Thứ Năm, 1 tháng 1, 2009

Có một chiều ảm đạm…

Chiều 31.12.2008 anh Nguyễn Công Khế đã nhận quyết định thôi chức Tổng Biên tập Báo Thanh Niên. Đọc được bài này trên BBC post lên đây để mọi người hiểu thêm về một Nguyễn Công Khế.

Ông Hoàng Hải Vân mất chức tổng thư ký tòa soạn Thanh Niên và bị tước thẻ nhà báo cùng đợt ông Bùi Thanh, tâm sự trên blog cá nhân rằng trong buổi họp, Báo Thanh Niên "đẫm nước mắt".

Ông viết: "Cả Hội trường Báo Thanh Niên chiều nay đầy nước mắt, ở đây chưa bao giờ có nhiều nước mắt như vậy. Nước mắt đã có từ nhiều ngày nay, nhưng hôm nay là nhiều nhất, trong đó có rất nhiều nước mắt của những người chưa bao giờ khóc người đang sống."

"Giao thừa dương lịch tối nay, đối với những người làm báo Thanh Niên, là một giao thừa buồn thảm."

Trong khi đó, nhà thơ - nhà báo Đỗ Trung Quân lại cảm ơn sự "hào hiệp" của ông Nguyễn Công Khế dành cho nhiều người gặp khó trong môi trường xã hội - chính trị nhiều khi bất trắc.

"Nhiều năm qua, khi đã ở vị trí vững vàng, anh đã cứu giúp cưu mang khá nhiều người, những người của SG sau 1975, khi ấy vì “chủ nghĩa lý lịch” đang phải lang thang nơi chợ trời thuốc Tây, đang mỗi ngày đạp xe đi bỏ từng ký cà phê trộn bắp rang và đủ thứ hoàn cảnh,công việc lam lũ, vất vả khác."

"Những người mà giờ đây từ sự cất nhắc của anh, họ đã có chỗ đứng, thậm chí có chức vụ trong tờ báo Thanh Niên. Tính cách hào hiệp ấy trong anh là có thật. Anh có mặt trong đám tang giáo sư Nguyễn Ngọc Lan và hôm sau, khi không một tờ báo nào trong cả nước đưa tin về sự qua đời của giáo sư Lan, chính Thanh Niên là tờ báo duy nhất đăng những bài xúc động về sự nghiệp của một con người yêu nước, rồi trở thành tù nhân của cả 2 chế độ."

Ông Quân nhắc lại chi tiết rằng ông Khế "không thích blog", nhưng điều trớ trêu là bây giờ, giới làm báo Việt Nam, nếu muốn viết gì về vụ việc, "chỉ có một phương tiện duy nhất là blog của mình".

Copy com từ blog Đỗ Trung Quân của Saigon đệ nhat khung

Tui vẫn nhớ ngày tui rời TN, ông đã gọi điện thoại hỏi han gần 1 tiếng đồng hồ, để nghe tui nói.

Dù tui không trở lại TN nhưng cuộc điện thoại ấy vẫn làm tui cảm động.

Tui không cần biết thiên hạ nghĩ gì về ông và ông đã làm gì, tui chỉ biết, với tui, ông là một người tốt: ân cần thăm hỏi khi má tui bệnh mặc dù, tui chưa hề cho ông bất cứ một món quà gì, không hề là người thân cận của ông, cũng không phải là "lính" , là "đệ tử" của ông như một số người khác...Tui cũng nhớ có không ít sếp nhỏ của TN "vờ" không thấy ông chồng tui đứng đợi tui trước cổng báo, nhưng chỉ có ông đến bắt tay và hỏi thăm ông chồng tui rất lịch sự và tôn trọng. Tui thề là ông chồng tui chỉ làm khoa học, ko có làm chính trị, kinh tế gì hết và chẳng phải là đối tượng để ông phải "ngoại giao". Cũng như, tui đã từng thấy ông ân cần thăm hỏi bác lao công của báo, ông chào bác trước chứ không đợi bác phải chào.

Tui đọc thấy sự chân thành trong mắt ông khi ông cư xử với nhân viên, từ người thấp nhất đến người kế cận ông.

Tui vẫn cho rằng, muốn đánh giá một người, hãy nhìn cách người đó cư xử với những người yếu đuối hơn mình, những người không có khả năng đem lại lợi thế (lợi nhuận, quyền lợi) cho mình và nhìn cách họ cư xử ở cái chỗ không có camera. Tui đã thấy ông đầy ân cần với người bảo vệ, với người lao công, với người bán hàng rong trước báo. Và, ở góc đó, tui thấy ông tốt!

Tui muốn chia buồn với ông! Tui ko biết, người thay ông có biết mẹ của một nhân viên bình thường của mình bị bệnh và nói với họ lời chia sẻ ko, tui ko biết người thay ông có chào hỏi người nhà của nhân viên không, có lên tiếng hỏi thăm người lao công không...

Dĩ nhiên, làm sếp một cơ quan báo chí, ko phải chỉ cần phải đối xử tốt với nhân viên, và không chỉ có mình ông tốt với nhân viên của mình (tui cũng may mắn có được một sếp đáng yêu lắm nhưng ko tiện nói ra ở đây). Nhưng, vì ông đã tốt như vậy với tui và những người mà tui biết nên tui muốn tiễn ông một quãng đường.

Mong ông thành công ở một vị trí khác!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét