Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

Nỗi ấm áp ngày mưa

Truyện ngắn của NGUYỄN VŨ PHƯƠNG AN

“No space for new messages” (*)

Màn hình điện thoại sáng lên, gói gọn một dòng thông báo quen thuộc. Cô vội vã mở inbox, xóa gấp vài tin nhắn nào đấy. Những tin nhắn cũng quá quen thuộc. Cô bắt đầu thấy bối rối khi những phím lên – xuống chỉ hiện thấy tên anh. Và rồi cô chờ tin nhắn mới. Nhưng không có tin nhắn nào từ anh.

Mưa. Những cơn mưa dai dẳng buồn bã và mệt nhọc. Cất điện thoại vào túi, cô xòe bàn tay mình ra, chẳng biết để làm gì. Ở chỗ này, chỗ cô đang đứng đây, cô nhớ như in, anh cũng xòe bàn tay ra, dưới mái hiên rả rích mưa, rồi nói: “Đợi thêm chút nữa nhe em!”. Ấy là hôm cô nhăn mũi sụt sịt “Em cảm rồi” khi vừa tan giờ làm và chạy vội về phía anh.

Anh đang làm gì?

Cô ngàn lần muốn nhắn một cái tin như thế, vào lúc này. Khi cơn mưa kia còn rả rích, khi cô đang đứng một mình, ho sù sụ, cổ họng đau rát như có cục than hầm, trán hâm hấp, bàn tay lạnh cóng và run rẩy vì đói. Anh ở đâu? Sao không phải là ở đây, sao không phải đang nhìn cô hốt hoảng: “Em héo queo vậy!”, sao không phải đang để bàn tay to và ấm áp lên trán cô, sao cánh tay to và cứng cáp kia không quàng qua vai cô, sao hai bàn tay không ôm vòng lấy cổ cô rồi ôm lên má cô nâng niu như mọi lần, sao những ngón tay không luồn vào tóc cô ve vuốt rồi kéo cô vào lòng, sao lại để cô một mình đứng ở đây…

Taxi đến. Có vẻ như rất đúng lúc. Khi cô cảm giác mắt rưng rưng mũi cay cay và tuyến lệ của mình bắt đầu rục rịch hoạt động thì taxi đến. “Cho em về đường số 2. Đừng mở máy lạnh nhiều quá. Em đang đau họng”. Gã tài xế quay lại nhìn cô. Cô thoáng bất ngờ với những gì mình vừa thốt ra. Lý do đau họng có vẻ là thừa, với cả hai. Nên cô mỉm một cái cười bâng quơ với gã tài xế. Anh ta nói gì đấy, đại loại trời này rất dễ ốm.

Những hạt mưa lắc rắc đính trên ô cửa, buông một đường dài rồi nhòe đi, những hạt mới lại mọc lên trên nó. Ô cửa kiếng dầm dề. Những mặt đường nhòe nhoẹt. Những khoảng trời xám xịt. Những chiếc áo mưa xanh đỏ tím vàng chạy qua chạy lại. Anh ở đâu trong dòng xe dọc ngang bất tận này?

Anh đang làm gì?

Em thèm có với anh một cốc bia. Vẫn nhớ anh thích ngồi ở nơi ấy trong ngày mưa. Mỗi người một cái ghế nhựa, vắt chân nhìn ra cái khoảng trống trước mặt, cái khoảng trống nào đó ở đâu đó quanh đây, hình như còn bắc ghế ngồi cạnh ta, ve vuốt ta, thầm thì nhỏ to điều gì không rõ. Mỗi người một cái ghế nhựa, một chai thủy tinh màu đục đang chờ được sùi bọt và một khoảng trống. Hôm đó cô lấy ra hai quả táo, chia anh một quả, anh ăn đi, người nào ăn hết một trái táo, uống hết một chai này, sẽ biết mình phải làm gì tiếp theo.

Vậy mà giờ em không biết em phải làm gì.

Anh đang làm gì?

Cô đã lấy điện thoại và soạn tin nhắn. Những con chữ vất vả hiện lên và rồi không được gửi đi. Cô có cảm giác mình đang làm phiền người nhận. Nhưng anh có quyền được biết tình trạng của cô lúc này chứ. Biết rồi sẽ thế nào? Nếu anh sốt sắng gọi điện lại thì cô sẽ nói như một cái máy “Em không sao. Anh đừng lo. Em sẽ khỏe ngay” và rồi cô sẽ vui, sẽ ngủ ngon, hết đêm nay hết đêm mai hết cả những ngày nhớ anh kế tiếp ư? Nếu anh không gọi điện không nhắn tin không gì cả thì cô sẽ ra sao, sẽ có thể giữ được cái buồn như cái buồn của lúc này hay không? Hay sẽ giãy giụa dưới đáy nước trong tuyệt vọng. Từ hy vọng thành tuyệt vọng cũng dễ dàng như xấp ngửa một bàn tay vậy mà. Cô lật bàn tay mình ngắm nghía, cái bàn tay mỗi lúc được trong tay anh thì lại nằm lọt thỏm, ngoan ngoan, trông yêu yêu là, anh bảo thế. Cái ngón tay cái dáo dác lần tìm sang phím xóa, rồi màn hình trống rỗng, phụt tắt. Cô vứt điện thoại sang một bên, duỗi hai tay hai chân và ườn cả người ra. Cô muốn ngả xuống, muốn nằm yên, bên một nhịp thở đã quen, một mùi hương đã quen, nhưng chưa là quá quen thuộc, chưa bao giờ là quá quen.

“Anh cũng đang bị đau họng. Thời tiết này rất dễ bệnh”. Gã tài xế nhìn vào chiếc gương treo đầu xe rồi cất lời. “Vâng”. “Nhà em ở đường số 2 à? Nhà anh cũng ở khu đó”. Cô ngồi thẳng người, cất điện thoại vào túi. “Vâng”. “Em làm việc ở tòa nhà đó à?”. “Anh hay đi ngang đó không?”. “Có. Anh hay đậu bên kia đường”. Im lặng. “Trời mưa anh nhiều khách hơn”. “Trời mưa đi taxi hơi buồn. Anh có thấy buồn không?”. “Không. Anh có nhiều khách hơn. Buồn làm gì em!”. Cô cười. Buồn làm gì ư? Cô cũng không biết nữa. Giá như mọi thứ cảm xúc sau vài vòng lượn lờ bay nhảy có thể nhanh chóng dừng lại và nói với nhau rằng: Buồn làm gì em! Gã quay lại cười hiền, hiền hơn lúc mở cửa xe cho cô vào lúc nãy. “Sắp tới chắc em sẽ đi taxi nhiều. Anh có số điện thoại không?”. “Nhá máy số 090… nhé”… “Anh lưu tên em là gì?”. Xe dừng, cô xuống xe và chủ động để lại một cái cười. “Đau họng. Em là Đau họng”.

...

Cô cuộn người trên giường, vòng tay qua eo, miết những ngón tay trên bờ cong nằm nghiêng, lặng nghe những thanh âm sót lại của cơn mưa ban chiều còn lộp độp thả trên mái nhà. Cái thanh âm đều đặn buồn tẻ và làm nhớ quá nhiều. Cái thanh âm chẳng cần chờ cô gật đầu sẽ lao ngay đến và đẩy cô thả cô vào vùng miên mê trong căn gác hẹp của anh. Cũng trong một chiều mưa rả rích bất tận, cô nằm yên nhắm mắt lắng tai nghe rồi nhoẻn cười một mình với ý nghĩ cái khoan nhặt dập dìu của tiếng mưa kia là một bản hòa âm ấm áp cho những cuộc yêu đương. Cô vờ ngủ khi anh dúi điếu thuốc vào chậu hoa nhỏ ở ban công rồi trở vào nhẹ nhàng đắp chăn ngang ngực cô. Rồi nằm bên, anh vòng tay qua thân cô, siết vào lòng anh, thật nhẹ nhàng, thật ấm áp.

Một nỗi ấm áp làm sao quên được. Một nỗi ấm áp dày vò. Mỗi nỗi ấm áp biểu tình trong ngày mưa.

Điện thoại khẽ rung. “Message memory almost full” (**). Cô thấy hồi hộp một chút. Cô thấy hy vọng một chút. Cô thấy đợi chờ một chút.

Tin nhắn từ số máy lạ: “Thời tiết này rất dễ bệnh. Giữ gìn sức khỏe!”.

6.2007

(*) Hộp thư quá đầy, không còn chỗ cho tin nhắn mới.

(**) Hộp thư sắp đầy.



Với truyền hình, điện thoại, internet, email, blog… thế giới nở phồng lên hay co nhỏ lại? Câu hỏi này chừng như không khiến người trẻ quan tâm. Bởi họ đang phải bận rộn sống, bận rộn làm việc, và bận rộn giải quyết những mối quan hệ chỉ có thể nảy mầm và lớn lên trong cái thế giới truyền thông đa phương tiện ấy. Chỉ có điều, nỗi buồn, cảm giác khắc khoải, và cả sự cô độc, sợ hãi do thế giới ấy mang đến thì họ biết rõ hơn ai hết.

Nỗi ấm áp ngày mưa là một câu chuyện bé bỏng, nếu đếm bằng word count trên máy tính. Nhưng trong số lượng chữ ít ỏi, là cả một hành trình tâm trạng khá dài của cô gái trẻ. Là nỗi nhớ nhung căng đầy với anh chàng đã bỏ đi đâu đó, không gửi lại chút tăm tích dù chỉ là tin nhắn điện thoại. Là nỗi buồn của một người mới ngoài 20, nhưng đã thấm nỗi mệt khi bước ra khỏi công việc. Cả nỗi thèm khát hơi ấm đến từ phía khác, khi người ta ý thức rất rõ mình đang một mình. Trong mạch tâm trạng miên man gần như một entry của blog, đột nhiên hiện ra khúc ngoặt: sự xuất hiện của một người khác. Một kẻ có thật, với sự quan tâm và trìu mến có thật. Và nhờ thế, cái thế giới ngỡ như đầy ắp mưa cùng bóng tối lạnh lẽo bỗng dưng ấm áp bất ngờ… Chỉ cần một chi tiết như vậy, là đủ cho một truyện ngắn thành hình.

Truyện ngắn đầu tay của một người viết trẻ có lẽ nên bắt đầu như thế này đây. Chân thật và không lên giọng màu mè. Sau này, cuộc sống đặt ra bài toán khó hơn, sẽ cần những cách giải phức tạp hơn. Nhưng đừng bao giờ quên ngày hôm nay, trái tim tràn đầy cảm xúc chân thành khi đặt ngón tay lên bàn phím, để viết.

PHAN HỒN NHIÊN

- Thanh Niên Tuần san số 62 ngày 22.6.2007

26 nhận xét:

  1. Đôi khi ta bất chợt thấy cái ảnh thật gần khi đang tìm cái bóng thật xa .Một truyện ngắn không nhiều tình tiết nhưng ray rứt . Tiếp tục PA heng . Cô thích cách khai thác tâm trạng nhân vật một cách ngắn gọn , xúc tích của con .Chúc mừng truyện ngắn đầu tay

    Trả lờiXóa
  2. Chúc mừng Phương An truyện ngắn đầu tay đọc được lắm,chị Hà vui nghe.

    Trả lờiXóa
  3. Hay quá . Chúc mừng em .Thèm nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà .

    Trả lờiXóa
  4. Lại muốn nối nghiệp bố rồi. Nghề viết lách vất vả đấy, nó buộc con người lúc nào cũng phải quan sát, nghĩ suy, trăn trở, lục lọi...Viết blog chơi thì được. Dù sao cũng xin chúc mừng tác phẩm đầu tay của một nhà văn tương lai.

    Trả lờiXóa
  5. Tuổi trẻ bây giờ khai thác cái mảng nội tâm rất lạ, ngắn , gọn và súc tích, không lê thê lếch thếch kiểu cổ điển nữa. Rất hay và có phong cách.
    Chúc mừng PA.

    Trả lờiXóa
  6. Đọc hết truyện ngắn, chẳng biết Nguyễn Vũ Phương An là ai. Chỉ nhận ra một nét chung ở các cây bút nữ trẻ viết truyện ngắn ngày nay là hình như ai cũng chán chường, tình yêu thì uể oải mông lung, mong manh, cõi đời thật hụt hẫng chơi vơi chới với. Cái gì cũng thoáng qua, mơ hồ, huyễn hoặc.

    Nói chung, quá nhiều Francoise Sagan cho một văn đàn Việt Nam đương đại.

    Đến khi đọc đến comment của anh Hoàng Guitar, mới đoán lờ mờ Nguyễn Vũ Phương An là con gái của chị Hà thì phải. Mong cháu nhà rồi sẽ cứng tay bút, càng tinh hơn trong việc lọc các hình ảnh chi tiết thoáng qua nhưng rất gợi. Chẳng hạn câu: "Cất điện thoại vào túi, cô xòe bàn tay mình ra, chẳng biết để làm gì...". Cái động tác này có gì đó buồn buồn. Mỗi nỗi buồn câm - lặng nhưng sâu, đằm!

    Trả lờiXóa
  7. Hay Nguyễn Vũ Phương An là con trai chị nhỉ?

    Trả lờiXóa
  8. Phương An là con gái Zip ui, con trai tên Nguyễn Vũ Phương Anh.. hìhii.. cái tên này ai cũng tưởng là con gái...
    Cám ơn Zip động viên cháu! Cháu nó đâu phải là nhà văn có tên tuổi.. nên Zip không biết là phải rồi. PAn làm công việc âm thầm của ngườ biên tập câu chữ, thỉnh thoảng cũng viết bài nhưng không nhiều... truyện đầu tay cách đây 2 năm rồi viết trong cảm xúc bất chợt.,. hìhii.. chắc không nối nghiệp bố như anh Hoàng nói đâu!

    Trả lờiXóa
  9. hihii.. vui lâu rồi, vì nhận được nhuận bút cũng kha khá... hehhhe...

    Trả lờiXóa
  10. Cuộc sống sẽ tích luỹ được nhiều kinh nghiệm nếu biết quan sát, trăn trở, suy nghĩ.. PAn đang làm công việc của bố khi xưa, nhưng về bề dày cuộc sống còn quá ít ỏi. Truyện ra đời trong một cảm xúc ngày mưa... chỉ thế thôi anh Hoàng ơi!

    Trả lờiXóa
  11. Gió và Yến đều có nhận xét giống nhau. Cám ơn đã động viên P.An hen. Chị cũng thích cách động viên của Phan Hồn Nhiên: "Truyện ngắn đầu tay của một người viết trẻ có lẽ nên bắt đầu như thế này đây. Chân thật và không lên giọng màu mè. Sau này, cuộc sống đặt ra bài toán khó hơn, sẽ cần những cách giải phức tạp hơn. Nhưng đừng bao giờ quên ngày hôm nay, trái tim tràn đầy cảm xúc chân thành khi đặt ngón tay lên bàn phím, để viết".

    Trả lờiXóa
  12. Sài Gòn độ rày cứ mưa hoài à, bên đó không mưa sao V.PhuOng... (hihi... mõi lần gõ chữ V.Phuong, lại nhớ bút danh của con trai chị đó)

    Trả lờiXóa
  13. nỗi buồn của cô cô gái cứ sũng như mưa, đến vội, đi nhanh nhưng dư âm thì dai dẳng! viết rất chân phương chị Hà ạ!

    Trả lờiXóa
  14. Chúc mừng Hà nhé. Vậy là con gái lại theo nghiệp bố rồi

    Trả lờiXóa
  15. Loại truyện ngắn khai thác tâm lý , trăn trở của nhân vật rất khó viết !
    Hai năm về trước mà cháu đã bán lãnh thế này rồi thì cây viết cứng rắn phải biết!
    Mừng hổ phụ có hổ tử !

    Trả lờiXóa
  16. @PA: chỉ có khổ thôi!!! Nhà văn "Khổ Như Chó" nghe cháu.

    Trả lờiXóa
  17. P.An lâu lâu chỉ viết theo cảm xúc thôi NHS, con đường tiến tới "nhà văn" xa lắc xa lơ à...

    Trả lờiXóa
  18. “No space for new messages” (*)
    “Message memory almost full” (**)
    Những câu này rất quen thuộc đối với Tờ Rân, hôm nay lần đầu tiên thấy được nhắc đến ở đây. Buồn hay vui, cũng không biết nữa. Thôi, không buồn, không vui, tưng tưng thôi ;)

    Trả lờiXóa
  19. Chà chà, "con nhà tông" đây mà!

    Trả lờiXóa
  20. PA viết truyện tình cảm hơn khi viết blog hay viết báo, khi đó, em viết lối viết lành lạnh, cá tính. Còn truyện này là rất nữ tính, mà cũng đằm thắm nữa. Đọc nhẹ nhàng, cảm xúc đọng lại bâng khuâng, như cơn mưa trong truyện cũng làm ng đọc ướt ké vậy đó ^_^!

    Trả lờiXóa
  21. Đọc văn của An em rất nhớ Tuyền .... chúc mừng nhà căn trẻ tương lai ,,,

    Trả lờiXóa
  22. Đọc truyện của cây bút trẻ thấy mình sống lại một thời đã qua,những cảm xúc thật nhẹ nhàng phải không chị Hà ?
    À , cái vụ 52 đó ,cái nào đúng ?

    Trả lờiXóa
  23. Một cảm xúc chân thật đọng lại!

    Trả lờiXóa
  24. Cảm xúc người trẻ và người già.. như chị đôi khi vẫn nhớ mình đã từng.. hihii...

    Trả lờiXóa
  25. viết hay .kd đọc và thích .

    Trả lờiXóa
  26. Chúc mừng cây viết trẻ của chị, nhữngPN yêu thương của chị

    Trả lờiXóa