Thứ Năm, 28 tháng 2, 2008

MỘT NGÀY TRONG THUNG LŨNG

Phần 2

Truyện ngắn của THẾ VŨ

2. Mặc dù lệnh từ bộ chỉ huy hành quân trung đoàn buộc đơn vị phải xuống đến buôn Thượng trước tám giờ sáng, mãi đến gần chín giờ toán quân đầu tiên mới đổ xuống hết chân núi. Họ đã bắt đầu di chuyển khỏi vị trí đêm từ lúc ánh sáng đầu ngày chưa soi rõ từng khuôn mặt người lính, lúc đó gió đã thôi thổi qua thung lũng, bầu trời dày đặc sương mù, buổi sáng trông ra vẻ phiền muộn, bọn lính đã gần như cóng đi được trong cái lạnh ghê gớm đó. Trước giờ di chuyển, họ đã đốt lên những đống lửa đỏ, ngồi quây quần nhau như một đêm lửa trại của thời tuổi nhỏ. Sáng ra, đám quân vất vả đổ xuống triền núi bên này cũng không khác quang cảnh hôm qua bao nhiêu, như đàn kiến bò quanh bức tường rêu xanh mốc, ê chề và mệt mỏi.

Dưới chân núi, toán quân đầu tháo bỏ súng đạn ba lô xuống đất, nghỉ mệt và chờ đợi. Khí lạnh không còn nữa và kể từ bây giờ trở đi, khu rừng hực lên hơi nóng khủng khiếp. Mồ hôi dầm dề trên mặt mũi, ướt đẫm áo trận. Cái buôn Thượng cách chân núi hơn một cây số vẫn vắng tanh, xám xịt và thầm lặng. Hình như mặt trời mỗi ngày vẫn soi tới nơi đây, nhưng điều đó vẫn không tạo cho khu xóm một sinh khí nào ngoại trừ vài con dê nhỏ nhởn nhơ trên sân cỏ úa. Khi đoàn quân xuống hết dưới chân núi, một đại đội được lệnh tiến vào chiếm buôn.

Nửa giờ sau, lúc bộ chỉ huy bắt đầu theo đường mòn vào khu xóm, vẫn không có gì xảy ra ngoại trừ vài tiếng súng bắn vu vơ lên trời để dọa nạt. Lúc viên thiếu tá và bộ chỉ huy của ông ta đến nơi, đám dân đã bị lùa đến ngồi trên một bãi cỏ. Đám dân đen đủi nép sát vào nhau, nép sát vào những chiếc gùi cũ kỹ trong đó có cả gia tài không chất đầy, một vài chiếc khố bẩn, một vài chiếc váy rách, xoong quánh, kiềng sắt ba chân. Đám dân đó trố mắt lên nhìn viên thiếu tá, gã đại úy, nhìn từng người lính bước qua bãi cỏ, đôi mắt trắng dã như những cái xác vô hồn. Người đàn ông có vẻ già nhất ngồi giữa đám người, những đứa nhỏ đứng lên ngồi xuống thấp thỏm, những đứa bé còn trên tay bồng của những người đàn bà gầy nhom khóc thét lên từng hồi, những đôi vú nâu sậm teo lại như những chiếc bong bóng cao su hết hơi, một đứa nhỏ gặm nhấm trên vuông ngực của người đàn bà trẻ, cái váy trễ xuống quá rốn, nhớp nhúa, bàn tay bên phải chỉ còn có ba ngón, bàn tay bên trái còn được bốn ngón, đôi mắt đờ đẫn nhìn đám lính chằm chặp, nước mắt ứa trên mi, chảy dài buồn bã xuống má, nhỏ trên trán đứa bé. Càng lúc đám người càng lùi lại sát gần nhau hơn, sát gần nhau hơn nữa. Những căn nhà quạnh hiu quanh đó bị bọn lính lục tung, bầy dê bị bắt đi mỗi con một ngả, bầy lợn bị chọc tiết đến con cuối cùng ngoài mé rừng và những con bò cuối cùng cũng bị bắn gục bằng súng trường. Những đống lửa được đốt lên rải rác quanh buôn, không phải để sưởi ấm nữa mà là để chia thịt những con vật vừa bị hạ.

Bộ chỉ huy kéo đến đóng dưới một bóng mát. Viên thiếu tá và gã thiếu úy ngồi chờ lệnh của bộ chỉ huy hành quân trung đoàn. Đại úy Chức như một gã anh hùng thấm mệt, ngồi hút thuốc một mình ở gần đó. Tiếng suối nước reo rì rào ở cuối buôn nghe vẫn buồn bã như đêm qua. Ngọn núi dựng đứng sừng sững đằng sau lưng và xa hơn nữa về hướng Đông Nam, khói xám bốc lên từ một khe núi thẫm màu. Hai chiếc phản lực đã bỏ đi một cách lặng lẽ, còn lại trên nền trời một chiếc L.19 bay lượn trên vùng oanh kích trông như một con quạ lạc bầy sau một chuyến đi bươi thịt người chết.

Viên trung úy đại đội trưởng đến bên cạnh lão thiếu tá:

- Có lệnh mới chưa, thiếu tá?

- Chưa. Lục soát có gì không?

Ông ta cười:

- Chẳng có gì cả. Thiếu tá cho nghỉ lại đây ăn cơm xong đã chứ?

- Ừ được. Dù sao vẫn phải đợi lệnh đã.

- Mời thiếu tá xuống ăn cơm với tôi. Có ít thịt tươi.

Lão ta ậm ừ, mỉm cười. Gã thiếu úy đến cho biết lệnh của bộ chỉ huy hành quân trung đoàn là phải kéo toàn bộ tiểu đoàn đến một vùng cách đó khoảng mười cây số để chuẩn bị làm tuyến án ngữ cho một đơn vị khác ngày mai sẽ được trực thăng vận tới. Cả ba người chúi đầu trên bản đồ hành quân, trong đó vùng hoạt động ngày mai được đóng khung bằng ba đường thẳng màu đen và gần đó, mục tiêu chính của cuộc lục soát được đánh dấu đỏ. Viên thiếu tá gật gù, ngậm ống vố trễ một bên mép, cẩn thận xếp tấm bản đồ lại rồi đứng lên nói với gã thiếu úy:

- Anh về trình bộ chỉ huy xem họ quyết định thế nào về cái buôn này. Nhớ cho họ biết tình trạng dân số. Xong sang bên trung úy Nam gặp tôi.

Lão bước theo viên trung úy. Bọn lính bắt đầu ăn sáng, vẫn với khẩu phần lương khô như thường lệ. Chỉ có một anh hạ sĩ quan trẻ đứng trân người nhìn đám dân khốn nạn đang há hốc ngồi trên bãi cỏ.

Khoảng một giờ sau, đoàn quân rục rịch sửa soạn di chuyển. Gã thiếu úy trình với viên thiếu tá:

- Trung đoàn cho biết chúng ta có toàn quyền quyết định về cái buôn này. Họ nói có thể đưa đám dân theo, ghé sang mục tiêu thứ hai sẽ có lính chi khu đón về trại tập trung, cũng có thể bỏ họ lại chờ mấy hôm nữa cuộc hành quân khu vực bên kia chấm dứt, địa phương quân sẽ đến giải tỏa sau. Theo tôi thì mang theo rất phiền, thiếu tá. Nên bỏ lại.

Lão ngần ngừ một lúc rồi hạ lệnh:

- Bỏ họ lại nhưng phải đốt buôn.

Đại úy Chức ném mẩu thuốc lá xuống đất, buồn bã góp ý kiến:

- Đốt buôn thì lấy gì cho họ trú? Sao không chờ chi khu đến giải tỏa luôn.

- Mặc kệ. Bọn này theo Cộng sản là cái chắc.

- Tôi thấy không có gì chứng tỏ điều đó cả, thiếu tá.

- Không lẽ họ nói cho ông biết họ là Cộng sản sao, đại úy?

Quay sang phía gã thiếu úy, lão ra lệnh:

- Đại đội 1 bên phải, đại đội 3 bên trái tìm chỗ vượt suối. Bộ chỉ huy và thành phần súng nặng theo chân đại đội 3. Quân báo bọc hậu, đốt làng luôn.

Gã trung sĩ, lúc bộ chỉ huy đã kéo ra khỏi buôn, vẫn còn đứng bên cạnh những người Thượng trên bãi cỏ. Hắn nhìn một người lính phóng hỏa căn nhà đầu tiên rồi những căn kế tiếp. Hắn quay lại nhìn đám người ngồi trước mặt mình một lần nữa. Khẩu súng trên tay, ba lô trên vai, hắn suy nghĩ một lúc rồi chợt bỏ ba lô xuống đất, tháo những khẩu phần lương khô trong đó ra trao cho những đứa nhỏ ngơ ngác nhìn hắn. Hắn biết rõ rằng kể từ sau lúc hắn theo đơn vị ra đi, đám người khốn khó này sẽ không còn gì nữa cả, một gia tài nhẹ tênh trong những chiếc gùi kia sẽ chẳng nuôi sống họ được một ngày nào, những căn nhà kia chốc nữa đây sẽ thành tro than, những hạt gạo hiếm hoi, những hũ rượu cần, những gì còn lại trong căn nhà kia cũng sẽ không còn cho họ nữa. Đêm nay, ngày mai và những ngày kế tiếp chờ đợi để về trại tập trung, rừng núi có nuôi họ được nữa không, mưa nắng có tránh đi chỗ ngồi của họ hay không? Hắn cũng biết rằng những gói cơm khô mà hắn vừa phát ra cũng chẳng đủ làm cho đám người này qua đi một ngày cơ hàn nào cả. Bất giác, hắn vuốt tóc một đứa bé gái, gần muốn khóc. Lửa cháy hừng hực trên các căn nhà, toán quân sau cùng đã kéo ra khỏi buôn gần hết, hắn nhìn lại thêm một lần nữa đám người ngồi bất động trên cỏ, họ thì thầm bi bô trao đổi nhau vài lời nói rụt rè, một người đàn ông chảy nước mắt mếu máo khóc, đám trẻ con lạ lùng ôm những gói cơm mà hắn vừa cho, phơi những chiếc bụng ỏng, những cọng xương sườn nhô lên trên lớp da đen sạm, những chiếc khố trễ xuống quá rốn.

Một tiếng nổ thật lớn hướng bờ suối làm hắn giật mình. Hắn bắt đầu chạy. Toán quân cuối cùng đã ra khỏi buôn. Ban đầu hắn chạy chậm, sau tiếng nổ thứ hai hắn chạy nhanh hơn, rồi nhanh hơn nữa. Hắn nghe thấy tiếng la hét ngoài phía bờ suối, tiếng nổ dồn dập và nhanh hơn, tiếng súng nhỏ vang lên từng loạt. Chốc lát hắn đã quên bẵng đi đám người còn ngồi lại phía sau, hắn quên hết và chạy thật nhanh theo những người trước. Ngoài bờ suối, quang cảnh hỗn loạn diễn ra, bọn lính đầu tiên đã có mặt trên bờ bên kia, một toán khác đang kết bè lội qua dòng nước, lòng suối rộng như một thượng lưu con sông, nước cao lên quá háng, chảy xiết qua những tảng đá lổn ngổn. Trên bờ bên này bọn lính tìm chỗ bố trí. Súng nổ từ bờ bên kia, đối phương ẩn nấp ở một nơi nào đó bắn B.40 xuống dòng nước. Bộ chỉ huy ngồi trên bờ cao bên này, viên thiếu tá la hét bọn lính tung rộng ra hơn nữa để bảo đảm an toàn. Lão ngồi nấp sau một vực đá cao:

- Cho đại đội 1 vượt suối nhanh lên, sang bên kia sẽ có lệnh tôi.

Gã thiếu úy nắm ống liên hợp của máy truyền tin, những toán lính khác vẫn tiếp tục được bắn yểm trợ để vượt qua con nước lớn, bò lên bờ bên kia, tung ra thành đội hình chờ xung phong. Viên thiếu tá gọi đại úy Chức:

- Xem đại đội 3 sang hết bờ bên kia xong thì cho bộ phận súng nặng vượt qua. Đại úy sang với súng nặng luôn, gọi trung sĩ Hội và một cái máy đi với.

Tiếng gã thiếu úy:

- Đại đội 1 sẵn sàng rồi đó, thiếu tá.

- Nói với ông Quán tung hàng ngang thật rộng, đánh về hướng Đông Nam, dọc theo con nước chảy cách khoảng hai trăm thước.

- Còn đại đội 3?

- Sẵn sàng hết chưa?

- Chưa.

- Lúc nào xong, anh cho đánh theo bờ suối, cố giữ cho song song với đại đội của ông Quán.

Một trái đạn nổ ầm dưới dòng nước gần sát toán lính đang vất vả lội qua, tiếng la réo nổi lên. Tuy nhiên sau đó toán cuối cùng trong bộ phận súng nặng vẫn qua được bờ bên kia an toàn. Đằng sau lưng, hình như cái buôn Thượng đã cháy xong, không còn nghe tiếng nổ lách tách của tre nứa nữa. Một chiếc L.19 chập choạng trên cao. Tiếng súng vẫn dội vào vách núi nghe khá êm tai.

- Thiếu tá, đại úy Chức và bộ phận súng nặng nằm lại trên bờ bên kia hay kéo theo luôn với đại đội 3?

- Nằm lại chờ tôi đã.

- Mình vượt suối được chưa, thiếu tá?

- Được, bảo quân báo đi chót, cẩn thận. Nếu cần thì cứ tiếp tục tác xạ về phía bờ bên kia, xa về hướng Đông Nam để yểm trợ. Bố khỉ, thế này mà ông Chức ông ấy bảo tôi là không có Cộng sản.

Lão dẫn đầu bộ chỉ huy bước xuống vực nước. Phía sau toán quân còn lại chia thành từng tổ năm ba người, nấp sau các mô đá bắn cầm chừng sang bên kia trong lúc những tổ khác vượt suối. Lúc bộ chỉ huy đặt chân lên bờ suối, giẫm lên đám cỏ gai mắc cỡ mọc dày trên lối đi, tiếng súng của đối phương đã im bặt. Viên thiếu tá bắt đầu nhồi một cối thuốc mới, bật lửa đốt. Xong, kéo hết toán lính còn lại cùng bộ phận súng nặng tiến dọc theo bờ sông. Khu rừng như yên tĩnh hẳn lại trừ tiếng những con dê thét lên the thé theo chân đoàn quân.

Nhưng sự im lặng nặng nề đó không kéo dài được bao lâu. Một loạt súng nổ chát chúa từ cánh quân phía bên cạnh mở đầu những tiếng nổ lớn, dồn dập, tiếng reo hò, tiếng chân nhiều người chạy giẫm lên lá khô, lên những viên đá ngổn ngang, tiếng những cành cây gãy và tiếng còi nổi lên từng hồi. Viên thiếu tá hớt hải tìm chỗ nấp, lão nói như hét với bọn lính chung quanh:

- Tung rộng ra, coi chừng, chết cả lũ bây giờ. Ông Liêm hỏi đại đội 1 xem.

Gã thiếu úy vội chụp lấy một tên lính truyền tin, lặp đi lặp lại mãi những danh hiệu liên lạc. Súng nổ dồn dập hơn. Đằng trước mặt họ, toán quân đầu cũng bắt đầu nổ súng. Gã thiếu úy vất cái ống liên hợp xuống đất.

- Đù mẹ, bọn bây chỉ giỏi ăn không thôi, máy móc chi không nghe một tiếng trả lời nào cả? Làm thế nào bây giờ? Gọi đại đội 3 xem.

Anh lính truyền tin bắt đầu lên tiếng. Viên trung úy đại đội trưởng ở máy bên kia cho biết máy vẫn liên lạc tốt, địch quân ở bên cạnh rất đông và hình như đã thổi còi xung phong vào đội hình của cánh quân bên cạnh bằng B.40, súng cá nhân và lựu đạn ném tay. Viên thiếu tá nói bằng một giọng lo lắng khác thường:

- Cố liên lạc lại xem. Chẳng lẽ cái ban chỉ huy của ông Quán mới nổ súng có năm phút đã bị đánh tan rồi à?

- Xin pháo binh yểm trợ chứ, thiếu tá?

- Xin chứ. Đâu rồi, tiền sát viên đâu rồi?

Mấy phút sau, gã thiếu úy trở lại, ê chề nói:

- Không thể liên lạc được với ông ấy nữa. Thiếu tá tính sao?

- Anh hỏi áp lực địch ở mặt ông Nam như thế nào để tôi liệu.

- Tôi hỏi rồi. Nặng không thể bỏ được. Xem như mình kẹt ở đó hai trung đội và bộ chỉ huy của ông trung úy Nam.

- Đại đội 2 đi đến đâu rồi?

- Sắp tới đỉnh 806.

- Tụt xuống núi nổi không?

- Xuống tiếp cứu đại đội 1 sao, thiếu tá?

- Chứ còn làm gì nữa?

Gã thiếu úy lắc đầu:

- Chậm lắm, thiếu tá. Ít ra cũng khoảng hai giờ nữa.

Lão thiếu tá lại nhồi thuốc vào ống vố, nói một cách khó khăn:

- Thôi được, lấy trung đội thứ 3 của ông Nam và trung đội quân báo với toàn bộ súng nặng chuẩn bị đi với tôi. Báo ông Nam biết mặt sau của ông ấy sẽ trống, coi chừng bị bọc hậu.

Sau vài tràng trọng pháo đầu tiên nã tới trận địa, viên thiếu tá ra lệnh bắt đầu tiến về hướng Tây Nam. Lúc bước đi được mấy bước, thình lình có tiếng la đằng trước.

- Có người chạy về phía mình, thiếu tá.

Đại úy Chức nhanh nhẹn nói trong khi mọi người còn đang ngơ ngác:

- Coi chừng lính đại đội 1 bỏ chạy về đó.

Hai tên lính hớt hải thò đầu ra khỏi một mô đá. Tiếng viên thiếu tá:

- Đâu đâu, bảo nó vào đây xem.

Tiếng súng hầu như chỉ còn nổ cầm chừng. Hai người lính run bần bật, mồ hôi đổ dài trên má, đầu trần không còn nón sắt, một người cũng đã ném mất chiếc ba lô ở đâu đó, áo ướt đẫm mồ hôi. Viên thiếu tá hỏi:

- Sao? Thế nào mà chúng bây chạy về, hả?

Cả hai, người này nhìn người kia không ai trả lời. Một người ngã xuống đất nằm thở. Lão quát:

- Thế nào, hả?

- Không biết được nữa, thiếu tá ơi!

- Sao lại không biết? Còn ai chạy về với chúng mày nữa không?

- Dạ không biết, không biết được!

Lão đá cho tên lính một phát bật chửi thề rồi xua đám lính trước mặt.

- Tiến lên đi, còn chờ gì nữa. Đù mẹ bọn bây.

Bọn lính nhúc nhích bước tới, súng lăm lăm trên tay. Một ông lính già thật già, thuộc vào loại tân binh quân dịch uể oải nắm khẩu súng bằng cả hai tay, đưa mắt nhớn nhác nhìn đăm đăm về phía trước. Chợt lão nhìn thấy một con vật nào đó vừa chồm ra khỏi một mô đá, phóng vào một bụi cây thấp rồi mất hút. Lão líu lưỡi, giật mình, mất cả bình tĩnh, bấm cò. Loạt đạn nổ giòn giã, kéo dài cho tới lúc khẩu súng thôi khạc ra đạn nữa, lão mới loay hoay tháo cái băng không ra khỏi súng, hoàn hồn nhìn đám lính quanh mình đang ngơ ngác. Vài tiếng súng lơ đãng nổ theo làm lão lấy lại được đôi chút bình tĩnh. Lão nghe thấy tiếng chửi của viên thiếu tá phía sau. Lão chạy theo một vài người bên cạnh lên lục soát bụi cây. Lão cẩn thận lắp băng đạn khác vào, cho đạn lên nòng rồi gạt cỏ ra tìm kiếm. Một con dê nằm chết trân trối, mép sùi bọt, máu trên cổ ứa ra thấm đỏ mặt đất xám. Một chân con dê còn ngọ nguậy mặc dù rất yếu ớt. Sợi dây vải mà bọn lính đã thắt vào cổ nó để dắt đi làm cho lão lính già hiểu việc gì đã xảy đến. Lão quay đi, mũi súng chúi xuống đất.

Lúc di chuyển đến gần sát vị trí nổ súng, viên thiếu tá còn ra lệnh tất cả đám quân dừng lại, gọi trọng pháo bắn phá thêm một hồi nữa và gọi về bộ chỉ huy hành quân trung đoàn xin L.19 lên quan sát khu vực thung lũng cho đơn vị lão tiện việc lục soát. Trong khi chờ đợi pháo binh bắn dọn mục tiêu, lão vẫn còn đủ thoải mái ngồi ung dung bập bập cái ống vố to tướng trên miệng. Tiếng súng nhỏ đã hoàn toàn im bặt.

(còn tiếp)

T.V

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét