Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

111 tuổi và một tình yêu xanh tươi

Sáng nay đọc bài này ở tuoitre online nè, chuyện tình yêu trai gái, trẻ già khó nói thiệt... coi như duyên phận run rủi nên duyên chồng vợ. Nhưng tự thâm tâm tui lại băn khoăn vài suy nghĩ: sao tình yêu cứ phải đến từ người bên kia đại dương nhỉ? hình như đàn ông VN không có duyên nợ với những số phận lỡ làng... hehhhe... Nhớ lại chuyện một cô gái mù bắt gặp một anh Mỹ bao bọc với tình yêu vô bờ bến, một người bạn trong friendlist cũng thuộc dạng trên hàng U.50 cũng sống hạnh phúc với một anh Mỹ, và giờ đây đọc câu chuyện này...

111 tuổi và một tình yêu xanh tươi

TT - Tuổi hai người gộp lại đã là 111 năm. Họ đến với nhau khi cả hai đều đã ngấp nghé ngũ tuần.

Tranh vẽ đôi vợ chồng Jimmy - Oanh do chính nhân vật cung cấp


Mối tình của họ không có những hờn ghen, giận dỗi, vắng cả những khoảnh khắc lãng mạn... như bao đôi tình nhân khác, nhưng vẫn khiến bao người biết đến phải xuýt xoa.

Lời nói dối ngọt ngào

Jimmy là người Mỹ. Chị V.Oanh là giáo viên phổ thông vừa về hưu gần đây. Cả hai tình cờ gặp nhau trong một bữa tiệc ở nhà của người bạn tại Mỹ.

Lúc ấy chị Oanh qua Mỹ thăm thân nhân và chăm sóc người em mới sinh nở. Gần 60 tuổi mà vẫn đơn độc, chị lấy hạnh phúc của người thân làm niềm vui cho mình và cũng lâu rồi không còn màng tới chuyện lứa đôi.

Phận trời run rủi, chị và anh Jimmy được xếp ngồi gần nhau trong buổi tiệc ấy. Tiếng Anh tốt nhưng chị thuộc dạng kín tiếng, Jimmy lại không biết tiếng Việt...

Nếu Jimmy không bắt chuyện trước thì chị cũng chẳng đời nào chịu nói chuyện với một ông Tây mũi lõ như thế. Chỉ là những câu chào hỏi xã giao, vài câu hỏi bâng quơ về gia đình... chị vui vẻ trò chuyện để rồi sau đó giật mình nhận ra: “Sao mình và ông già này có nhiều điểm chung đến thế?”.

Lúc ấy chị mới thầm để ý kỹ hơn ông Tây gầy còm này. Jimmy hiền khô, thích cười hơn nói, thích nói chuyện về quê hương của chị, thích mặc đồ giản dị và nhất là hiện đang độc thân... Những cảm nhận, phát hiện ấy khiến chị vui vui.

“Mơ chi xa vời, cứ coi là có thêm một người bạn tốt”, lúc ấy chị đã tặc lưỡi và tự nhủ mình nên biết sống thực tế. Lúc tạm biệt nhau tại buổi tiệc, Jimmy có nói câu: “Hẹn gặp lại!”, nhưng chị biết đó chỉ là câu chào xã giao của những người Mỹ lịch sự mà thôi...

Vậy mà một tuần sau chị lại nhận được cuộc điện thoại từ một người Mỹ. Chính là Jimmy!

Jimmy xin một cuộc hẹn để đi chơi. Chị tần ngần, e ngại... Chỉ đến khi chính người em ruột khuyên và động viên hết mực chị mới nhẹ nhõm bước tới bàn trang điểm. Đã lâu rồi chị không đánh phớt má hồng, bôi chút môi son như thế này.

Hôm ấy Jimmy chở chị về vùng quê yên ả của anh. Kỷ niệm thì nhiều nhưng điều chị nhớ nhất là lần trong tiệm bánh pizza, khi chị móc ví ra để chuẩn bị “se” (share - góp tiền trả) thì Jimmy cản lại.

“Chỉ có tuổi mới lớn mới có chuyện “se”, còn tuổi tụi mình thì người đàn ông phải trả”, Jimmy nói dứt khoát.

Tối hôm ấy khi hỏi người bạn về văn hóa “se” và phát hiện Jimmy nói dối, chị đã tủm tỉm cười suốt...

Nỗi ám ảnh mang tên “thị phi”

Sáu tháng không quá dài nhưng cũng đủ để chị và Jimmy cảm nhận trọn vẹn về nhau.

Jimmy đang sống một mình. Anh đã về hưu và sống bằng trợ cấp, chưa kể sức khỏe cũng có vấn đề. Còn chị đã quen sống với chủ nghĩa độc thân, tuổi tác tỉ lệ nghịch với kinh nghiệm trong tình trường, hiện đang sống rất hạnh phúc với cả đại gia đình tại VN.

Hai cuộc sống quá tương phản này liệu có thể hòa hợp vào nhau?

Nhìn vào đôi mắt đã đục theo thời gian của Jimmy, chị biết câu nói “Hãy tin anh, anh thật sự đã bị sét đánh khi gặp em” là sự thật.

Nhớ lại những lần đi chơi, trò chuyện cùng nhau, chị đã cười nhiều và mở lòng hơn bao giờ hết... Nhớ lại những lúc cả hai do bất đồng ngôn ngữ nên không hiểu ý nhau, cái nắm tay của Jimmy cho chị biết điều đó không còn là quan trọng.

Nhưng chị sắp bước vào tuổi 60, làm sao có thể vượt qua rào cản gia đình, định kiến xã hội để đến với Jimmy? Dẫu sao thì việc người ở độ tuổi này mà còn kết hôn sẽ rất chướng mắt trong suy nghĩ của nhiều người Việt, chưa kể đây lại là một ông Tây.

Liệu nhìn vào mối tình này chị có bị gán cho mác “bị lợi dụng”, “già không nên nết”...? Và nếu đến với nhau hai người sẽ sống ở đâu? Chị không muốn rời xa đại gia đình của mình, cũng không thể kéo Jimmy về sống tại VN. Jimmy không ăn nhiều đồ Việt, chị lại ghét đồ Tây...

Xót xa, dằn vặt... chị bỏ về nước khi visa vẫn còn nhiều ngày. Câu cuối cùng chị nói với Jimmy chỉ đơn giản là: “Nếu thật sự thương em thì anh hãy về VN và thuyết phục mọi người trong gia đình để chúng ta có lễ cưới cho phải đạo. Còn em không đủ sức làm việc đó...”.

Nói là nói thế nhưng chị không nuôi hi vọng nhiều.

Vậy mà hai tháng sau chị nhận được cú điện thoại từ số lạ. Từ đầu dây bên kia, giọng nói một người đã khiến chị run lên bần bật, nghẹn ngào. Người đó nói: “Anh đang ở VN và anh đã sẵn sàng...”.

Không bao giờ là quá trễ...

“...để nói lời yêu”, chị Oanh bật cười khi nói “chân lý tình yêu” đã ngộ ra của mình.

Tính tới thời điểm này hai anh chị đã chung sống hạnh phúc bên nhau gần sáu năm. Hiện chị và anh Jimmy đang sống tại một thành phố nhỏ ở bang Washington.

Hằng ngày Jimmy dành phần lớn thời gian chăm sóc nhà cửa, nấu nướng... còn chị tranh thủ vừa đi học vừa đi làm thêm ở một viện dưỡng lão.

“Cuộc sống của chúng tôi bây giờ không có những mâu thuẫn, hờn ghen và cũng thiếu vắng sự nồng nhiệt thường thấy ở người trẻ, nhưng cả hai luôn cảm thấy ấm áp khi có nhau”, Jimmy sẻ chia.

Hỏi hai anh chị về một điều ước nếu có? Chị Oanh: “Tôi ước mình kiếm đủ tiền để mỗi năm lại có dịp về thăm quê hương, thăm mấy đứa cháu nghịch ngợm của mình”. Jimmy: “Tôi ước mình được gặp Oanh 33 năm về trước. Nếu vậy chắc chắn tôi sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian này”.

Còn có điểm nào chưa thích ở nhau? “Jimmy không ăn được đồ Việt nên thường lén tôi đi nấu đồ Mỹ. Ổng nấu rất dở, thường xuyên bị khét, thế mà vẫn hít hà khen ngon. Điều đó làm sao qua mắt tôi được?”- chị Oanh hăm hở kể tội.

 “Tôi ghét cái tính tham công, tiếc việc của bà ấy. Mỗi lần thấy tôi nấu hư đồ ăn là bà ấy lại xắn tay áo vào bếp phụ tôi. Bà ấy đâu biết tôi làm vậy là vì không muốn bà thêm mệt nhọc sau ngày dài lao động, học tập bên ngoài. Hay bà ấy sợ bị tôi “vượt mặt” trong khoản này?”- giọng Jimmy tỉnh rụi.

Tuy chỉ là cuộc điện thoại từ nửa vòng quả đất, nhưng tôi vẫn nghe rõ tiếng cười vang cả góc nhà của hai người ở đầu dây bên kia...

CÔNG NHẬT
      

43 nhận xét:

  1. Hi. Câu chuyện tình đơn sơ, mộc mạc nhưng cảm động ha chị.

    Trả lờiXóa
  2. Heeeee. Vậy là tuổi tui mìmh vẫn có thể yêu nhể

    Trả lờiXóa
  3. thì Bống đang yêu CPB đấy... bộ có vấn đề hả Bống.. hehhhe...

    Trả lờiXóa
  4. Chuyện tình hay đấy Hà ơi

    Trả lờiXóa
  5. thì hay mà.. nhưng tiếc sao lại rơi vào một anh Mỹ xa lắc xa lơ à... hihìhi...

    Trả lờiXóa
  6. vậy mà Hà cứ tưởng Bống... hihi... hình như Hà hơi thông minh bắt đầu hiểu ý Bống rồi.. :D

    Trả lờiXóa
  7. Nhìn cô ấy thật nhỏ bé bên anh chàng cao lớn ha em. Cảm giác như được chở che!

    Trả lờiXóa
  8. Này này, Bống có CPB rồi, đừng nghĩ xa xôi nữa nghen. Để cho chị Hà nghĩ thôi.

    Trả lờiXóa
  9. Chị nhớ chị H. và anh J. không. Anh chị ấy cũng có một mối tình đáng để ta ngưỡng mộ như vậy đấy.

    Trả lờiXóa
  10. Hình như cái quan điểm và kinh nghiệm sống của người ta khác mình. Em có một người bà con, cô con gái không rõ là làm bác sĩ hay gì đó, cô này có một người bệnh cụt cả hai chân. Sau một thời gian chăm sóc thì cô này quyết định lấy anh này, làm cả gia đình giật mình, ai cũng nói cô này sẽ không hạnh phúc vì mang tuổi xuân cho một người tàn tật. Nhưng cô này do sinh ra ở bên Mỹ, nên cổ lập luận là anh này có quyền hạnh phúc và cô này thấy cổ là người phải mang hạnh phúc đến cho anh này và điều đó làm cho cổ cũng hạnh phúc...Và do an sinh bên đó cao, nên những người gặp khó khăn, hoặc già nua sẽ không làm đối tác bị ảnh hưởng quá nhiều về mặt tài chính nên người ta cũng dễ đến với nhau hơn...

    Trả lờiXóa
  11. Em cũng ráng chờ chuyện tình của em 111 tuổi luôn. Anh nào mà đi ngang qua lỡ trúng thì ráng chịu thôi...:))

    Trả lờiXóa
  12. Nhưng tự thâm tâm tui lại băn khoăn vài suy nghĩ: sao tình yêu cứ phải đến từ người bên kia đại dương nhỉ? hình như đàn ông VN không có duyên nợ với những số phận lỡ làng... hehhhe...

    Hình như trong tình yêu đàn ông VN không đủ can đảm , đủ sự nhiệt thành bằng đàn ông nước ngoài chị ạ ( Anh nào có tự ái thì qua nói nhỏ với Gió nghen ...ko đôi co ở nhà chị Hà ) .Kỳ này em định đi thăm nhỏ bạn bên Mỹ và biết đâu có mối tình 115 tuổi ...chị hén .

    Trả lờiXóa
  13. Đàn ông Việt nam khi lớn tuổi , thường chỉ có 2 trường hợp .
    1: Nếu giàu có , thì cặp kè bảo bọc một em trẻ đẹp , cho tuổi già thêm phần tươi mát . Tiền ở trong bank khó khoe , tốt nhất là khoe cô gái chân dài trẻ đẹp để cho xứng danh đại gia .
    2: Nếu nghèo , hoặc chỉ vừa đủ ăn , thì sợ yêu đương , tránh né chuyện vợ chồng .Sợ vướng vào vòng yêu đương ,hôn nhân sẽ thêm nặng gánh . Sợ lo không nổi , sợ lời ra tiếng vào , sợ gánh gồng đa mang . ( Há há há , thí dụ này nghe quen quen , giống ông anh của em ngoài NT quá . )
    Hơn nữa , tâm lý Đông phương , hễ già rồi mà con cặp kè bồ bịch , thậm chí đá vàng kết nghĩa bằng một cuộc hôn nhân chính thức , hay bị người ta đàm tiếu . Nhất là gặp mấy người bà 8 như em , thì bàn tán đã luôn .
    Đàn ông Tây phương thì khác . Tình yêu , hôn nhân , không hề có biên giới tuổi tác .Những đám cưới có cô dâu chú rể tuổi trên 60 , con cháu đầy đàn , thường được báo chí địa phương đăng tin và chúc mừng .

    Trả lờiXóa
  14. Một chuyện tình cảm động !

    Trả lờiXóa
  15. Thì có anh ở VN đấy thôi . Kêt lun đê. Heeeee

    Trả lờiXóa
  16. Tình yêu không biên giới!Chân thành và cảm động.

    Trả lờiXóa
  17. Tất cả do duyên số thui chị ơi! em nghĩ vậy... đôi khi cũng ước ao...

    Trả lờiXóa
  18. Chị có nói thoáng qua trong entry đó Yến!

    Trả lờiXóa
  19. Khâm phục cô gái này ghê đó Tom. Ẩn torng đó là một tấm lòng bao la của người mẹ, người chị...

    Trả lờiXóa
  20. thì nhỏ cứ chờ đi... không đến 111 tuổi như người ta đâu, những ngày tươi vui đang chờ nhỏ kìa!

    Trả lờiXóa
  21. Nhận xét của Gió giống chị, đàn ông VN hay có sự tính toán, có thể trong 100 người cũng có 1-2 người tốt nhưng rất hiếm. Hy vọng chuyến đi Gió bắt gặp một nửa muộn màng và được báo TT chúc mừng.. hihii...

    Trả lờiXóa
  22. Út của chị thật sâu sắc, chị khoái đọc những ý này của út lắm vì đó là những điều chị thấy và suy nghĩ.

    Trả lờiXóa
  23. và rất dễ thương nừa đó em! một nửa bên này đại dương và bên kia đại dương... vẫn có bến bờ thật hạnh phúc. Chỉ cần thế!

    Trả lờiXóa
  24. - @ KImdung: Hoàng Vin và KD là những ngừơi bạn thật dễ thương, luôn đem những dịu dàng ấm áp vào nhà chị. Tks!

    Trả lờiXóa
  25. Đàn ông VN hay tính toán mà Bống.. hehhhe.. nên Hà sợ đấy!

    Trả lờiXóa
  26. Chị vẫn hay nghĩ: mỗi ngừoi có một số phần đấy KL, biết đâu một lúc nào đó.. tình yêu già tự đến... hihii... khỏi phải ước ao gì hết!

    Trả lờiXóa
  27. Chuyện tình iu khó nói lắm ...chị ơi ...! Như chị còn iu khỏe , thiệt mà , thử đi ...hì hì...

    Trả lờiXóa
  28. tính ra chi trẻ hơn chi O. đo' mà , tơi' luon ba'c Hà hehe

    Trả lờiXóa
  29. Em thích ý của bạn Vphuong ! Cũng là một phụ nữ Á Đông , thấy hâm mộ một tình yêu đẹp nhưng nếu rơi vào mình thì những e ngại , định kiến ... có lẽ sẽ làm mình không dám bước tới mà đón hạnh phúc đâu!

    Trả lờiXóa
  30. Tình là tình nhiều khi không rủ...mà đến!

    Trả lờiXóa
  31. hehhhe.. chuyện tình iu khó nói lắm em ơi, không tin được.. dù đó là sự thật! ..

    Trả lờiXóa
  32. hihii.. chị đâu dám tới, chị thắng lại cái rẹt rồi nè....

    Trả lờiXóa
  33. Nhỏ ấy toàn đụng đến những vấn đề làm mình phải suy nghĩ... đâu phải ai cũng mạnh dạn vượt qua những định kiến...

    Trả lờiXóa
  34. Chắc duyên số đó Đen...

    Trả lờiXóa
  35. Em thấy nhận xét của Chị Vphuong khá chính xác hơn nữa đàn ông VN nói gì thì nói vãn còn mang nặng tính gia trưởng lắm, còn phụ nữ VN (và PN Á đông) thì thường rất sợ những lời "dị nghị" của thiên hạ, không dám sống cho mình.

    Quan điểm của em là: Không bao giờ là quá trễ ...

    Trả lờiXóa
  36. Nhất trí giống anh songlam về những gì sis Vp nói lun

    Tình yêu vẫn luôn là đề tài muôn thuở nhỉ

    Trả lờiXóa
  37. Đồng ý với Vphuong.
    Nhất trí với trangluong.
    Chỉ có ở Việt Nam vơ người lạ lớn tuổi thành chú bác cô dì nên tình yêu đôi lứa khưng lại ở đó. Mới có anh chàng người dân tộc băm mấy thề sông chết với người tình tám mươi kìa!

    Trả lờiXóa
  38. - langtusaigon
    "...Mới có anh chàng người dân tộc băm mấy thề sông chết với người tình tám mươi kìa!"

    Hà có đọc bài đó rồi, nhưng không hiểu sao cảm thấy không ổn. Có vẻ bệnh hoạn!

    Trả lờiXóa
  39. Đúng là ở VN mình, định kiến còn nặng lắm.
    Thường là con cháu không muốn các bậc sinh thành của mình tìm niềm vui tuổi già. Hình như họ sợ thiên hạ dè bỉu họ.

    Trả lờiXóa