Thứ Năm, 30 tháng 7, 2009

Màn múa làm ngây ngất cư dân mạng

Chỉ trong vòng 10 ngày kể từ hôm được post lên mạng YouTube, đoạn phim dài 5 phút quay màn múa đón chào chú rể và cô dâu vào bục làm lễ trong nhà thờ đã thu hút hơn 10 triệu lượt xem – một con số kỷ lục! Trên nền bài hát Forever của Chris Brown, các phù dâu và rể phụ, người chỉ chỗ ngồi, cùng cô dâu Jill Peterson, chú rể Kevin Heinz đã nhảy múa hết mình và đầy ngẫu hứng dọc theo lối đi giữa nhà thờ cho màn dạo đầu lễ cưới độc đáo của họ. Nếu chú rể (28 tuổi) biểu diễn nhào lộn thì cô dâu cùng tuổi cũng gây ấn tượng không kém bằng màn lắc hông solo nhí nhảnh. Những khách mời có mặt từ người già đến em bé đã đồng loạt đứng dậy, vỗ tay, lắc lư và tán thưởng nồng nhiệt. Đoạn video trên khiến cặp vợ chồng son ở St Paul (bang Minnesota, Mỹ) trở nên nổi tiếng và được cộng đồng mạng truy lùng “tung tích” gắt gao. Daily Telegraph cho biết, trước đây cặp đôi người Anh James Derbyshire và Julia Boggio đã diễn lại cảnh nhảy múa của Patrick Swayze và Jennifer Gray trong phim Dirty Dancing năm 1987 tại lễ cưới của họ. Năm 2005, clip này thu hút 3 triệu lượt xem và nổi tiếng đến nỗi nam diễn viên Swayze đích thân xuất hiện trong show của Oprah Winfrey để gặp 2 người này. (P.An)


--> Read more..

Cuối tuần làm gì? Nhớ off ở Nha Trang, nhớ Côn Đảo... và muốn off mà ai cũng bận hết rồi!

--> Read more..

Cuối tuần làm gì? Nhớ off ở Nha Trang, nhớ Côn Đảo... và muốn off mà ai cũng bận hết rồi!

--> Read more..

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

Nỗi ấm áp ngày mưa

Truyện ngắn của NGUYỄN VŨ PHƯƠNG AN

“No space for new messages” (*)

Màn hình điện thoại sáng lên, gói gọn một dòng thông báo quen thuộc. Cô vội vã mở inbox, xóa gấp vài tin nhắn nào đấy. Những tin nhắn cũng quá quen thuộc. Cô bắt đầu thấy bối rối khi những phím lên – xuống chỉ hiện thấy tên anh. Và rồi cô chờ tin nhắn mới. Nhưng không có tin nhắn nào từ anh.

Mưa. Những cơn mưa dai dẳng buồn bã và mệt nhọc. Cất điện thoại vào túi, cô xòe bàn tay mình ra, chẳng biết để làm gì. Ở chỗ này, chỗ cô đang đứng đây, cô nhớ như in, anh cũng xòe bàn tay ra, dưới mái hiên rả rích mưa, rồi nói: “Đợi thêm chút nữa nhe em!”. Ấy là hôm cô nhăn mũi sụt sịt “Em cảm rồi” khi vừa tan giờ làm và chạy vội về phía anh.

Anh đang làm gì?

Cô ngàn lần muốn nhắn một cái tin như thế, vào lúc này. Khi cơn mưa kia còn rả rích, khi cô đang đứng một mình, ho sù sụ, cổ họng đau rát như có cục than hầm, trán hâm hấp, bàn tay lạnh cóng và run rẩy vì đói. Anh ở đâu? Sao không phải là ở đây, sao không phải đang nhìn cô hốt hoảng: “Em héo queo vậy!”, sao không phải đang để bàn tay to và ấm áp lên trán cô, sao cánh tay to và cứng cáp kia không quàng qua vai cô, sao hai bàn tay không ôm vòng lấy cổ cô rồi ôm lên má cô nâng niu như mọi lần, sao những ngón tay không luồn vào tóc cô ve vuốt rồi kéo cô vào lòng, sao lại để cô một mình đứng ở đây…

Taxi đến. Có vẻ như rất đúng lúc. Khi cô cảm giác mắt rưng rưng mũi cay cay và tuyến lệ của mình bắt đầu rục rịch hoạt động thì taxi đến. “Cho em về đường số 2. Đừng mở máy lạnh nhiều quá. Em đang đau họng”. Gã tài xế quay lại nhìn cô. Cô thoáng bất ngờ với những gì mình vừa thốt ra. Lý do đau họng có vẻ là thừa, với cả hai. Nên cô mỉm một cái cười bâng quơ với gã tài xế. Anh ta nói gì đấy, đại loại trời này rất dễ ốm.

Những hạt mưa lắc rắc đính trên ô cửa, buông một đường dài rồi nhòe đi, những hạt mới lại mọc lên trên nó. Ô cửa kiếng dầm dề. Những mặt đường nhòe nhoẹt. Những khoảng trời xám xịt. Những chiếc áo mưa xanh đỏ tím vàng chạy qua chạy lại. Anh ở đâu trong dòng xe dọc ngang bất tận này?

Anh đang làm gì?

Em thèm có với anh một cốc bia. Vẫn nhớ anh thích ngồi ở nơi ấy trong ngày mưa. Mỗi người một cái ghế nhựa, vắt chân nhìn ra cái khoảng trống trước mặt, cái khoảng trống nào đó ở đâu đó quanh đây, hình như còn bắc ghế ngồi cạnh ta, ve vuốt ta, thầm thì nhỏ to điều gì không rõ. Mỗi người một cái ghế nhựa, một chai thủy tinh màu đục đang chờ được sùi bọt và một khoảng trống. Hôm đó cô lấy ra hai quả táo, chia anh một quả, anh ăn đi, người nào ăn hết một trái táo, uống hết một chai này, sẽ biết mình phải làm gì tiếp theo.

Vậy mà giờ em không biết em phải làm gì.

Anh đang làm gì?

Cô đã lấy điện thoại và soạn tin nhắn. Những con chữ vất vả hiện lên và rồi không được gửi đi. Cô có cảm giác mình đang làm phiền người nhận. Nhưng anh có quyền được biết tình trạng của cô lúc này chứ. Biết rồi sẽ thế nào? Nếu anh sốt sắng gọi điện lại thì cô sẽ nói như một cái máy “Em không sao. Anh đừng lo. Em sẽ khỏe ngay” và rồi cô sẽ vui, sẽ ngủ ngon, hết đêm nay hết đêm mai hết cả những ngày nhớ anh kế tiếp ư? Nếu anh không gọi điện không nhắn tin không gì cả thì cô sẽ ra sao, sẽ có thể giữ được cái buồn như cái buồn của lúc này hay không? Hay sẽ giãy giụa dưới đáy nước trong tuyệt vọng. Từ hy vọng thành tuyệt vọng cũng dễ dàng như xấp ngửa một bàn tay vậy mà. Cô lật bàn tay mình ngắm nghía, cái bàn tay mỗi lúc được trong tay anh thì lại nằm lọt thỏm, ngoan ngoan, trông yêu yêu là, anh bảo thế. Cái ngón tay cái dáo dác lần tìm sang phím xóa, rồi màn hình trống rỗng, phụt tắt. Cô vứt điện thoại sang một bên, duỗi hai tay hai chân và ườn cả người ra. Cô muốn ngả xuống, muốn nằm yên, bên một nhịp thở đã quen, một mùi hương đã quen, nhưng chưa là quá quen thuộc, chưa bao giờ là quá quen.

“Anh cũng đang bị đau họng. Thời tiết này rất dễ bệnh”. Gã tài xế nhìn vào chiếc gương treo đầu xe rồi cất lời. “Vâng”. “Nhà em ở đường số 2 à? Nhà anh cũng ở khu đó”. Cô ngồi thẳng người, cất điện thoại vào túi. “Vâng”. “Em làm việc ở tòa nhà đó à?”. “Anh hay đi ngang đó không?”. “Có. Anh hay đậu bên kia đường”. Im lặng. “Trời mưa anh nhiều khách hơn”. “Trời mưa đi taxi hơi buồn. Anh có thấy buồn không?”. “Không. Anh có nhiều khách hơn. Buồn làm gì em!”. Cô cười. Buồn làm gì ư? Cô cũng không biết nữa. Giá như mọi thứ cảm xúc sau vài vòng lượn lờ bay nhảy có thể nhanh chóng dừng lại và nói với nhau rằng: Buồn làm gì em! Gã quay lại cười hiền, hiền hơn lúc mở cửa xe cho cô vào lúc nãy. “Sắp tới chắc em sẽ đi taxi nhiều. Anh có số điện thoại không?”. “Nhá máy số 090… nhé”… “Anh lưu tên em là gì?”. Xe dừng, cô xuống xe và chủ động để lại một cái cười. “Đau họng. Em là Đau họng”.

...

Cô cuộn người trên giường, vòng tay qua eo, miết những ngón tay trên bờ cong nằm nghiêng, lặng nghe những thanh âm sót lại của cơn mưa ban chiều còn lộp độp thả trên mái nhà. Cái thanh âm đều đặn buồn tẻ và làm nhớ quá nhiều. Cái thanh âm chẳng cần chờ cô gật đầu sẽ lao ngay đến và đẩy cô thả cô vào vùng miên mê trong căn gác hẹp của anh. Cũng trong một chiều mưa rả rích bất tận, cô nằm yên nhắm mắt lắng tai nghe rồi nhoẻn cười một mình với ý nghĩ cái khoan nhặt dập dìu của tiếng mưa kia là một bản hòa âm ấm áp cho những cuộc yêu đương. Cô vờ ngủ khi anh dúi điếu thuốc vào chậu hoa nhỏ ở ban công rồi trở vào nhẹ nhàng đắp chăn ngang ngực cô. Rồi nằm bên, anh vòng tay qua thân cô, siết vào lòng anh, thật nhẹ nhàng, thật ấm áp.

Một nỗi ấm áp làm sao quên được. Một nỗi ấm áp dày vò. Mỗi nỗi ấm áp biểu tình trong ngày mưa.

Điện thoại khẽ rung. “Message memory almost full” (**). Cô thấy hồi hộp một chút. Cô thấy hy vọng một chút. Cô thấy đợi chờ một chút.

Tin nhắn từ số máy lạ: “Thời tiết này rất dễ bệnh. Giữ gìn sức khỏe!”.

6.2007

(*) Hộp thư quá đầy, không còn chỗ cho tin nhắn mới.

(**) Hộp thư sắp đầy.



Với truyền hình, điện thoại, internet, email, blog… thế giới nở phồng lên hay co nhỏ lại? Câu hỏi này chừng như không khiến người trẻ quan tâm. Bởi họ đang phải bận rộn sống, bận rộn làm việc, và bận rộn giải quyết những mối quan hệ chỉ có thể nảy mầm và lớn lên trong cái thế giới truyền thông đa phương tiện ấy. Chỉ có điều, nỗi buồn, cảm giác khắc khoải, và cả sự cô độc, sợ hãi do thế giới ấy mang đến thì họ biết rõ hơn ai hết.

Nỗi ấm áp ngày mưa là một câu chuyện bé bỏng, nếu đếm bằng word count trên máy tính. Nhưng trong số lượng chữ ít ỏi, là cả một hành trình tâm trạng khá dài của cô gái trẻ. Là nỗi nhớ nhung căng đầy với anh chàng đã bỏ đi đâu đó, không gửi lại chút tăm tích dù chỉ là tin nhắn điện thoại. Là nỗi buồn của một người mới ngoài 20, nhưng đã thấm nỗi mệt khi bước ra khỏi công việc. Cả nỗi thèm khát hơi ấm đến từ phía khác, khi người ta ý thức rất rõ mình đang một mình. Trong mạch tâm trạng miên man gần như một entry của blog, đột nhiên hiện ra khúc ngoặt: sự xuất hiện của một người khác. Một kẻ có thật, với sự quan tâm và trìu mến có thật. Và nhờ thế, cái thế giới ngỡ như đầy ắp mưa cùng bóng tối lạnh lẽo bỗng dưng ấm áp bất ngờ… Chỉ cần một chi tiết như vậy, là đủ cho một truyện ngắn thành hình.

Truyện ngắn đầu tay của một người viết trẻ có lẽ nên bắt đầu như thế này đây. Chân thật và không lên giọng màu mè. Sau này, cuộc sống đặt ra bài toán khó hơn, sẽ cần những cách giải phức tạp hơn. Nhưng đừng bao giờ quên ngày hôm nay, trái tim tràn đầy cảm xúc chân thành khi đặt ngón tay lên bàn phím, để viết.

PHAN HỒN NHIÊN

- Thanh Niên Tuần san số 62 ngày 22.6.2007
--> Read more..

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2009

Những góc ảnh Côn Đảo (sáng 17/7)




Những góc biển chụp trên đường đến Đỉnh tình yêu vào một sáng thiệt sớm trước khi về lại Sài Gòn.
--> Read more..

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Quasimodo vĩnh viễn đi xa


 
Một hôm nhận được invite của Quasimodo, mình cứ ngần ngừ… lại vào nhà Q. đọc nào là Lão Ba đực, Căn phòng 204, Anh chị tám… Đó là những entry liên quan đến cuộc đời Q. mình đã hình dung ra nhiều về một người, mà thời trẻ cũng được nhiều ưu đã, với nhiều cuộc tình bạt mạng và những ngày lớn tuổi cuộc sống không ưu đãi - cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Thế là add làm bạn.

Làm bạn có nghĩa là phải hiểu bạn, hiểu được phần nào bạn cũng là một điều tốt lắm rồi. Trên cái thế giới ảo này mênh mông, không phải ai cũng tìm được ngừơi bạn cho mình chia sẻ. Ngay cả mình cũng vậy từ yahoo 360 rồi qua Multiply trong một thời gian ngắn DS bạn vọt lên gần 200. Mình thực sự lo, lo vì không thể nào lui tới cả 200 bạn ấy.. Có những bạn quen từ ngày làm blog, từng off nhiều, từng thân quen và hiểu bạn qua từng ánh mắt nụ cười. Nhưng đó chỉ là con số rất khiêm tốn trong gần số 200 kia, chỉ mong những bạn chưa từng được bạn và mình cùng chia sẻ cũng thông cảm thôi.

Trở lại chuyện của Q. Quasi không có add nhiều bạn. Hình như lúc đó chỉ đâu 30 bạn. Còn nhớ rất rõ: Sushi, Scarlet, Hoài An, Lion Queen NHS, và mình là những ngừơi bạn nữ đầu tiên trong friendlist ấy. Lúc ấy ngày nào mình cũng qua smile hoặc wink một cái, để lời vài lời chúc một ngày mới. Cứ thế và thi thoảng cái nick chat của Q. lại sáng ở nhà mình, Q. mỗi lần chát cứ hay làm cho mình cười và nói thật cứ nhìn nụ cười trên khung hình chát cùng 2 ngón tay giơ lên, mỗi lần như vậy mình hay nói: Tui thích cái hình này của Q. lắm. Q. nói để tặng Hà, nhưng mình không biết save lại như thế nào, sợ hỏi tới thì cái dốt lộ ra.. hehhhe... thế là cái hình đó cũng biến mất. Trên blog có nhiều điều không tiện nói, nhưng ở khung hình chát thì rất nhiều điều để nói: những lời bâng quơ cũng thể hiện được tính cách của một người, mình biết Q. có nhiều cuộc tình bên ngoài cái gia đình mà theo Q. là không hạnh phúc. Và bao giờ cũng có lời khuyên: Q. nên quan tâm đến vợ đi, giờ Q. không còn trẻ nữa, những mối tình bên lề chỉ là tạm bợ. Đó là lời khuyên rất chân thành của một người bạn.

Bẵng đi một thời gian dài, do có vài bất đồng trong suy nghĩ, cái nick chat của Q. không xuất hiện nữa. Q. có thêm bạn chắc là bận rộn với bạn mới rồi. Rồi mình cũng chuyển nhà qua multi, lại là hàng xóm của Q. nhưng là hàng xóm xa xa vì không lui tới thường xuyên như những bạn khác. Lâu lâu chỉ dõi theo một cái nhìn và một hôm biết Q. ốm rất nặng. Qua nhiều ngày Q. vật vã với bệnh tật, cái lần vào thăm Q. còn tỉnh táo, dặn: Hà nhớ thắp cho 3 nén nhang. Cái giọng tưng tửng ấy đã biết trước bệnh tật của mình và đã biết có ngày sẽ đi xa mãi mãi. Và hôm nay từ Ali và TrangL, Q. đã hôn mê và trước khi đi vào cơn mê cầm tay chị Chánh nói lời âu yếm lần sau cuối. Tự dưng mình rơi nước mắt. Thế cũng xong một kiếp người quá ư lận đận. Lời tiễn biệt sau cùng mong Quasi ra đi thật nhẹ, cứ thế nhá! Thật bình an ở một cõi khác!



Entry này viết hôm qua, 10 giờ sáng nay (20/7) thì Quasimodo đã vĩnh viễn ra đi. Các bạn có muốn đưa tiễn thì đi xe Phan Thiết, đến Căn cứ 4, cây xăng Hoàng Sơn thì xuống, gọi điện cho chị Chánh, số 0903 310601, chị sẽ ra đón, vì cách nhà chỉ 500 mét. Biết là sẽ có kết cục như vậy nhưng chắc rằng ai cũng ngậm ngùi tiễn đưa một ngừơi bạn.

MỘT VÀI BÚT TÍCH CỦA QUASIMODO CHIA SẺ Ở CÁC ENTRY CŨ

Ở Lá thư cũ
lathucu, photo, hinh anh, upload, download

Ở entry Nhớ bạn quá!
nhobanqua, photo, hinh anh, upload, download

Ở entry Thời xa lắc
thoixalac2, photo, hinh anh, upload, download

Ở entry Tình xuân
tinhxuan2, photo, hinh anh, upload, download

Ở entry Noel
noeltiep, photo, hinh anh, upload, download

và...
lamour cest, photo, hinh anh, upload, download


--> Read more..

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

Cảm xúc Côn Đảo

Trong suy nghĩ Côn Đảo là nơi rừng thiêng nước độc, là nơi hằng ngàn người bị bỏ mạng vì những sự tra tấn tàn bạo hoặc những người tù vượt ngục làm mồi cho cá mập. Đó là những hình ảnh xưa kia, mờ mờ qua những lời kể lại.

 

Máy bay hạ cánh lúc hơn 10 giờ và ba mẹ con được HDV của Saigon Tourist đưa về resort. Ở đây resort là những khu biệt thự của Pháp để lại, mang dáng dấp xưa cũ và yên ả đến không ngờ. Từ biệt thự nhìn ra là biển, chỉ cần vài bước chân là bơi được trong làn nước trong veo, biển ở đây không xanh thẫm, màu hơi xám xám một tí, cát ở đây bện chặt lại như một bức thảm dày và không dính chân như ở biển Nha Trang và cũng một màu xam xám.

 

Buổi chiều ba mẹ con được đưa đi thăm bảo tàng – nơi lưu giữ tài liệu và hình ảnh của Côn Đảo từ thời Pháp thuộc, đến thăm trại Phú Hải, trại Phú Sơn – hình ảnh những dãy nhà thiếu ánh sáng, những ô chuồng cọp nhiều song sắt, những tù nhân được tái hiện lại vẫn thấy rùng rợn!

