Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

Những ngày xưa

Hơi lâu lâu rồi không viết được entry mới, có nhiều điều muốn viết nhưng cũng không hiểu tại sao những ý nghĩ hình thành không mạch lạc và cuối cùng chả muốn viết gì… post lên đây Những ngày xưa - con gái viết để nhớ nhiều về cái ngày xưa ấy.

 

Khi nói về ngày xưa, tôi thấy mình như đang lần giở những trang sách, không phải để đọc, mà là để tìm một điều gì đó. Tôi tìm lại hình ảnh của mình suốt 24 năm qua, đôi khi thấy thật khó khăn, vì đã không trang bị cho mình một trang mục lục trong cuốn sách ấy, đôi khi lại hiển hiện rành rành, cứ như thể nó được in ở bìa trước hoặc mặt sau vậy.

Những ngày xưa, bao giờ cũng là những ngày xưa yêu dấu… Chẳng biết gửi theo nó một tính từ nào. Tôi đặt theo tên một bài hát nào đó. Yêu dấu là bởi nó đã đi qua. Yêu dấu là bởi nó đang được ấp ôm nâng niu như thể một ngày sẽ bị cuốn trôi mất.

Phần 1: Căn hộ tối

Hình như tiếng khóc tiếng cười đầu tiên của tôi đã vang lên tại một căn phòng trong khu nhà tập thể ở đường Nguyễn Gia Thiều, Nha Trang. Tôi nhớ phải bước chân lên chiếc cầu thang cũ kỹ mới vào được một căn phòng cũ kỹ, ẩm thấp và thiếu sáng. Phòng có một bộ bàn ghế gỗ nơi đặt trên nó là những ổ bánh sinh nhật rất đẹp mà cậu tôi mua cho. Phòng có chiếc giường gỗ nhưng tôi lại nhớ cái lưng lành lạnh khi nằm lăn kềnh trên sàn nhà.

Tôi hay lên sân thượng chơi với bạn, hình ảnh về bạn là một hình ảnh rất mờ mịt, đến nỗi tôi chẳng thể nhìn ra mặt mũi chân tay, chẳng thể nhớ ra là trai hay gái. Ở trên sân thượng sáng lắm, chẳng như căn phòng và nhất là căn bếp nhà tôi. Những buổi trưa, chúng tôi hay trốn lên đó. Bạn tôi khoe có kẹo singgum, nhưng không cho tôi ăn, tôi muốn xin ăn thử lắm, nhưng hình như có ai đó dạy tôi không được xin ăn người khác, và cái bản tính nhát gan cũng làm tôi sợ nhỡ nuốt luôn thì sẽ… chết.

Buổi tối, tôi hay tót sang nhà hàng xóm cùng một tầng để xem tivi. Căn nhà ấy cũng tối lắm, nhưng lại có tivi. Nhà ấy có mấy đứa con trai, chắc trong số ấy có kẻ không cho tôi ăn kẹo singgum đây mà. Tôi nhớ hôm mẹ tôi vào bệnh viện sinh em, tôi được gửi ở nhà này. Chờ mãi, chờ mãi, lâu lắm ba mới về, cái ánh sáng từ tivi lúc ấy cũng chẳng làm quên được nỗi tủi thân trong tôi.

Nhắc đến nỗi tủi thân, tôi lại thấy hình ảnh mình ngồi bẹp ở hành lang trước cửa nhà khóc rấm rứt. Lần đó ba mẹ đi đâu về mang nhiều đồ chơi mới cho em Bim, em Bim lúc ấy mới chỉ bò thôi. Tôi thấy có một cái váy lính thủy rất xinh, nhưng mẹ bảo: Cái này là của… em Bim. Tôi lặng lẽ ra trước nhà ngồi, nước mắt nước mũi tèm nhem, ba dỗ, mẹ chỉ đùa thôi, áo này mua cho con, con mặc vào xem. Tôi đã thích chiếc áo lính thủy đó thật nhiều nhiều lắm.

2513bim, photo, hinh anh, upload, download

Sinh nhật em Bim năm 1988 tại căn nhà đầu tiên

 Phần 2: Tòa lâu đài

 

6803bim, photo, hinh anh, upload, download

Em Bim vào một tết năm nào đó, mặt trước tòa nhà, và chiếc cầu thang phủ rêu

 

Năm tôi học cấp 1, nhà tôi chuyển sang số 6 Lý Tự Trọng. Đó là một tòa biệt thự cũ của Hội Văn nghệ Khánh Hòa nằm trên con đường đẹp nhất thành phố, con đường hướng thẳng ra biển, với hai hàng cây cổ thụ rợp bóng tạo thành một vòm lá che mát cả một con đường. Ở con đường ấy, có cái cảm giác bình yên mỗi khi đứng giữa lòng đường và nhìn lên một bầu trời được khỏa lấp bằng bóng cây xanh cùng những tia nắng len lỏi trượt xuống. Ở con đường ấy là những bước đi thong dong của cụ già tản bộ mỗi sáng, là những nói cười ríu rít trẻ thơ, là anh trai trẻ nắm tay bạn gái lơn tơn hướng về phía biển, là rập rờn những tà áo trắng chiều chiều ùa ra sau tiếng trống trường… Năm tôi ở Sài Gòn, không khỏi ngậm ngùi khi hay tin người ta sẽ đốn cho bằng hết cây trên con đường này để cải tạo thành phố. Nhiều người Nha Trang hẳn đã rơi nước mắt khi chứng kiến cái công cuộc biến những cành cây vươn cao thành những tàn xác nằm chỏng chơ giữa hè đường.

Năm đó, gia đình tôi sống trong một căn nhà nhỏ nằm trong khuôn viên của Hội. Ở mặt trước, có một quán café là nơi tụ họp văn nghệ sĩ mỗi sáng. Ở mặt sau, chính là nhà tôi, có một cái giếng và một cây na rất cao. Tôi thấy mẹ hay cất những trái na hườm hườm ở trong một cái lu bí mật, mẹ bảo chờ ngày chin chín sẽ lấy ra ăn. Còn chú cún Bim thì hay cào cào ở chỗ gốc cây rồi lăn qua lăn lại có vẻ rất thích thú.

Nhà này rộng và sáng hơn, lại có cửa trước cửa sau. Lâu lâu tôi lại thót tim khi nghe ba mẹ kể chuyện đêm qua trộm vào cửa này ra cửa kia, để rồi có những đêm tôi nằm cuộn tròn rùng mình hé mắt nhìn ra cửa sổ. Phía tầng trên nhà tôi là phòng triển lãm của Hội. Có hôm nghe lục cà lục cục trên đó, mẹ con tôi ngóng chờ ba về từng giây, lúc ba về đi lên lầu kiểm tra, tim tôi đập như thể muốn nhảy xổ ra ngoài và tưởng tượng ba đang chiến đấu với tên trộm ở trên đó. Đến lúc ba đi xuống cầu thang và bảo không có gì, tôi vẫn chưa hoàn hồn. Nỗi sợ cứ thế đi theo chân đứa trẻ con suốt mấy ngày liền.

Căn nhà này cũng là nơi duy nhất cho đến nay có sự hiện diện của bạn cún và bạn mèo. Hồi ấy tôi có một đàn mèo con. Chúng nhỏ lắm và đủ màu, mẹ tôi gọi là mèo tam thể. Dân số mèo trong nhà chẳng hiểu sao mỗi ngày lại ít đi. Cho đến một ngày, xuất hiện một mùi lạ lạ và hôi hôi. Mẹ đi tìm. Tôi cũng nắm áo mẹ lon ton chạy theo. Để rồi sau đó phải lấy tay che mặt vì sợ. Bạn mèo cuối cùng thế là đã ra đi, mà lại đi không xinh đẹp như lúc còn sống. Tôi thấy trên cầu thang bạn mèo nằm bẹp, bụng phơi ra làm mồi nhâm nhi cho một bọn lúc nha lúc nhúc. Ôi, hóa ra cái cảnh tượng hãi hùng ấy vẫn còn bám vào trí não tôi đến tận bây giờ.

Tôi không nhớ chú cún hay cào đất gốc cây na để làm chỗ nghỉ trưa đến từ đâu. Chú cũng được đặt tên là Bim. Nguyên do của cái tên Bim xuất hiện nhiều trong nhà như vậy là vì hồi mang thai em tôi, mẹ tôi đang say mê cuốn Bim trắng tai đen. Bim của nhà tôi rất ngoan và khôn. Tôi thích chú lắm. Nhưng tiếc là cái hộc tủ của tôi lại chẳng còn giữ nhiều kỷ niệm với chú. Đến cả cái ngày chú đột ngột mất tích, tôi cũng không nhớ mình có khóc nhiều hay không nữa. Người ta bảo chú sẽ không quay trở lại, vì chú đã lọt trúng ổ… thịt cầy của doanh trại gần đó rồi.

Bây giờ, tôi đang ước được trở lại nơi này. Trong tuổi thơ tôi, đó như là một tòa lâu đài mà khi nhìn lên tôi có một khoảng trời mênh mông xanh biếc, nhìn xuống tôi có một hình tròn sâu hút sóng sánh nước và vang vọng tiếng gọi, tôi có khoảng sân rộng đủ để chạy một vòng quanh đủ để chơi trốn tìm mệt nghỉ. Tòa lâu đài của tôi còn được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện cổ tích công chúa và hoàng tử. Đó là những buổi sáng người lớn ngồi uống café, những trẻ bé túm tụm lại kể chuyện cho nhau nghe. Tôi thường bị nhắc nhở “đến lượt của bạn này rồi” và sau đó thì lúng túng kể lại “chuyện cổ tích” mà tôi nghĩ ra với cái mô-típ quen thuộc luôn có sự xuất hiện có phần kỳ cục của nhân vật thứ 3 - công chúa bị quái vật bắt cóc và rồi hoàng tử sẽ lên đường đi cứu công chúa. Bạn có thể sẽ tìm thấy tôi như thế ở phía hành lang của tầng trên. Còn tại một góc chân cầu thang khác, bạn sẽ thấy có tôi ngỡ ngàng nhìn những mảng tường mỗi ngày một ươm màu xanh rêu. Trên bậc cao cao, có thể bạn sẽ thấy tôi ngồi bó gối chờ hàng xóm đến chơi đồ hàng cùng. Và tôi thấy bên ban công những mùa hoa quỳnh nở, cả nhà quây quần bên nhau cùng vài người bạn thiết của ba đón chờ một công cuộc khai hoa nở nhụy. Những bông hoa quỳnh kiên trì xòe cánh từng chút từng chút một dưới ánh trăng tròn vành vạnh và cao vun vút xây đắp thêm vào tuổi thơ tôi những mộng mơ thật con trẻ.

Đường bây giờ đã khác. Những gốc cây đã không còn to và xù xì. Tòa lâu đài đã không còn tồn tại.

Mọi thứ đều đã được thay thế.

PHƯƠNG AN

11/2006

 

 

30 nhận xét:

  1. Kỷ niệm của chị đẹp quá! NG_Online chỉ có những muộn phiền và mặc cảm thôi!

    Trả lờiXóa
  2. Con gái Phương An của Hà viết rất hay và cảm động đúng là di truyền nhỉ .những kỷ niệm đẹp và thân thương .

    Trả lờiXóa
  3. Con nhà tông nhé. Kế thừa nghiệp văn của bố được đấy. Con gái mà theo nghiệp này vất vả đấy.

    Trả lờiXóa
  4. chị viết hay quá , xúc động quá ...kỷ niệm bao giờ cũng làm ta mủi lòng muốn khóc ...tội nghiệp cún BIM ghê , em kô thích nhũng ai ăn thịt chó chút nào , em thấy tội nghiệp mấy chú cún

    Trả lờiXóa
  5. con gái chị viết hay quá , xúc động quá ...kỷ niệm bao giờ cũng mang mãi trong lòng ...tội nghiệp cún Bim ghê , em kô thích nhũng ai ă thịt chó , em thấy tội nghiệp mấy chú cún

    Trả lờiXóa
  6. Em thèm một đứa con gái như PA của chị Hà quá. Cháu thật là tình cảm và viết rất hay, chắc là mẹ Hà vui và tự hào về cháu lắm. Em toàn con trai , nhiều khi mình chẳng hiểu hết về nó chị ơi. Nó chẳng bao giờ trải lòng ra như con gái, cứ bị mẹ trách là vô tâm, hời hợt...rồi ấm ức. Thèm vậy mà không có, càng buồn hơn !!!hic hic...

    Trả lờiXóa
  7. Viết từng câu chữ ko chê vào đâu dc, hihi. Lúc đầu đọc cũng hơi lạ vì con tưởng câu "Còn chú cún Bim thì hay cào cào ở chỗ gốc cây rồi lăn qua lăn lại có vẻ rất thích thú" là chị An đang miêu tả anh Bim, mãi sau mới hiểu đó là tả con chó cũng tên Bim :P hihi. Ở nhà con tên là Bin nè, tên cũng đẹp hen bác, hí hí hí :P

    Trả lờiXóa
  8. Em cũng gọi là NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI chị à...Ngày mới luôn vui chị nhé.

