Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2009

Không ngủ được

Lại thêm một buổi trưa không thể nào chợp mắt

Lại cứ nghĩ ngợi gì thế nhỉ?

Lại nhớ đến cái nét chỉ trong thời gian ngắn mà thay đổi nhiều lắm (cái nì không phải nói về mình đâu nha, và về một người quen - ừa, cứ tạm gọi là một người quen). Chắc là người phải lo nhiều nhiều lắm. Chỉ là những tình cờ khi cùng trong thang máy có dăm câu hỏi han, có khi cũng chẳng nói câu nào, chỉ nhìn để thấy những hằn lo trên khuôn mặt đó, mong sao những tiếp nối sẽ thành công. Chỉ mong thế với người ấy!

Rất khuya một trao đổi ngắn với con gái về cái điều mà mình đã cảm nhận từ rất lâu:

Hết chức, hết tình hết đệ tử, hết ông tôi.. hichiic.. !

Và rất may là mình không phải nhắn gửi, dạy dỗ gì cho con, con gái đã có nhiều suy nghĩ rất giống mẹ!

Biết ơn (copy từ blog P.An)

Ngày xưa ông Khổng Tử bỏ nước Lỗ ra đi, người ta hỏi vì sao ông đi, ông bảo vì vua nước Lỗ khi chia thịt tế cho các quan đã quên chia cho mình. Hai ngàn năm nay, người đời vẫn chê Khổng Tử vì miếng thịt mà bỏ vua. Nhưng ít ai hiểu rằng Khổng Tử ra đi mà không nói xấu vua, ông tự nói xấu mình.

Câu chuyện trên được trích từ bài đăng trên blog của nhà báo Hoàng Hải Vân

Trích lại vì muốn tỏ bày một số điều khác liên quan đến sự kiện vừa xảy ra đối với tập thể Báo Thanh Niên cũng như người làm báo nói chung ở xứ sở này. Nhưng tình cảm quả là thứ khó tỏ bày, như câu hỏi “Chú có khỏe không” giản đơn muốn nói trong thang máy tối qua mà đứng mãi chẳng bật ra được.

6/1/2009


Comments

(9 total) Post a Comment

Chị chỉ cho em cách làm sao mà khi mình trích blog của người khác thì tự mở ra 1 cửa sổ khác (giống cách chị trích từ blog P.An ở trên đó).
Cuối tuần vui nha chị, nhớ nhắn cho em số phone của chị.

Friday February 20, 2009 - 05:23pm (ICT) Remove Comment

chị làm em nhớ mấy câu của cụ Nguyễn Khuyến
" còn bạc , còn tiền , còn đệ tử
hết cơm , hết gạo , hết ông tôi !" ...
Chị có cô con gái sâu sắc , tuyệt vời quá !

Friday February 20, 2009 - 02:42am (PST) Remove Comment

hai mẹ con cùng suy tư cũng vui chị nhỉ

Friday February 20, 2009 - 05:57pm (ICT) Remove Comment

Hầu như ở tập thể nào cũng có vấn đề này nọ hà chị. Chạnh lòng một chút buổi trưa thôi, để dành giấc ngủ cho buổi tối nhé chị...

Friday February 20, 2009 - 06:04pm (ICT) Remove Comment

Một người ra đi mãi mãi, một người ra đi rồi quay trở lại, một người quay lại rồi trở gót đi luôn, làm sao giữ được nguyên vẹn một tia mắt nhìn ấm áp từ đầu đến cuối hở chị ? Hiếm lắm. Một nụ cười, đôi khi cũng tính toán phải cười như thế nào và sẽ được gì sau nụ cười đó, vậy thì lời chào hỏi còn khó biết bao với người không còn “phất lá cờ trong tay” nữa !
Trăn trở một chút thôi chị.

Friday February 20, 2009 - 04:08am (PST) Remove Comment

Xem ra mấy thứ của mấy ông gì "tử tử" cũng còn xài được hén chị?

Friday February 20, 2009 - 07:33pm (ICT) Remove Comment

Bài học của Khổng Tử còn đó , Khổng Tử còn đó nhưng vua thì mất tiêu ... sẽ mất tiêu !Chị ạ

Friday February 20, 2009 - 07:50pm (ICT) Remove Comment

chị ạ, bình yên chị nhé,...

Saturday February 21, 2009 - 12:08am (ICT) Remove Comment

Em đọc ké bên blog PA rùi, PA viết nhẹ mà nặng lắm chị ah.

Tuesday February 24, 2009 - 06:37am (PST) Remove Comment


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét