Thứ Năm, 17 tháng 7, 2008

Tản mạn chuyện làm blog (2)

“Căn nhà” mơ ước đã thành

“Mới đó mà đã 3 năm từ ngày anh đi (15.11.2004). Ai từng biết Thế Vũ - nhà văn khá nổi đình đám với truyện ngắn Những vòng hoa ngụy tín hồi trước 1975 - có lẽ khó quên một con người mới gặp sao khó đăm đăm, nhưng khi hiểu nhau rồi thì sẵn sàng dốc cạn lòng mình dù đôi lúc nóng như ông thiên lôi. Đời văn anh ngắn nhưng lận đận.

Anh nhiều trăn trở lắm, nhất là về văn chương, về tiếng Việt. Nhà văn Bảo Cự có kể lại hồi những năm 80 ở Nha Trang anh từng mơ ước có một cách gì đó để gửi tất cả những điều mình viết đến bạn đọc, chứ trang văn viết ra mà "bị hạn chế" thì tội lắm, buồn lắm. Điều ấy lúc sinh thời Thế Vũ chưa thỏa nguyện nhưng nay từ nơi rất xa ấy nhà văn có thể mỉm cười khi vợ con anh đã tạo cho anh một thế giới đầy chất văn: http://blog.360.yahoo.com/haphan52 (ảnh). Ở đấy chúng ta không chỉ đọc lại tất cả những gì anh viết trong cuộc đời mình mà còn tìm thấy nhiều kỷ niệm đẹp, tình cảm xúc động của bạn bè về Thế Vũ. Chợt nghĩ vẩn vơ, ờ nhỉ, nhờ có “blốc” mà anh đã rút ngắn đường để làm cuộc trở về”. (X.Q)

Có một góc yên tĩnh

Thật cám ơn các bạn dù quen biết và không quen biết đã có dịp dạo qua đây, có bạn đến “smile” một cái rồi đi, có bạn để lại quick comment, có bạn vào hẳn nhà hào phóng để lại những sẻ chia…, có bạn dù không để lại dấu tích gì nhưng tôi biết hằng ngày bạn vẫn ghé ngang dòm một chút, ngó một chút.

Nhớ có lần báo Văn nghệ T.Ư đăng lại truyện Những vòng hoa ngụy tín của anh nhưng vì do trang báo có hạn nên đã cắt cúp khá nhiều, bản thân tôi rất phiền lòng vì đây là một truyện gây tiếng vang trong thập niên 70 và từng được đăng lại ở nhiều nơi. Thật rất vui mừng vì “Căn nhà” mơ ước đã thành, đã có một nơi chốn để Những vòng hoa ngụy tín trở về với nguyên gốc của nó. Tôi cũng rất an tâm, hy vọng theo thời gian tác phẩm của anh không bị biến dạng.

Cái thuở ban đầu ấy chỉ định post những gì liên quan đến anh thôi, là những sáng tác của anh - là một thời gian khổ của anh, là những bài viết thuở sinh thời anh tâm đắc cùng những tình cảm của bạn bè mà thời gian qua đi, mỗi khi tôi đọc lại đều ri rí nước mắt… Thế đấy, ở đây có một góc yên tĩnh

Và cũng có một chốn lao xao…

Chốn lao xao của tôi là ở đây, tôi cũng dành cho mình một góc nhỏ để hằng ngày dạo quanh nhà của các bạn, đọc các entry và chia sẻ điều gì đó với bạn… ngày một, ngày hai tôi hiểu bạn thêm một chút. Ở chốn này cũng không phức tạp lắm nếu bạn biết bạn muốn gì và làm gì.

Có những bạn thật gần tôi, vì ngày nào tôi cũng nhìn thấy bạn xuất hiện trong Home Page của tôi, thế là tôi rảo ngay vào nhà bạn, một ngày có thể vài ba lần. Cũng có những bạn thật xa tôi, chỉ tạt ngang nhà tôi rồi vì lý do gì đó không đến nữa…

Thêm một người bạn là có thêm một niềm vui, niềm vui ấy nhân đôi, nhân ba nếu bạn hiểu mình hơn. Vậy đó. Hy vọng chốn lao xao của tôi cũng được bình an và càng ngày “lao xao” hơn. Hì hì… muốn tản mạn thêm chút nữa. Thôi tạm kết thúc ở đây vậy. Chúc các bạn của tôi thật bình an, hạnh phúc…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét