Thứ Tư, 23 tháng 7, 2008

Chiều mưa ngày nào…

Hôm nay được nghỉ bù… ngủ gần 9 giờ sáng mới dậy… có lẽ do đây là kết quả của việc dắt xe bộ trong trời mưa tầm tã suốt hơn tiếng đồng hồ, người thì ướt đẫm nhưng vẫn thấy cái nóng từ người toát ra. Đến cơ quan vội vàng dàn mấy trang có sẵn bài vở xong mới thấy cái lạnh trong da thịt ùa ra. Run cầm cập có lẽ một phần do ngồi trong phòng lạnh nữa.

Về nhà kể lại chuyện xe tắt máy 3 lần giữa dòng nước cuồn cuộn ngập gần nửa bánh xe, đành phải dắt bộ trong cơn mưa tầm tã, trên nước dưới nước, người ướt đẫm. Muốn tắp vào đâu đó, nhưng cứ ngại ngại vì lúc này là lúc bị chặt, mà chặt mạnh nữa và mất thời gian có thể vài tiếng đồng hồ (biết xe mình chẳng có bệnh tật gì, do bugi bị ướt thôi), do bị bày vẽ là xe hư này hư kia.

Lại nhớ có lần trên đường về nhà lúc nửa đêm, xe bị xì bánh, tên thợ không chịu vá đòi thay cho cái lốp cũ rất nhiều lỗ đã vá với giá bằng cái lốp mới (phán một câu: chị không thay thì dắt bộ về vậy)… nhà thì xa vời vợi… những 6 km số nữa. Đành vậy thôi, mà trong lòng thì ấm ức vô cùng… Nhớ hoài nên sinh ra cảnh giác lắm, mà cũng do đoạn đường đến cơ quan chỉ gần 1 km, cũng không phải xa lắm, nên phải chịu khó thôi. Con trai nghe mẹ kể cứ tấm tắc khen hoài: Mẹ giỏi ghê! Con gái càu nhàu: Hôm sau bị mưa mẹ đi taxi… cho an toàn…

Rồi lại kể chuyện mình thấy mưa đá, thấy những hạt mưa đá bằng đầu ngón tay út, màu trắng đục rơi lộp cộp trong giỏ xe trong lúc mưa gió tầm tã, cảm giác thật lạ và vui vui nữa vì mình đã thấy một hiện tượng mà ngỡ như đó là ảo giác. Và dù đã 12 giờ khuya vẫn mày mò trên mạng, biết đã có thông tin về mưa đá… chứng tỏ rằng mình vẫn còn minh mẫn lắm… rất vui và yên tâm đánh giấc… hì hì… kể lại chuyện chiều mưa… sẽ là một kỷ niệm khó quên…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét