Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

Gặp gỡ mùa hè

Truyện ngắn của THẾ VŨ

Anh nằm sấp trên mặt cát ẩm, dang cả hai tay cho cơ thể hoàn toàn thư giãn, mắt nhắm lại. Và anh nằm như thế khá lâu, từng cơn sóng ào lên, thỉnh thoảng tự do tràn qua người anh, duềnh đẩy anh lên rồi rút xuống kéo anh theo một chút. Những con sóng nhỏ hơn trườn lên liếm bàn chân anh, rào rạt một âm thanh thơ trẻ vui tai hối hả chạy dọc dài theo bờ cát. Rồi lại ầm vang sau lưng anh một con sóng khác từ xa khơi tràn vào bờ, lại duềnh đẩy anh lên, rút xuống, lại phơi trần anh dưới nắng mai. Hàng ngàn tia nắng nhọn li ti khẽ chạm vào da, đánh thức các tế bào, khơi chảy các nhịp mạch hồng cầu. Anh cảm nhận tất thảy những điều đó bằng cả ý tưởng và giác quan của một người miền biển, đắm mình trong nước biển mỗi buổi sáng mùa hè.

Loa truyền thanh dọc phố biển trổi lên một bản hòa tấu cổ điển. Anh trở mình nằm ngửa, mở mắt nhìn mặt trời treo lơ lửng bên trên mặt biển xanh ngắt dát bạc, vài cánh thuyền buồm màu xám chấm phá vụng về trên đường chân trời. Những người đi tắm biển sớm đã đang lục tục ra về, những người đi muộn thì đang lần lượt kéo tới. Những dấu chân người trên mặt cát ướt được sóng tràn qua xóa đi, rồi những dấu chân mới lại in lên, ban đầu đơn lẻ như thể còn ngậm ngừng khám phá, sau đông đúc dần lên, dày đặc thêm lên như thể một ngày hội. Bãi biển năm nào cũng vậy, từ sau Tết âm lịch cho đến giữa mùa thu, ngày nào cũng là ngày hội như thế.

Như sáng hôm nay, sau bản hòa tấu trổi lên qua loa truyền thanh, sau khi con sóng ấy tràn lên xóa đi những dấu chân in sớm trên mặt cát ướt, anh không thể nhận ra từ lúc nào một đôi bàn chân mới in thành lối đi dọc theo mép sóng, ngang qua chỗ anh nằm. Còn bây giờ thì quay lưng về phía anh một cô gái có đôi chân tròn chắc, mông nở, lưng thon, mái tóc buộc túm dong dỏng cao sau gáy, bước đi nhẹ nhưng hơi nhúng nhảy, bàn chân đặt trên mặt cát ướt để lại dấu viết một con số 8 xấu xí. Nhưng anh tin chắc cô gái rất xinh. Những cô gái xuất hiện ban mai trên bãi tắm bao giờ chẳng rất xinh.

Cô gái ấy xinh thật. Khi cô bất chợt bỏ lối đi của mình dọc theo mép sóng để quay trở lại, anh chợt nhận ra điều đó. Bộ ngực căng, rắn chắc dưới làn vải áo tắm màu đỏ rộng cổ, cô hơi ưỡn người lên một chút như để hít thở mùi biển nồng nàn tinh khiết, vẻ mặt tươi rạng rỡ còn lộ nhiều nét thơ trẻ đến nỗi anh thoáng thất vọng, đôi má hồng hào chưa bắt nắng gió miền biển. Một con sóng lớn bất ngờ ào lên tạt vào người cô, cô làm một động tác né tránh nhưng không kịp, nước bắn tung tóe lên mặt, lên tóc. Cô cười thích thú, vừa ù chạy qua chỗ anh ngồi vừa vuốt mặt. Thoáng chốc ấy anh hơi sửng sốt: sao mà khuôn mặt ấy, vóc người ấy quen thuộc với anh đến thế, quen thuộc đến độ anh không kịp nhận ra ngay sự khắc nghiệt của thời gian. Tuổi trẻ của anh đã qua lâu rồi, năm nay anh vừa qua cái tuổi bốn mươi.

Đi cách chỗ anh ngồi chừng vài mươi bước chân, cô gái rụt rè xuống nước, rụt rè đắm mình vào làn nước xanh ngát ấm áp, vung tay làm động tác bơi một đoạn ngắn dọc theo bờ. Có thể thấy rõ cô mới tập bơi chưa thành thạo. Rồi cô trở lên bãi, đến ngồi bên cạnh một người đàn bà đang nằm mắt đeo kính râm, đầu đội mũ lá buông rộng vành, có con chó trắng đốm xù lông ngồi cạnh.

Bãi tắm đã đông người lên như thường ngày. Những chú bé nghịch ngợm tung bắt bóng, những cặp trai gái diện những bộ áo tắm rực rỡ, những gia đình đưa cả vợ chồng con cái ra biển phơi nắng ban mai, các cô thiếu nữ đi thành từng nhóm tíu tít nói cười, những chiếc phao bơi căng phồng, những chiếc dù che nắng sắc màu sặc sỡ. Anh đứng lên vươn vai làm vài động tác thể dục rồi phóng mình xuống nước, bơi một mạch ra khá xa. Mùa hè năm nay anh cảm thấy mình bơi chậm và đã yếu đi một phần so với những năm về trước. Điều này lại nhắc anh nhớ đến tuổi tác, đến thời gian, đến những nỗi cơ cực của cuộc sống mà anh từng trải. Sao mới đó mà mình đã qua tuổi bốn mươi được nhỉ? Anh bắt đầu sợ tuổi tác – không phải – sợ sự già nua, sự già cỗi bắt đầu ập đến không cách chi cưỡng lại được.

Khi lên bãi, anh quyết định đi dạo một lượt dọc theo bãi tắm, và anh đi về phía cô gái ngồi bên người đàn bà có con chó xù lông. Linh cảm chăng? Anh không rõ, tuy nhiên anh đã nhìn chăm chú cô gái, nhìn chăm chú người đàn bà. Bất giác anh nhận ra những nét hao hao giống nhau của hai khuôn mặt ấy và một khuôn mặt khác xa lắc trong tiềm thức anh bỗng hiện ra dần, mờ nhạt nhưng có thật. Nhưng anh chưa nhớ rõ gì hơn.

Đi qua chỗ họ ngồi chừng mươi bước, anh quay trở lại. Người đàn bà bị cái nhìn hơi chăm chú sỗ sàng của anh lôi ngồi dậy. Đúng vào cái lúc anh hướng mắt giả tảng nhìn đi chỗ khác thì một tiếng gọi quen thuộc đã xa vắng cất lên:

- Anh Tuyến!

Tiếng gọi quen thuộc ấy ngay tức khắc làm anh nhận ra tất cả.

***

Nếu ký ức không đánh lừa anh thì hai chục năm trước Quỳnh cũng có dáng người thon thả và nở nang, cân đối và khỏe mạnh, có khuôn mặt tươi vui, xinh đẹp, ưa nhìn như cô gái anh vừa bất chợt trông thấy trên bãi tắm. Bây giờ Quỳnh đã trở thành một người đàn bà có ánh mắt sắc sảo hơn, vóc dáng nặng nề hơn, nhưng tuổi trẻ của Quỳnh lại hiện ra khá trung thực nơi cô con gái đầu lòng. Hồi ấy Quỳnh cũng đang độ tuổi cô con gái hiện nay, có điều là Quỳnh bơi đẹp và giỏi, giỏi không hề thua kém anh. Rời Buôn Ma Thuột về Nha Trang chưa quá một năm, Quỳnh có tiếng là đẹp trong lớp và bơi giỏi như bất kỳ một cô gái Nha Trang nào.

Nhưng họ quen nhau không phải trên bãi tắm hay trong cuộc thi bơi. Ấy là vào những năm sáu lăm, sáu sáu sôi động trong lòng các thành thị miền Nam. Anh tham gia với tất cả bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ các cuộc biểu tình bãi khóa của phong trào sinh viên học sinh đô thị, với tất cả sự xông xáo, quyết liệt của một chàng trai xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khó mặc dù anh chưa hề phân biệt những xu hướng chính trị khác nhau của những vị lãnh tụ phong trào. Còn Quỳnh, cô đến với phong trào đấu tranh từ một phía khác: là con của một gia đình nhiều đời theo đạo Phật, cô được các thầy trụ trì một ngôi chùa lớn ở Buôn Ma Thuột đỡ đầu cho ăn học rồi gửi xuống Nha Trang, tham gia các sinh hoạt đoàn thể thanh niên phật tử. Ban đầu cô có mặt trong các cuộc biểu tình chống chính quyền Sài Gòn do nhà chùa và Giáo hội Phật giáo tổ chức, về sau lực lượng học sinh sinh viên và lực lượng Phật giáo phối hợp hành động với nhau để tạo thêm sức mạnh và cũng để lợi dụng sức mạnh của nhau trong những cuộc xô xát với bộ máy cảnh sát đàn áp, cô và anh quen nhau, bảo vệ nhau trong các trận chống đàn áp và sát cánh với nhau suốt cả một mùa tranh đấu cuối cùng.

Hiện ra trong trí nhớ anh một lần cuộc biểu tình trước quãng trường trung tâm bị đàn áp bằng hơi cay của cảnh sát dã chiến và vòi phun nước của đội lính cứu hỏa. Sau cả tiếng đồng hồ giữ vững đội hình chịu đựng, đoàn biểu tình bị giải tán, mắt mũi người nào cũng ràn rụa cay xè và sưng mọng. Anh dắt cô chạy vào một con hẻm, trú nhờ trong buồng tắm của một gia đình theo đạo Phật. Bọn lính cứu hỏa đã bắn tóe nước vào người cô, xé toạc vạt áo dài lam cô đang mặc trên người. Mãi đến khi được người chủ nhà cho chanh vào khăn ướt áp lên mắt cho đỡ xót rồi đưa cho một chiếc áo ngắn để cô thay tạm, anh mới hoảng hồn nhận ra Quỳnh gần như để ngực trần. Cả hai đỏ mặt lên xấu hổ với một cảm nghĩ thánh thiện lạ lùng. Cô khóc khi người đàn bà chủ nhà thay áo cho cô, còn anh cho đến mấy ngày sau vẫn không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt cô. Năm ấy anh mười chín tuổi còn cô kém anh gần hai tuổi.

Lại hiện ra trong trí nhớ anh cuộc bãi khóa hội thảo ở trường trung học. Họ chiếm trường hơn mười ngày, cảnh sát bao vây khắp bốn phía xung quanh, mọi người bám trụ lại trong khuôn viên trường, tổ chức hội thảo, công bố các yêu sách qua loa phóng thanh, chống trả các đợt tấn công của cảnh sát dã chiến. Đêm đêm các đoàn thể xã hội, nhà chùa, các mẹ các chị bí mật chuyển thực phẩm tiếp tế vào. Cuộc bãi khóa diễn ra đồng thời với cuộc bãi thị của các tiểu thương, cuộc bãi công của các chủ xe lam và xích lô, cuộc biểu tình tuần hành và tuyệt thực của các sư sãi và gia đình phật tử, cuộc biểu tình đòi nhà ở và tiền trợ cấp của thương phế binh ngụy. Anh tham gia ban chấp hành lực lượng học sinh bãi khóa, được phân công chỉ huy đội học sinh trấn giữ dãy tường phía Tây của trường trung học chống sự đột nhập đàn áp của cảnh sát dã chiến. Quỳnh sát cánh với anh trong những ngày ấy. Bấy giờ cô đã dạn dĩ hơn, biết chăm sóc cho anh, dám bộc lộ tình cảm đối với anh bằng những cử chỉ gần gũi, dịu nhẹ, cái nhìn trìu mến, đắm đuối không cố tâm che giấu trước mặt bạn bè. Sang ngày thứ mười hai, do một sự phản bội của một nhóm phối hợp hành động nào đó, bọn cảnh sát dã chiến cho người bí mật trà trộn vào bên trong lực lượng bãi khóa, chiếm giữ hệ thống phóng thanh và các điểm xung yếu rồi mang mặt nạ chống hơi độc dùng lựu đạn cay và dùi cui tấn công hồi bốn giờ sáng. Chừng mười lăm phút sau thì cả anh và Quỳnh bị trói tay ném lên xe bít bùng cùng với hàng chục học sinh khác. Anh còn nhớ rõ cô đã nép sát vào người anh trong khi xe chạy về nhà giam và dặn dò anh: “Dũng cảm, anh Tuyến nhé!” y như những chiến sĩ cách mạng thực thụ. Và anh đáp lại “Dũng cảm!”, trìu mến nhìn cô, ngây ngất tiếp nhận mùi hương con gái của cô tỏa sang anh, cảm thấy hạnh phúc vô cùng, tưởng chừng cô gái đang nép sát người anh lúc bấy giờ, cô gái đã chia sẻ với anh những vui sướng và khổ đau suốt một mùa tranh đấu vừa qua, cô gái ấy rồi đây sẽ là của anh mãi mãi.

Họ bị giam hoàn toàn cách ly với nhau. Một tuần sau nhờ được sự can thiệp nào đó, Quỳnh được trả tự do. Còn anh mãi hơn sáu tháng sau mới được ra khỏi nhà giam, nhưng anh không được về nhà, không được trở lại trường trung học và gặp lại Quỳnh. Từ nhà giam chúng chuyển thẳng anh và mấy mươi chàng trai sang trại nhập ngũ. Năm ngày sau thì bọn anh vào quân trường và ba tháng sau đó thì anh được trang bị từ chân đến đầu, được máy bay chở ra một tỉnh duyên hải miền Trung bổ sung vào một tiểu đoàn bộ binh vừa bị tiêu hao nặng nề về quân số, với tư cách một binh nhì.

Anh đã viết cho cô khá nhiều thư, những lá thư tràn ngập yêu đương, hò hẹn, nhớ nhung tha thiết, những lá thư viết từ chiến trường, những cứ điểm dã chiến, những làng mạc hoang tàn, sau những trận đánh lớn và nhỏ, những lá thư bức bối xót xa, ngao ngán tuyệt vọng, và anh thú nhận không phải một lần rằng cô là chút ánh sáng le lói ở phía xa đối với hoàn cảnh hiện nay của anh, là niềm tin yêu, là hơi ấm duy nhất của lòng anh. Và anh sốt ruột chờ đợi thư cô.

Cuối cùng điều mong đợi cháy bỏng lòng anh đã tới. Bây giờ, gần hai mươi năm sau, hầu như anh vẫn còn thuộc đúng nguyên văn lá thư duy nhất của cô đã gửi cho anh ngày ấy:

“Anh Tuyến thân mến!

Quỳnh định trả lời thư anh đã mấy lần nhưng lần nào cũng ái ngại quá nên lại thôi. Ái ngại là khi nghĩ đến hoàn cảnh cuộc sống của anh hiện giờ... Mà nếu không viết cho anh thì dần dần lại có điều đáng ái ngại về phía Quỳnh. Vậy trước tiên mong rằng anh đọc thư này với tất cả sự cảm thông.

Quỳnh đã có dịp nghĩ lại và tự thấy buồn cười về những trò chơi đấu tranh biểu tình bãi khóa mà chúng ta đã từng có lúc hăng hái can dự vào. Chúng ta đã làm một việc trẻ con và dại dột xiết bao. Quỳnh tin rằng thời gian qua anh Tuyến cũng đã kịp nghĩ lại về điều này và dễ dàng hiểu ra như thế. Quỳnh hết sức cảm thông và chia sẻ nỗi buồn đau trước những gì anh bị mất mát trong trò chơi con trẻ ấy... (Lúc ấy anh hiểu ngay là cô muốn nói đến những tháng bị giam cầm tra tấn của anh, con đường học vấn dở dang của anh, và sau hết là anh bị đẩy ra mặt trận với tư cách một anh binh nhì quân dịch). Nhưng cả anh và Quỳnh đều không còn là trẻ con nữa. Nhất là đối với Quỳnh, cả một tương lai của đời con gái mà Quỳnh phải lo toan, chuẩn bị... Quỳnh không hề mơ ước cao xa, không tô vẽ cho cuộc đời mình, không muốn trở thành nhà chính trị hay nhà hoạt động cho sự công bằng xã hội, cũng không mơ tưởng đến địa vị cao sang, nhà cao cửa rộng gì.

Thú thật với anh Tuyến một lần để không ai phải làm khổ ai, Quỳnh đang chuẩn bị cho mình một tương lai hết sức bình thường: học hết tú tài rồi lấy chồng, một người chồng có thể bảo đảm cho Quỳnh một cuộc sống bình thường và an phận, hiểu theo cả hai mặt vật chất và tinh thần. Số phận con người ta bé nhỏ biết bao và Quỳnh không muốn, cũng tự biết là không thể cưỡng lại số phận bé nhỏ ấy. Đối với anh Tuyến, Quỳnh cảm thấy anh muốn trở thành một kiểu Đông-Ki-Sốt đối với chính số phận của mình (ngay lúc ấy anh đã tin chắc một điều là Quỳnh chưa hề đọc Đông-Ki-Sốt bao giờ, và đến nay cũng chưa chắc cô đã đọc!), trong khi đó thì anh lại không có gì tỏ ra có thể bảo đảm cho Quỳnh một cuộc sống tương lai bình thường như Quỳnh mong ước.

Tin rằng anh Tuyến hiểu cả và sẵn lòng tha thứ cho Quỳnh tất cả nếu như những điều Quỳnh viết với lòng chân thật trên đây có làm cho anh buồn phiền... (Quả thật là anh đã rất buồn đau, phiền muộn, như thể bị giáng một cái tát trời đánh vào lúc hết sức bất ngờ. Làm sao mà anh có thể hiểu và tha thứ được những điều Quỳnh viết trong thư như thế. Chưa hết, cô tiếp tục báo tin cho anh hay hiện giờ cô đã có đối tượng đạt được những yêu cầu mà cô đòi hỏi đối với người chồng tương lai, ấy là một sĩ quan trẻ ở tiểu khu, người ân nhân đã cứu cô ra khỏi nhà giam sau khi tham gia trò chơi dại dột dạo nào. Họ sẽ chính thức làm lễ cưới sau khi cô thi xong, bởi vì vợ một sĩ quan trẻ nhất định phải là một nữ sinh có bằng Tú tài, điều đó gần như thứ chuẩn mực nhằm bảo đảm hạnh phúc lứa đôi).

... Rồi chắc chắn sẽ có lúc chúng ta gặp lại nhau ở đâu đó trên đường đời – Cô viết tiếp ở cuối thư – Mong rằng anh Tuyến sẽ xem Quỳnh như một người bạn cũ, một cô em bướng bỉnh chẳng hạn, có thể có điều trách móc nhưng không giận hờn, căm ghét gì nhau. Chúc anh Tuyến thật nhiều may mắn trong chiến tranh, sớm tìm gặp đối tượng hạnh phúc cho tương lai. Một lần nữa chân thành xin lỗi và cám ơn anh...”.

***

Không. Anh đã nhớ lại chính xác hơn. Tiếng gọi “Anh Tuyến” quen thuộc bất ngờ trên bãi tắm sáng hôm ấy không phải chỉ nhắc nhở anh một thời xa vắng đẹp đẽ cách nay những hai mươi năm. Có phải linh cảm của người phụ nữ chăng, khi cô kết thúc lá thư đáng buồn ấy rằng chắc chắn rồi sẽ có lúc họ còn gặp lại nhau đâu đó trên đường đời. Nhưng quả là như thế thật.

Cuối năm 1975. Chuyến tàu địa phương ghé vào ga huyện một buổi chiều muộn màng. Mưa lâm thâm báo hiệu tiết trời chuyển sang xuân, cái rét dịu ngọt len vào da thịt đám hành khách thưa thớt thông thả đi qua sân ga lên tàu về thành phố. Anh lên được một toa ít người thì tàu vừa kéo còi chuyển bánh. Những chuyến tàu địa phương về muộn đã trở nên quen thuộc với anh nhiều tháng nay từ khi các tuyến đường sắt được khôi phục, các nhà ga hoạt động lại, tiếng còi tàu im vắng từ thời anh còn thơ trẻ nay lại vang lên lảnh lót, ấm áp, đầy xúc động, bồi hồi sau bấy nhiêu năm chiến tranh tàn phá. Anh chệnh choạng đi dọc toa tàu, không hẳn để tìm chỗ hay chỉ là để chuyển dịch theo thói quen từ đầu toa này sang đầu toa kia. Đột nhiên, một tiếng gọi khẽ đúng tên anh, tiếng gọi cất lên đầy vẻ rụt rè, do dự:

- Anh Tuyến.

Anh đảo mắt tìm một cách hồ nghi cứ như thể nghe nhầm. Những người đàn bà khép nép trong áo đi mưa, thu mình dưới chiếc nón lá. Một tốp nam công nhân đứng ở bậc lên xuống trước cửa toa tàu. Những người đàn ông chăm chú vào điếu thuốc lá ướt nhẹp phun khói trong góc toa. Mấy cô gái đang tíu tít chuyện trò... Không có ai tỏ ra là người vừa gọi đúng tên anh. Anh xoay người định đi tiếp thì tiếng gọi lại cất lên, lần này lớn hơn, có vẻ ngập ngừng nhưng quả quyết hơn, đã tưởng quen không hồ nghi được nữa. Anh chú ý một phụ nữ núp dưới vành nón lá ngồi rất gần chỗ anh đang đứng, tấm áo mưa màu xanh thẫm như giấu kín cô ta trong thứ ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ một ngọn điện đỏ quạch treo tận đầu toa đằng kia. Khoảnh khắc qua đi, và chiếc nón lá bắt đầu ngẩng lên, lộ ra một khuôn mặt quen quen, một nụ cười càng quen hơn nữa.

- Anh Tuyến không nhận ra?

Anh đã nhận ra cô ngay. Mới đây chưa đầy mười năm chứ đã xa xôi gì mấy. Cô dịch người cho anh ngồi xuống bên cạnh, và thật lạ lùng, cảm nhận đầu tiên của anh là cả người cô tỏa ra hơi ấm lan truyền sang anh. Vừa quan sát khuôn mặt cô trong ánh đèn nhá nhem chao lắc, anh vừa nghe cô trả lời câu hỏi của anh:

- Quỳnh đi đâu thế?

Khuôn mặt không còn rạng rỡ, tươi tắn như ngày nào chưa xa xôi lắm, điều đó là tất nhiên thôi. Quỳnh gầy hơn, nét mặt già dặn đi nhưng vẫn là khuôn mặt của một phụ nữ trẻ nhan sắc, chỉ có mái tóc cắt uốn thiếu sự chăm sóc nói lên một điều gì đó khiến anh phải quan tâm.

- Anh Hưng chồng em đang tập trung cải tạo ở trại B.5. Em đi thăm trở về nghỉ lại Nha Trang rồi mai về Buôn Ma Thuột.

Thậm chí anh hơi bất ngờ về điều đó. Cô hỏi thăm anh về gia đình, đời sống, công việc hiện nay. Anh trả lời nhát gừng, cứ ngại tự mình bộc lộ ra trước mặt người đàn bà đang hốt hoảng ấy một sự mãn nguyện tầm thường nào đó. Rồi anh im lặng khá lâu, nửa muốn hỏi han về số phận mà cô đã chọn, nửa sợ chạm phải sự xúc cảm yếu đuối của phụ nữ trước những hoàn cảnh không bình thường. Hóa ra sự im lặng của anh càng khiến tình thế thêm nặng nề, đến nỗi khi anh muốn phá tan sự im lặng đó lại không biết bắt đầu từ đâu. May mắn là cuối cùng cô bật khóc, mặt cúi vào hai lòng bàn tay rồi gục lên vai anh, tấm tức. Anh đã trải qua nhiều hoàn cảnh khắc nghiệt, anh căm ghét mọi sự an ủi đối với mình và không biết an ủi người khác bao giờ, vì thế anh vụng về chịu đựng, mãi lâu sau trong tiếng xình xịch ồn ã của đoàn tàu anh mới ghé sát vào khuôn mặt cô vụng về buột miệng:

- Quỳnh bình tĩnh lại, không nên khóc lúc này.

Vậy thì anh muốn cô khóc vào lúc nào? Anh cảm thấy mình vô duyên, cảm thấy mặc dù đã gần mười năm qua đi từ ngày ấy, anh vẫn không thể trở thành người bảo trợ, nơi tin cậy để người phụ nữ này có thể trao số phận cho anh, nếu như cô có ý định như thế. Nhưng ngay sau đó anh lại biết mình nhầm. Cô thôi khóc, bình tĩnh lại rồi tin cẩn kể cho anh nghe đôi điều mặc dù anh không gợi hỏi.

Thật ra không có gì gay cấn lắm trong cuộc sống gia đình của cô trong từng ấy tháng năm. Đúng như cô đã viết cho anh trong lá thư duy nhất ngày xưa, sau khi cô thi đỗ Tú tài thì họ làm lễ cưới, một lễ cưới không linh đình nhưng được tổ chức lý tưởng đối với tất cả những cô gái hai mươi tuổi háo hức lấy chồng. Hưng chuyển về làm việc ở tiểu khu Buôn Ma Thuột, năm sau thăng cấp trung úy rồi làm đại đội trưởng một đại đội địa phương quận, thường xuyên dẫn lính đi các huyện xa, thỉnh thoảng mới có dịp ghé về nhà. Họ đã sinh con gái đầu lòng. Ít lâu sau, không thể giải thích được mọi việc bắt đầu như thế nào. Quỳnh mang tai tiếng là có quan hệ dan díu với vị đại đức tuyên úy Phật giáo ở bộ tư lệnh sư đoàn bộ binh. Khi kể lại cho anh nghe, cô không có ý định thanh minh, không bào chữa gì cho bản thân mình về việc này. Vậy là một vết rạn nữa xảy ra quá sức chịu đựng của cả hai, thật ra là của ba người. Rồi năm tháng qua đi, vết rạn ấy mờ dần, đến lúc nó chỉ còn là nét hoa văn trang trí trong ký ức, hoàn toàn như một sự cố ngẫu nhiên. Vị đại đức tuyên úy bị chuyển về một trung đoàn bộ binh trực thuộc, ít lâu sau thì chết trong một trận pháo kích ở chiến trường Tây Nguyên. Quỳnh thu vén một số tiền làm vốn, gửi con lại cho cha mẹ chồng, xuống Phước An mở một xưởng gỗ và tự quản lý lấy, chẳng bao lâu làm ăn phất lên không ngờ. Cô mở rộng xưởng, thuê thêm nhân công, mở thêm quán rượu và cà phê, cả rượu và cà phê ở quán ấy nổi tiếng nhanh chóng không kém tiếng tăm về một bà chủ quán lịch lãm, xinh đẹp và hiếu khách giữa một thị trấn nghèo nàn trên những ngả đường chiến trận Tây Nguyên. Thỉnh thoảng Hưng ghé về một đôi ngày, có lúc ra ngồi quầy pha rượu, thu tiền với vợ, chỉ bảo các cô hầu bàn, tạt qua xưởng gỗ trông coi đôn đốc nhân công, chủ yếu để cho mọi người nhận ra sự có mặt của ông chủ. Nhờ những thành tích trận mạc sao đó Hưng được thăng đại úy trước thời hạn, rồi Quỳnh hy sinh một phần tài sản của xưởng gỗ mua cho chồng chức quận trưởng. Chẳng bao lâu sau xưởng gỗ lại được Quỳnh mở rộng gấp đôi. Đến gần cuối năm bảy tư thì cô lại bán đi một phần để mua cho chồng cặp lon thiếu tá. Đầu năm bảy lăm, hai vợ chồng tính toán tiền nong và cân nhắc các thứ thế lực có thể sử dụng được để chuẩn bị mở rộng xưởng gỗ lên gấp hai một lần nữa, chuẩn bị độc quyền kinh doanh gỗ trong cả vùng thì Buôn Ma Thuột giải phóng, các trận đánh ác liệt loang dần ra. Mười ngày sau cả xưởng gỗ, cả quán rượu và cà phê, cả vốn liếng và tài sản làm giàu được chóng vánh trong vòng năm năm bị thiêu ra tro, Quỳnh chạy theo đám nhân công để tránh bom ngay từ khi trận đánh mới bắt đầu, còn Hưng sống sót sau những ngày cố thủ trong các pháo đài chi khu quân sự là nhờ sự hèn nhát hình thành qua những lần thăng quan tiến chức bởi bàn tay và đồng tiền của vợ.

Sau này nghĩ lại, anh lại thấy không hẳn là cô tin cẩn gì anh. Chẳng qua là một nhu cầu cởi mở bao nỗi niềm tiếc rẻ cuộc sống cũ đang dồn chứa, cởi mở với một người quen cũ đã lâu không hề biết những bí ẩn riêng tư, tâm trạng dồn nén sau những mất mát vật chất to lớn và sự sụp đổ về mặt tinh thần còn to lớn hơn, hoang mang sâu sắc trước sự đảo lộn nghiệt ngã quá sức chịu đựng của một con người khôn ngoan an phận lấy sự tích góp tài sản làm lẽ sống bền vững cho mình.

Tàu về đến Nha Trang. Hai người đi qua sân ga loang loáng nước, anh mời cô vào một hiệu ăn đã vãn người. Trong khi chờ thức ăn dọn lên, anh ngắm nhìn cô. Chiếc nón lá và áo đi mưa cô mắc trên lưng ghế tựa, bây giờ trên người cô là chiếc áo bà ba đen vải ngoại may theo mốt áo mặc trong nhà được nhiều phụ nữ thành thị ưa chuộng vài năm nay. Trong một thoáng anh nhớ lại khuôn ngực trắng ngần của cô run rẩy bày ra cái hôm đoàn biểu tình bị đàn áp bằng vòi rồng của lính cứu hỏa, rồi anh nhớ mùi da thịt thiếu nữ của cô lúc họ ngồi sát bên nhau trong xe bít bùng của cảnh sát... Đã xa xôi biết bao những ngày tháng ấy. Giờ đây ngồi đối diện với anh cũng con người ấy nhưng đã hoàn toàn đổi khác, cái vẻ ngoài của cô tiều tụy đi nhưng sao anh cứ nghĩ đấy là một sự tiều tụy giả tạo, nét mặt cô có vẻ chịu đựng nhẫn nhục nhưng đôi lúc lại lóe lên sự căm phẫn, sự khinh miệt mọi chuyện chung quanh.

Cô ăn từ tốn, qua quýt như chỉ nhằm làm anh vừa lòng. Anh mời cô về nhà nhưng cô từ chối, hẹn một lần khác. Và cô giữ lời hứa, chuyến sau xuống Nha Trang để đi thăm chồng cô đã ghé đến chỗ anh, rồi ghé đến nhiều lần sau nữa, lần thì tạt qua phút chốc rồi đi, lần thì ở lại một vài giờ, lần khác nghỉ lại một ngày hoặc ngủ lại một đêm chờ xe về Buôn Ma Thuột. Cô chăm sóc chỗ anh ngồi đọc sách, trang trí chút đỉnh cho căn phòng xinh xắn hơn, đôi lần ghé đến dù anh đi vắng cô cũng biết cách mở khóa vào nhà... Thời ấy anh còn sống độc thân, mẹ anh giao căn nhà nhỏ bé ở thành phố lại cho anh, bà về quê sống với vợ chồng cô con gái út, cô em gái nhỏ hơn anh gần mười tuổi. Mỗi lần Quỳnh ghé đến, họ hí húi đi chợ, làm thức ăn ở nhà, những bữa cơm đạm bạc nhưng khéo léo nhờ có bàn tay phụ nữ. Rồi ai lại làm việc người ấy, như thể hai anh em sống chung trong một căn nhà quá biết tính nhau nên quá ít chuyện để nói với nhau, đúng như cô đã từng mong muốn khi viết thư cho anh ngày ấy.

Tất nhiên rồi phải xảy ra một chuyện gì. Chuyện ấy xảy ra từ một hôm, cơm tối xong anh đang ngồi đọc sách bên bàn như thường lệ, cô đến ngồi đối diện, chăm chú nhìn anh cho đến khi anh phải ngẩng lên.

- Anh Tuyến nói thật đi, anh thương hại Quỳnh phải không?

- Sao Quỳnh lại nói thế?

- Có thể em đáng thương thật – Bỗng dưng cô bật khóc – Nhưng em không cần ở anh điều đó.

- Vậy chứ Quỳnh cần tôi làm gì?

- Anh có thể khinh em – Cô gục mặt xuống bàn, vai rung lên, giọng nói lạc hẳn đi như không còn đủ sức chịu đựng thêm nữa – Anh có thể khinh em, nhưng giờ đây em cần có anh, em chỉ cần có anh thôi...

Anh ngạc nhiên thoáng chốc rồi bỗng hiểu ra. Không thể ngờ rằng cô cuồng nhiệt đến thế, sôi nổi đến thế, mẫn cảm và tội nghiệp đến thế. Cô có sức cuốn hút bất ngờ và dữ dội, tuy nhiên mặc dù vậy, bao giờ cái còn lại sau rốt đối với anh cũng là một nỗi ê chề. Không thể nào anh dập tắt được ý tưởng những chuyện kia cũng đã diễn ra y hệt như vậy trong gần mười năm với gã thiếu tá quận trưởng nào đó mà anh chưa hề chạm mặt.

Vì lẽ gì cô cần anh, ít lâu sau anh đã lý giải được. Không phải chỉ vì gã thiếu tá quận trưởng chồng cô đang còn tập trung cải tạo chưa biết đến ngày nào, mà chủ yếu là cô đang bị hụt hẫng, đang cảm thấy thiếu đất đứng dưới chân mình bao lâu chưa bắt rễ được vào thiết chế xã hội mới. Chẳng gì anh cũng là một người đã từng tham gia phong trào tranh đấu, đã bị chế độ cũ giam cầm tra tấn, đã đào ngũ khỏi quân đội Sài Gòn và có liên hệ với tổ chức cách mạng, và chủ yếu là hiện nay anh đang làm một công việc gì đó cho chính quyền mới.

Dần dần anh cố ý lánh mặt mỗi lần cô xuống Nha Trang. Anh giao chìa khóa nhà cho cô, viện cớ bận công việc, họp hành. Sự lui tới của cô thưa thớt dần đi, không ai phải công khai chê trách gì ai, rồi đến một lúc anh nhận ra cô không lui tới chỗ anh nữa. Thế là mọi chuyện đã qua đi, khi bình tĩnh suy xét lại anh cảm thấy cách lý giải trước đây của mình về chuyện ấy có vẻ phiến diện, khiên cưỡng thế nào, không thỏa đáng. Nhưng anh đã quên cô nhanh chóng, dễ dàng hơn mười năm trước nhiều.

***

Bây giờ ngồi trước mặt anh, Quỳnh phô bày ra dưới nắng rực rỡ mùa hè cái dáng vẻ đẫy đà hơn hẳn mười năm trước. Trí tưởng tượng của anh thoáng chốc quay lại cái hình tượng mơ hồ về một loài rễ vươn dài bắt gặp được chất đất màu mỡ... Và những quãng cách đều đặn mười năm ngọt ngào đối với người này lại mặn chát đối với người kia. Thậm chí anh phải dằn lòng khi cái cảm giác ham muốn thể xác chợt xô tới bất ngờ trong anh đồng thời với sự tiếc uổng tất cả không phải là sở hữu của anh; sự cuồng nhiệt, mẫn cảm và dữ dội tiềm ẩn bên trong của con người kia không bao giờ dành cho anh nữa. Anh ngồi nhìn Quỳnh, buột miệng nói cay độc:

- Lâu lắm không gặp nhau. Trông em đẹp hẳn ra...

Quỳnh bĩu môi, gỡ kính ra soi lên ánh mặt trời như thể soi tìm một câu gì để trả lời anh. Không hẳn thế, Quỳnh chỉ xoay sang bên nói với cô con gái:

- Con xuống bơi đi, biển ấm lên rồi đó.

Cô gái nhíu mày tỏ ý nhăn nhó nhưng vẫn chậm rãi làm theo lời mẹ. Bây giờ Quỳnh mới thong thả nói với anh:

- Nó được ông ấy giao nhiệm vụ đi bảo vệ cho em đấy, anh liệu mà suồng sã.

- Sao ông ấy không đích thân làm chuyện đó có hơn không?

Cả hai cùng bật cười. Quỳnh đeo kính lên mắt, im lặng dõi theo cô con gái đang tập xoải tay bơi.

- Hết mùa hè này là con bé bơi giỏi hơn em mất. Nó sẽ bơi giỏi hơn cả em hồi tuổi nó bây giờ.

- Cô bé giống em y hệt. Hai mẹ con hiện đang ở đâu?

- Khách sạn Hải Dương. Nhưng anh hỏi để làm gì?

- Chẳng lẽ điều đó không cần tôi quan tâm?

- Anh đã không quan tâm đến nữa từ lâu rồi. Còn bây giờ thì cứ để người khác thay anh...

Quỳnh đột ngột gỡ mũ, bỏ kính cho con chó xù lông coi giữ rồi lao mình xuống nước. Cô bơi ngược sóng ra xa, dáng bơi vẫn đẹp nhưng chậm. Anh đưa tay vuốt ve sống lưng con chó, cảm thấy một chút vị đắng trong miệng. Quả thật, anh cần quan tâm đến điều đó để làm gì? Theo đuổi trăng gió chăng, tự ái sĩ diện chăng, anh không giải thích được. Nhưng rõ ràng mọi sự đã đổi khác đi rồi, chẳng còn đâu chất ngọt ngào hồi mười chín, hai mươi, cũng chẳng còn đâu ý thức tội lỗi pha chút phong vị lãng mạn của tuổi ba mươi. Những khoảng cách thời gian nghiệt ngã...

Khi hai mẹ con Quỳnh cùng sánh bước trở lại chỗ anh ngồi, nhìn thân hình của họ anh không thể nói cho đúng là ai hấp dẫn hơn ai nhưng rõ ràng Quỳnh còn khả năng gây ra những nỗi ham muốn độc địa. Cô gái e thẹn ngồi xuống trước, vừa đưa tay ra sau gáy xới tung lọn tóc ướt vừa nói giọng trách móc:

- Mẹ hơi kém xã giao đấy, không giới thiệu gì cả...

- Bác Tuyến, bạn cũ của mẹ từ hồi mẹ còn ở tuổi con bây giờ. Còn đây là Hương, Quỳnh Hương...

- Có vậy mà mẹ cũng giấu. Chà, mẹ có nhiều bạn bè hơn con tưởng nhé! Còn bác Tuyến, cháu có cảm tưởng bác hơi nhút nhát đấy. Bác có thích cho cháu làm bạn với bác không?

- Sao con dám ăn nói như thế? Quỳnh ngăn con lại – Chuẩn bị về thôi con ạ!

- Tốt lắm chứ! – Anh nói với cô gái – Có điều quả đúng như cháu nhận xét, bác đã đến cái tuổi nhút nhát lắm rồi.

- Ồ, bác nói chuyện hay thật! – Cô khoác áo choàng ngoài lên người trong khi Quỳnh hơi lúng túng nắm lấy đầu sợi xích dắt con chó – Mẹ cháu thì lại chẳng chịu nhút nhát đi cho. Thôi cháu về, xin hẹn sẽ gặp lại bác. Cháu còn ở Nha Trang cho đến hết mùa hè. Mà cũng có thể ở lại hẳn.

Cô hồn nhiên vẫy tay chào anh trong khi Quỳnh chỉ im lặng quay đi.

Liên tiếp những ngày sau anh đều ra bãi tắm đúng chỗ cũ nhưng không gặp hai mẹ con Quỳnh. Anh cảm thấy tiếc, không hẳn vì không được làm bạn với cô gái hồn nhiên tươi vui ấy hay tiếc vì không gặp lại Quỳnh. Anh chắc Quỳnh bắt con gái chuyển địa điểm tắm sang chỗ khác để tránh mặt anh. Cả hai chìm lẫn đâu đó trong đám du khách từ khắp nơi đổ xô về, nườm nượp ra vào các khách sạn lộng lẫy và những phòng trọ bình dân, chen chúc suốt ngày trên bãi tắm, trên các chuyến ca-nô tham quan vùng đảo, các du thuyền ngược sông len lách dưới các rặng dừa và bờ tre nghiêng bóng, trên những chuyến xe đưa đi tham quan các di tích và thắng cảnh, những buổi đi dã ngoại, những cuộc hẹn hò, gặp gỡ, chiêu đãi, tiệc tùng...

Bất ngờ anh gặp lại cô bé Quỳnh Hương một buổi tối ở câu lạc bộ âm nhạc thành phố. Cô bé đi một mình. Cô reo lên khi trông thấy anh, rời chỗ ngồi đến nắm lấy cánh tay anh, vồn vã:

- Bác Tuyến quên cháu chưa?

- Quên cháu thế nào được – Anh vui mừng thật sự – Sao cháu lại đi một mình, còn mẹ cháu đâu?

- Mẹ cháu không thích nghe thứ âm nhạc phù phiếm này.

- Có loại âm nhạc không phù phiếm nữa sao? Vậy mà bác chưa biết.

Họ tìm chỗ ngồi theo dõi chương trình biểu diễn. Các nhạc sĩ giới thiệu tác phẩm mới của họ, các ca khúc được diễn viên trình bày thử nghiệm với tiếng đàn ghi-ta rồi sau đó trên nền nhạc phối, cuối chương trình là một vở nhạc vũ kịch do nhóm diễn viên nghiệp dư của câu lạc bộ thể nghiệm. Rời phòng biểu diễn, họ tìm một chỗ ngồi trong khu vườn bên ngoài nơi có quầy giải khát được thắp bằng thứ ánh sáng dịu nhẹ. Anh gọi thức uống rồi hỏi cô:

- Sao cháu lại xuất hiện ở đây?

- Cháu muốn gần gũi với thành phố này từ một phía khác, phía của đời sống tâm hồn, đời sống tình cảm – Cô nhìn vào mắt anh một cách dạn dĩ – Thế còn bác thì sao, bác thích những sinh hoạt câu lạc bộ thế này không?

- Có thể rồi bác sẽ thích, chắc thế...

Như thể không quan tâm đến câu trả lời lấp lửng của anh, cô nói đột ngột:

- Bác Tuyến, cháu cảm thấy bác chẳng có gì đáng sợ cả!

- Chưa chắc đâu! Nhưng sao cháu lại nói thế?

- Mẹ cấm tuyệt cháu không được gặp lại bác nữa.

Anh hơi lặng người đi chốc lát. Không nhìn cô nhưng anh đoán chắc rằng cô đang chăm chú dò xét anh, một thái độ dò xét rất đỗi hồn nhiên cho dù cô có cả tin hay hồ nghi về điều răn nghiêm khắc của Quỳnh, về mỗi hành vi cử chỉ của anh.

Anh đưa cô về. Trên những vỉa hè đường phố được lát đá sáng choang dưới hệ thống đèn thủy ngân cao áp, dưới vòm hoa phượng rực rỡ làn gió biển phóng khoáng tung vãi những cánh hoa đỏ thắm xuống mặt đường, thỉnh thoảng anh lại bắt gặp ánh mắt và nụ cười tươi trẻ, đầy tin cẩn của cô. Trong thoáng chốc anh sống lại một quãng ngắn thời trai trẻ của mình, tuổi hai mươi trở lại, không có chiến tranh và đàn áp, không có trại lính và nhà tù. Quỳnh ngước lên say đắm hôn anh, tình yêu ngọt ngào trong tầm tay và cả một khoảng trời tương lai rộng dài phía trước...

Buổi tối ấy Quỳnh Hương có nói thêm với anh đôi điều mà anh chưa biết. Ba cô được đoàn tụ với gia đình sau hơn bốn năm tập trung cải tạo. Trước đó, nhờ quan hệ quen biết thế nào đó với một cán bộ ngành lâm nghiệp, mẹ cô đã phục hồi lại từng bước cơ ngơi kinh doanh gỗ ngay ở nơi đặt xưởng gỗ ngày xưa, dưới danh nghĩa là một xí nghiệp hợp doanh khai thác và chế biến lâm sản. Nhà cửa lại mọc lên, kho tàng, sân bãi ngày càng mở rộng. Mẹ cô thường cùng với người cán bộ lâm nghiệp dùng xe cơ quan rong ruổi trên các ngả đường Tây Nguyên, vào rừng kiểm tra các bãi gỗ, về huyện nọ huyện kia ký hợp đồng, đến các thị xã thị trấn mua vật tư và giao dịch... Khi ba cô hết thời hạn cải tạo trở về, qua mấy tuần lễ nghỉ ngơi thăm viếng họ hàng và tập quen dần với nhịp sống mới mà ông còn quá ngỡ ngàng xa lạ, nhờ sự giúp đỡ của người cán bộ lâm nghiệp ấy mẹ cô đưa ông vào một đội công nhân khai thác để làm hợp đồng, và cái đội khai thác ấy ngày càng cắm sâu vào các cánh rừng xa xôi hun hút để hoàn thành vượt mức các chỉ tiêu kế hoạch. Cứ thế mà cả hai cùng lo làm ăn, tích góp cho tương lai. Một nếp nhà ngói đỏ đã mọc lên, một cửa hàng ăn uống và giải khát đã hoạt động dưới danh nghĩa là căn-tin của xí nghiệp hợp doanh do Quỳnh bỏ vốn ra cho cô em gái ruột trông coi, cô này có chồng là sĩ quan ngụy chết trận năm 1972, một hợp tác xã gia công đồ mộc gia dụng nằm cách căn-tin vài chục căn nhà, vốn ban đầu cũng do Quỳnh bỏ ra, do người em trai kế của Quỳnh làm chủ nhiệm, anh này trước 1975 cạo đầu đi tu để khỏi bị bắt lính...

- Bác thấy chưa, cháu được bảo đảm cho tương lai tuyệt vời đến thế! – Cô gái kết luận với một nụ cười vô cùng chân thật.

***

Cuối mùa hè đã thấy những dấu hiệu chuyển sang mùa động biển. Bãi tắm thưa dần người đi, những buổi sáng nắng hanh heo tiết thu sớm, những buổi chiều mưa rào, những buổi tối ngớt mưa những người yêu nhau ôm vai nhau bước ngập ngừng dọc theo mép sóng. Biển vỗ sóng ầm vang, có lúc trườn xa lên liếm chân bờ kè đá, tung ngầu bọt trắng. Thành phố rộng thoáng ra chút đỉnh, về khuya tĩnh lặng như trầm tư, ngẫm ngợi về những gì còn lại sau một mùa hè sôi nổi, thỉnh thoảng rung lên lảnh lót hồi còi tàu đi về trong sân ga.

Xen giữa những hôm mưa ướt át là những ngày liên tiếp trời ráo hoảnh kéo dài cả tuần hoặc lâu hơn. Mặt trời đỏ lựng nhô lên, những tia nắng ấm áp chiếu xuyên qua làn hơi nước quyện đặc trên mặt biển, sưởi ấm dần bãi cát in hằn những vết chân người để lại thành hàng thành lối phía sau.

Họ không vội vàng xuống nước. Một người nằm sấp, dang cả hai tay cho cơ thể hoàn toàn thư giãn, người kia thích thú với trò chơi in dấu chân mình dọc theo mép sóng. Nắng lên dần, hàng ngàn tia nắng nhọn li ti khẽ chạm vào da, đánh thức các tế bào, khơi chảy các nhịp mạch hồng cầu. Nắng gió mùa hè đã để lại trên làn da cô gái vết rám hằn khá rõ ở viền áo tắm đã trở nên chật chội.

Chặp sau cô gái quay trở lại, thong thả đến ngồi bên cạnh. Anh cảm nhận được điều đó đúng hơn là trông thấy. Rồi tiếng cô gái cất lên như reo:

- Ôi, tóc bác bạc nhiều thế?

Anh trở mình nằm ngửa, duỗi thẳng hai chân, hai tay lót dưới đầu làm gối.

- Tóc mẹ cháu bạc chưa?

- Cháu không biết, không để ý tới. Hai mẹ con thật ra cũng ít gần nhau.

Phải rồi, Quỳnh ít có dịp gần gũi cô con gái. Những năm vừa qua, trong khi cô lao vào kinh doanh gỗ với người cán bộ lâm nghiệp, Quỳnh Hương được gửi lại Buôn Ma Thuột với ông bà nội để học hành. Mùa hè này hai mẹ con mới có dịp về Nha Trang sống với nhau vài tuần lễ. Quỳnh vừa có những mối giao dịch riêng, tiếp xúc gặp gỡ riêng, vừa dành chút ít thời gian hồi tưởng lại thời học trò và những bước rẽ ngoặt của đời mình, đồng thời thu xếp cho cô con gái chuẩn bị thi vào trường đại học, đúng như nghĩa vụ một người mẹ đòi hỏi phải làm. Rồi cô quay trở lên Đắk Lắk, trở lại với việc làm ăn. Mỗi người một mối lo toan, đâu có thời gian để hai mẹ con có dịp nhìn nhau, mái tóc mẹ đã nhiều sợi bạc hay chưa cô bé làm sao biết được.

- Thế là cháu có được tấm vé lên tàu đi theo mong ước của mình. Trước đây cháu sợ nhất là khi trượt đại học, phải về sống với mẹ cháu trên cái bãi chứa gỗ ấy... Từ nhỏ cháu đã nghe đến biển, một khao khát đến nay cháu vẫn chưa tự giải thích được. Gia đình ép cháu học Đại học Tây Nguyên, gần đây mới nhượng bộ đấy bác ạ! Ta xuống bơi một chặp đi bác?

Hai người nắm tay nhau chạy ào xuống nước. Làn nước ấm áp bao trùm lấy họ. Chỉ chốc lát sau, khi anh dõi mắt tìm mới nhận ra cô đã vượt trước anh một quãng. Quả đúng như Quỳnh dự đoán, cô bé bơi giỏi và có dáng bơi đẹp không thua kém Quỳnh hồi xưa. Anh cố bơi theo, càng lúc càng xa bờ, càng lúc càng rút ngắn khoảng cách với cô, nhưng đồng thời anh cảm thấy mình sắp đuối sức. Cô bé dừng lại phía trước anh, hất ngược mớ tóc ra sau gáy, tươi cười tinh nghịch:

- Bác không đuổi kịp cháu sao?

- Bác không thích – Anh trả lời khi ngừng hơi.

- Sao thế?

- Đuổi theo cháu là bác phải bơi ngược chiều thời gian.

Khi họ trở lên bờ, cô bé nhìn anh rồi nheo mắt hỏi:

- Giữa bác và mẹ cháu có một bí ẩn riêng tư gì đó phải không?

- Sao cháu lại hỏi thế? – Anh hơi lúng túng – Bí ẩn, bác biết nói với cháu thế nào...

Cô không hỏi thêm, lắng nghe khúc nhạc hòa tấu phát ra từ hệ thống loa truyền thanh dọc theo phố biển. Khúc nhạc còn ngân vang mãi trong lòng cô cả đến khi họ đã rời bãi tắm, đi bộ trên con đường rợp bóng cây xà cừ, những chiếc lá vàng đầu tiên của một mùa thu lại chao nghiêng trong nắng.

Nha Trang 1985
Đà Nẵng 1986

Comments

(7 total) Post a Comment

Chị Hà có nhận thấy văn phong của anh Thế Vũ cứ buồn buồn , cứ khắc khoải nuối tiếc không ?
Mọi cái đều dời đổi kể cả lòng người ..nhưng vẫn thấy chút chao lòng chị nhỉ ?

Saturday October 4, 2008 - 01:28pm (ICT) Remove Comment

Em đã đọc từ lâu rồi , nay đọc lại vẫn có chút xúc động riêng . Văn anh đâu có " khô khan " như bề ngoài của anh , chị nhỉ .

Saturday October 4, 2008 - 01:03am (PDT) Remove Comment

Rất ngưỡng mộ cái tình của chị đối với anh , từ những ngày chị chăm sóc anh ở BV , và nay ,chăm chút , góp nhặt , giữ gìn tài sản của anh . Anh đã chọn đúng bạn tri âm trong cuộc đời mình.

Saturday October 4, 2008 - 01:28am (PDT) Remove Comment

  • Ha
  • Offline

Yến làm chị nhớ lại, cứ nhớ lại những ngày đó là muốn chảy nước mắt rồi, hic…
Hôm qua Trần Anh nhắn tin có bài thơ của anh TV trên trang Damau.org chị đã đọc và nghĩ ngay là của ảnh. Cũng thất lạc nhiều lắm Yến, bởi chị không ở trong cái giới văn chương nên chỉ khi nào bạn bè thông báo mới biết, cảm thấy mình cũng có lỗi ít nhiều. Cám ơn Gió và Yến đã sớm chia sẻ!

Saturday October 4, 2008 - 04:17pm (ICT) Remove Comment

Nhân vật Quỳnh rất là đời!
Cuộc đời của những nhân vật trong truyện cũng quá nhiều thăng trầm, những thăng trầm gắn liền với biến cố lịch sử.

Saturday October 4, 2008 - 05:03am (PDT) Remove Comment

Và anh nhà đã không còn nữa hả chị?
Em xin chia sẻ cùng chị.


Sunday October 5, 2008 - 05:27pm (ICT) Remove Comment

E đọc và thấy như chị Gió vậy. Man mác tiếc nuối ...

Sunday October 5, 2008 - 05:28pm (ICT) Remove Comment


1 nhận xét:

  1. Hôm nay, CM mới đọc, xúc động lắm!
    Sẽ đọc lại lần 2, H nhé!

    Trả lờiXóa