Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

Cuộc đời thật vô thường!

Về Nha Trang lần này, ngoài chuyện đám cưới cháu và cùng hai con vui chơi vài điểm... mình có một nơi cần đến. Nhớ một trưa nhận được mes từ Bống: Quý vợ Cường đã qua đời rồi... mình tẩn ngẩn tần ngần, tin và không tin. Mỗi con người đều có một phần số, ông trời cho sống thì sống thì sống, bắt chết thì chết... thấy cuộc đời phù du quá, buồn muốn khóc. Tự hứa có dịp sẽ về thắp cho Quý nén nhang.

Nhớ hồi ấy, ở phòng kế hoạch của Sở Nông nghiệp có bà bà cô đều quá tuổi cập kê.. mà mình luôn được gán cho nhãn hiệu: Hàng mẫu tồn kho không bán. Hồi ấy cả bọn đều ở tuổi 25-27. Nhớ có một giai đoạn chú Hiền làm trưởng phòng - chú dáng người cao cao, rất hiền và với mình - cô gái của chế độ cũ (hồi ấy mình làm việc được 1-2 năm gì đó thì giải phóng)  vẫn có nhiều ương bướng, có những buổi phân công lao động mình không chấp hành, và chú... với giọng thật hiền và ánh mắt trìu mến, nói cho mình hiểu nhiều điều. Rồi có những hôm giữa trời đêm, mình và Lan canh những rẫy bắp, nói canh giữ chứ hai cô nàng liễu yếu đào tơ thì làm gì được, chỉ biết ôm cái chăn quấn vào người ngồi co ro trong đêm tối với nỗi hãi hùng... mỗi khi có tiếng động gì đấy vang lên và có những đêm như thế - không ngủ.

Quý là vợ Cường cùng là dân đi học ở Bulgaria về, nhớ hồi ấy Cường phụ trách khâu kế hoạch, mình là dân thống kê, chuyên theo dõi thực hiện kế hoạch Cường đưa ra... và cùng làm việc thật ăn ý. Vẫn nhớ mãi câu nói của Cường khi ấy: Khi nào Cường không còn thì Hà không còn.. Câu nói để xác định rằng mình cũng rất quan trọng. Thế rồi phòng giảm biên chế, ai đi ai ở... mình không nghĩ mình rơi vào tầm ngắm, vì ở phòng chỉ có một mình mình là dân thống kê - một công việc không thể thiếu của phòng kế hoạch. Và một hôm được trưởng phòng Tổ chức gọi lên: Một là đi Phú Yên (hồi ấy chia tỉnh), hai là nghĩ việc: tổ chức xét thấy hoàn cảnh của mình khi nghỉ việc cũng không đến nỗi bi đát vì có gia đình hậu thuẫn. Thế là mình cầm quyết định nghỉ việc với 15 năm 15 tháng lương. Nhớ có lần trình bày: trong quá trình công tác, lao động tiên tiến liên tục, có bằng khen của UBND tỉnh, có cả bằng khen của Bộ Nông nghiệp về mức độ nhanh nhạy trong công tác. Thế nhưng vô hiệu. Và từ ấy mình trở thành thường dân. Không liên lạc gì với những anh em từng một thời gắn bó buồn vui với công việc.

Đã quá lâu không hề gặp lại dù năm nào mình cũng về Nha Trang, đã từng đến nơi làm việc xưa kia... lòng bồi hồi nhưng để gặp gỡ đồng nghiệp cũ thì không hề có trong tư tưởng. Có nhiều lối rẽ cho mỗi người và mình đã từ lâu không nghĩ ngợi về những ngày ấy nữa. Cường dân Hà Nội, ăn nói nhẹ nhàng, khôn khéo. Hạnh cũng vậy duy chỉ có Lan là chậm chạp dù tốt nghiệp bằng đỏ Liên Xô về, vẫn chậm trong công việc và trong cả lời ăn tiếng nói. Còn Bình, là một nam nhân nhưng hình như chẳng dám làm mếch lòng ai, mình không thích những người như thế. Nhưng chả còn dịp để mà thích hay không thích. Và những khuôn mặt ấy đã xa tít tặp thậm chí chẳng bao giờ nhớ.

Từ Bống mình biết được địa chỉ nhà cả số phone của Cường. Cứ ngỡ là ngôi nhà số 68 Mê Linh, tần ngần hỏi thăm ra là không phải... lại nhớ hay là 69, thế là đi ngược lại một đoạn đường, dừng trước ngôi nhà mấy tầng lầu, trên cao cao là bảng hiệu NGỌC QUÝ - LS... nhưng gọi mãi chả thấy ai ra mở cửa. Thời gian thì cấp bách, chỉ còn hơn 2 tiếng là phải ra xe về lại Nha Trang. Đành gọi taxi chạy về KS lấy điện thoại. Cường đã mở cửa sẵn chờ. Câu hỏi đầu tiên là "Hà thế nào rồi, anh Vũ có cùng về không?. Ra là Cường cũng không biết gì về mình. Thế đấy, những con người từng một thời...

