Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2008

Nhớ bạn quá

loan1, photo, hinh anh, upload, download
Ảnh chụp tại Nhà thờ đá ngã sáu Nha Trang năm lớp 11 (Loan thứ ba – từ phải qua và mình)

.

Qua nhà M. đọc entry M. viết cho bạn, tự dưng nhớ bạn quá à… nhớ quá luôn… Giờ bạn không biết lưu lạc phương nào nữa. Noel lại đến. Nếu bạn còn quanh quẩn đâu đây chắc là nhà bạn tổ chức Noel to lắm đấy! Và mình lại ngồi bên bạn… nhưng đó chỉ là tưởng tượng.




Hồi ấy mình không gắn bó với nhiều bạn, không thích ai thì không lưu lại trong trí nhớ. Như chỉ là gió thoảng mây bay vậy, chỉ nhớ những gì thật sâu sắc mà có thể là cả đời nhớ mãi một ánh mắt nụ cười…


Cũng mấy chục năm qua rồi, hồi đó mình ở nhà Loan một thời gian khoảng đâu hơn tháng gì đó, nhà ở đường Đặng Văn Ngữ (gần nhà thờ Ba Chuông, Phú Nhuận). Loan nhỏ hơn mình một tuổi, nhưng tính tình thì chững chạc nhiều và cùng học ở những năm lớp 10, 11 ở trường đạo mà Linh mục Trần Minh Phương làm hiệu trưởng. Rồi vào lớp 12, mỗi đứa một nơi, gia đình Loan chuyển vào Hố Nai, thật sự không nhớ rõ chỉ biết đó là một nơi ở toàn người đạo, gia đình Loan rất sùng đạo và một lần mình ghé thăm, hồi ấy còn trẻ lắm, và cũng không hiểu sao mình lại đến được nơi đó, một nơi rất xa đối với mình, cái cô bé hay nhút nhát và lo sợ mỗi khi ra đường. Rồi mãi sau này gia đình bạn chuyển về Sài Gòn ở Đặng Văn Ngữ, cái năm đó mình thi rớt đại học và chuẩn bị ôn lại để thi lần nữa. Loan thì cứ khuyến khích động viên, có những tối ngồi kèm cho mình từng công thức Toán, từng câu tiếng Anh… Loan học rất giỏi còn mình thì học dở ẹt à, nhưng rồi cái không khí Sài Gòn ồn ào náo nhiệt, mỗi bước ra đường rất sợ, chằng chịt những con đường luôn làm mình lạ lẫm… và cuối cùng không chịu ôn nữa, bỏ về lại Nha Trang. Vài ba lần gì đó mình và Loan còn liên lạc. Rồi những năm sau đó nghe Loan đã tốt nghiệp ĐH sư phạm, cũng do cái lý lịch ngụy quân của ba nên Loan không dạy chính thức mà chỉ được dạy bổ túc vào ban đêm ở những lớp mà địa phương tổ chức. Giai đoạn này ai cũng qua những ngày khổ cực, cơm được hai bữa no là điều may mắn. Mình nhớ rõ lúc ấy cái gì cũng ăn theo tiêu chuẩn, gạo thì mười mấy ký kèm theo vài ký sắn khô, thịt heo thì ba lạng một tháng, sắp hàng dài dằng dặc mới mua được…


Lần cuối cùng Loan chở mình đến rạp Rex xem Ba chàng ngự lâm quân, mình thật vô tư cười nói rôm rả, không ngờ đó là lần sau cuối gặp nhau. Rồi nghe gia đình Loan vượt biên, hồi ấy mình nghe rất nhiều người bạn cũng đã bỏ đi. Và rồi mãi mãi mình và Loan không còn những ngày dạo bước Sài Gòn, qua nhà thờ Đức Bà, qua những con phố đông đúc người mà mình thì bao giờ vẫn là người ngồi sau lưng bạn.


Và giờ mình không còn cô gái trẻ nữa, vẫn nhớ những ngày trẻ có Loan mà thi thoảng vẫn có những giấc mơ…

Comments

(19 total) Post a Comment

Chị ạ , chị làm em rưng rưng lòng vì nhớ quá . Em cũng có những người bạn để nhớ đời nhưng sao hồi đó em ít biết chụp hình để giữ lại như chị bây giờ thế nhỉ ? Tiếc ơi là tiếc .
Mong chị sẽ có ngày gặp lại chị Loan chị nhỉ ?

Sunday December 21, 2008 - 11:03am (ICT) Remove Comment

Chị Hà ơi ! Khi em nhắc nhớ , nhiều người bạn của em cũng hay nén lòng "mắng" em đã làm họ nhớ . Nhưng em chỉ cười và vẫn làm họ mắng , bởi em cho rằng , không có những kẻ giữ đền như em thì ai sẽ thấy ánh nến để quay về . Chị đã giữ chị Loan lại trong một đền đài bền vững nhất :Ngôi đền ký ức.Và em tin , hạnh ngộ sẽ lại bắt đầu từ nơi ta đã chia xa . Người ta vẫn nói cuộc sống là một vòng tròn , không biết nơi đâu là điểm mở đầu cũng như kết thúc và điểm nào cũng có thể là điểm mở đầu cũng như kết thúc cả chị à.Chỉ cần ta đừng bôi xóa nó đi!

Sunday December 21, 2008 - 11:07am (ICT) Remove Comment

Thôi chị ơi! Nhắc chi chuyện ngày xưa - 10kg gạo không thấy 3 lạng thịt, chỉ tội cho các thầy cô lúc nớ chị hỉ. Mong chị gặp lại chị Loan.
Tặng chị Loan:
Giặc bắt ta đoạn lìa quê mẹ
Giặc bắt ta không được sống làm người
Từ đáy ruột có ai nào muốn thế
Đất xa trời biết mấy thuở cho nguôi...

Saturday December 20, 2008 - 09:01pm (PST) Remove Comment

Ai cũng có những kỷ niệm. Những ngày này phố phường xôn xao, rực rỡ đèn hoa, những người đi qua tuổi thơ như chị em mình sao tránh khỏi cái cảm giac nao nao, ngậm ngùi, thương và nhớ.
Chỉ nhớ trong một khoảnh khắc nào thôi nha chị.
Cuộc sống vẫn đẹp và ta đang dạo bước trong đó.

Saturday December 20, 2008 - 09:32pm (PST) Remove Comment

Chia sẻ với chị, em cũng có một người bạn, học chung từ lớp 6 tới lớp 12 thì bạn vượt biên và đứt liên lạc tới giờ! Em vẫn thầm cầu mong bạn được bình an. Sao có những chuyện mới xảy ra mình hok nhớ mà chuyện hồi nảo hồi nào lại nhớ hoài nhớ hủy!

Sunday December 21, 2008 - 02:01pm (ICT) Remove Comment

Cứ nhắc chuyện ngày xưa là sắp già đó chị! BS Đỗ Hồng Ngọc nói vậy chứ không phải em nói! Chị ngày xưa trông nhỏ nhắn dịu dàng dễ thương quá!!!

Sunday December 21, 2008 - 02:45pm (ICT) Remove Comment

Ngày xưa ấy
Một thời để nhớ
Để khắc sâu kỷ niệm
Thưở thiếu thời

Sunday December 21, 2008 - 02:55pm (ICT) Remove Comment

Mẹ em thường nói lon với gáo cái nào cũng mút nước.Vậy mà gặp Loan của chị em nhớ Loan của mình muốn đứt ruột,giờ cũng cách xa em nửa vòng trái đất.Cám ơn entry của chị.Nhờ đó mà em gặp lại bạn mình dù chỉ thoáng qua.

Sunday December 21, 2008 - 05:27pm (ICT) Remove Comment

Trẻ huớng tới tuơng lai , già ngoái về quá khứ .
Hà ngoái về quá khứ sớm quá đấy . Mà sao mấy tấm hình của Hà , cái nào cũng buồn hiu hắt . Stop hu hu . Start hi hi !

Sunday December 21, 2008 - 07:23pm (ICT) Remove Comment

Trẻ huớng tới tuơng lai , già ngoái về quá khứ .
Hà ngoái về quá khứ sớm quá đấy . Mà sao mấy tấm hình của Hà , cái nào cũng buồn hiu hắt . Stop hu hu . Start hi hi !

Sunday December 21, 2008 - 07:23pm (ICT) Remove Comment

entry của Hà làm nao lòng kẻ chinh nhân này quá!

Sunday December 21, 2008 - 04:53am (PST) Remove Comment

Hình như ở lứa của tụi mình, ai cũng có những kỉ niệm như Hà đã nhắc. Mình cũng có một cô bạn, người Nha Trang, rất dễ thương, hồi Văn Khoa trọ học cùng nhau, thương nhau lắm. Nhưng bạn mình đã mang trái tim mong manh mà đi xa mãi mãi rồi. Hà nhắc bạn xưa, làm mình cũng nhớ bạn xưa. Mình thì không bao giờ còn có thể gặp bạn, nhưng Hà thì may ra. Cầu nguyện cho điều kì diệu sẽ đến.

Sunday December 21, 2008 - 08:18pm (ICT) Remove Comment

Ủa, hồi đó học trường nào mà ra Nhà Thờ Đá chụp hình hay vậy chị?

Sunday December 21, 2008 - 10:58pm (ICT) Remove Comment

Bạn chị Hà vượt biên, mà ko có tin tức gì dù lâu vậy hả chị? Vậy thì buồn wá. Bạn của mẹ em đã có tin tức hết rồi, hoặc là đã định cư ở Canada hay Mỹ... hoặc là đã... nằm lại với biển.

Cái thời đó, đất nước mình buồn wá ha chị. Mặc dù em ko biết ko nhớ gì hết nhưng wa những câu chuyện của những người lớn trong gia đình, vẫn như nỗi đau còn đây.

Sunday December 21, 2008 - 08:27am (PST) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Cám ơn tất cả các bạn! Mình là người hay lưu giữ những xưa cũ, từng khuôn mặt cũ quý yêu, từng trang thư cũ, mỗi hình ảnh đều lưu lại rất nhiều… dấu ấn của thời gian. Những ngày đầu ở Sài Gòn cái ước mơ đầu tiên là được nhìn thấy Loan, được mong bạn chở đi trên các con đường xưa qua… nhưng dù có tần ngần, dù có vài ba lần đến ngõ nhà Loan mà vẫn không có tin tức gì… chỉ có những giấc mơ, lại thấy Loan ở trong một ngõ hẻm nhỏ nào đó của Sài Gòn… thế thôi! Giáng sinh về rồi, thật bình an bạn nhá!

Monday December 22, 2008 - 01:38pm (ICT) Remove Comment

chi oi ! chi lam em muon khoc roi day ,bat den chhi do ! em cung co nguoi ban muoi may nam ko gap do chi ,nho qua nho qua nho toi sap dien len luon ...

Monday December 22, 2008 - 05:09pm (CST) Remove Comment

chi oi ! ko biet co cach nao de chi LOAN doc duoc bai viet nay ko chi nhi?

Monday December 22, 2008 - 05:11pm (CST) Remove Comment

Dọc entry này buồn thiệt. Bạn bè xưa không biết bây giờ ra sao. Theo thống kê vượt biên thì cứ 3 người đi có 1 người bỏ mạng, tức là chỉ có 2/3 sang được bên kia bờ đại dương... nói ra điều này sẽ có nhiều người buồn lắm. sorry.

Friday December 26, 2008 - 07:29pm (ICT) Remove Comment

Cháu nhìn ảnh và nhận ra cô ngay.
nhưng cậu chuyện về người bạn... nó buồn quá nhưng dường như là những điều tất yếu trong cuộc sống cô nhỉ.

Friday January 2, 2009 - 09:24am

1 nhận xét:

  1. Cô Hà ơi,mình cũng mới vào GNVK,và dạo xóm Mult ,có MM và Chụt đã gặp nhau rồi,các em rất dễ thương.Các bạn đều là bạn của Thu NHân,cũng là bạn với chúng mình thôi.Xem entry của cô Hà,hoàn cảnh mình cũng giống nhau nhiều đấy.lại cùng có con gái tên An,và có 1 con trai,rồi sẽ có dịp hội ngộ nhé.

    Trả lờiXóa