Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

31 tháng 10




Cũng như năm ngoái, năm nay chị Chiều đăng cai tổ chức sinh nhật cho mấy chị em. Và mãi đến khi cùng làm bếp mới nghe chị Chiều thỏ thẻ: 20/10 cũng là ngày sinh nhật của anh. Chỉ tiếc bạn hiền Thu Nhân bị đau lưng đột xuất nên không đến đươc, nằm nhà chắc tiếc hùi hui cho coi. Gió và Ngáo vì bận việc gia đình cũng không có mặt. Năm nay có thêm bộ ba cùng tuổi Song Lam, Tommy, Bachtuyettung hiện diên. Và bất ngờ hơn nữa Oanh Mai một blogger xinh đẹp xuất hiện với 3 lẵng hoa cho anh Vinh, Hà, Yến... Tiệc tàn lúc hơn 9 giờ... Chia tay anh chị trong bịn rin với mỗi người có thêm một phần quà Hà Nội nho nhỏ. Cám ơn anh chị Chiều Chiều. Chúc anh chị có chuyến du lịch Ấn Độ vui vẻ, tươi trẻ mãi. Cám ơn em gái xinh OM. Cám ơn những vòng tay bè bạn. 31/10 quả là một ngày đáng nhớ!

À, quên còn nữa: buổi sáng 2 bà già ham vui Hà, Bống đến đài TNND TP cổ vũ cho em Tuấn Guitar thi Giong hát vàng - vòng 2- vòng chung kết. Và một niềm vui bừng lên: Em Tuấn vượt qua những em có giọng ca luyện từ lò Nhạc viện đã chiếm số điểm cao nhất 19,32. Chúc mừng em. Hy vọng và hy vọng Tuấn nha.
--> Read more..

Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

Rinh "nàng" về dinh...


Ngày sinh nhật trôi qua mau... hôm nay rinh mấy nàng về để ngắm...  Một lần nữa cám ơn  TTM (huynh tran), gioheomay và bạn hiền Thu Nhân (Bến Tre) và cám ơn tất cả các bạn cùng đến chúc mừng trong ngày 20/10.


Chị Hà ơi, ngày mai sinh nhật chị rồi đó


Bây giờ đã bước qua ngày khác rồi đó, hôm nay giữa trời khuya này đã là ngày 19, và ngày mai - sau hai mươi hai giờ nữa sẽ là ngày sinh nhật của chị Haphan52, một người chị mà tôi vừa quen qua trang Multiply này.

Người ta thường hay dùng từ BẠN ẢO để chỉ những bạn bè quen qua những trang blog, nhưng đối với tôi, tôi không có khái niệm ẢO HÓA trong tình bạn, dù rằng đó là những người bạn mà tôi quen từ trong trang blog này, hay là quen từ trong bất kỳ trường hợp nào.

Với tôi, dù chỉ quen từ cái nickname, nhưng khi đã kết nối bằng add nhau vào contact, thì người đó đã là người bạn. Và cũng như những người bạn mà chúng ta gặp hàng ngày ở nơi học hành, hay ở hàng xóm, hay ở nơi làm việc .. thì cũng phải trải qua thời gian để tìm hiểu nhau, thời gian sẽ là chất xúc tác để giúp chúng tôi hình thành một tình bạn, trong đó có thể chúng tôi sẽ chỉ trở thành những người bạn bình thường thăm hỏi xã giao với nhau hàng ngày hoăc chúng tôi cũng có thể sẽ trở thành những người bạn thân thiết của nhau...

Với chị, qua những contact dây mơ rễ má của bạn bè, làm tôi thường thấy chị qua các bài viết của vài người bạn, một đêm nọ, một đường link làm tôi ghé vào nhà chị và một bài viết của chị làm tôi ngừng lại và tò mò ghé vào xem, bài chị viết cho con gái với những kỷ niệm của con đối với người cha đã khuất bóng ... Một sự thương cảm dâng lên trong tôi, cái thương cảm ấy đến hôm nay tôi mới viết ra đây:

        Đã bao năm tháng trôi qua
        Chị vừa làm mẹ lại vừa làm cha
        Ngày xưa trời đất bao la
        Có người, cùng bước xa xa gần gần

        Đường xưa bao lối gập ghềnh
        Nắng mưa vẫn có hai mình bên nhau
        Từ xa, một bóng một sầu
        Sầu riêng chôn kín thật sâu trong lòng

        Chị rong ruổi lâu nay lặn lội
        Nỗi vui chị chia sẻ cho con, cho đời
        chị ơi ! gió thu chợt đến bên trời
        Mong sao gió sẽ mang xuân trở về...


Vậy đó, tôi ngừng lại và viết vài lời chia sẻ với Chị. Và Chị cũng đáp lễ qua trang blog của tôi để viết vài lời thăm hỏi. Thế là chúng tôi quen nhau.

Chị à, mình quen nhau bao nhiêu ngày rồi Chị nhỉ, hình như là rất ngắn, chỉ mới thoáng qua thôi. Vậy mà vào ngày tôi tổ chức đám cưới cho con trai, chị và các bạn đều đến chung vui, thế là mấy chị em mình gặp nhau, chị đến sớm nhất chị nhỉ, vậy mà vừa thấy nhau là nhận ra nhau ngay...

Thế đấy ! Cũng chẳng kỳ lạ gì, vì chúng tôi đâu là những người ở trong tranh đâu, chúng tôi cũng dần dần từ trong trang blog bước ra cõi thực để gặp gỡ nhau cho thỏa mãn cái tình thân cần chia sẻ chị nhỉ !

Chị ơi! ngày mai sinh nhật của chị, ngoài các con của chị ra, chị cũng sẽ có rất nhiều bạn bè thăm hỏi chị, và chắn chắn sẽ có một buổi party nho nhỏ nhưng hoành tráng, các bạn sẽ đến để chung vui với chị.. Còn tôi vì ở xa, nên chỉ viết vài giòng này thay món quà để chúc mừng sinh nhật của chị.


Copy từ nhà gioheomay




Tháng mười năm nay , tôi dành entry này cho những người phụ nữ đã cùng tôi đi qua ba lần tháng mười… Ba lần giữa cuộc đời luôn xoay vần với bao đổi thay thì quả là cực ngắn nhưng với cái thế giới của những tình cảm vốn dĩ mong manh này thì nó trở thành những kết nối tuyệt vời …

Chị Haphan52: Một trong những người bạn đầu tiên của tôi ..
Một trong những người bạn có với tôi nhiều kỷ niệm nhất .

Chị là người bạn , người chị , người đồng hành của tôi trong những chuyến đi xa Saigon . Chị là người hơn ai hết hiểu tôi về những lần một mình vượt qua cái thứ chống chếnh đơn độc của người đàn bà vác nặng trên vai cái thánh giá cuộc đời . Cám ơn vì ngay khi chọn thế giới của những tâm tình này tôi đã gặp chị .


Sinh nhật hạnh phúc nhé chị . Ta không còn đủ lòng xuân để reo vui khi đón thêm một tuổi đời với những âu lo , trăn trở nhưng ta vẫn đủ ân cần để dang tay ôm vào lòng những yêu thương … Gió tin là như thế ! Mong rằng bên chị trọn vẹn tiếng cười bạn bè và những bước nhảy reo vui mỗi sáng mỗi chiều …

Sinh nhật bạn (từ nhà Thu Nhân)


Hôm nay Sinh Nhật Hà Tím, một trong những người bạn tôi thân từ hồi Yahoo360. Tôi add Hà bằng sự nhầm lẫn khởi đầu và Hà đã vui mà trả lời tôi rằng “Hà ở Báo Thanh Niên mà. Hà đâu có học Văn Khoa đâu!” Thế đấy rồi chúng tôi quen nhau. Dễ dàng như chưa bao giờ dễ dàng đến vậy. Tôi học ở bạn mình sự chân thành đến hồn nhiên và sự thẳng thắn đến ngạc nhiên. Sự chân thực là điều đẹp nhất tôi nhận từ bạn.

.. Bây giờ, Hà Tím của tôi chắc phần nào lấy lại sự thanh thản cho mình sau ngần ấy năm phải buộc mình làm quen với cuộc sống không có anh Thế Vũ bên cạnh.

Hôm nay, tôi Chúc Mừng Sinh Nhật bạn Hà Tím của tôi. Chúc bạn luôn thanh thản, luôn yêu đời, luôn lạc quan trước cuộc sống.




--> Read more..

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

20/10




20/10 sinh nhật mình. Lần thứ 3 mừng sinh nhật trên thế giới ảo. Tưởng rằng lạ nhưng đã là rất quen với những khuôn mặt và những vòng ôm cũ và mới. Cám ơn anh Multi mang đến cho mình những người bạn dễ thương. Cám ơn những bạn mới và cũ hằng ngày gửi đến cho mình những lời nhắn nhủ dễ thương. Cám ơn cả những bông hoa đẹp mà bạn thả vào nhà mỗi ngày. Cám ơn những người bạn chưa từng có những vòng ôm nhưng cảm giác bạn thật gần gũi. Cám ơn nụ cười hiền và vòng ôm dịu dàng cùng những bản nhạc mình nhận được. Chỉ thế thôi, mình thật hạnh phúc! Chúc mừng sinh nhật mình nhá các bạn. Hugs!

Cùng những khuôn mặt thân quen trong ngày hội ngộ bạn phương xa



Tại đám cưới con trai Thủy Tiên (Nha Trang)


Ở đám cưới con trai T.T.M (White Palace)


Những khuôn mặt quá yêu


Hội ngộ anh Cái Bang


Với quycoctu và em Nguyên

Hội ngộ Bướm vàng


Với Thu Nhân (Bến Tre)


Tại sinh nhật Gió


Với mẹ BB và em Okoka ở Miền Đồng Thảo


Hội ngộ Giáo Già


Vui chơi ở Yang Bay (Nha Trang)


Ở nhà chị Chiều Chiều sinh nhật năm ngoái



Mùng 5 Tết ở Phan Thiết...


Tất niên tại nhà năm ngoái


Mãi chiều nay mới biết TTM viết cho mình một entry cùng slideshow thật hoành tráng... Cảm động lắm lắm, vì biết entry hoàn thành lúc gần 3 giờ sáng..
http://huynhtran.multiply.com/reviews/item/38/38

Và Gió có entry nữa nè...
http://gioheomay.multiply.com/journal/item/376

Thu Nhân với Sinh nhật bạn...http://thunhan.multiply.com/journal/item/287/287


--> Read more..

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

Làm sao quên được...

Mình là cái đứa hay mũi lòng thiệt. Hôm nọ con gái đem về hộp bánh Trung thu nói của Ban biên tập gửi mẹ... cảm động. Vì đã 2 năm rồi, mình chưa một lần ghé đến thăm cơ quan cũng như thăm lại những khuôn mặt từng một thời gian dài gắn bó. Dù rằng rất có nhiều dịp chỉ vài bước chân là bước sang gặp nhưng không hiểu sao mình lại không muốn và càng lại không thích. Khi hôm hai mẹ con ngồi ăn cùng nhau, con gái nói: Con gặp chú K. ở Kontum, chú hỏi thăm mẹ và em Bim... chú nói: có dịp nào đó ghé lên thắp cho ba nén nhang, nhưng cứ bận bịu mãi. Thì đã lâu rồi một lời thăm hỏi... cũng gợi lại nhiều. Nhớ nhiều, và tự dưng hơi tủi thân... vì lâu thật lâu rồi, có ai hỏi han gì đâu. Nhưng cuộc sống vốn thế, luôn tất bật cuốn mọi người đi đôi khi là những lạnh lùng... và mình tập quen với những điều ấy đã lâu. Nên chỉ một lời quan tâm cũng đủ làm mềm người đi. Nhớ người sếp ấy lắm. Cái dáng cao, giọng nói sắc rất quyết đoán trong công việc nhưng lại rất tình cảm. Nhớ và nhớ tất cả những gì sếp đã làm cho gia đình mình. Nhớ cái ngày mình tê tê người chả biết gì, chả làm được gì... và sếp chỉ đạo cho anh em lo toàn mọi thứ để tiễn anh về nơi rất xa. Thế đấy, làm sao quên được... 



Post lại một entry đã quá cũ...

.............

Thú thật hồi ấy tôi chả biết nhiều về báo chí. Chỉ nhớ cái năm ấy chồng tôi rời Nha Trang, rời vợ con, lúc ấy P.An mới học lớp 6, Bim thì đang vào mẫu giáo… buổi tiễn đưa anh đi vào một vùng đất xa lạ với những vùng vằng dỗi hờn của Bim, P.An thì nín lặng, còn tôi thì dấu nỗi yếu ớt của mình, chỉ biết dặn dò: Anh nhớ để ý sức khỏe, không có lời âu yếm, không có những giọt nước mắt, nỗi chia xa và nỗi sợ hãi cho những ngày sắp tới dấu biệt ở trong lòng. Cái ngày đó mãi mãi là những ngày còn trong tâm tưởng.

Rồi cơ duyên nào đó đưa anh đến với Báo Thanh Niên, từng bước từng bước công việc ổn định, có những lá thư anh gửi về hồ hởi những tin vui. Những chuyến về thăm ba mẹ con, tôi nghe anh kể về những người anh ở Báo Thanh Niên, ai cũng có những đặc điểm riêng và cái điều mà tôi nhớ mãi là cái tình, cái tình ở báo, giai đoạn đó thật tình cảm, anh em chia sẻ từng những buổi cà phê, có những nồi cháo bồi dưỡng những buổi khuya khoắt khi có sự kiện gì đó, hoặc những buổi liên hoan đạm bạc.

Và qua anh tôi cũng hiểu ít nhiều về anh Nguyễn Công Khế - người đứng đầu tờ báo - con người ấy dám đấu tranh đến cùng, không khoan nhượng trước một hiện tượng sai trái. Nhớ lại những năm đầu giải phóng cái gì cũng căn cứ vào lý lịch, đi học cũng lý lịch, đi làm cũng lý lịch. Một người bạn cũng vì cái lý lịch mà không được đi dạy đành bỏ xứ tha phương, chua xót lắm! Nhớ có một Nguyễn Mạnh Huy (và có rất nhiều Nguyễn Mạnh Huy ở thời đó) một thanh niên thi đại học đỗ đến 3 lần, cả 3 lần đều không được nhận vào học vì “lý lịch”, anh Khế là người mạnh dạn bênh vực cho Nguyễn Mạnh Huy sau 4 lần đỗ đại học. Nhớ có vụ án Năm Cam bị phanh phui mà anh là người bị đe dọa nhiều nhất... nhưng ở cái vẻ cứng rắn không khoan nhượng với những cái xấu đọng lại rất nhiều tình, có lẽ anh hay nghĩ nhiều đến những ngày xưa đồng cam cộng khổ, nên cái tình của anh đối với những anh em thật nặng.

Một Thế Vũ, một Nhã Bình, một Xuân An đã mãi về cái chốn rất xa rồi và nhiều người bạn khác nữa tuy không còn hiện diện nhưng cái tình của anh thì những người thân không thể nào quên. Tôi vẫn luôn nhớ những ngày đau buồn ấy… anh đang họp hành ở đâu đó khi nghe hung tin là quay về dặn dò anh em người lo việc này người lo việc kia đỡ cho gia đình ở những giây phút đau lòng. Và bao giờ cũng vậy. Anh luôn cùng vợ đến thắp cho người đã khuất nhiều nén nhang cùng những lời thăm hỏi động viên gia đình trong lúc bối rối.

… và nhớ như in cái lần tôi ngập ngừng vào phòng làm việc của anh để trình bày về việc làm quyển sách cho Thế Vũ nhân ngày mất 2 năm. Anh nói nhanh nói gọn: Chị lo phần nội dung, còn chi phí để tôi. Thế đấy và 1.000 quyển Thế Vũ - Những trang văn để lại được đến tay những bạn bè thân thương với nhiều nghĩa tình.

.......

Trong dịp tết không riêng gì gia đình tôi mà cả những gia đình khác cũng nhận từ anh một món quà cho người đã khuất. Sự đời nhiều nỗi lạ lùng, từ ngày Thế Vũ đi xa nhà vắng khách, có những người trước đây lui tới thường xuyên bầu bạn lâu rồi không đến… Vậy mà anh, một người sếp đầu tàu một tờ báo với hằng ngàn núi việc, lo sự sống cho hằng trăm con người sờ sờ kia, anh lại nhớ người đã khuất… Cảm động lắm… vậy mà mãi đến giờ tôi vẫn nợ anh nhiều lời cảm ơn! 


--> Read more..

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

có 2 bà già ham zui..




Nhỏ langyen rủ cùng cơm trưa tại Miền Đồng Thảo... gồm 2 bà già ham vui và nhỏ KTD, Song Lam. Chỉ chừng ấy thôi... nhưng lâu lâu không gặp cũng nhớ nhớ. Bà già Bống thì mới đến Miền Đồng Thảo lần đầu, cứ xuýt xoa... đường xa. Nhưng thực ra MĐT là điểm gần nhất với mình. Thế là bà già này làm tài xế chở bà già kia đến điểm hẹn, đã thấy nhỏ LY ngồi cười cười đấy rồi... Mùi sầu của Bống hấp dẫn quá không cưỡng lại được đành khai vị trước... Cơm trưa văn phòng kết thúc sớm, nhỏ Khúc và SL về trước. Còn lại 3 người và trời đang nắng chợt tối sầm... sợ mưa, thế là tạm biệt MĐT. Trên đường về mưa tầm tã, mưa nặng hạt rát cả mặt, lại sợ đường ngập. Cả hai về đến nhà an toàn... vì không phải dắt xe lội trong mưa gió... Một kỷ niệm khó quên: ăn chơi không sợ mưa rơi.. hhehhhe...
--> Read more..