3 cái phát cháy mông vì đã tạo ra “sản phẩm”.

Đứa nhỏ sợ bố không dám khóc. Đánh con xong, cái bô đó được chồng tôi đem bỏ cạnh đầu giường tôi kèm theo một câu “động viên”: “Tao để cái bô đấy cho mày ngửi, cho mày chết m... mày đi!”.

Rồi anh ta đóng sập cửa buồng lại, để “thuốc bổ” không phát tán được. Đứa con lớn thấy thế, sợ mẹ “chết ngạt”, lợi dụng lúc bố không để ý, lẻn vào lấy tờ giấy đậy lại và chỉ dám đem đổ khi bố đi ra khỏi nhà. Thương mẹ, giận bố, và với suy nghĩ của một đứa trẻ, nó chỉ biết quay sang trút hết sự bực dọc vào em. Nó quát em: “Tại sao lúc ấy lại đòi đi?!”

Đau khổ hơn, có những người chồng gia trưởng lại coi vợ mình chỉ như một thứ đồ vật, có thể đánh đập và quăng đi bất kì lúc nào.

"Từ khi chúng tôi lấy nhau đến bây giờ là 22 năm chung sống. Chúng tôi đã có hai con trai. Khi tôi sinh cháu thứ nhất được một tuổi thì cuộc sống của vợ chồng tôi bắt đầu rạn nứt. Chồng tôi rất gia trưởng nên anh ấy cậy quyền làm chồng mà chửi bới đánh đập tôi. Nếu như để kể hết và nói ra những trận đòn của chồng tôi đánh thì không thể đếm hết được.

Suốt 21 năm tôi bị bạo lực cả về thể xác và tinh thần. Tôi nhớ nhất là có một lần anh ấy đi làm về muộn, uống rượu say. Anh ấy về, chửi bới tôi và xông cả vào chuồng lợn khi tôi đang cho lợn ăn, anh ấy đánh, bóp cổ, dìm cả đầu tôi xuống chuồng lợn.






Chiếc búa đinh người chồng định dùng để đập... chết vợ bất thành


Tôi la hét gọi con tôi đến, con tôi chạy đi gọi ông bà. Anh ấy còn lấy được cái búa để… đập tôi. May có bố mẹ chồng tôi chạy sang kịp thời, chứ không giờ này chắc là tôi cũng không còn sống để viết lên những lời tâm sự đầy máu và nước mắt".

Có lẽ khó ai có thể tượng tượng ra được trên đời này lại có những gã đàn ông độc ác đến như vậy. Những người phụ nữ trên mới chỉ là một phần rất nhỏ trong số những người phụ nữ đang bị bạo hành mà không dám nói ra vì nhiều lí do khác nhau.

Những nỗi đau do bạo hành gây ra không chỉ ở mặt thể xác mà còn tạo thành một vết thương khó có thể lành lại trong tâm hồn của người phụ nữ…

--> Read more..