 

Nhớ lại cảm giác lúc bước chân vào nghĩa trang Hàng Dương – nơi đây chia làm rất nhiều khu và rất rộng, bước qua những con đường toàn những hàng cây mát rượi có cả chút sắc đỏ của màu phượng vĩ nữa. Vào sâu hơn nữa… những ngôi mộ bé tí nhìn đâu cũng thấy mộ - cảm giác rờn rợn, lành lạnh. Sợ! Hơn 10 ngàn người đã bỏ mình và chỉ tìm được xác hơn 2 ngàn,một con số quá ít ỏi và một sự hy sinh quá lớn. Chỉ biết nói thế thôi.

 

Xế chiều về lại resort, xe vẫn chạy qua những rừng cây xanh thẳm với cái mùi âm âm ngai ngái của rừng - bất giác hỏi HDV: Nơi đây an toàn hông cháu?

 

Về đến thị trấn là những con đường toàn những bóng cây to của những cây bàng trăm tuổi. Ở đây không có hình ảnh của địa ngục trần gian nữa mà là một không khí yên bình, tĩnh lặng với những hàng cây xanh với những tàng cây rộng che phủ cả con đường. Có cả con đường giống con đường Lý Tự Trọng trong ký ức của mình nữa. Cái cảm giác thật thân thương với hình ảnh khắc sâu trong tâm tưởng.

 

Côn Đảo - yên bình lắm với những du khách tản bộ và có thể của những người muốn tìm một nơi để lòng thật thanh thản sau những bon chen của cuộc sống. Và ở Côn Đảo có những con đường không có rác vất bừa bãi, dọc theo bờ kè của biển chỉ có một dòng chữ: Giữ gìn vệ sinh chung (nho nhỏ đủ để đọc) chứ không giăng nhiều băng rôn như ở Sài Gòn - những băng rôn ấy làm mình rất khó chịu khi bắt gặp.

 

Thật dễ chịu khi đi trên những con đường đầy cây xanh ấy mà không sợ bị giật dọc, - đường yên tĩnh đến lạ thường, yên tĩnh để nghe từng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ và biển thật gần bên. Thích lắm! Và mặc dù chiều hơi muộn vẫn thả mình xuống dòng nước xam xám ầy cảm giác lâng lâng, sảng khoái lắm!

 

Ngày thứ hai là ngày đến những điểm mình rất thích: dự định tắm biển tại bãi Đầm Trầu. Chiều ở bãi Nhát và ngắm hoàng hôn trên Đỉnh tình yêu nhưng từ mờ sáng trời đã mưa. Cứ chờ tạnh mưa trong tâm trạng sốt ruột thế mà trời vẫn mưa. Cuối cùng quyết định ngồi trên xe dòm qua ô cửa để ngắm Cáng cá Bến Đầm, ngắm bãi Nhát, ngắm đỉnh Tình yêu mờ mờ phía xa.

 

Hơn 3 giờ chiều, mưa ngơn ngớt, đi bộ hơn cây số vào bãi Đầm Trầu qua con đường bé tí, lội bì bõm trong nước, hai bên đường lau sậy cỏ cây chen lá đá chen nhau, vẫn với quyết tâm đi vào, nhưng đường rất vắng vẻ lại hỏi cô bé hướng dẫn: An toàn hông cháu, có ai qua đây hông? Bé cười cười trả lời: Chắc chỉ mình cô và anh chị đặt bước đến trong chiều nay… 

 

Biển ở đây sóng to, nhiều đợt sóng trắng xóa vỗ mạnh vào bờ và bãi biển hoàn toàn không người lai vãng. Từ dưới biển nhìn lên là một rừng dương – có lẽ lâu năm lắm, nhiều gốc cây to lắm, một bãi cát vàng mịn như nhung chỉ vài vệt chân đầu tiên của mình. Cái háo hức được tắm biển ở đây bỗng dưng biến mất, phần vì sợ sóng to, phần vì sợ cái cảm giác một mình giữa biển. Thế là chuyển qua chộp lại những tấm ảnh biển trời mưa, chụp được vài tấm là phải giấu máy vào trong áo và cố chùi những giọt nước bám trên máy, và cứ thế. Biển Đầm Trầu ghi nhận lại trong trí nhớ - có lẽ không bao giờ quên vẻ đẹp hoang sơ với dãi cát vàng rực mịn màng dài ngút mắt và ước ao một lần nữa sẽ đặt chân đến để đẳm mình vào dòng nước trong xanh kỳ ảo ấy.

 

Một Côn Đảo đầy máu của những ngày xa xăm lùi dần vào quá khứ. Giờ là một Côn Đảo mà bạn đến một lần và mơ thêm một lần đến. Mình cũng vậy. Tháng 4 và tháng 5 Côn Đảo là mùa đẹp nhất, nắng ấm hơn. Đi du lịch vào mùa này bạn sẽ thưởng thức được toàn bộ vẻ đẹp mà tạo hóa  bạn tặng cho Côn Đảo. Và cũng đừng bỏ qua đỉnh Tình yêu. Dù mình không ngắm được hoàng hôn trên Đỉnh Tình yêu nhưng vào sáng tinh mơ của ngày trở lại SG đã kịp bắt xe ôm đến nơi để nhìn lại một lần nữa chóp núi có hình tượng người nữ nằm trong lòng người nam (hihii.. do tưởng tượng thêm chỗ này đó) và lần sau nhất định sẽ đuợc tắm ở bãi Nhát khi thủy triều xuống với dãi cát trắng mịn và nhất định sẽ ghi lại vẻ đẹp của bãi Nhát.

 

Tạm biệt nhé Côn Đảo và mơ ngày gặp lại!

 

MỘT SỐ HÌNH ẢNH TẠI CÔN ĐẢO


Nhà tù CĐ

Resize of nhatu, photo, hinh anh, upload, download


Resize of nhatu2, photo, hinh anh, upload, download


Rotation of cop1, photo, hinh anh, upload, download


Nghĩa trang Hàng Dương


Resize of duongvaoNT, photo, hinh anh, upload, download


Resize of mo, photo, hinh anh, upload, download


Biển bình minh


Resize of IMG_0093, photo, hinh anh, upload, download


Resize of IMG_1072, photo, hinh anh, upload, download


 Resize of IMG_1081, photo, hinh anh, upload, download

 

Resize of IMG_1091, photo, hinh anh, upload, download

Resize of IMG_1097, photo, hinh anh, upload, download


Những con đường xanh


Resize of 2, photo, hinh anh, upload, download


Resize of 1, photo, hinh anh, upload, download


Resize of 4, photo, hinh anh, upload, download


Resize of 12, photo, hinh anh, upload, download


Resize of 5, photo, hinh anh, upload, download

 

Đường này rất giống đường Lý Tự Trọng ở Nha Trang


Resize of hangcay, photo, hinh anh, upload, download

Resort của Saigon Tourist

Resize of resort, photo, hinh anh, upload, download

Bãi Đầm Trầu

Resize of 2, photo, hinh anh, upload, download


Resize of 1, photo, hinh anh, upload, download

Resize of 7, photo, hinh anh, upload, download

Resize of 6, photo, hinh anh, upload, download

Resize of 8, photo, hinh anh, upload, download

Đỉnh Tình yêu

Ảnh này chụp qua cửa kính xe trong ngày mưa

Resize of chuquacuakinh, photo, hinh anh, upload, download


Resize of IMG_1131, photo, hinh anh, upload, download

Resize of IMG_1137, photo, hinh anh, upload, download

Resize of IMG_1132, photo, hinh anh, upload, download
--> Read more..

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009

Ba mẹ con ở Côn Đảo




--> Read more..

Bãi biển Đầm Trầu (Côn Đảo) chiều 16/7/2009)




Đến Đầm Trầu vào một chiều mưa, chỉ là để chụp những tấm ảnh mà thiên nhiên ban tặng một vẽ đẹp quá hoàn mỹ.. hehhhe... đó là bãi tắm dài, đẹp, cát vàng min, còn mang vẻ hoang sơ chưa bị bàn tay con người khai phá...
--> Read more..

Bình minh Côn Đảo (17/7/2009)




--> Read more..

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

yahoo 360 - còn lại nơi này (1)

12 giờ trưa mai (14/7) yahoo 360 sẽ không còn tồn tại - tự dưng muốn ghi lại từng gương mặt bạn bè của những ngày cũ.

(tin mới nhất yahoo 360 gia hạn thời gian đóng cửa đến ngày 19/8, chỉ nhằm mục đích là các blogger có thời gian chuyển nhà thôi!)

1, photo, hinh anh, upload, download

2, photo, hinh anh, upload, download

3, photo, hinh anh, upload, download

4, photo, hinh anh, upload, download

5, photo, hinh anh, upload, download

5a, photo, hinh anh, upload, download

6, photo, hinh anh, upload, download

17a, photo, hinh anh, upload, download

7, photo, hinh anh, upload, download

8, photo, hinh anh, upload, download

9, photo, hinh anh, upload, download

11, photo, hinh anh, upload, download

12, photo, hinh anh, upload, download

13, photo, hinh anh, upload, download

14, photo, hinh anh, upload, download

15, photo, hinh anh, upload, download

16, photo, hinh anh, upload, download

Những dòng blast chia tay yahoo 360:

* Hoài Văn: Nhìn các bạn thật lâu và hug thật chặt trước khi vẫy tay chào ngôi nhà chung yêu dấu này.

* Chiêuchiêu: Ông ơi.. tôi muốn nhìn mặt ông lần cuối!

* BauBi: Thôi thì thôi chỉ là phù vân; thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi. . .

 * Haphan: Em về đi, anh đi...!

* NgocYên: Nhưng chậm thế nào rồi cũng phải xa nhau

* Gioheomay: Chia tay tình đầu nhé !!! Ôm tất cả bạn bè ... ngày sắp tắt !

* TrangLương: ... nhiều khi muốn quay về con phố xưa .... Nhiều khi muốn quay về , ngồi im dưới mái nhà ...

* Bactư: Xin chia tay mọi người nơi căn nhà này! Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ ... ái nị..

* Hoàngguitar: Dù có lúc giận dỗi em nhưng chính em đã cho tôi những tháng ngày hạnh phúc cùng bè bạn. Ngàn thu vĩnh biệt em YH360

* Kieuoanhoanh: Trước khi 360 tắt lịm , KOO chào tạm biệt các bạn.

* Nero: Vĩnh biệt!

* Chouchou: Y!360 nè, xin chào nhau giữa con đường!

* Thủy Tiên: Giờ G...Xin đừng nói câu giã từ vì đường về xa quá xa!

* M.M: Cả một trời yêu bao giờ trở lại?...Ôi ta yêu nhau để lòng nhung nhớ...tình bất phân ly , tình vẫn như mơ ...blast cuối cho 360...

* KTD: Cuộc vui nào rồi cũng tàn.Dù buồn nhưng nhiều kỷ niệm đẹp không thể quên.

* Anh Muội: Tạm biệt các bạn của tôi.Có duyên sẽ gặp lại.hihihi

* Phương Nguyên: Em phải về thôi xa anh thôi...giọt nắng cuối ngày rơi xuống tắt mà lời từ biệt chẳng lên môi! * NgQuocHai: Nghỉn trùng xa cách...

* Tassa: Sao vẫn không tin là nó sẽ biến mất.

* BờmM:
YAHOO: Dù tình yêu đã mất, anh xin được một lần...

* Chinh Nhân: GHI LẠI NƠI ĐÂY MỘT VẾT MỜ .YAHOO TỰ SÁT XONG MỘT ĐỜI .


--> Read more..