Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

RƠM RẠ DẠI KHỜ

Đọc bài này từ hồi còn ở 360 lận, tối nay đọc lại lần nữa ở nhà Võ Đắc Danh, post lên đây để các bạn cùng thưởng thức "mùi rơm rạ..." và  “Cái thằng quỷ, sao hồi xưa mầy khờ quá vậy !”. .. VĐD hồi xưa rất khờ, còn bạn? hihiihii...


DSC-0005, photo, hinh anh, upload, download

VÕ ĐẮC DANH

Hồi ấy, chị Vân thường rủ tôi ra đồng giữ trâu với chị, chị nói đi một mình sợ ma, rủ tôi đi cho vui. Đó là những ngày sau tết, lúa đã vô bồ, còn lại cánh đồng mênh mông gốc rạ. Vào những buổi trưa nắng, chị Vân bảo tôi cột trâu lại, còn chị tìm đến một cái gò cao, lựa một đám gốc rạ còn xanh, chị lấy dao cắt một lõm đủ hai người nằm rồi trãi dưới đất một lớp rạ khô, phần rạ tươi, chị phủ lên che nắng. Khi tôi cột xong mấy con trâu thì chị Vân cũng vừa làm xong cái chòi rạ. Chị nhìn tôi cười mĩm: “Giống cái túp lều lý tưởng hôn ?”. Rồi không ai bảo ai, chị nằm xuống trước, tôi nằm theo sau, cạnh chị. Thỉnh thoảng, chị lại nhìn sang tôi cười mỉm, tôi cũng cười, rồi cả hai chìm trong giấc ngủ trưa. Có hôm tôi thức trước, chị Vân vẫn còn ngủ say, chị nằm thẳng người, hai tay úp lên ngực, hơi thở cứ đều đều. Lúc ấy trời đã xế dài, những tia nắng dìu dịu trùm lên cánh đồng rạ khô vàng rực, mênh mông. Chị Vân ngồi bật dậy, lại nhìn tôi cười rồi lại vỗ lên đầu tôi: “Ngủ ngon hôn, thằng nhóc !”

Chúng tôi lùa trâu đến một cái đìa lớn giữa đồng, từng người bạn mục đồng cũng lần lượt lùa trâu đến. Tôi đứng dưới cầu thang múc từng thùng nước chuyền lên cho chị Vân đổ vào thau cho trâu uống. Như một thói quen, khi đàn trâu uống nước no nê thì đến lượt con người tắm rửa. Cả gái, cả trai cứ để nguyên quần áo, tắm xối xả trên bờ đìa. Trong bộ bà ba đen đẫm nước bó sát người, chị Vân gánh hai thùng nước đi tắt đường đồng về nhà, tôi ngồi trên lưng trâu lững thững theo sau. Đôi gánh oằn vai, chị đi trong bóng chiều thấp thoáng.

Tôi về nhà, cơm nước xong thì trời chạng vạng, hàng xóm lên đèn, trăng rằm tháng giêng cũng lấp lánh ở đầu sông. Tôi sang nhà chị Vân, hai chị em ra ngồi dưới cây rơm, bắt đầu công việc quấn hai con cúi dài để làm bếp un xua muỗi cho bầy trâu. Quấn xong, chị Vân đốt lửa, tôi lấy nước rưới lên con cúi cho lửa rơm đừng cháy, cho khói bốc lên ngun ngút, từng làn khói trắng  cuồn cuộn, mịt mờ phủ lên cả bầy trâu, mùi khói rơm đầu mùa nghe thơm nồng như mùi lúa mới. Chúng tôi lại ngồi tựa dưới chân rơm. Bấc giác chị Vân xoa đầu tôi, chị hỏi tôi mấy tuổi, tôi nói mười lăm. Chị bảo: “Nhỏ hơn chị hai tuổi, mà sao mầy khờ quá !”. Tôi chưa hiểu chị nói gì, rồi chị kể: “Cùng tuổi với mầy, nhưng thằng Tư nó cặp bồ với con Xuân, thằng Hòa cặp với con Gấm, mùa nước mặn đuổi năm rồi, chúng nó đi giăng lưới, ban đêm tụi nó ngủ chung xuồng. Con Xuân, con Gấm cũng lớn hơn tụi nó hai ba tuổi . . .”

Tôi cúi đầu hổ thẹn, thẹn cho cái phận nghèo hơn là thẹn cho cái sự khờ khạo của mình. Tôi nghĩ chị Vân thương tôi như một đứa em, một đứa em nghèo khổ mà chị cần giúp đỡ. Hồi ấy, tôi luôn mặc cảm với bạn bè trong xóm vì nhà mình ít ruộng lại không có trâu, nhà nông mà không có trâu thì đương nhiên là nhà nghèo. Mấy công ruộng nhà tôi, những công việc ngòai sức người đều dựa vào đàn trâu của chị Vân. Mùa cày mùa trục thì bác Năm – ba chị – tính tiền công, đến mùa gặt, cộ lúa vào sân cũng tính tiền công, nhưng trâu đạp lúa thì bác không tính tiền, nhưng bù lại tôi phải giữ trâu trả công cho bác trong một hai tháng trước và sau tết. Bác Năm quy ước với ba mẹ tôi là vậy, nhưng chị Vân ít khi để tôi giữ trâu một mình, ngay cả những ngày trâu đạp lúa, bác nói chỉ cho mượn trâu, tôi tự đánh trâu trên nhả lúa, nhưng chị Vân lúc nào cũng có mặt, thay phiên làm công việc ấy với tôi.

Ban đêm, khi cho trâu ngừng đạp để bắt bó, ra rơm, thay vì đốt đèn măng-xông thì chị Vân rủ tôi xuống bờ sông đốt lửa, chị nói mình chịu tốn công mà khỏi hao dầu. Tôi ôm từng ôm rơm quăng xuống nước, chị mồi lửa và lấy sào tre đẩy từng đống lửa trôi bồng bềnh, sáng rực một khúc sông. Cứ thế, không biết từ mùa lúa nào, việc gì tôi cũng làm cùng chị, việc gì chị cũng gọi tôi. Ngay cả những khi ra đồng cộ lúa, chị cũng rủ tôi lên chiếc cộ trâu ngồi với chị. Những buổi tối nướng bánh phồng đãi khách, chị cũng gọi tôi sang đốt rơm, chị kẹp bánh phồng chao tới chao lui trên ngọn lửa. Khi giê lúa, chị là người đứng trên giàn giê, chị lại bảo tôi đứng cạnh để chuyền từng thúng lúa lên cho chị. Cũng chính lần ấy, lần đầu tiên trong đời tôi phát hiện ra chị Vân là người con gái đẹp. Hôm ấy chị mặc bộ bà ba màu đen, cái dáng cao cao, chị đứng trên giàn giê lúa cũng cao cao, từng cơn gió lùa qua, chị nghiêng vành thúng, lúa hột tuôn xuống, lúa lép bay bay, bụi rơm bay bay, tà áo chị cũng bay bay, ngược theo chiều gió là một cơ thể đẹp, những đường nét cong cong của vòng eo, vòng ngực căng tròn. Tôi cứ nhìn ngẩn ngơ mà quên chuyền lúa lên cho chị. Bất giác chị quay xuống, dường như bắt gặp ánh mắt của tôi, chị vội đưa tay níu nhanh vạt áo, mặt đỏ bừng. Tôi lại cúi đầu hổ thẹn, tiếp tục chuyền lúa lên mà không dám nhìn chị nữa.

Và, tôi không ngờ khi mình không còn “dại khờ” như chị nghĩ thì đó lại là mùa lúa cuối cùng tôi được gần gũi chị. Mùa sa mưa năm ấy, mẹ tôi đưa tôi ra chợ, từ giã rạ rơm để làm gã thư sinh giữa chốn thị thành. Khi tôi biết được tình yêu thì hình ảnh người con gái trong tôi là chị. Là chị với những giấc ngủ trưa trong chòi rạ giữa đồng, là chị với đôi thùng nước, chiếc đòn gánh oằn vai đi giữa đồng rạ khô trong bóng chiều thấp thoáng, quần áo ướt mem bó sát thân gầy, là chị ngồi dưới cây rơm quấn từng con cúi làm bếp un trâu, là chị ngồi đốt rơm sáng bừng cả một khúc sông, là chị với những đường nét cong cong, ngực căng tròn đứng trên giàn giê lúa... Nhưng năm sau, nghỉ hè, tôi về quê thì chị đã đi lấy chồng xa. Mùa sa mưa, cây rơm – chỗ tôi với chị hay ngồi quấn con cúi – đã rủ mục, những chiếc nấm rơm bung trắng một vùng tròn.

Hơn ba mươi năm, cuộc đời đưa đẩy tôi thành kẻ ly hương mà chưa được một lần gặp chị, chắc tóc chị bây giờ cũng lốm đốm như tôi. Nếu tình cờ đọc được những dòng nầy, chắc chị sẽ cười thầm và mắng thầm trong bụng: “Cái thằng quỷ, sao hồi xưa mầy khờ quá vậy !”

17 nhận xét:

  1. Thời nay không có ai khờ vậy đâu. Heeee

    Trả lờiXóa
  2. đúng là các Kụ vẫn nói " rơm lâu ngày gần lửa cũng bén " chị nhỉ

    Trả lờiXóa
  3. Đúng là khờ thiệt ,tuổi trẻ bây giờ cái gì nó cũng thử hết trơn à .

    Trả lờiXóa
  4. Hoá ra chị Vân ấy ngày xưa "rất mong thằng quỷ là thằng quỷ thật" hay sao? Vậy, chị Vân cũng đâu hay ho gì! Nếu chị Vân ngày xưa yêu chàng khờ thì có "đòi hỏi" và "gạ gẫm" như thế hay không kia chứ!

    Em rất thích anh Võ Đắc Danh ở những bài viết rất Đẹp về Tình Người, những Bông Sen Trong Gian Khó. Truyện này quả thật là tới hôm nay em mới đọc thấy!

    Trả lờiXóa
  5. Hì,
    Nếu không khờ vậy sao mà được Trùm bây giờ he?
    Và nếu không khờ, giờ mình đâu có một VĐD như giờ? Đúng hong?

    Trả lờiXóa
  6. May là ổng khờ , nên thành Võ Đắc Danh bây giờ .

    Trả lờiXóa
  7. Khờ gì chứ, ổng xấu quắc, đen thui mà câu được Trùm xinh xắn dễ thương không thấy sao!

    Trả lờiXóa
  8. hihiii... Yến dám chê người dưng Trùm nha, thì anh Vũ nhà chị cũng xấu quắc đó, nhưng câu được chị xinh xắn nè.. hehhhe... những ngừơi xấu xấu đó có tấm lòng bao la lắm. VĐD với ngòi bút của mình đã giúp đỡ được rất nhiều nhiều số phận không may... hihii.. mà VĐD hồi xưa khờ thiệt mà, cứ nhìn ngẩn ngơ "cái dáng cao cao, tà áo bay bay, ngược theo chiều gió là một cơ thể đẹp, những đường nét cong cong của vòng eo, vòng ngực căng tròn" của chị Vân mà bần thần chứ đâu biết mần ăn gì đâu.. .ehhehhhe....

    Trả lờiXóa
  9. Khoái câu này của Vũ Phượng! Nếu ngày xưa anh Danh không khờ thì bây giờ đời đâu có một Võ Đắc Danh như chúng ta đã biết chị Hà nhỉ :)

    Trả lờiXóa
  10. Ông này giống Lãng tử! Xưa khờ nên nay lang thang!

    Trả lờiXóa
  11. hihii.. giống sao mà giống. Ổng có vợ xinh lắm nè, một gia đình êm ấm!

    Trả lờiXóa
  12. Viết văn theo phong cách miền Tây, nữ văn chưa thấy ai qua cô Tư, nam văn thì ông bạn VĐD thuộc hàng top òi...!

    Trả lờiXóa
  13. Hay. Tình cảm trong trẻo chứ k như trẻ bây giờ. Bi chừ mà vào gốc rơm gốc rạ chắc phải kiếm chút cháo hehehe.

    Trả lờiXóa
  14. Đọc wài cũng vẫn thấy ngày xưa... ngu quá hihihi!!!

    Trả lờiXóa
  15. Nếu ổng không khờ,chắc chừng đã quắc đc chị em rùi...Hihi !!!

    Trả lờiXóa
  16. Một thuở dại khờ... giờ nhớ lại hông biết VĐD có tiếc hông ta? hihiihii...

    Trả lờiXóa