Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2008

Những ngày Tết rỗi rãnh quá, ăn và ngủ… tự dưng thành một thói quen… giờ trưa nào cũng đánh một giấc… một giấc dài với nhiều mộng mị…

Giấc ngủ trưa của tôi lúc này thường hay mơ lắm… đủ điều, có những điều mình không bao giờ nghĩ đến lại hiện ra trong mơ, hình như không bao giờ có giấc ngủ êm ả như buổi tối.

Trong mơ tôi thấy lại một người thân của bạn…

Thật lạ người ta nói Mình hay nghĩ về ai đó thì sẽ thấy người đó.

Tôi có bao giờ nghĩ tới D. đâu, vậy mà trong mơ thấy D. dáng gầy gầy, cười cười như một thuở xa lắc… Có một câu nhắc tới A.D, lạ quá lạ: Là mong sao cô ấy luôn được vui và nhường mọi thứ cho cô…

Chà, chuyện cũng quá lâu, lâu rồi… cái cảm giác của tôi khi nghe hung tin từ một người bạn… cảm giác lúc đó là hoảng hốt, cứ lặp bà, lặp bập nói với anh: Trời ơi, sao vậy? Rồi A.D sẽ ra sao… Bạn cứ thử tưởng tượng, khi ta dựa vào người ấy suốt bao tháng, bao ngày… bỗng dưng một ngày không còn chỗ cho ta dựa nữa… và tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình… phải khó khăn lắm lắm…

Cuộc sống tiếp nối, mọi thứ dần vào ổn định… hình như là đã 4 – 5 năm rồi nhỉ? Thời gian rồi sẽ mãi trôi qua…

Còn tôi rồi sẽ có những giấc mơ khác vào giữa trưa…!

Chiều 22.2

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét