Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ



Hơn nửa đời người trôi qua, tóc đã mờ mờ sương khói, vậy mà có lúc lại ngồi ngẫm nghĩ về mối tình đầu của mình. Mối tình đầu của mình không phải là anh, mà là một người, một người đã xa từ ngày xa xưa ấy. Lâu lâu cũng kể chuyện của mình cho anh nghe: chỉ nghe anh phán một câu: “Bà muốn tìm lại không, tôi nhờ người hỏi cho, ở Cần Thơ tôi quen nhiều lắm”… hic… ai mà dám nói là mình muốn gặp lại, dù trong bụng muốn lắm. Muốn xem người ấy thế nào, làm gì, ở đâu, có cháu ngoại, nội gì chưa. Muốn xem người ấy có dáng vẻ bệ vệ của người đứng tuổi không tập thể dục hay là vẫn còn lưu lại cái dáng cao cao ngày xưa ấy… Nói vậy chứ làm sao mà không thay đổi… mấy chục năm rồi. Ngay cả mình cũng quá nhiều thay đổi…

Nhớ hồi đó vừa thi ĐH rớt là mình vào làm việc ngay ở một cơ quan Sài Gòn - Nha Kinh tế Nông nghiệp ở đường Mạc Đỉnh Chi, hầu hết ở tỉnh đều có các văn phòng đại diện... Một con bé chân ướt chân ráo vừa bước chân vào đời lại gặp được nhiều may mắn với một công việc tương đối độc lập. Vài ba tháng lại về Sài Gòn họp và gặp gỡ các đại diện của các tỉnh và cùng nhau ôn văn võ luyện. Cũng vui vui vì công việc mới mẻ, và được ưu đãi nhiều thuận lợi (không có ma cũ ăn hiếp ma mới), được kết bạn rất nhiều ở tỉnh nào cũng có bạn. Và nhớ có lần xuống các miền quê xa lắc, ăn một bữa cá lóc nấu canh chua, ăn một bữa vịt lộn mới luộc ngon ơi là ngon… tiếp xúc với người dân quê hiền lành chất phác, những lời mời thật thiệt tình không đẩy đẩy đưa đưa, đi qua nhiều bờ ruộng bé tí mà lúc nào cũng chực ngã… xa xa là một miền lúa bạt ngàn… Rồi nhớ có hồi ngồi máy bay với chị Diệp ở Nha Kinh tế bay lòng vòng trên bầu trời Đà Lạt… nhìn xuống toàn chập chùng đồi núi... và những rừng thông bạt ngàn. Kể từ ngày ấy chị Diệp không biết lưu lạc phương nào nữa… … đoạn đời cũ của mình bị cắt ngang…

Phải nói hồi đó mình cũng xinh xinh, mái tóc dài ngang eo nè, người thanh mảnh… và nhất là với vẻ vô tư chưa lắm bụi trần, nên mọi người ai cũng thích (khoe tí đó, vì sướng quá, nên sau này khổ một tí là tốn bao nhiêu là thùng nước mắt (câu này do một đồng nghiệp xuýt xoa nói với mình đó).

À, mình quen người ta ở giai đoạn nào nhỉ? Chỉ nhớ người ấy về Nha Trang mấy lần cùng mình đi về những vùng quê Cam Ranh, Diên Khánh… để điều tra về mức sống của nguời dân, điều tra về năng suất lúa, đất đai… Một lần trời mưa, xe tắt máy, người ta đứng lại lau từng giọt nước trên mặt mình, thấy cảm động lắm vì được săn sóc. Công việc càng kéo hai người lại gần nhau thì khoảng cách địa lý càng kéo ra xa. Những chuyến đến và đi cũng phải kết thúc và bao giờ cũng để lại cho mình một thấp thỏm, bâng khuâng chờ đợi… Đó có phải là tình yêu… Người ấy và mình một lần gặp để quyết định, dùng dằng nửa ở nửa về, đắn đo, suy tính… Chỉ nhớ lúc ấy người ấy tiễn mình một đoạn dài qua bến Ninh Kiều, mình thì mắt ngân ngấn nước, hai đứa chẳng nói rằng cứ lầm lũi đi. Và mãi một thời gian sau thì không liên lạc gì nữa. Mình nhớ mãi tâm trạng lúc đó.

Chân bước đi lòng lại hỏi lòng
Có nên qua đấy nữa hay không
Qua đấy không nên qua đấy
Qua đấy làm chi để mất công...

Chời, đã mấy chục năm qua rồi vẫn nhớ cái tâm trạng dùng dằng ấy…

(tự dưng nhớ.... nên post lại entry cũ)


32 nhận xét:

  1. Sẻ chia tâm sự cùng chị Hà bằng 1 bài thơ em làm cũng...hơi lâu rồi.

    HÌNH BÓNG NGƯỜI XƯA

    Tuổi má hồng nàng mơ hoa màu tím,
    Đầu còn xanh anh dệt động hoa vàng.
    Bao xuân nối tiếp xuân sang
    Lá xanh rồi úa khi vàng chiều thu.
    *
    Trong mắt em anh chấp nhận thân tù
    Hình dáng ấy len vào từng buổi học...
    *
    "Thiên sinh nhan mỹ ngọc
    Địa phú hảo nhân tâm"
    Gương mặt em như thể ánh trăng rằm,
    Thường soi bóng lúc nhìn em anh thầm ước...
    Người trên tiên trời cho đâu chung bước,
    Lưu - Nguyễn xưa, sách sử trước còn ghi.
    "Người ơi gặp gỡ nhau chi
    Trăm năm hỏi có duyên gì hay không?"
    *
    Rồi sau nàng cũng có chồng
    Uổng công mộng tưởng anh không được gì!
    Tình xưa lòng vẩn khắc ghi,
    Cho dù qua tuổi xuân thì đã lâu...

    06/05/2009
    (với ý thơ đã làm từ 19...hồi đó)
    Nguyễn Yên Sơn

    Trả lờiXóa
  2. Ủa, ý thơ từ hồi 19 mà.. sao giờ mới làm thơ, có nhớ người xưa hông NYS... chị em mình giống nhau hen.

    Tình xưa lòng vẩn khắc ghi,
    Cho dù qua tuổi xuân thì đã lâu...

    Trả lờiXóa
  3. Đọc bài viết của chị, làm em nhớ lại bài "Tình Già" của cụ Phan Khôi
    "Hai mươi bốn năm xưa
    một đêm vừa gió lại vừa mưa
    Dưới ngọn đèn mờ
    trong căn nhà nhỏ
    Đôi mái đầu xanh kề nhau than thở..."

    Đời người ngẫm ra nếu không có chút tình xưa để mang xuống mồ, thì cũng thiệt thòi lắm chị ha?

    Trả lờiXóa
  4. Mối tình đầu ...nhớ lâu nhưng nỗi nhớ chỉ dịu ngọt , bâng khuâng chứ hổng ray rứt bằng tình cuối hen chị .
    Hình như mối tình đầu của bọn mình ngày xưa chỉ vậy ...mơ hồ , lãng đãng , trong trẻo , dùng dằng và luôn bất an .Bây giờ tuổi trẻ nhanh hơn , thực tế hơn, nhưng cũng bất an hơn mình ngày xưa chị nhỉ ? Ai cũng có mối tình đầu để nhớ và có mối tình cuối để bình an , chị lo tìm tình cuối đi ngheng

    Trả lờiXóa
  5. - nguyenyenson: hồi ấy post entry này có người cũng tặng cho chị bài Tình già.
    Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa.
    Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,
    Hai cái đầu xanh kề nhau than thở:
    - Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,
    Mà lấy nhau hẳn là không đặng,
    Để đến nỗi, tình trước phụ sau,
    Chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau.
    - Hay! mới bạc làm sao chớ?
    Buông nhau làm sao cho nỡ!
    Thương được chừng nào hay chừng nấy,
    Chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!
    Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng.
    Mà tính việc thủy chung?
    Hai mươi bốn năm sau. Tình cờ đất khách gặp nhau.
    Đôi cái đầu đều bạc.
    Nếu chẳng quen lung đố nhìn ra được.
    Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi,
    Con mắt còn có đuôi.
    Một chút tình xưa, một kỷ niệm đẹp theo mãi dù thời gian đã hơn 30 năm trôi qua, và vẫn nhớ... Cám ơn Sơn nhá!



    Trả lờiXóa
  6. Sao mình hổng có tình đầu ta, toàn tình giữa không hà, còn sống thì sao đã gọi là tình cuối ? Tóm lại, mình chả có tình đầu tình cuối gì cả. Nhưng tình giữa nhớ lại nhiều khi bỗng cười khì. Hồi đó yêu vui biết mấy. Không khóc nữa.
    Khóc làm chi có kéo được tình gần
    Gặp người cũ chi lòng thêm ray rức
    Yêu một lần mà ăn năn trọn kiếp
    Yêu nhiều lần thì...trọn kiếp ăn năn. hì hì

    Trả lờiXóa
  7. - gio: Bọn trẻ giờ thực dụng hơn mình ngày xưa. P.An từng nói: bây giờ tụi con chả tìm đâu ra những giây phút mong manh như mẹ... Cái thời của bọn mình mơ mơ màng màng... nhiều lúc tự hỏi đó có phải là tình yêu.. và rồi để vuột mất mãi mãi.. và sau nhiều năm lại nhớ... chị thích nói về tình đầu thôi. Cái cảm giác ấy không có lần nữa!

    Trả lờiXóa
  8. - Hoanggutar: Ủa, sao nhớ anh Hoàng có kể cô nào ở Ninh Hoà, cứ cuối tuần là dúi vào tay anh ít tiền lẻ và cả sổ tiết kiệm.. bộ hông nhớ gì ngừoi ta sao? Đúng là người bội bạc.. hichiic...

    Trả lờiXóa
  9. Về "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, thì không phải 30 năm là đã quên được đâu. Chẳng thế mà nhà thơ Thế Lữ đã viết "Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên". Nhất là vào những ngày trời lất phất mưa bụi, gió se se như mấy hôm nay, bạn Hà nhỉ?
    Ngoái lại nhớ rồi giật mình: Ôi, mới đó mà tóc xanh xưa nay đã mờ mờ sương!

    Trả lờiXóa
  10. Ai cũng có một thời trong veo như thế nhỉ

    Trả lờiXóa
  11. Cái nhớ của chị cũng trong veo , hồn nhiên và cảm động!

    Còn em thì nhớ cái khúc chị ăn cá lóc nấu canh chua, vịt lộn mới luộc ... mà em thèm theo luôn!

    Hay là mình cùng đi về nơi xưa 1 chuyến đi chị Hà , để cái tâm trạng dùng dằng ấy , về sau , khg còn dùng dằng cho lòng mềm đi theo hàng chục năm qua ...

    Màu tím năm xưa tím nỗi lòng
    Hạt mưa chiều ấy có người mong
    Cố nhân nhoà nhạt ngày qua tháng
    Dùng dằng tình cũ vẫn còn trông ! hihi

    Trả lờiXóa
  12. Úi chị của em lãng mạn quá! :))

    Trả lờiXóa
  13. Mình may mắn là tình đầu và là tình cuối. Lúc nhỏ mình xấu tệ - may mà có người rước. Tất nhiên lúc đó t/c cũng trong veo như Hà

    Trả lờiXóa
  14. Bệnh ...uống thuốc chưa chị ơi mà ở đó lo nhớ tình cũ ?Để em tả ông anh ấy cho chị hình dung nghen : là 1 ông sồn sồn ốm nhom ốm nhách , tóc búi củ tỏi, tay cầm chai rượu miệng hát nghiu ngao về tới nhà là quát : má nó đâu rồi ra bỉu coi ...Đó , thấy chị hên chưa ..hì hì...

    Trả lờiXóa
  15. Hì hì, ho sù sụ kia kìa, ngồi đó mà mơ với mộng.

    Trả lờiXóa
  16. Vì chưa có gì sâu nặng và mối tình rất đẹp đó mới theo chị đến bây giờ . Mà không hiểu chồng chị nói thiệt hay giả nhỉ ? Đàn ông quân tử như thế ít lắm ,cứ nghe thấy vợ nói đến bạn khác giới đã khó chịu rồi . Huống chị là người yêu ,chúc mừng chị có người đàn ông thực thụ !

    Trả lờiXóa
  17. Biển k biết nói gì cả.

    Trả lờiXóa
  18. Chị ơi, em toàn vương tình dọc đường không à. Chẳng đầu, chẳng cuối. Làm sao hả chị. Mà giờ em cũng không biết tình đầu của em là lúc nào nữa. Hic hic hic hic.....

    Trả lờiXóa
  19. hummm, thiệt xấu hong đó , ai từ chối cậu công tử đẹp trai con ông bự đầu tỉnh đi thương cục phân bò dzị ?
    Hồi đó thiệt cảm phục Dì !

    Trả lờiXóa
  20. Tuổi già ngồi đong lại...
    Chuyện tình yêu vụng dại cỡ vài...ky
    Bạn tình tri kỷ...nó là chi ?
    Có giống phân đạm, u-rê hay phân gì rất mạnh.
    Đôi lúc lòng bổng chạnh...
    Cây tình yêu còi cọc bởi thiếu phân ?
    Chẳng thà một nhúm đạm, lân...
    Còn hơn gánh bón ky phân...trâu bò !

    họ... ọ...dừng lại! Lan man hơi chệch hướng òi...! sorry chủ nhà :)

    Trả lờiXóa
  21. Chị ui!
    đôi khi
    quằn theo trăng khô
    đường em ra chợ...
    cơ hồ nghiêng ngiêng
    lơi lơi này lọn tóc hiền
    có nghe
    xương máu trăm miền từ đây
    quằn vai
    một gánh đông tây...

    Trả lờiXóa
  22. Ôi nỗi nhớ của Hà làm sống lại trong Lãng tử một Phong Dinh thời Nam tiến. Lần đầu tiên thấy mấy xâu chuột đồng trần trụi ở chợ Ninh Kiều phát ớn. Nhớ sân trường Đồng Tâm với cô bé quê Cái Răng có đôi mắt nhung. Đôi mắt làm quả tim thiếu niên đập nhịp lambađa đầu đời.. Nhớ cô bạn cùng lớp đệ tứ trường Tân Văn với 2 lúm đồng tiền, 2 đứa cứ thừa dịp bạn bè không chú ý lại "kênh" nhau xem đứa nào chớp mắt trước. Nhớ những món chè cháo bánh kẹo được "hối lộ" khi làm "chim xanh" cho ông anh cao lớn đẹp trai của mình.
    Nỗi nhớ có bao giờ nguôi, như ngọn lửa âm ỉ chỉ chờ bùng lên khi có ai đó khơi gợi. Phải vậy không Hà?

    Trả lờiXóa
  23. Cám ơn các bạn cùng chia sẻ mối tình đầu, ai cũng có một thời để nhớ mà cuộc sống hiện tại nhiều khi cuốn đi chả nhớ gì để rồi một hôm bần thần nhớ lại những xưa cũ, thì đầu xanh khi xưa giờ đã lấm tấm bạc và dẫu biết rằng ngừơi cũ không còn nhưng nỗi nhớ vẫn quanh quẩn bên mình.
    - Như bạn Anhkim: Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy/Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên"

    - TrangL: xúi "về nơi xưa một chuyến".. hìhìhii.. tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở mà Tr.! đừng xúi bậy nha làm mất hình ảnh đẹp cái thuở ban đầu ấy.. hihii...

    - hanoirose: đôi khi cũng lãng mạn một tí thêm cho hương hoa đời thường mà em...

    - Langyen: Cô em xinh xinh này mới đi miền Tây về nên cách ăn nói cũng y chang dân miền tây qua hình ảnh một ông sồn sồn ốm nhom ốm nhách quát: Mẹ nó đâu rồi, ra bỉu coi.. chời.. sợ quá.. làm chị chạy mất tiêu, chả dám tơ tưởng gì người của ngày xưa.. hihiii... (đọc cài com này cười ho thêm nè.. hihiiii)

    - Còn nàng Yến nữa: Đang lúc ta buồn vì kiêng nước, kiêng gió, cứ ru rú trong nhà nên mơ mơ một chút nàng cũng hét ầm lên "ho sù sù kia, lo uống thuốc đi" hehhhhe...

    - hoaloaken: chỉ những người đàn ông yếu kém mới hay ghen tuông thôi em, còn những người từng trãi, nhiều trải nghiệm trong cuộc sống thì họ rất bao dung - cùng chia sẻ của hai vợ chồng là nhu cầu không thể thiếu, tiếc rằng ông xã chị không còn để được nghe cái giọng tưng tửng ấy! hic...

    - Phố 24: Chắc em chưa biết yêu.. hìhii....

    - Tommy: Thời của Tom là rất thực dụng rồi, đâu còn những giây phút bổi hổi bồi hồi để mà nhớ.. hihiihiii...

    - NPB: Cục phân bò là duyên nợ gắn bó cả đời rồi, còn muốn gì nữa, hồi ấy mà ưng con CT tỉnh thì đợt vừa rồi thắc thỏm rơi nước mắt.. giữa đêm khuya.. hihìhìihii...

    - NYS: đọc tức cười quá.. chị lại ho rồi.. hahhha...

    - NHS: Người ấy đưa chị một đoạn đườg qua bến NK - Cái hình ảnh cả hai lầm lũi bước, mãi in sâu trong trí nhớ.

    - Langtư: Ủa, chả lẽ LT là dân miền tây sao? Nỗi nhớ của LT dễ thương với những đôi mắt một thời làm nhịp tim LT run rẫy... hihii.. phải cám ơn Hà nha.

    Trả lờiXóa
  24. đôi khi nắng lên phố xua làm tôi nhớ ..
    vâng , nhớ , nhớ lắm cơ ...

    Trả lờiXóa
  25. Em cũng có 1 mối tình với Cần Thơ chị ạ. Ngày đó em đi thực tập năm thứ hai, ở Phụng Hiệp 1 tháng và có 1 kỷ niệm ở đó ko biết có được tính là 1 mối tình không nữa. Lãng mạn quá khổ ghê nơi..hihi

    Trả lờiXóa
  26. Chị Hà lâu lâu lại tặng một "bông hồng cho tình đầu" nè! ^_^

    Trả lờiXóa
  27. Lại quay về với tình đầu hả chị Hà? Có cái jì mới mới ko? Hì hì...

    Trả lờiXóa
  28. " Dáng xưa nay đâu rồi? đường xưa mưa rơi rơi, Gío mang theo hương lạnh về rót mật trên môi..." Ôi nỗi nhớ tình đầu của chị thật nhẹ nhàng lãng mạn! Em cũng có mối tình đầu rất ngây thơ, trong sáng chị à! Bây giờ vẫn nhớ...

    Trả lờiXóa
  29. À! bữa nay chị sao rồi? khoẻ chưa?

    Trả lờiXóa
  30. Tinh dau luc nao cung kho quen phai khong chi Ha ? Doc bai nay thi biet chac la phai keu bang chi roi hihihi

    Trả lờiXóa
  31. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở ((( Em cũng không kém gì chị )))

    Trả lờiXóa