Thứ Sáu, 29 tháng 2, 2008

MỘT NGÀY TRONG THUNG LŨNG

(tiếp theo và hết)

Truyện ngắn của THẾ VŨ

3. Gã trung sĩ và một bán tiểu đội lính quân báo là những người đầu tiên lên tới nơi xảy ra trận đánh. Đối phương đã rút lui từ bao giờ, trận địa hoàn toàn im lặng, nỗi im lặng bao trùm làm cho nhiều người chợt khiếp hãi. Đó là một khu cỏ tranh nằm ven một con suối nhỏ chảy qua khu rừng, từ trên núi đổ xuống. Những cái xác nằm ngổn ngang trên cỏ, nước rịn ra từ các khe đá lẹp nhẹp dưới chân giày trận, cỏ cao lên xấp xỉ đầu người. Toán lính đầu nổ súng bâng quơ vào ven bìa rừng, tuy nhiên không có tiếng súng bắn trả. Gã trung sĩ bắt đầu đi lật mặt từng xác chết.

Bộ chỉ huy của viên thiếu tá vừa lên tới nơi thì được gã trung sĩ vẫy đến xem một xác người nằm dưới chân anh ta. Cái xác còn thở phì phò, máu rịn ra trên hai lỗ tai, hai con mắt trắng dã đờ đẫn, máu đã khô trên cổ áo và ven miệng. Khẩu súng colt bị cái xác đè lún xuống mặt bùn, một phần cánh tay đã bay mất và bên cạnh đó là hai người lính khác nằm úp mặt xuống cỏ, một trong hai người đó nát bét như một đống thịt, chiếc máy truyền tin vỡ tan nhưng nhiều bộ phận còn đeo trên vai hắn. Viên thiếu tá hỏi gã trung sĩ:

- Còn sống?

- Còn sống nhưng không cứu nổi nữa đâu, thiếu tá.

- Ông Liêm cho kiểm tra lại xem.

Đại úy Chức cúi người trên cái xác còn phì phò thở. Ông lắc đầu, tuy nhiên vẫn nâng cái xác dậy, đặt nằm ngửa ngay ngắn trên cỏ tranh. Cái xác làm một cử động như cựa mình, co rút đôi chân lên một chút, rồi duỗi thẳng theo tư thế cũ. Hai mắt vẫn mở rộng, trắng dã, vài giọt nước mắt sống ứa ra trên mi, không đủ nhiều để lăn xuống má. Ông đại úy mở nút áo cái xác, đưa một bàn tay vào ngực, nhưng ngay sau đó ông thở dài, rút tay về, rồi thuận đà, ông vuốt mắt người lính trước khi đứng dậy. Viên thiếu tá hỏi:

- Chết rồi?

- Vâng.

Họ bỏ đi. Giây sau, ông đại úy lên tiếng hỏi:

- Hắn trẻ nhất trong các sĩ quan tiểu đoàn, phải không thiếu tá?

- Ừ, trẻ nhất. Mới quyền đại đội trưởng được tám ngày.

Buổi chiều đã dịu nắng trên lưng. Toán quân thuộc thành phần súng nặng được lệnh đi tìm thu nhặt các xác chết, những vũ khí còn rải rác trên trận địa tập trung về cùng một nơi. Xác chết được gom lại giữa trảng cỏ, những người bị thương được toán quân y băng bó vội vã, nằm la liệt trên một vùng cỏ tranh. Viên thiếu tá quyết định dùng nơi này làm bãi đáp tải thương.

- Xin trực thăng tải thương đi, ông Liêm.

- Xin rồi, nhưng bao nhiêu người thiếu tá biết chưa?

- Không biết được bây giờ. Cứ xin đi đã.

Một vài người lính mệt mỏi nằm dài ra trên cỏ. Đôi ba người ngồi đốt thuốc lá và một số khác lần lấy gói cơm ăn dở từ sáng ra, nhai cho đỡ buồn và đỡ đói. Trên vùng cỏ tranh người ta còn nhìn thấy ngoài những xác chết và những người bị thương, những con dê trúng đạn nằm chết buồn bã bên cạnh những người lính và trên cổ còn nguyên sợi dây dài. Rải rác đây đó cũng còn cả những miếng thịt lợn, thịt bò còn đỏ máu và những cái gùi Thượng lăn lóc nhuộm máu tươi.

Gã trung sĩ đến cho biết đại đội chỉ còn lại có mười bảy người nguyên vẹn, trong đó người mang cấp bậc cao nhất là một ông hạ sĩ nhất già, rất già. Viên thiếu tá nghe nói, im lặng nhồi thuốc vào ống vố. Gã trung sĩ xoay sang phía đại úy Chức, cười và nói nhỏ:

- Đến phiên một ông hạ sĩ nhất nắm quyền chỉ huy cái đại đội đó, đại úy.

Ông đại úy cũng không trả lời, chỉ nhếch môi cười thật ngắn vẻ mệt mỏi. Trong khi ngồi chờ trực thăng tới tải thương, hình như bọn lính còn lại cũng đã nuốt xong bữa cơm chiều khốn khó. Viên thiếu tá bảo gã thiếu úy hỏi về bộ chỉ huy hành quân trung đoàn xem lệnh cho đơn vị như thế nào sau khi tải thương xong. Buổi chiều trong cánh rừng mịt mù đã bắt đầu nhuốm lạnh, mặt trời đã ngả sát xuống đỉnh núi hướng Tây, dãy núi không xa hơn một cây số. Dãy núi đằng hướng Đông vàng bệch như một khuôn mặt ung thư gan. Thung lũng bắt đầu chìm vào sự vắng lặng và lạnh lẽo thường xuyên.

Lâu sau gã thiếu úy trở lại, chán nản nói:

- Bằng bất cứ giá nào tiểu đoàn vẫn phải kéo ra khỏi thung lũng, tập trung về điểm ấn định để tham dự cuộc hành quân mới ngày mai. Trung đoàn ra lệnh phải có mặt tại khu tam giác trước mười hai giờ đêm nay. Còn máy bay tải thương thì vì thời tiết ở phi trường nên chỉ có thể đến đây vào khoảng hai giờ nữa.

Viên thiếu tá nắm cái ống vố đưa ra khỏi miệng, thở dài. Lão mệt mỏi nhìn vào khu rừng buổi chiều, bóng tối bắt đầu xuống nhanh hơn. Gần đó, ông đại úy nói chậm chạp với gã trung sĩ:

- Phải chi lúc sáng ngủ dậy nghe phổ biến lệnh ngưng bắn thì đâu đến nỗi.

Gã trung sĩ buồn bã trả lời:

- Tôi thì tôi nghĩ khác, đại úy. Phải chi ngay bây giờ mình nghe được tin đã ngưng bắn kể từ sáu giờ sáng nay, điều này có lẽ lạ lùng hơn. Và biết đâu mình chẳng cần phải mò mẫm trong đêm để tìm tới khu tam giác trước nửa đêm.

Tiếng viên thiếu tá đột nhiên chửi thề, lão hỏi:

- Mấy giờ rồi, ông Chức nhỉ?

- Gần sáu giờ tối, thiếu tá.

T.V

Pleiku 11/1970

(Tạp chí Trình Bầy số 15, 1971)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét