Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

Tốc hành miền Trung


Hôm nọ nói chuyện với nhỏ LY, giờ phụ nữ hình như ít quan tâm đến chuyện lập gia đình, nhưng đến tuổi nào đó họ vẫn muốn có một đứa con hủ hỉ và nhớ lại truyện cũ của anh....




Truyện ngắn của THẾ VŨ

Một buổi chiều mùa đông năm ngoái, vừa từ nhà máy về đến nhà, con gái tôi chìa ra cho tôi một tờ điện khẩn. Bức điện ghi: “Công việc ở Nha Trang đang cần anh ra gấp”. Không ghi tên người gởi. Tôi đặt tờ giấy lên bàn, thay áo quần, lấy khăn xuống nhà sau lau rửa mặt mũi chân tay cho thoải mái, đồng thời nghĩ xem công việc ở Nha Trang cần tôi ra gấp là việc gì, và nói chung ai điện khẩn cho tôi. Trở lên nhà, tôi lại bê cả chiếc khay trà đi rửa để pha một ấm trà mới mặc dù việc này con gái tôi có thể làm được. Rồi tôi ngồi vào bàn, rót thêm trà ra tách, mở tờ giấy ra đọc lại bức điện một lần nữa.

Sau bữa cơm tôi nói với vợ:

- Anh có điện khẩn gọi ra Nha Trang gấp. Sáng mai anh đi xe tốc hành.

- Nghe con nói anh có điện khẩn. Việc gì mà gấp thế?

Tôi ậm ừ:

- À, có một cái hợp đồng ngoài kế hoạch của xí nghiệp. Chỉ mới là bước đầu ra xem yêu cầu của họ thế nào... Chắc chỉ độ ba hôm anh về.

Tôi viết giấy báo cho xí nghiệp biết vì việc riêng tôi cần đi Nha Trang độ ba bốn ngày, rồi đạp xe đến nhờ một anh bạn đồng nghiệp sáng hôm sau mang giấy đi xin phép hộ. Đêm, vợ tôi dặn:

- Anh nhớ mang theo áo ấm, miền Trung độ rày lạnh lắm.

Xe khởi hành hồi 5 giờ sáng, 3 giờ chiều đã đến Nha Trang. Xuống xe, khoác cái túi du lịch lên vai, tôi vẫn không dám chắc ai là người đã gửi điện cho mình. Tôi vào một quán giải khát ngồi gần một tiếng đồng hồ. May mà quán ấy nằm ở một con phố khá tĩnh lặng nấp dưới những tán cây xà cừ hun hút gió đông. Khách thưa vắng, chiếc máy hát dịu dàng phát ra một chất giọng duy nhất của một nữ ca sĩ tài danh cách đây chừng ba mươi năm, lê thê, da diết, nức nở đến não lòng.

***

Nói là không dám chắc ai đã điện khẩn cho tôi, thật ra đó chỉ là một cách tự dối mình. Ở Nha Trang tôi có một số bạn bè thân và không thân, những người bạn thời sinh viên, thời trai trẻ, những bạn đồng nghiệp một năm gặp nhau một lần, có người thường gặp hơn, có người mười năm nay tôi chưa gặp lại. Nhưng tất cả họ, tôi tính chẳng có cớ gì họ lại điện khẩn cho tôi bất ngờ như vậy. Do đó cuối cùng tôi đã rời quán giải khát với chiếc túi du lịch nhẹ tênh lững thững đi bộ về nhà Bảo Châu.

Căn nhà nằm ở một con phố vắng phía sau ngôi trường trung học, lọt trong một khu vườn nơi trước kia người ta dùng làm quán cà phê nay đã hoang phế, con đường đất hẹp chạy bên hông nhà dẫn ra bãi biển. Đi qua một khoảng sân lát gạch, một hồ nước xây đá có hòn non bộ rêu phủ, căn phòng của Bảo Châu nằm về một góc ngôi nhà hai tầng xây theo kiểu cũ hàng chục năm qua không được sửa chữa, mái ngói âm dương đen xỉn, vôi vữa lở lói từng mảng lớn, các cánh cửa sổ gió giật tung cả bản lề. Tôi dừng lại một chút rồi mới đưa tay gõ vào cánh cửa kính đã vỡ, được lắp kín lại bằng một tấm ván ép sơn cẩu thả màu ghi nhạt. Có tiếng guốc khua trong phòng, tiếng bước chân đi về phía cửa, quả đấm cửa kêu rít lên rồi cánh cửa được mở ra.

- Anh!...

Có vẻ như Bảo Châu chưa thật tin vào mắt mình. Cô hơi hốt hoảng, mừng và sợ hãi trước sự xuất hiện của tôi. Có thể thấy rõ là cô không hợp với khí hậu mùa đông vùng biển: mặt xanh rớt, ủ dột, khổ sở trong chiếc áo len rộng thùng thình, đôi môi khô nứt nẻ, đôi mu bàn tay nhỏ nhắn hiện lên những đường gân xanh...

Tôi bước vào phòng. Ngọn điện tròn đổ quạch hắt xuống căn phòng hẹp một thứ ánh sáng phiền muộn. Trên chiếc bàn viết, cạnh chồng sách giáo khoa là một chiếc ly thủy tinh cắm một nhành hoa vàng đã héo. Trên chiếc giường cá nhân kê sát vách phía trong, một tấm chăn vừa bị hất tung sang một bên. Bảo Châu khép cửa lại sau lưng tôi rồi đến đón lấy chiếc túi xách trên tay tôi đặt lên bàn, nhỏ nhẻ hỏi:

- Anh mới vừa ra tới?

- Ừ.

- Em cứ nghĩ là anh sẽ không ra.

- Sao em dám làm một việc táo bạo như vậy? Anh muốn nói về bức điện.

- Em không biết làm gì khác hơn.

- Việc cần kíp đến như vậy sao?

Bảo Châu đứng ép vào người tôi, đưa cả hai tay ôm lấy khuôn mặt xương xẩu của tôi, ngước mặt lên nói vội vã, đứt quãng, run rẩy:

- Em buồn. Em cô đơn quá, anh Nguyên... Em không chịu đựng nổi... Còn anh, thật đáng trách...

Cô buông tôi ra ngồi úp mặt vào bàn viết, tấm tức khóc.

Tôi không quen dỗ dành phụ nữ khi họ khóc, và nói chung tôi rất e sợ nước mắt phụ nữ. Nó khiến tôi cảm thấy mình có lỗi trong mọi tình huống, nó khiến tôi nghi ngờ và căm ghét tôi, và nó làm mềm lòng tôi. Ngay cả với vợ tôi cũng vậy, hơn mười năm chung sống với nhau có vài bốn bận cô ta khóc lóc với tôi vì những nguyên cớ gì tôi chẳng thể nào nhớ được, và sự việc chỉ kết thúc theo một trong hai cách: hoặc là tôi bỏ nhà đi đâu đó đôi ngày, hoặc là tôi nổi cơn điên, hành động như bất kỳ một gã côn đồ nào.

Còn lúc này với Bảo Châu, tôi không thể bỏ đi ngay được, lại cũng chẳng thể nổi cơn điên. Tôi vụng về vuốt tóc cô, dỗ dành:

- Bình tĩnh, em... Đừng khóc. Anh chưa hiểu việc gì cả, đừng trách anh...

Không ăn thua gì những lời dỗ dành nhạt nhẽo ấy. Tôi đứng tựa lưng vào cạnh bàn nhìn cô rồi nhìn quanh quất khắp căn phòng hẹp, châm một điếu thuốc. Rít được vài hơi, tôi dụi tắt điếu thuốc vào chân bàn, nắm tay cô kéo dậy, nói với giọng cương quyết:

- Thôi đi. Em không nín khóc thì anh rời khỏi đây ngay.

Cô ngẩng lên nhìn tôi ngờ vực. Tôi quàng tay qua lưng cô với cử chỉ dịu dàng hơn:

- Chúng ta đi đâu đó một chút đi, để dễ nói chuyện.

Mười lăm phút sau Bảo Châu khóa cửa phòng. Chúng tôi đi về phía biển. Tôi không quên khoác vào người chiếc áo ấm vợ tôi đã xếp cho vào túi xách đêm qua, trước khi đi ngủ. Trời chập choạng tối. Mùa đông, biển ầm ào dữ dội, những con sóng đập hung hãn vào bờ cát vắng người. Đây kia, băng vội qua đường dăm đứa trẻ mải vui nghịch sóng về muộn, đôi người đàn ông tha thẩn tản bộ dưới những tán dừa nhá nhem từng vệt ánh sáng đèn đường từ xa hắt tới, những cô gái ăn sương bắt đầu tỏa đi gạ gẫm kiếm khách. Gió thốc từng cơn, quất bụi nước vào mặt táo bạo, mang cái lạnh tái tê tràn vào lòng phố xá.

Bảo Châu nép sát vào người tôi. Chúng tôi đi dọc bãi cát, sát mép những con sóng táo bạo tràn lên. Tôi quàng một cánh tay qua lưng cô, cảm thấy thân thể cô mỏng manh đến thế, gầy gò và yếu ớt đến thế, và một chút hơi ấm tỏa ra từ trái tim khao khát của cô cũng mong manh yếu ớt đến thế. Cô chờ mong tôi nói một điều gì liên quan đến tình cảm giữa tôi và cô, còn tôi thì lại im lặng cảm nhận một cách rõ ràng cái đốm lửa le lói cuối cùng đang bùng lên như chực tắt trong tấm thân thể còm cõi chưa bao giờ phát triển đầy đủ của cô, cảm thấy tội nghiệp cho cô với lòng đầy trắc ẩn. Và tôi không thể nói được gì cả, chỉ thỉnh thoảng dừng lại cố che chắn gió để đốt một điếu thuốc, thỉnh thoảng lại chăm chú nhìn cái dáng đi co ro, khổ đau, nhẫn nhục chịu đựng sóng gió của cô.

Cuối cùng cô rủ tôi dừng lại, ngồi khuất nơi một bậc tam cấp dẫn từ con đường phía trên xuống bãi cát mênh mông sóng xô dạt trước mặt.

- Anh không nói gì với em cả?

- Em nói trước đi. Em yêu cầu anh ra với em cơ mà.

Cả hai im lặng. Tôi hoàn toàn không cảm thấy hài lòng vào lúc này, và nói chung không hứng thú gì cả chuyến đi Nha Trang ngoài dự định. Tôi lặng lẽ hút thuốc. Cuối cùng Bảo Châu nói, giọng rã rời:

- Anh không yêu em, em biết thế. Nhưng em có đòi hỏi gì nhiều ở anh đâu. Em cảm thấy cô đơn, bế tắc kinh khủng. Không ai ở trên đời này hiểu em, thông cảm được cho nỗi khổ của em. Anh cũng vậy, cũng bàng quan như bao người đàn ông vô tâm khác... Vậy mà em đã trót tin cậy ở anh, em yêu anh và cần anh.

Vâng, Bảo Châu tin cậy tôi, yêu tôi và cần tôi như thế nào thì tôi biết. Đã có lần cô hỏi tôi: “Em yêu anh, không thể sống thiếu anh được. Còn anh, anh có yêu em không?”. Tôi nói: “Em muốn anh trả lời thế nào bây giờ? Nếu anh nói không, liệu em có chịu đựng nổi không? Nếu anh nói có, em tin ngay được hay sao? Theo anh, hẳn cứ nên kiểm nghiệm qua thời gian”. Cô vui vẻ nói: “Đúng, em tin vào thời gian”. Việc ấy xảy ra đã hơn một năm, không hiểu thời gian đã mách bảo cho cô những gì.

Tôi gặp Bảo Châu cách đây chừng hai năm, trong một chuyến ra Nha Trang công tác. Anh bạn tôi lập gia đình muộn, lại có con muộn – gần năm năm sau ngày cưới. Ở cái tuổi đã quá bốn mươi, ngày thôi nôi của con gái anh, hai vợ chồng bày ra một bữa tiệc khá linh đình so với thời buổi thóc cao gạo kém này. Ngẫu nhiên lại gặp đợt tôi ra công tác. Tôi đến hơi trễ, chỗ ngồi cuối cùng trên bàn tiệc lại là bên cạnh Bảo Châu, một phụ nữ nhỏ nhắn, gầy gò, tuổi đã quá thì, lẻ loi giữa hơn một chục đôi vợ chồng đến dự. Tôi chưa được hân hạnh quen ai trong số họ. Trong mọi bữa tiệc, tôi không có thói quen gắp thức ăn cho người khác kể cả phụ nữ, trừ khi người ấy là vợ hoặc con tôi. Không ngờ cử chỉ kém lịch thiệp của tôi lại được Bảo Châu hiểu theo một ý nghĩa khác.

Cô nói:

- Chỉ có em với anh là còn tự do. Chắc anh kén chọn khiếp lắm nên chẳng cô nào dám lấy anh?

- Đâu có! – Bỗng nhiên tôi nói dối khá tài tình – Chẳng là anh còn đang say men chiến thắng. Em tin không, anh và anh bạn Phong của chúng ta đây thách nhau xem ai sống độc thân lâu bền hơn. Và Phong đã thua cuộc. Anh tính kéo dài niềm vinh quang chiến thắng thêm một vài năm nữa đã.

Cuối bữa tiệc, lúc tôi ngồi uống trà cô nghiêm chỉnh nói khẽ với tôi:

- Cũng không nên lấy vợ muộn lắm, anh Nguyên à. Đến tuổi anh mà đi đâu cũng lẻ loi một mình, trông tội lắm.

- Chỉ e anh vụng về quá, không ai chịu đấy thôi.

Chuẩn bị ra về, cô hỏi:

- Anh đi bằng xe gì?

- Đi bộ.

- Em cũng đi bộ. Anh có cùng đi với em cho vui được không?

Tất nhiên là tôi nhận lời. Càng đi tôi càng nhận ra rằng cô nép sát vào người tôi, đến nỗi cuối cùng khi rẽ vào con phố nhỏ vắng trước nhà cô, tôi thấy mình không thể không đưa tay khoác qua bờ vai nhỏ nhắn của cô. Cô dừng lại, ngước đôi mắt lấp láy nhìn tôi, đôi môi mở ra chờ đợi. Tôi nhận ra cô run rẩy, đờ đẫn trong tay tôi khi tôi hôn vào đôi môi khát khao ấy. Sau đó tôi đưa cô đến cổng mở vào khu vườn tối rồi vội vã chia tay, cảm giác ân hận về sự dại dột của mình.

Sau này Phong kể lại cho tôi biết Bảo Châu đã gần như công khai tiến hành ngay cuộc điều tra về lai lịch và hoàn cảnh của tôi. Cô gặp Phong, và anh bạn thân của tôi đã gay gắt trả lời: “Người ta có vợ, hai con, sống đàng hoàng, hạnh phúc. Vậy cô còn muốn gì nữa?”. Cô không tin lời Phong, hoặc giả là cô không tin rằng tôi lại là một kẻ dối trá tệ hại đến như thế. Cô viết liền cho tôi một loạt thư, yêu cầu tôi phủ nhận những điều Phong nói, thậm chí cô còn lên án Phong là một kẻ ích kỷ tàn nhẫn, khô khan và máy móc, không hiểu được bản chất của tình yêu. Khi nhận được thư tôi xác nhận rằng Phong nói hoàn toàn đúng về tôi, cô biên thư trả lời: “Em biết, anh không hoàn toàn cảm thấy hạnh phúc bên vợ anh... Có lúc nào đó anh cảm thấy đau buồn, bất hạnh, hãy nghĩ rằng em sẵn sàng chia sẻ cho anh...”.

Sự thể đã như vậy, tôi hiểu rằng mình không có quyền lợi dụng hoặc bàng quan, cũng không thể giễu cợt đối với một tấm lòng sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng nhận phần thua thiệt.

Bây giờ, ngồi trước biển đêm ầm ào sóng gió, cô khóc nấc lên:

- Trời ơi, sao đời em khổ thế, bất hạnh đến thế...

Bảo Châu khổ và bất hạnh thật, tôi biết. Lớn lên trong những năm miền Bắc chịu đựng bom đạn ác liệt, mẹ chết trong một đêm trực chiến ở nhà máy bị máy bay ném bom, cô gái còi cọc ấy trưởng thành trong tiếng bom gào đạn réo và hành trang vào đời của cô là những hành khúc ra trận, những bài thơ đánh Mỹ hừng hực khí thế chiến thắng. Còn bản thân cô, gầy gò và kém nhan sắc, cô luôn bị trượt khỏi những ánh nhìn đắm đuối yêu thương của những chàng trai mười tám đôi mươi ùn ùn đi vào bộ đội, hàng hàng lớp lớp đổ về một hướng là chiến trường miền Nam. Bảo Châu học giỏi, hăng hái tham gia hoạt động ở trường và không biết từ bao giờ bạn bè cứ đùn đẩy cho cô hết chức vụ này đến chức vụ khác ở Đoàn Thanh niên. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm cũng vừa lúc giải phóng miền Nam, Bảo Châu thấy mình còn quá trẻ, còn cả một tương lai rộng dài phía trước, cô lại sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì Tổ quốc cần. Cô được điều động vào tăng cường cho miền Nam, lại được động viên tình nguyện đi xây dựng một trường phổ thông trung học mở ở một huyện miền núi. Cô vui với công việc giảng dạy, với nhiệm vụ công tác Đoàn trường, hòa vào niềm vui hồn nhiên của học sinh, thích nghi hoàn toàn với những nhu cầu đơn giản của cuộc sống ở một thị trấn nhỏ miền núi vừa ra khỏi cuộc tàn phá ác liệt của chiến tranh. Mười năm, tuổi thanh xuân của cô trôi qua không để lại chút âm vang dấu vết, cho đến khi Sở Giáo dục giải quyết chính sách chuyển cô về thành phố.

Cô lại say sưa lao vào công việc, nhiệt tình hết mực với học sinh, năng nổ trong mọi hoạt động của nhà trường, tích cực tranh luận về nghiệp vụ chuyên môn với đồng nghiệp, đấu tranh phê phán không khoan nhượng những kẻ lười nhác, vô tích sự và ba hoa. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau cô nhận ra rằng cô lạc lõng giữa mọi người chung quanh một cách đáng ngạc nhiên. Các đồng nghiệp trẻ của cô, họ sôi nổi làm việc và sôi nổi vui chơi, mỗi người tìm ra một cách trang điểm và chưng diện độc đáo cũng như mỗi người có một cách hoàn thành nghĩa vụ người thầy và một thế giới nội tâm riêng biệt. Còn các đồng nghiệp trang lứa với cô và những người đứng tuổi, ai cũng có một gánh nặng gia đình phải lo toan, mỗi người lao vào một kế mưu sinh – cao cả hoặc thấp hèn, khôn ngoan hoặc trơ tráo, trung thực hoặc dối trá, hào phóng hoặc bần tiện để chống chọi qua cơn suy sụp kinh tế kéo dài. Ban đầu cô bám víu vào tình cảm quý mến và trân trọng của học sinh, rồi đến lúc những người bạn nhỏ tuổi hồn nhiên tươi vui trong sáng ấy lần lượt tốt nghiệp ra trường, lao vào một cuộc sống khác, lớp sau lớn lên thay vào chỗ ngồi của lớp trước nhưng không thay vào được chỗ trống trong tình cảm và tâm hồn già nua của cô giáo, và cô thất vọng. Có lần cô hốt hoảng ngã ốm mất nhiều ngày khi tình cờ nghe từ cửa miệng các em học sinh của cô thốt ra: “Cô Bảo Châu, cô giáo già, lỡ thì, khó tính...”.

Cô cảm thấy mình bị đánh cắp hết quá khứ và tương lai.

Phong cho tôi biết thêm rằng cô đã có quan hệ với dăm ba người đàn ông trong mấy năm gần đây. Người thì đã có vợ con, người thì trẻ hơn cô gần chục tuổi, người bị vợ ghen tuông tìm đến tận trường gặp ban giám hiệu xỉa xói, xỉ vả...

Bây giờ đến lượt tôi. Cô ôm chầm lấy tôi, van nài:

- Anh Nguyên... Em không cần gì ở anh cả. Em chỉ biết rằng em yêu anh... Em muốn có một đứa con... Anh biết đấy, người phụ nữ nào chẳng khao khát được làm mẹ. Anh nói đi, anh có yêu em không?

Tôi ngồi thẫn thờ hút thuốc không thể nói năng gì được. Tôi sợ chăng? Không, tôi chỉ bàng hoàng chua xót và cảm thấy gai mọc khắp người. Tôi không thuộc loại đàn ông đạo đức đến nỗi không dám yêu đương và có con với một người đàn bà không phải vợ mình, nhưng việc ấy không thể bắt đầu từ một sự cầu xin khẩn thiết như vậy.

Có lẽ sự im lặng của tôi kéo dài quá lâu, vô tình biến tôi thành một kẻ tính toán keo kiệt bần tiện. Tôi nhận ra sự thể đã quá muộn màng khi Bảo Châu buông tôi ra thở dài rồi đứng dậy. Cô nhìn tôi một cách cực kỳ tỉnh táo rồi đưa tay ôm mặt lặng lẽ bước đi. Tôi nhìn theo bước chân cô băng ngang qua bãi cát, qua con đường rộng vắng, đau khổ và co ro đi dưới ánh đèn cao áp sáng choang cho đến khi khuất vào một ngã rẽ. Tôi vứt mẩu thuốc đang hút dở đứng lên lững thững rời bãi cát. Tôi lại dừng chân châm lửa một điếu thuốc khác. Điếu thuốc lóe lên một đốm sáng, tôi dạm đi tiếp thì một người đàn bà từ gốc dừa nào đó băng ra xáp vào đối diện với tôi:

- Chơi đi anh!

- Cái gì? – Và tôi chợt hiểu ra. Tôi nhìn cô ta từ đầu tới chân, rít một hơi thuốc ngắn rồi hỏi, chẳng biết để làm gì – Ở đâu?

Cô ta vung tay một vòng khá rộng:

- Bãi cát mênh mông, tha hồ.

Và cô ta xáp vào gần tôi thêm nữa như thể đã chộp trúng con mồi. Tôi nói rồi bước đi:

- Thôi hẹn bữa khác.

- Đồ cà chớn! – Cô ta rủa với theo.

Đêm ấy tôi nằm bên cạnh Bảo Châu trong căn phòng cuối góc căn nhà hoang tàn ấy. Cô không khóc nữa, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy tôi. Có một lúc tôi quàng tay qua khuôn ngực cô. Tội nghiệp, nó chỉ gây cho tôi một cảm giác lạnh lẽo đến thế, câm lặng bất lực đến thế...

Tôi cố ngủ nhưng mắt ráo hoảnh không sao ngủ được. Bảo Châu cũng trằn trọc rất khuya. Rồi cô chợp mắt ngủ thiếp đi một cách nặng nề mệt nhọc. Cả trong giấc ngủ cũng không loại bỏ được vẻ khổ đau trên nét mặt gầy gò xanh xao. Càng về khuya tôi càng bị cơn đói cồn cào ruột gan tưởng chừng không sao chịu nổi. Tôi chờ đợi lắng nghe tiếng chuông đồng hồ trên đỉnh nhà thờ điểm giờ. Đến hai giờ rưỡi sáng tôi nhẹ nhàng chui ra khỏi giường bật đèn bàn ngồi xuống ghế, xé một tờ giấy nhỏ từ cuốn lịch treo tường và viết: “Bảo Châu thân yêu. Em đừng buồn, anh rất yêu thương em. Hãy tin anh nói thật lòng. Chỉ có một điều này: Anh cũng chỉ là một kẻ yếu đuối không đủ sức đem thêm khổ đau đến cho em và cho cả vợ con anh. Chúc em sức khỏe và tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Sẽ còn gặp lại nhau...”.

Tôi tắt đèn bàn, nhấc lấy cái túi du lịch nhẹ tênh, khẽ xoay quả đấm mở cửa bước ra ngoài. Tôi đóng cửa lại cũng khẽ khàng như thế, rồi lững thững đi bộ ra bến xe. Đến chiều thì tôi đã về đến nhà, vẫn chiếc xe tốc hành đưa tôi ra Nha Trang này hôm trước.

***

Tôi lại có dịp ra Nha Trang, lần này thì đúng là do xí nghiệp cử đi.

Đúng như lời hẹn trước đây rằng sẽ còn gặp lại nhau, sau khi làm xong một số việc do đơn vị giao cho, trước ngày rời Nha Trang tôi tìm đến Bảo Châu vào buổi chiều. Căn nhà vẫn thế, hoang tàn, lở lói chưa được sửa chữa gì và Bảo Châu vẫn ở căn phòng cũ, vẫn tấm cửa ván ép sơn cẩu thả màu ghi nhạt thay vào chỗ trống của tấm kính vỡ. Tôi gõ cửa. Vẫn tiếng guốc khua trong phòng, tiếng bước chân đi về phía cửa, quả đấm cửa xoay nửa vòng rít lên ken két. Bảo Châu trố mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc:

- Anh Nguyên!

Tôi nhận ra ngay là cô rất lúng túng. Cánh cửa không mở hẳn ra, và cô án ngữ ở khoảng trống hẹp, bối rối chưa biết phải làm gì. Cô vẫn gầy gò nhỏ nhắn, bộ quần áo trong nhà nhàu nát, chỉ có khuôn mặt hồng lên đôi chút, sắc diện có phần tươi sáng hơn so với cái vẻ tiêu điều hồi mùa đông năm ngoái.

- Nhân ra công tác ít ngày, anh ghé thăm em – Tôi nói.

Bảo Châu bước hẳn ra ngoài thềm, với tay khép cửa lại. Chúng tôi đi về phía sân trước, dừng lại bên chiếc hồ xây đá có hòn non bộ rêu phủ. Khoảng sân vắng lặng và cả hai chúng tôi cũng đều không biết nên bắt đầu cuộc gặp gỡ như thế nào. Cuối cùng Bảo Châu lên tiếng trước:

- Em tưởng sẽ không bao giờ còn gặp lại anh.

- Anh đã nói là sẽ còn gặp nhau. Em lại không tin anh.

Cô không nói gì. Tôi hỏi:

- Lâu nay em sống ra sao?

Cô ngước nhìn tôi như dò hỏi rồi lại cúi mặt nhìn đáy nước tù hãm xanh ngắt trong hồ. Rất lâu cô mới nói, chậm rãi, nhát gừng, nửa như một lời tự thú, nửa như một sự xác tín:

- Đã có lúc em định viết thư báo tin cho anh... Em đã có người yêu, hiện giờ anh ấy đang sống ở đây với em, như vợ chồng. Em yêu anh ấy, và em tin rằng em đã tìm thấy hạnh phúc. Anh có mừng cho em không?

- Anh mừng cho em.

- Anh ấy nhỏ hơn em tám tuổi, là một chàng trai nông thôn đi bộ đội, bị thương ở chiến trường Campuchia. Anh ấy bị mất một cánh tay, còn hai chân thì đang trong quá trình bại liệt. Anh có tin rằng em hạnh phúc với một người như thế không?

- Anh tin.

- Còn anh ấy thì không chịu tin. Cho nên anh ấy không đồng ý đăng ký kết hôn mặc dù em cố hết sức thuyết phục, và mặc dù em đang có thai đến tháng thứ ba. Anh ấy sợ em sẽ khổ. Nhưng em sẵn sàng chấp nhận hết...

Rõ ràng Bảo Châu sẵn sàng chấp nhận hết, và cô đang toại nguyện. Tôi lặng người đi với một cảm giác có lỗi, ân hận tê tái. Khá lâu tôi không biết nói gì với cô, tôi cảm nhận ra hình như tôi đã đánh giá đơn giản và khá sai lầm khát vọng của cô. Và tôi tự hỏi một cách đầy ích kỷ rằng nếu như tôi đã thỏa mãn cho cô một đứa con, liệu cô có hạnh phúc chăng? Và nếu như không phải là anh thương binh bại liệt ấy mà là một người đàn ông nào khác, một lão già hom hem góa vợ chẳng hạn, một gã đàng điếm đê tiện chẳng hạn, đã bắt gặp cô vào những ngày tháng tuyệt vọng vừa qua và thỏa mãn cho cô một đứa con, liệu cô có hạnh phúc chăng?

Tôi nói với cô trước khi chia tay:

- Em cố giữ gìn sức khỏe và chú ý bồi dưỡng cho cháu bé ngay từ bây giờ. Và cho anh gửi lời cám ơn anh ấy.

T.V

1987 - 1989

45 nhận xét:

  1. cho chữ màu đen đi chị, đọc loà cả mắt.
    Chúc chị cùng gia đình có những ngày cuối tuần thật vui!

    Trả lờiXóa
  2. ôi thích quá kd vào đọc đầu tiên .

    Trả lờiXóa
  3. Em chúc chị và gia đình có những ngày cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an nhe chị!

    Trả lờiXóa
  4. Lúc nào cũng thế ..người PN luôn cần một chỗ dựa ... có khi chỗ dựa chỉ là một sinh linh bé bỏng ..chị nhỉ ?
    Có bao nhiêu người đàn ông như Nguyên trong cuộc sống này ?

    Trả lờiXóa
  5. Tội thân tui...thấy chữ nghĩa chi mô mà coi hả trời?

    Trả lờiXóa
  6. ủa, sao không thấy nguoigia... ??

    Trả lờiXóa
  7. Giờ đổi backround mới thấy nà!

    Trả lờiXóa
  8. Cám ơn KD nhanh đến thế và tặng nhạc cho entry. Chị rất vui.

    Trả lờiXóa
  9. thích fond chữ Georgia, nhưng chữ này ít người đọc được.. có lẽ do máy không cài... hihi... mới chuyển qua fond chữ khác đó!

    Trả lờiXóa
  10. Bộ font đó nặng tải,thử khỏ một file bằng font arial. save lại xem dung lượng, sau đó chuyển qua font geogia sẽ thấy sai biệt lớn. Đó là lí do... hihi.

    Trả lờiXóa
  11. chị biết rồi, không xài fond đó nữa... fond đó nét chữ mềm mại thích lắm, nhưng đành thôi.. cám ơn nguoigia.

    Trả lờiXóa
  12. Vô để cái ghế xí chỗ ở đây tối về nhà mới đọc được hihii

    Trả lờiXóa
  13. để mấy cái ghế cũng được, nhưng nhớ qua đọc đó nha!

    Trả lờiXóa
  14. Eh nhỏ, tránh ra cho GG kê cái xích lô coai hhehehhe

    Trả lờiXóa
  15. Truyện này em được đọc từ rất lâu rồi, rất thích chị ạ.

    Trả lờiXóa
  16. Đàn ông từ nghìn xưa luôn có nhiều ngăn trong trái tim mình Gió ạ!

    Trả lờiXóa
  17. em lại không thấy đau lòng, mà chỉ thấy khâm phục Bảo Châu, 1 PN biết mình cần gì và đạt được điều ấy, và cuốicùng thì cô ấy đã vượt qua được số phận và hạnh phúc đã mỉm cười. Nhân vật nam thì lại thấy đáng thương, đáng thương vô cùng...

    Trả lờiXóa
  18. à, mà hỏi nhỏ chút nhé, hồi đó, khi đọc truyện này, chị có gặng hỏi anh và ghen không nhỉ ? hehehehe

    Trả lờiXóa
  19. ôi, ghen gì chứ.. đây chỉ là một nhân vật được xây dựng từ những chuyện thực tế, hiện giờ quanh ta vẫn có những PN thành đạt, mạnh mẽ... và họ không muốn lập gia đình nhưng vẫn muốn có một đứa con...

    Trả lờiXóa
  20. Nhưng sẽ có nhiều hệ lụy sau cái ý muốn đó đó chị H ui!

    Trả lờiXóa
  21. Hôm nọ về NT được nghe em trai kể câu chuyện ở Viện của nó: một phụ nữ thành đạt, sống cuộc sống tự lập... cống hiến nhiều cho khoa học, đến một lúc nào đó.. họ cảm thấy cần một đứa con và họ trao đổi thẳng thừng (có điều kiện), rồi đường ai nấy đi không ảnh hưởng đến cuộc sống của ai. Những chuyện như vậy giờ nhiều lắm... còn nhân vật trong truyện được anh TV hư cấu cách đây rất nhiều năm, mà thời ấy có thể còn nhiều cái nhìn khắc nghiệt.

    Trả lờiXóa
  22. đời thật chắc cũng có, nhưng chị không rơi vào hoàn cảnh ấy... nên không biết.. hi hì hì...

    Trả lờiXóa
  23. có một lúc tự dưng hai chị em đều ghé vào đọc truyện này ! Và nhớ nhiều... chị thích cả Nỗi ham muốn thiêng liêng.. truyện tuy hư cấu thêm nhưng vẫn có một số chi tiết thật!

    Trả lờiXóa
  24. đất rộng mà GG dành chi với nhỏ KTD vậy hông biết? SG đang nắng chang chang ngồi nghỉ mát, uống ly nước chanh không đường rồi cày tiếp nha GG.hhehehh...

    Trả lờiXóa
  25. chị đã đổi fond chữ rồi, dễ đọc hơn. Cám ơn em nhá!

    Trả lờiXóa
  26. Cám ơn Ngáo. Mong Ngáo cũng thật vui nè!

    Trả lờiXóa
  27. E da doc xong, em chua biet dua con doi voi nguoi phu nu quan trong nhu vay. Hanh phuc nao cung phai trai qua noi dau het chi hen :)

    Trả lờiXóa
  28. Em còn quá trẻ có lẽ chưa có tâm trạng người PN một mình cô đơn như thế nào đâu? và những giây phút đó họ ước mong có một niềm vui là đượcchăm bẳm cho sinh linh bé nhỏ của họ và làm mẹ là một thiên chức cao quý sau những giây phút mệt mỏi vì công việc và nụ cười của con trẻ làm cho họ phấn chấn hơn.

    Trả lờiXóa
  29. sự khát khao tình yêu tuyệt vọng của nhân vật PN, chấp nhận mọi hệ quả bằng mọi giá, cộng thêm chút hoang tưởng sẽ kéo được tình yêu . Theo em, tác giả mô tả tâm lý và suy nghĩ của anh Nguyên trong những hoàn cảnh trên khá xác thực .
    Hư cấu câu chuyện bi thương nhưng rất hay

    Trả lờiXóa
  30. Bao giờ cũng vậy, phụ nữ luôn yếu đuối và cần một chỗ dựa tinh thần đúng kg chị?

    Trả lờiXóa
  31. Cám ơn giahien, comment của bạn thật sâu sắc!

    Trả lờiXóa
  32. kể cả những PN thành đạt cũng vậy em à...

    Trả lờiXóa
  33. Cô BC vẫn còn hạnh phúc hơn nhìu người khác là còn có một đứa con! Chuyện cảm động và hình như em đã đọc ở báo TN rùi thì phải...!

    Trả lờiXóa
  34. lâu hok ghé thăm chj chj đã tốc hành miền Trung ồi à, có quà cho em hok??? hj hj

    Trả lờiXóa
  35. Đọc hoài vẫn thích chị ơi!
    Mong anh an bình nơi xứ bình yên nớ. ( Không hận thù, không bôn chen... chác anh vui.)


    Trả lờiXóa
  36. Không có ngoại lệ sao chị. :(

    Trả lờiXóa
  37. Rất nhiều năm về trước, hầu như truyện của anh TV đều đã đăng trên TN rồi KL ơi. Có trí nhớ rất tốt... hi hi.

    Trả lờiXóa
  38. Cám ơn NHS ghé thăm. Anh đã rất bình an rồi, nên lâu rồi chả còn trong giấc mơ của chị!

    Trả lờiXóa
  39. Cậu ấy không giúp BC có một đứa con là quá thận trọng, quá ích kỷ và quá vô tâm. Nếu cậu không giúp thì người khác giúp và gặp người không tốt thì càng khổ cho BC hơn. Nguyện vọng có 1 dứa con của BC là chính đáng miễn là cô ấy về sau này không dùng đứa bé để phá hoại hạnh phúc của gia đình cậu ta. Có người sãn sàng giúp nhưng lại không có ai để giúp cả!

    Trả lờiXóa
  40. chà, nếu mà BC có một đứa con với Nguyên thì có lẽ truyện sẽ có phần 2 đó anh... theo Hà nghĩ mục đích của tá giả muốn nhấn mạnh nỗi khát khao được yêu thương của một cô gái quá thì... mà số phận đã không mang lại nhiều may mắn cho cô.

    Trả lờiXóa
  41. em thương người phụ nữ ấy biết bao .

    đọc xong rồi vẫn đọng lại cút gì đó bùi ngùi trog lòng,

    Trả lờiXóa
  42. Anh viết hay quá chị ơi,đọc thích lắm.

    Trả lờiXóa
  43. Đã đọc trong "Những trang văn để lại" mà đọc lại vẫn thấy thấm lắm. Văn anh chỉn chu, tiết chế mà rất tình người.

    Trả lờiXóa
  44. E đọc mà cứ nghĩ đó là chuyện thật của anh.
    E vừa ra Nha Trang, nhưng chỉ ở có vài tiếng rồi về ngay.
    Nha Trang thiệt đẹp chị chị nhỉ?

    Trả lờiXóa