    Trả lờiXóa
  9. Con hơn cha nhà đại Phúc đó Tỉ ui

    Trả lờiXóa
  10. - NG_Online: Chị cũng từng có nhiều ký ức buồn ở nhiều entry đã viết đấy. Bài viết của con gái gợi nhiều đến những xưa cũ có ánh mắt, nụ cười của một người...đã xa lắm rồi!

    - Cám ơn anh Hoàng V và Hoàng guitar. Chắc là cũng có gien của bố.. hìhii...

    - Hangnga75: Chị rất yêu cún Bim, bài của con gái gợi nhớ nhiều đến hình ảnh một Bim chạy lon ton theo ba mẹ con chị vào một buổi sáng và cứ phải dừng lại để xua Bim về.. nhưng không ngờ... hồi đó đã để rơi nhiều giọt nước mắt khi dáo dác đi tìm Bim, cái cảm giác mất mát cái gì đó thật thân thương với cả nhà, theo chị rất nhiều năm.

    - B.D, T.Tiên, Anh muội: Cám ơn đã chia sẻ cùng chị.

    Trả lờiXóa
  11. - giađinhcamminh: thế nào em cũng gặp một lúc 2 cô con gái thôi mà, lúc đó sợ ganh tị vì con trai cứ xoắn lấy vợ mà quên dòm mẹ.. hìhii... ở nhà chị con trai cũng tình cảm, đi đâu về, mỗi sáng thức dậy, câu đầu tiên là Mẹ.. hihii... chỉ lo mình yêu con quá nên gạnh tị với dâu thôi... hehhhhe...

    - NgọcThư: Hồi xưa bác từng thích đọc Bim trắng tai đen nên đặt tên Bim luôn cho Bim đấy. Thỏ là Bin ha.. cũng hay hen. Bin và Bim... hìhiìi..

    Trả lờiXóa
  12. con gái chị viết hay quá, làm em cũng nhớ tuổi thơ của em, mái ấm cũ và đứa em bé nhỏ nữa

    Trả lờiXóa
  13. Như lần trước đã nói: viết rất tốt !

    Trả lờiXóa
  14. Bây giờ em mới nhớ ra, căn nhà lúc chị sinh Bim ở đường Ôn Như Hầu. Lúc ấy em có đến thăm cùng Kh. , chị năm ấy trẻ nhiều so với anh, em đã nghĩ vậy.
    Và chiếc áo đầm bé PA mặc chụp trong ảnh cùng với Bim, cũng là chiếc áo bé mặc em gặp lần đầu tiên , khi được ba chở đi chơi trong dịp Tết năm nọ.
    Thời gian nhanh thật. Những đứa trẻ ngày ấy trưởng thành hết rồi. Đã có những cảm nghĩ, những hồi ức rất sắc sảo và xúc động, tưởng như đã trải qua năm tháng chồng chất đến mấy mươi năm.
    Phương An, Bim, Thuần , Hòa, Út…bây giờ đỡ hơn hồi nhỏ nhiều. Cũng mong thời của các con không biến động nhiều như chúng ta, chị há.
    PA giỏi lắm, viết đâu ra đấy. Viết về âm nhạc, thì am tường, súc tích. Viết về kỷ niệm thì đầy ắp tình cảm yêu thương.
    Hậu sinh khả úy thật.

    Trả lờiXóa
  15. Lâu rùi Ở chùa hok bít tin tức chi mô
    vào đọc cái entry ngậm ngùi chi lạ
    Đêm vui

    Trả lờiXóa
  16. Cháu vững tay viết qua' ! Đoạn ôn về kỷ niệm thì chững chạc trau chuốt như người lớn! Đoạn kể về mình thì ngây thơ hồn hậu như 1 co bé con thủ thỉ !
    Chị và anh, hẳn là phải rất hãnh diên vì các con!

    Em cũng nhớ ra VP của Hội sau này rồi, do KA chỉ cho ! Bây giờ thì nhớ lại là ngày xưa đi học hay đứng trên lầu trường LTT nhìn thẳng qua bên đó , dạo đó căn nhà đó im ỉm suốt ngày, con đường cũng yên tĩnh mát cả tâm hồn !

    Cám ơn chị cho đọc và nhớ !

    Trả lờiXóa
  17. ôi kỷ niệm Phương Anh viết tốt lắm KD đọc và cảm nhận được .

    Trả lờiXóa
  18. Hình Phương An lúc bé sao giống chị yêu thế nhỉ .

    Trả lờiXóa
  19. Chúc Hà và gia đình khỏe nhé .
    Mừng con gái thành nhà văn Hi

    Trả lờiXóa
  20. Một trái tim nhạy cảm quá.
    Bao giờ thì những kỉ niệm thời thơ bé vẫn đeo đuổi ta rất rất lâu.
    PA gợi cho mình nhớ lại những tháng ngày ở khu tập thể Sở GD Bến Tre quá. Cũng những cầu thang tối, những mảng tường rêu, những căn phòng ẩm thấp với gián, chuột...
    Mình cũng không nghĩ là PA lại già dặn thế trong suy nghĩ, trong cách viết
    Cám ơn mẹ Hà vì đã có cô con gái rượu !

    Trả lờiXóa
  21. Em lâu lâu ghé NT mà còn bâng khuâng vì "thương hải biến vi tang điền" nữa là những người con của NT, biết bao kỷ niệm.

    Trả lờiXóa
  22. - Môi đỏ: Thì cứ nhớ lại em nhá và có thêm một entry hay về thời thơ ấu của mình.

    - ĐA khen thì có người yên tâm lắm đấy.. hihìi…

    - Yến à. Nhớ dai thật đấy, Yến nhắc làm chị nhớ nhiều nhiều lắm. Ký ức là một chuỗi thật dài có những lúc nó làm mình không ngủ được, lại bật dậy. Một hôm P.An hỏi chị một vài chi tiết ngày cũ. Và có entry này đấy. Tính nó cẩn thận giống anh T.V, viết chậm, viết chắc…
    Hy vọng Thuần, Hoà, Út An, Bim đều có những ngày suôn sẽ hơn bố mẹ. Nhớ lại những ngày ấy khổ thật.

    - V.P: đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất. Lên chùa làm chi, không có căn tu thì tu làm gì, về vui chơi với mấy em xinh xinh để tìm nguồn cảm hứng thơ nhạc đi mà.. hehhhe…

    - Trang L: Hồi anh Vũ còn đó, ảnh kỳ vọng vào con gái thật nhiều Ảnh từng nắm tay chỉ vẽ rất nhiều người, đến con gái mình thì không thể làm điều đó. Nhưng giờ chị cũng an tâm vì thời gian trôi qua P.An từng bước trưởng thành nhiều.
    Cái đoạn em nói về Hội VN chính xác rồi đó, bữa nọ nói sai hoài.. hehhhe..

    - KD: Cám ơn KD chia sẻ với Hà.

    - Thu Nhân: Vô tình gợi nhớ một thời đã qua của bạn, mình cũng vậy.. những ngày ấy không thể nào quên. Chỉ một gợi nhớ nhỏ là hình ảnh cũ ùa về. P.An có trái tim nhỏ nhạy cảm, một vóc dáng nhỏ nhắn so với những bạn cùng trang lứa nhưng có nhiều suy nghĩ chín chắn.

    - Chou: Lâu lắm mới thấy Chou, chắc là mới đi đâu về. Nha Trang - và một chút nao lòng.


    Trả lờiXóa
  23. Con gái Phương An của Hà là nhà báo hả?thế thì vất vả rồi .nhưng cô bé viết hay lắm .chúc mừng Hà nhé.vậy là cả nhà viết văn nhỉ?

    Trả lờiXóa
  24. - Coca: cháu nó làm báo nhưng ở khâu biên tập Coca oơi... còn Hà thì chỉ ở nhà lo cho con cái thôi, nên rãnh quá hay ghé thăm Coca đó... hìhìi..

    Trả lờiXóa
  25. Chị ơi, em chưa biết mần răng hết, accept ở mô ạ ?
    Nhà chị đẹp quá !

    Trả lờiXóa
  26. Tưởng chị viết, nhưng đọc đến cuối mới biết là P.A.

    :)

    Trả lờiXóa
  27. NỖI NIỀM VÀ KỸ NIỆM BAO GIỜ CŨNG LÀ KỸ VẬT ĐÁNG TRÂN TRỌNG NHẤT ..VÌ NÓ KHÔNG MẤT ĐI VÀ CŨNG KHÔNG THỂ MẤT .... !Em chúc chị và gia đình có nhiều niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống !!!!!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
  28. Nhiều còm quá, em đọc thôi...PA viết hay là dĩ nhiên rồi...

    Trả lờiXóa