Và trước mặt là di ảnh của Quý, nhiều nén hương vẫn đang cháy dở... và thêm mấy nén nhang mới. Khuôn mặt ấy hãy còn rất trẻ, đẹp... Đời người ta đúng là không nói được điều gì. Cường kể nhiều về những dự định tương lai. Thế nhưng! Và có tiếng thở dài trên gương mặt hằn nỗi buồn đau.

Giọng đều đều: Chú Hiền cũng "đi" rồi, trước khi đi chú thều thào: Nhớ phòng kế hoạch lắm. Bình, Lan, Hạnh Cường đều có mặt... duy chỉ Hà không ai biết ở đâu để mà nhắn tin. Cường nhắc nhiều về những ngày hàn vi ấy, nói: Nhớ mãi cảnh Hà bỏ xe đạp ngồi ôm mặt khóc... ra là vẫn còn nhớ! Ông xã Lan cũng không còn, cách đây 2 tháng đột quỵ trên xe trong chuyến công tác. Lan tội lắm, giờ mắt mờ cả, lụ khụ... thấy thương. Và Hạnh cũng vậy. Bình thì nuôi vợ bị liệt nhưng giờ khôn ra biết cách "làm giàu"...  Những cảnh đời của những ngày cũ từng gắn bó với bao vui buồn, làm mình chạnh lòng... bần thần, tự hứa lần về sau sẽ tìm đến thăm từng khuôn mặt cũ.

Cuộc đời con người ta không ai nói trước được điều gì... 

43 nhận xét:

  1. Chị Hà ơi!
    Mọi sự vật đều vô thường với thời gian, nhưng cuộc sống vẫn cứ sẽ bắt đầu từ những kết thúc ấy...

    Trả lờiXóa
  2. ........... Em còn quá nhỏ để nói lên điều gì lúc này. Chỉ mong chị sẽ bình yên.

    Ai cũng sẽ một lần bước qua con sông đời ấy. Mong chị ấy ( cô ấy) bình yên nơi cõi vĩnh hằng!

    Trả lờiXóa
  3. haizzz....sự mất mát làm người ta chùng lòng- chị à.

    Trả lờiXóa
  4. Những năm gần đây , mình nghĩ về cái chết thật nhẹ nhàng .
    Chỉ thuơng cho những nguời thân còn sống .
    Một nén nhang cho nguời ra đi >

    Trả lờiXóa
  5. Đời vô thường, rồi ai cũng sẽ phải ra đi, nhưng thường người ở lại bao giờ cũng nặng lòng cô nhỉ! Một nén hương lòng cho người ra đi!

    Trả lờiXóa
  6. quá khứ qua đi nhưng để lại trong tim ta nỗi nhớ thân thương chị hà ơi!

    Trả lờiXóa
  7. Người đi để lại nụ cười / Ngàn năm mây trắng một thời ...vẫn bay
    Và tôi cứ mỗi cơn say / Chập chờn lại thấy mình bay ...lòng vòng

    Ha ha

    Trả lờiXóa
  8. Đời là vô thường nhưng ai cũng chạnh lòng trước nỗi mất mát phải không chị?

    Trả lờiXóa
  9. Đời người như gió qua chị nhỉ ?
    Khi ta còn có thể thấy nhau ...thôi thì ráng mà sống với nhau cho tử tế để đến khi ko còn , cõi vô thường vẫn còn chút nhớ thương ...

    Trả lờiXóa
  10. Hôm nay là 49 ngày mất của Quí . Bống và 1 người bạn cùng lớp với Quí tới thăp cho Quí 1 nén nhang . Cuộc đời Quí đúng là hồng nhan bạc phận . Cầu cho Quí an khang nơi suối vàng .

    Trả lờiXóa
  11. Thật lạ, Hà định viết kể những chuyện vui chơi ở Nha Trang nhưng không hiểu sao lại nhớ và viết entry này đúng vào dịp 49 ngày của Quý! Cầu mong Quý sớm về cõi vĩnh hằng!

    Trả lờiXóa
  12. Đời người như gió qua... không giành giật bon chen, sống thêm một ngày là vui một ngày...

    Trả lờiXóa
  13. Những mất mát nào cũng chạnh lòng KL ơi, chị hay nghĩ con người ta có số cả, muốn cũng không được và không muốn cũng không được!

    Trả lờiXóa
  14. Thơ anh đờn buồn thế... thôi đừng bay.. lòng vòng nữa. Ngồi một chỗ nghỉ ngơi đi!

    Trả lờiXóa
  15. Em xin gửi nén nhang cho người ra đi chị nhé ...

    Trả lờiXóa
  16. biết thế nhưng vẫn buồn cháu à!

    Trả lờiXóa
  17. có những điều không muốn nhớ nhưng phút chốc ký ức cùng những hình ảnh cũ tràn về...

    Trả lờiXóa
  18. - kimdung: Cám on KD tặng nhạc cho chị. Hug!

    Trả lờiXóa
  19. thì ai rồi cũng như thế thôi! Ngày trôi qua, sống vui vẻ nhẹ nhàng là có thêm một ngày vui, cứ thế nha chị!

    Trả lờiXóa
  20. Đúng vậy chị à! Con người ta ai cũng có số phần định sẵn. Không ai khổ suốt đới và cũng không ai tòan vẹn suốt đời chị ạ! Chỉ khi nào nhắm mắt xuôi tay mới biết được...!

    Trả lờiXóa
  21. cám ơn em chia sẻ với chị!

    Trả lờiXóa
  22. Vâng, bắt đầu từ những kết thúc... bởi đó là quy luật rồi...

    Trả lờiXóa
  23. Cám ơn em, chị luôn mong được bình yên và sống nhẹ nhàng vui vẻ từng ngày! Mong em cũng như thế!

    Trả lờiXóa
  24. Cám ơn em chia sẻ cùng chị! Chúc em luôn bình an!

    Trả lờiXóa
  25. Hoa nở để rồi tàn , bèo hợp để rồi tan, ....
    Vạn vật còn như thế, thì con người còn chia ly...là đúng theo quy luật taọ hóa mà chị ?

    Trả lờiXóa
  26. Cuộc đời quả vô thường Hà ơi ! Nghe sao buồn quá !!!

    Trả lờiXóa
  27. Người đi qua mấy nhịp cầu
    Quay đầu nhìn lại lòng sầu miên man

    Trả lờiXóa
  28. Cảm giác thật buồn: cho người, cho mình...... cho con người ! Một chút nhẹ lòng: con cái, điểm tựa còn lại..... ! Âu cũng là qui luật !

    Trả lờiXóa
  29. Trần gian là cõi tạm, chết là về với vĩnh hằng ...
    Đó là sự an ủi những người thân còn ở lại trần gian thôi đau buồn, và cầu mong họ về đến ngôi nhà sau bao nhiêu năm xa xứ.

    Trả lờiXóa
  30. Biết cuộc đời là vô thường nhưng ta vẫn cứ đau khổ khi người thân, bạn bè mình qua đời.

    Trả lờiXóa
  31. nếu đi ngưọc quy luat vô thường thì chắc cũng thuôc loại ... bất thường rồi !
    thôi thì thôi nhé hơp tan lẽ thường há chị

    Trả lờiXóa
  32. Hình như tới tới một lúc nào đó rồi thì mới thấy mọi thứ trong đời chẳng đáng gì để nặng nhẹ với nhau.

    Trả lờiXóa
  33. Có lẽ Tom nói đúng. Như chị đó, giờ sao chị thấy cuộc đời phù du lắm. Cô bạn nói trên là một phụ nữ đặc biệt, sắc đẹp, tiền tài, danh vọng và một mái ấm lý tưởng, có tất cả. Ai ngờ căn bênh ung thư cướp cô đi trong khi cô không hề nghĩ mình mang căn bệnh ấy. Đời người ai cuối cùng rồi cũng xuôi tay, buông trôi tất cả. Nhưng những bất ngờ làm mình thấy cuộc đời thật buồn!

    Trả lờiXóa
  34. Hợp tan là lẽ thường tình. Nhưng những người bạn bất ngờ bỏ ta đi bao giờ cũng tạo cho mình cảm giác bất lực và cảm thấy cuộc đời sắc sắc không không Trang à.

    Trả lờiXóa
  35. Cám ơn những bông hoa của bạn. Mong bạn luôn thật bình an, hạnh phúc nhá.

    Trả lờiXóa
  36. Hoa nở để rồi tàn... buồn ghê nhỏ ơi!

    Trả lờiXóa
  37. Quay đầu nhìn lại lòng đau đớn lòng!

    Trả lờiXóa
  38. Ai trong chúng ta cũng từng xót lòng khi mất người thân yêu.
    Chỉ mong người đi xa còn mãi trong tình nhớ của người ở lại, Hà nhỉ?

    Trả lờiXóa
  39. chị viết làm em buồn theo chị :(

    Trả lờiXóa
  40. Em đang chia sẻ cái sự buồn đó của chị thật sâu sắc đây. Cuộc đời chông chênh mà lòng em cũng chông chênh không kém, dù em luôn biết như vậy. Haiz

    Trả lờiXóa