Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

Sách mới của Người dưng em Trùm...

Nhớ lần off đầu tiên với em Trùm ở nhà anh Khốt, rồi cả bọn dong duỗi đến tận Bình Dương, ngồi trên xe thấy tức cười vì em Trùm nhận điện thoại liên tục, ra là người dưng ấy sợ em Trùm bị lạc hay bị bắt cóc, cái hiện tượng để Trùm đi một mình với bạn mà bạn ảo - bạn chưa từng đến nhà, bạn chưa từng biềt mặt, làm ngừơi ấy lo phát sốt, cứ vài phút là một cuộc gọi: Em đến đâu rồi, đang ở đâu? hihii... tức cười chết đi được.. ra là 22 năm chung sống, hôm đó Trùm Sò mới được một bữa xổ lồng... ấn tượng ngày ấy vẫn theo mình cho đến bây giờ và lâu lâu nhớ lại lại tự dưng mỉm cười. Và thực tình cũng nhớ ánh mắt nhỏ trong veo cùng nụ cừơi thật hiền ấy nữa. Lâu rồi Trùm không vào nhà.

Và nhờ lần off thứ hai, cũng tình cờ thôi tại Hoa Sứ không hẹn mà người dưng em Trùm đến và đã tặng cho cả bọn Thế giới người điên, Đồng cỏ chát, Nỗi niềm U Minh Hạ... thì coi như là một kỷ niệm lần gặp gỡ đức lang quân của em ấy.. dù cái tên Võ Đắc Danh không phải xa lạ gì trong giới cầm bút, nhưng nhiều lúc nghĩ như cái duyên vậy, vì lúc làm quen với em Trùm Sò đâu biết em ấy là vợ nhà văn, nhà báo nổi tiếng.

Một bức ảnh off ở Hoa Sứ - Trùm Sò (áo đen)

Hôm nay cũng tình cờ mở Inbox, dạo quanh quanh mới biết Võ Đắc Danh đang phát hành tập bút ký mới CANH BẠC, vội rinh về gửi tạm ở đây để ngâm cứu... xem có dịp nào đặc biệt nhờ VĐD để dành cho ít cuốn để tặng bạn.

LỜI BẠT CỦA NHÀ THƠ ĐỖ TRUNG QUÂN

“Gọi đúng tên sự việc” là cách nói của Võ Đắc Danh. Viết về vẻ đẹp của con người (đừng nhầm lẫn với vẻ đẹp... của hoa hậu)  anh cũng gọi đúng tên: Đó là sự tử tế ! Viết về cái ác, cái xấu xa của con người anh cũng buộc phải gọi đúng tên: Đó là sự không tử tế ! Võ Đắc Danh thường dùng từ “tử tế” và “không tử tế” cho nhiều sự việc, nhiều vấn đề ấm áp hay đau nhức đã và đang diễn ra trong đời sống. Mà đời sống vốn có cả hai mặt như bóng tối với ánh sáng. Nếu anh đưa sự tử tế ra nhiều cho xã hội nhìn thấy thì với cái “không tử tế” anh không giấu nó đi, không “ đặt tên khác” cho nó. Anh cứ phải lột trần nó ra, thậm chí bêu nó ra, gọi đúng tên nó,bản chất nó.

Quyết liệt và không khoan nhượng, dù “gọi đúng tên sự việc” không dễ chút nào với nhiều thói quen đã quên gọi đúng tên sự việc lâu nay.

Nhưng thôi ! Cứ đọc những câu chuyện về sự tử tế và sự không tử tế từ Võ Đắc Danh đi.

Buồn hay vui nó ở đó thôi!

ĐẤT

Lời giới thiệu của nhà thơ LÊ CHÍ
.............

Hôm giữa tháng 3 năm 2008, trong cuộc giao lưu Hội Sách khá hoành tráng tại thành phố Hồ Chí Minh, bất ngờ có độc giả hỏi: Giữa đạo diễn phim tài liệu, với danh hiệu nhà báo, nhà văn, anh thích mình được gọi là gì? Không chút ngần ngại, Võ Đắc Danh bảo: Anh nông dân! Thoạt đầu, tôi nghĩ Võ Đắc Danh có phần…“lên gân”. Nhưng thật ra anh chẳng ngẫu hứng chút nào. Anh đã biết chọn đúng cái mình giàu có nhứt, am tường nhứt. Vậy là quá đủ và quá hạnh phúc rồi. Biết đâu, đó lại là định mệnh cực nhọc của một kiếp người sinh ra từ đất. Bởi tuổi thơ Võ Đắc Danh là những tháng năm làm bạn với rạ rơm, với cánh đồng sụt sùi mưa nắng, với những ngày loi ngoi trên lưng trâu đến tối mò tối mịt. Chính vì thế mà không khó gì để anh nghe được nỗi niềm của đất. Suy rộng ra, hàng ngàn năm nay, nhân loại với biết bao cuộc chinh phạt, chém giêt lẫn nhau, rốt lại cũng chỉ vì ma lực của lòng tham vô hạn với đất mà thôi. Giá như có phép bỗng biến đất mất đi thì liệu con người sẽ lấy cớ gì để tồn tại? Nhưng để có đất, được đất mà đầm đìa nước mắt và máu thì thật đáng nguyền rủa. Vậy mà cái bi kịch ấy vẫn không ngừng diễn ra ngày càng nghiệt ngã vói bộ mặt diêm dúa của thời “văn minh hiện đại”.

“CANH BẠC”, tập bút ký mới nhứt của Võ Đắc Danh là một tiếp tục về nỗi buồn vui bất tận của “canh bạc…đất”. Ba tập trước là: NỖI NIỀM U MINH HẠ, ĐỒNG CỎ CHÁT và THẾ GIỚI NGƯỜI ĐIÊN. Đời một người cầm viết, được sống chết với điều luôn ám ảnh mình như Võ Đắc Danh, ấy cũng là cơ may để anh nhận được thứ ánh sáng nguyên sơ và sự khơi nguồn trong trẻo của lòng tin, mở đường cho những trang viết nhiệt tâm đến thẳng tâm hồn người đọc. Dù là trực tiếp mô tả thân phận của những người nông dân bị mất đất rừng, đất ruộng ở Cà Mau, Long An, Đồng Nai, Sài Gòn... hay viết về mối tình vu vơ thuở ấu thơ của chính mình trên cánh đồng còn thơm mùi rạ mới, hoặc viết về những đứa trẻ mồ côi trên đỉnh núi Cấm của dải Thất Sơn… cũng đều thấy rõ mồn một những hình ảnh sống động được đặt trên cái nền đất đai mênh mông thân thuộc nhưng luôn tiềm ẩn biết bao điều bất an tội nghiệp. Vì vậy mà khi viết mấy dòng này, tôi muốn đặt tên cho mấy dòng  ngắn ngủi về tập bút ký này của Võ Đắc Danh là ĐẤT.
................

21 nhận xét:

  1. oh, nhiu ng wang coa cho cuon nay ghia@!!hihi

    Trả lờiXóa
  2. Chỗ bạn bè đó em, từ đời ảo rồi đời thật... tình cảm là chính mà em.. hehhhe..

    Trả lờiXóa
  3. Hơ! Sách chưa giới thiệu mà Hà có rồi ư?
    Hay vậy!

    Trả lờiXóa
  4. Sách đã phát hành rồi mà T.Nhân...

    Trả lờiXóa
  5. từ hồi biết đến thế giới blog , em được biết thêm rất nhìu nhà văn nhà thơ mà em rất cảm phục họ , lại có lúc nghĩ họ cao siêu lắm , nhưng không ngờ cuộc sống đời tư của họ cũng bình dị như bao người khác thôi à , như VDD đó em rất thích ngòi bút của nhà văn này

    Trả lờiXóa
  6. Kh thích đọc những gì Võ Đắc Danh viết lắm: không sáo rỗng, chân tình và hướng thiện. Chỉ cần chừng đó thôi đã xứng đáng với danh xưng "nhà văn-nhà báo" rồi. Mong được đọc sách mới "CANH BẠC" và giới thiệu với bạn bè... Thanks!

    Trả lờiXóa
  7. Đã sống ở miền Tây Nam nước Việt thì đọc Võ Đắc Danh và Nguyễn Ngọc Tư ta thấy như ngửi lại được mùi phèn, mùi đất, mùi cỏ Năn và thương cái thiệt tình ngay thẳng của dân Nam bộ.

    Trả lờiXóa
  8. hihii.. thì họ cũng là ngừơi như mình thôi mà em, có điều những gì họ trải nghiệm được thể hiện qua ngòi bút, ở VĐD thật dung dị đời thường. Đọc VĐD để thầy có nhiều cảnh đời khốn khó, để thấy có một miền quê yên ả, để thấy.. nhiều nhiều nữa...

    Trả lờiXóa
  9. hhi.. sách đã phát hành rồi đó Khánh. Chạy qua hiệu sách đối diện cơ quan rinh về một cuốn... hehhhe.. hay là muốn mua chung, thì alô tui đặt VĐD nha!

    Trả lờiXóa
  10. Hà thích những gì chân chất, không màu mè, ở VĐD là như thế, Hà cũng thích NNT ở những sáng tác của những năm đầu cầm bút, phải nói là rất thích. Nhưng thời gian sau này cảm thấy NNT đổi mới nhiều quá... và cái tình cảm đó không còn như cái thuở ban đầu nữa!

    Trả lờiXóa
  11. cứ vài phút là một cuộc gọi: Em đến đâu rồi, đang ở đâu? hihii..
    Cái vụ nầy là hư cấu đó nghen chị

    Trả lờiXóa
  12. Em cũng thích đọc VDD , thèm nghe mùi đất nồng nồng , mùi cỏ ngai ngái và cái tính hồn nhiên phóng khoáng của dân Nam kỳ lục tỉnh .

    Trả lờiXóa
  13. hihii.... chị đâu có hư cấu, thiệt mà.,. ĐD về hỏi Trùm biết liền hà.. kakkkka..

    Trả lờiXóa
  14. Hối nào út về VN chị cho út nghe mùi đất nồng nồng nè... hihiihii...

    Trả lờiXóa
  15. Chị có những người bạn thật tốt !

    Trả lờiXóa
  16. LẠ GHÊ , em nguời bắc , mẹ em bắc 54 chị ạh , nhưng từ nhỏ em đã thích đọc nhũng câu chuyện về phong tục miền Na m , thích cái chân tình giản dị của nguời miền Nam ...

    Trả lờiXóa
  17. Từ ảo để có những lần off thật vui Chị nhỉ..Em cũng mong có dịp off ở VN :D

    Trả lờiXóa
  18. Người miền Nam chân phương... chân tình .. và chân thật ...

    Trả lờiXóa
  19. CHO EM ĐỊA CHỈ , xin sách về đọc chị à.

    Trả lờiXóa