Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

BỆNH NHÂN PHÒNG SỐ 5

Lâu lâu dọn từng thư mục, hệ thống lại bài vở, phát hiện bài này của anh không hiểu viết từ lúc nào. Đây là một trong những mẫu chuyện có thật ở bệnh viện, cái nơi mà mình một thời gian dài đau đáu một ánh nhìn vào phòng cấp cứu với những nhịp tim run rẫy. Rất nhiều chuyện mà chuyện nào cũng đẫm những dòng nước mắt. Sẽ nhớ lại và lần lượt kể lại.

Câu chuyện số...

THẾ VŨ

Đầu giờ buổi chiều, bà hộ lý lại đem tấm nệm phơi ngoài hành lang từ sáng sớm trở vào đặt lên giường 37, bọc ra trải gối vừa xong thì người ta đã cáng lên bệnh nhân mới. Đó là một người đàn ông tuổi ngoài năm mươi, nét mặt dù bị bệnh tật tàn phá nhưng vẫn lưu giữ dáng dấp một con người đào hoa có sức quyến rũ đối với không ít phụ nữ. Người đàn bà đi theo chăm sóc cho ông ta còn khá trẻ, có lẽ chỉ ngoài ba mươi, hồng hào tươi tắn và hấp dẫn đến nỗi thu hút ánh nhìn của hầu hết các con bệnh trong phòng. Cô ta thu dọn các thứ nước uống, trái cây, vật dụng cá nhân mang theo cho người bệnh vào kệ tủ đặt bên đầu giường, dỗ dành người bệnh ăn trái cây, uống các thứ nước giải khát, tỉ tê động viên người bệnh an tâm chữa bệnh theo hướng dẫn của y bác sĩ... Không hề tỏ ra ngại ngùng trước bao cặp mắt tò mò, cô ta âu yếm đan những ngón tay vào bàn tay người bệnh, thỉnh thoảng cúi xuống thì thầm vào tai ông ta rồi rúc rích cười. Nhưng người đàn ông thì lại không cười. Vẻ mặt buồn xo, muốn nói nhưng ngại chỗ đông người, ông ta chỉ nắm lấy bàn tay cô ta không muốn rời, miễn cưỡng làm theo những lời cô ta bảo.

Rồi mọi người trong phòng không chú ý đến họ nữa. Cô ta ra về khi người bệnh giường 37 chìm vào giấc ngủ. Sau giờ ăn tối một cậu con trai khoảng 15 tuổi đi đến từng phòng đứng nhìn qua cửa để tìm ông ta. Lúc đó ông ta đã thức nhưng vẫn nằm trên giường, bất chợt nhìn thấy con ngoài cửa ông ta ngồi bật dậy gọi tên con. Cậu bé bước vào, nước mắt chợt ứa ra không kềm chế nổi. Hai cha con trò chuyện với nhau cho đến hết giờ thăm bệnh buổi tối.

Trưa hôm sau, lúc mọi người thiêm thiếp chịu đựng không khí oi nồng báo hiệu cơn giông sắp ập tới, một người đàn bà trạc tuổi 50, dáng lam lũ bước vào phòng bệnh số 5 tìm bệnh nhân giường 37. Ong ta đang ngủ, miệng hơi há ra để thở, nhịp thở hổn hển ngắt quãng. Chỉ một thoáng nhìn ông ta, người đàn bà quay ngoắt ra ngoài hành lang, miệng lẩm bẩm như nói cho chính mình nghe : “Cho chết! Để coi có con đĩ nào lui tới nữa không. Đây không dây vào!” Cô nữ điều dưỡng bất chợt đi qua cửa phòng, dừng lại hỏi : “Chị là người nhà của bệnh nhân giường 37 ? Sao không đóng tiền ăn cho ông ấy, từ hôm qua đến giờ ông ấy có ăn uống gì đâu !” Một nhóm các bà nuôi bệnh đang nằm phe phẩy quạt trên dãy hành lang lần lượt bật dậy bu quanh người mới đến, mỗi người một câu từ trách móc sao bỏ bê người bệnh đến hỏi han tình cảnh gia đình... Hoá ra đây là người vợ cũ của ông ta, mẹ của cậu con trai đến thăm bố tối hôm qua. Theo lời kể không giấu diếm của bà, cuộc hôn nhân của họ kéo dài được bảy năm, khi người đàn ông bắt đầu tìm thấy con đường đầy hoa thơm mật ngọt ngoài hôn nhân thì không sao chịu đựng nỗi người vợ một thời yêu thương nữa. Ly hôn, ông ta tự do lao vào vòng tay phụ nữ tận hưởng lạc thú trần gian nhưng chẳng bao lâu sau làm ăn thua lỗ, nợ nần, tiếp theo là sức khỏe suy kiệt. Bà bảo bà đến chỉ để tận mắt nhìn thấy ông ta đã tàn tạ như thế nào cho hởi lòng thỏa dạ chứ không nhằm thăm ông vì tình nghĩa không còn. Trước khi ra về mà không chờ ông ta thức dậy, bà móc túi đếm mớ tiền lẻ mua cho ông ta phiếu ăn cho ba ngày nằm viện.

Những ngày tiếp sau không thấy có ai vào thăm nuôi bệnh nhân giường 37, kể cả cô gái xuất hiện buổi đầu tiên.

Nửa đêm thứ tư từ hôm ông ta vào nằm viện, một người nuôi bệnh phát hiện ông ta ngả trong nhà vệ sinh, đầu va vào bồn chứa nước sưng tấy và tứa máu, người ngợm quần áo vừa ướt vừa dính đầy phân. Đau đớn, ướt át và hôi thối, ông ta thều thào kêu cứu khá lâu nhưng không ai nghe, cho đến khi được phát hiện thì đã kiệt sức và bắt đầu rơi vào cơn hôn mê. Trưa hôm sau cậu con trai có ngẫu nhiên vào thăm nhưng lúc đó những lời ông ta nói ra cậu con trai nghe hết sức rối rắm và tối nghĩa còn cậu nói gì hình như cha cậu không nhận biết được. Cậu bé dỗ dành cha cố ăn lưng bát cơm, nhưng sau khi há miệng cho con đút cơm ông ta nhóp nhép nhai thức ăn theo quán tính rồi ngậm lại chìm vào cơn hôn mê. Đến tối thì tim ông ngưng đập một cách lặng lẽ, không có tiếng rúc rích cười của cô gái trẻ, cũng không có giọng chì chiết của người đàn bà từng có thời là vợ ông.

Comments

(17 total) Post a Comment

Ngẫm lại , đó là cảnh đời ta vẫn hay gặp phải …
Khi lên đến đỉnh cao , tiền tài , danh vọng đến tay , bao nhiêu người vây quanh xúm xít , xun xoe. Tuột hết con dốc cuộc đời rồi thì , nhân ngãi cũng làm ngơ .
Cuộc đời phù vân là vậy .

…..Thân này tuy có có rồi hoàn không
Chiêm bao khéo khuấy lạ lùng
Mơ màng trong một giấc nồng mà chi
Làm cho buồn bã thế ni
Hình dung mới đó bữa ni đâu rồi ?
Khi nào đứng đứng ngồi ngồi
Bây giờ thiêm thiếp như chồi cây khô
Khi nào du lịch giang hồ
Bây giờ nhắm mắt…

Thành ra , người ta sống , cần có cái “ hậu “ , phải không chị ? Nhưng biết thế nào là “ hậu “ đây ?

Wednesday December 3, 2008 - 06:04am (PST) Remove Comment

Thật là chuyện đời!

Wednesday December 3, 2008 - 11:32pm (ICT) Remove Comment

Không còn gì hết ... hình như chỉ còn câu chuyện buồn phải không chị !

Thursday December 4, 2008 - 12:04am (ICT) Remove Comment

Ứơc chi khi không còn tình yêu thì cũng còn lại chút tình người!!!

Thursday December 4, 2008 - 12:36am (ICT) Remove Comment

Đó có phải là câu chuyện về quy luật nhân quả không cô?

Thursday December 4, 2008 - 09:18am (ICT) Remove Comment

Kính tặng anh: Thế Vũ.

Trầm hương quyện bốn phương trời
Nghe phân vân rụng xuống đời hào hoa...

Wednesday December 3, 2008 - 10:55pm (PST) Remove Comment

Không hiểu nổi cả hai người đàn bà!

Thursday December 4, 2008 - 03:49pm (ICT) Remove Comment

Trời ơi,sao lại chỉ có toàn những người sống cho một mình họ vậy?Đành rằng ông ấy là người có lỗi,nhưng đâu đến nỗi phải bị con người và thượng đế trừng phạt nặng nề đến thế?Mấy ả đàn bà ,một do quá khôn, một do quá dại đều đáng vứt vào sọt rác!

Thursday December 4, 2008 - 04:15pm (ICT) Remove Comment

Trời ơi,sao lại chỉ có toàn những người sống cho một mình họ vậy?Đành rằng ông ấy là người có lỗi,nhưng đâu đến nỗi phải bị con người và thượng đế trừng phạt nặng nề đến thế?Mấy ả đàn bà ,một do quá khôn, một do quá dại đều đáng vứt vào sọt rác!

Thursday December 4, 2008 - 04:16pm (ICT) Remove Comment

Nếu có điều gì thất thố ,xin HA vui lòng tha thứ.
Một người xa lạ quan tâm tới blog của bạn.

Thursday December 4, 2008 - 04:20pm (ICT) Remove Comment

Nếu có điều gì thất thố ,xin HA vui lòng tha thứ.
Một người xa lạ quan tâm tới blog của bạn.

Thursday December 4, 2008 - 04:20pm (ICT) Remove Comment

Uh! thì "cay đắng tình đời" là vậy ! Chuyện của muôn đời....hai người phụ nữ đều có phần đáng trách, vì dẫu sao "một ngày cũng nghĩa"....nên làm gì cho người bệnh thấy thanh thản đôi chút, chứ k nên vô tình quá như thế (k hề đóai hòai nghĩ đến những khi đã từng quạt nồng ấp lạnh sao ?)

Friday December 5, 2008 - 01:59pm (ICT) Remove Comment

Anh cũng có vài chuyện "chép ở bệnh viện" như thế này nên thật đồng cảm với cả người viết lẫn người trong cuộc...

Friday December 5, 2008 - 09:02pm (ICT) Remove Comment

Chị, em thấy người vợ lớn cũng không nên như thế phải không chị? Em biết chuyện có những người đàn ông vẫn được vợ chăm sóc dù đã một thời vợ lớn bé đủ cả. Hoặc không cũng phải dạy, động viên con cái chăm sóc cha cho trọn tình cha con.

Friday December 5, 2008 - 10:35pm (ICT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Các bạn à, đây là một cảnh đời trong những cảnh đời buồn bã mà mình và anh từng chứng kiến và lưu giữ lại. Mỗi người mỗi cảnh mỗi nhà mỗi cảnh, xót xa và thương cảm nhiều. Và còn rất nhiều chuyện mà mỗi khi nghĩ lại mình nhớ hồi đó mình đã quay đi để giấu những giọt nước mắt. Đó là những câu chuyện buồn… thế thôi!

Saturday December 6, 2008 - 05:43am (ICT) Remove Comment

37 là con số bù chị à.
Qua khỏi 9 nút tới bù. Âu cũng là số phận.

Tuesday December 9, 2008 - 01:25am (ICT) Remove Comment

Thuơng nguời bệnh . Nhớ nguời viết !

Thursday December 11, 2008 - 04:45pm (ICT) Remove Comment

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét