Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

Làm sao quên được…

Món quà của anh Khế tặng gia đình năm 1995 và sẽ lưu giữ mãi để nhớ…

.

Không hiểu sao tôi lại vào đường link blog NgocN và đọc được bài này. Râm ran thì cũng nghe nhưng hy vọng thì vẫn cứ hy vọng. Hy vọng cuối cùng không phải vậy vì đó chỉ là những tin đồn. Năm 2008 là năm buồn nhất, ảm đạm nhất của nền báo chí VN, V.Chiến đã vào ngồi tù vì ngòi bút can cường, không chịu khuất phục, cả thế giới đều lên tiếng… và Chiến vẫn bị bao bọc bởi 4 bức tường đá. 700 tờ báo đi đúng lề quy định. Thế đấy. Chúng ta là những con người sống trong một xã hội tương đối dân chủ. Vẫn không có tiếng nói của mình. Bất lực!

Cái tình

Ngày 3.1.2009 tới đây Báo Thanh Niên tròn 23 tuổi. Bấy nhiêu năm trôi qua là bấy nhiêu gian khổ của một tờ báo mà thuở ban đầu chỉ là 2 bàn tay trắng.

Thú thật hồi ấy tôi chả biết nhiều về báo chí. Chỉ nhớ cái năm ấy chồng tôi rời Nha Trang, rời vợ con, lúc ấy P.An mới học lớp 6, Bim thì đang vào Mẫu giáo… buổi tiễn đưa anh đi vào một vùng đất xa lạ với những vùng vằng dỗi hờn của Bim, P.An thì nín lặng, còn tôi thì dấu nỗi yếu ớt của mình, chỉ biết dặn dò: Anh nhớ để ý sức khỏe, không có lời âu yếm, không có những giọt nước mắt, nỗi chia xa và nỗi sợ hãi cho những ngày sắp tới dấu biệt ở trong lòng. Cái ngày đó mãi mãi là những ngày còn trong tâm tưởng.

Rồi cơ duyên nào đó đưa anh đến với Báo Thanh Niên, từng bước từng bước công việc ổn định, có những lá thư anh gửi về hồ hởi những tin vui. Những chuyến về thăm ba mẹ con, tôi nghe anh kể về những người anh ở Báo Thanh Niên, ai cũng có những đặc điểm riêng và cái điều mà tôi nhớ mãi là cái tình, cái tình ở báo, giai đoạn đó thật tình cảm, anh em chia sẻ từng những buổi cà phê, có những nồi cháo bồi dưỡng những buổi khuya khoắt khi có sự kiện gì đó, hoặc những buổi liên hoan đạm bạc.

Và qua anh tôi cũng hiểu ít nhiều về anh Nguyễn Công Khế - người đứng đầu tờ báo - con người ấy dám đấu tranh đến cùng, không khoan nhượng trước một hiện tượng sai trái. Nhớ lại những năm đầu giải phóng cái gì cũng căn cứ vào lý lịch, đi học cũng lý lịch, đi làm cũng lý lịch. Một người bạn cũng vì cái lý lịch mà không được đi dạy đành bỏ xứ tha phương, chua xót lắm! Nhớ có một Nguyễn Mạnh Huy (và có rất nhiều Nguyễn Mạnh Huy ở thời đó) một thanh niên thi đại học đỗ đến 3 lần, cả 3 lần đều không được nhận vào học vì “lý lịch”, anh Khế là người mạnh dạn bênh vực cho Nguyễn Mạnh Huy sau 4 lần đỗ đại học. Nhớ có vụ án Năm Cam bị phanh phui mà anh là người bị đe dọa nhiều nhất... nhưng ở cái vẻ cứng rắn không khoan nhượng với những cái xấu đọng lại rất nhiều tình, có lẽ anh hay nghĩ nhiều đến những ngày xưa đồng cam cộng khổ, nên cái tình của anh đối với những anh em thật nặng.

Một Thế Vũ, một Nhã Bình, một Xuân An đã mãi về cái chốn rất xa rồi và nhiều người bạn khác nữa tuy không còn hiện diện nhưng cái tình của anh thì những người thân không thể nào quên. Tôi vẫn luôn nhớ những ngày đau buồn ấy… anh đang họp hành ở đâu đó khi nghe hung tin là quay về dặn dò anh em người lo việc này người lo việc kia đỡ cho gia đình ở những giây phút đau lòng. Và bao giờ cũng vậy. Anh luôn cùng vợ đến thắp cho người đã khuất nhiều nén nhang cùng những lời thăm hỏi động viên gia đình trong lúc bối rối.

… và nhớ như in cái lần tôi ngập ngừng vào phòng làm việc của anh để trình bày về việc làm quyển sách cho Thế Vũ nhân ngày mất 2 năm. Anh nói nhanh nói gọn: Chị lo phần nội dung, còn chi phí để tôi. Thế đấy và 1.000 quyển Thế Vũ - Những trang văn để lại được đến tay những bạn bè thân thương với nhiều nghĩa tình.

Tôi không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, công việc của tôi đến làm khi mọi người đã ra về và về nhà thường nửa đêm, hầu như không biết thông tin gì. Cái ngày V.Chiến bị bắt, ngạc nhiên lạ lẫm: sao viết chống tham nhũng lại bị bắt, luôn là dấu hỏi to lớn trong suy nghĩ của tôi. Và cái ngày V.Chiến ra tòa bị kết án tôi biết có một người lặng lẽ với nỗi lo cháy lòng là làm sao cho Chiến được tự do. Nhưng tất cả đều không như mong muốn. Và mãi đến bây giờ Chiến vẫn là nỗi lo lớn không của riêng anh mà là của một tập thể Báo Thanh Niên. Cái tình ở báo như vậy đó, nó làm cho anh em cảm thấy xót xa lắm, như là người thân của mình bị nạn vậy. Một lần ngồi nói chuyện với với nhà văn, nhà báo Minh Đăng Khánh ở Báo Sài Gòn Giải phóng (anh Khốt trong friendlist), anh chia sẻ nhiều về nhân tình thế thái và trầm trồ: Báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ là 2 tờ báo nhiều tình nhất. Anh cũng nói thêm đó là những người lãnh đạo giỏi và nhiều tình thể hiện ở từng cách cư xử với anh em.

Trong dịp tết không riêng gì gia đình tôi mà cả những gia đình khác cũng nhận từ anh một món quà cho người đã khuất. Sự đời nhiều nỗi lạ lùng, từ ngày Thế Vũ đi xa nhà vắng khách, có những người trước đây lui tới thường xuyên bầu bạn lâu rồi không đến… Vậy mà anh, một người sếp đầu tàu một tờ báo với hằng ngàn núi việc, lo sự sống cho hằng trăm con người sờ sờ kia, anh lại nhớ người đã khuất… Cảm động lắm… vậy mà mãi đến giờ tôi vẫn nợ anh nhiều lời cảm ơn!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét