Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008

Mai Thu

Một cuộc họp mặt, hình như tại nhà anh Lê Ký Thương? (he he… đố ai biết chủ nhà, còn bạn Mai Thu của mình là ai?)

MAI THU

Tôi gặp lại bạn nhân chuyến Về lại Nha Trang hồi tháng 8.

Bạn thay đổi nhiều so với xưa kia, không còn mái tóc dài nữa. Trông bạn hiện đại và phong trần hơn. Nhớ thuở xưa mình và bạn những ngày đầu mới giải phóng vào cùng làm một nơi. Những ngày nghỉ tôi hay theo vợ chồng bạn tập tành làm “nhiếp ảnh gia” hoặc cả hai làm người mẫu cho chồng bạn (những bức ảnh trắng đen của mình thuở xưa ấy là chỉ một mình chồng bạn chụp cho đấy).

Hi hi… nhớ lại chuyện cũ. Có những buổi họp mặt ngồi giữa những người toàn nói chuyện văn chương, thơ phú mọi người gán ghép cho mình và anh, cũng chỉ cười, hổng biết lúc đó có rung động tí nào không mà giờ cũng chẳng nhớ. Chỉ nhớ anh hát Chiều với âm điệu day dứt lắm. Chỉ nhớ khi bàn luận chuyện văn chương thơ phú, mình thấy anh hào hứng hẳn, không còn vẻ trầm trầm u uẩn nữa và mình cứ vương vương ánh mắt cùng một nét mặt khắc khổ ấy…

Trở lại chuyện của bạn. Nhớ lúc ấy mỗi lần đến nhà bạn, mình mê mẩn nhìn cả căn phòng to toàn treo ảnh bạn, bức nào cũng toát lên ánh mắt u buồn (dù lúc đó bạn rất hạnh phúc), với mái tóc dài nghiêng nghiêng. Bạn không sở hữu vẻ đẹp rực rỡ, nhưng ở bạn toát ra vẻ đằm thắm, dịu dàng, chịu thương chịu khó.

Vậy đó, ngỡ cuộc đời bạn suôn sẽ mãi mãi cười vui với những thân thương. Thế mà rồi… Lỗi do ai, tôi lúc ấy lạ lẫm lắm, thấy cuộc đời sao lắm nỗi lạ lùng, không hiểu nổi. Một người yêu chiều vợ đến thế, săn sóc vợ đến thế, lại có lúc rung động vì người thứ ba… và người thứ ba này lại làm tan vỡ cả một gia đình êm ấm (ôi! trái tim người đàn ông yếu đuối thế sao!!! hic hic…).

Rồi tôi cũng lập gia đình với người mà tôi vương vương một ánh mắt, một nét khắc khổ đó. Tôi và anh có những năm tháng rất ư là vất vả, tôi theo anh vào Sài Gòn. Thi thoảng những ngày cũ được nhắc lại với một chút bâng khuâng, một chút nhớ bạn, một chút nhớ lại… và lâu lâu giở lại những bức ảnh cũ của một thời đã xa lắc.

Giờ gặp lại bạn, ngồi ôn lại bao chuyện khóc cười. Mình chưa từng trải qua những đau khổ như bạn, nhưng mình biết khi không còn người yêu thương bên cạnh thì nỗi đau đó đau lắm… làm sao mà bạn có thể chịu đựng được nhỉ, làm sao một người mình yêu thương gắn bó bỗng dưng xa lạ với mình, nỗi đau đó có lẽ cả đời người cũng không quên nổi.

Và bạn ra đi với hai bàn tay trắng…. Bao nhiêu năm trôi qua rồi. Bạn vẫn một mình bươn chải, lo cho con từng đứa yên bề gia thất, giờ bạn cũng lên chức ngoại rồi. Mình khen bạn giỏi, trải qua những ngày dài như thế mà bạn vẫn vững vàng. Giờ bạn đã là giám đốc một công ty máy tính, chủ nhân một khách sạn mi ni. Những điều bạn đang có là kết quả của những ngày dài khó khăn lắm lắm. Bạn nói: “Thu không có được cuộc sống thanh bình như Hà đâu, làm kinh doanh vất vả vô cùng có những lúc thở đứt hơi luôn vậy đó,… nhưng ham làm lắm, mải mê trong cuộc sống vẫn biết là dại dột nhưng không biết làm sao hơn được,… trong đầu bao giờ cũng hoạch định ra kế hoạch làm ăn gì đó...”.

Bạn là vậy đó… còn mình sao thấy chơ vơ quá khi không còn bờ vai để dựa…

Mai Thu

Một bức ảnh HTT chụp


Comments

(13 total) Post a Comment

"...Một người yêu chiều vợ đến thế, săn sóc vợ đến thế, lại có lúc rung động vì người thứ ba… và người thứ ba này lại làm tan vỡ cả một gia đình êm ấm (ôi! trái tim người đàn ông yếu đuối thế sao!!! hic hic…)."- Đọc đoạn này con thấy buồn quá à. Hạnh phúc sao mong manh thế chứ!

Monday October 13, 2008 - 06:13pm (ICT) Remove Comment

cháu cũng đã gặp chú Thương & vợ của chú ấy rồi cô Hà ạ...

Monday October 13, 2008 - 06:14pm (ICT) Remove Comment

Thế thì chị cũng như em rồi , cứ thích nhìn về những ngày đã qua , để thấy biết bao nhiêu điều để suy gẫm và để nhớ...

Monday October 13, 2008 - 05:51am (PDT) Remove Comment

Tiếc nhỉ, entry mà có bức chân dung nào như chị Hà đã tả thì chắc cảm xúc sẽ trọn vẹn hơn đây. Cuộc đời thăng trầm và xô đẩy, bạn bè còn có nhau là vui rồi fải ko chị.

Monday October 13, 2008 - 09:23am (PDT) Remove Comment

Bây giờ em mới thấy entry mới của chị nè ...Sao tụi mình toàn ngồi trong tư thế ngoái đầu nhìn lại thế chị nhỉ ? Dĩ vãng có hạnh phúc , có thương đau nhưng dĩ vãng lúc nào cũng đẹp , cũng gọi ta về .
Em cũng chơ vơ không có bờ vai để dựa như chị vậy , chị Hà ạ

Tuesday October 14, 2008 - 02:20am (ICT) Remove Comment

Cháu còn nhớ một câu, nghe được từ bé: Đời buồn hay vui thì cứ hỏi nơi cuộc đời!
...
...

Tuesday October 14, 2008 - 09:47am (ICT) Remove Comment

Chòy, toàn phụ nữ , GG ko dám có ý kiến ,chạy vài vòng kiếm ai ôm cái coi hhehehehe

Tuesday October 14, 2008 - 10:41am (ICT) Remove Comment

Anh LKT hình như là người mang kính!?

Monday October 13, 2008 - 09:16pm (PDT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

-Q.G: có người lo kìa.. hihi... coi chừng xa mặt cách lòng à!
-Yến: Lộc và Mai Thu mỗi người mỗi cảnh, cảnh đời nào cũng buồn nhiều hơn vui.
-Chou: chị cũng tiếc lắm vì không post được ảnh bạn khi xưa!
- Gió: Mình cũng như Gió cứ hay nghĩ về những ngày cũ, cứ nghĩ và nhiều khi gặm nhắm nỗi buồn của mình...
- Me Na: Cuộc đời có nhiều bất ngờ, không nói trước được điều gì cả.
- Giaogia chạy là phải rùi, hổng biết Giaogia có nằm trong số “ôi, trái tim người đàn ông yếu đuối thế sao?” hehe…
-Garung a: là Lê Thánh Thư (hoạ sĩ, nhà thơ đó). Ủa sao không thấy anh L.K.T (chắc là lo đi mua rượu wá… hi hi)

Tuesday October 14, 2008 - 12:05pm (ICT) Remove Comment

Bạn của Hà mạnh mẽ quá. Thực là khâm phục.Mong bạn ấy được thanh thản.
Hà của mình cũng vậy nghe. Dĩ vãng với những kỉ niệm vui buồn sẽ là chiếc gối êm ái để mình tựa đầu nhỉ?

Wednesday October 15, 2008 - 02:06pm (ICT) Remove Comment

Duờng như rất khó tìm đuợc bờ vai ấm áp cho 1 nguời phụ nữ mạnh mẽ !

Wednesday October 15, 2008 - 03:41pm (ICT) Remove Comment

Ngay cái tên của chị ấy thì em thấy , đời dường như cũng dành sẵn số phận rồi chị Hà ơi !

Friday October 17, 2008 - 05:23am (ICT) Remove Comment

"Duờng như rất khó tìm đuợc bờ vai ấm áp cho 1 nguời phụ nữ mạnh mẽ !" . Em thích câu còm của chị(?)chieuchieu0602. Hic. Buồn quá đi, tại chị nè.....

Friday October 17, 2008 - 02:47pm (ICT) Remove Comment

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét