Thứ Sáu, 29 tháng 2, 2008

MỘT NGÀY TRONG THUNG LŨNG

(tiếp theo và hết)

Truyện ngắn của THẾ VŨ

3. Gã trung sĩ và một bán tiểu đội lính quân báo là những người đầu tiên lên tới nơi xảy ra trận đánh. Đối phương đã rút lui từ bao giờ, trận địa hoàn toàn im lặng, nỗi im lặng bao trùm làm cho nhiều người chợt khiếp hãi. Đó là một khu cỏ tranh nằm ven một con suối nhỏ chảy qua khu rừng, từ trên núi đổ xuống. Những cái xác nằm ngổn ngang trên cỏ, nước rịn ra từ các khe đá lẹp nhẹp dưới chân giày trận, cỏ cao lên xấp xỉ đầu người. Toán lính đầu nổ súng bâng quơ vào ven bìa rừng, tuy nhiên không có tiếng súng bắn trả. Gã trung sĩ bắt đầu đi lật mặt từng xác chết.

Bộ chỉ huy của viên thiếu tá vừa lên tới nơi thì được gã trung sĩ vẫy đến xem một xác người nằm dưới chân anh ta. Cái xác còn thở phì phò, máu rịn ra trên hai lỗ tai, hai con mắt trắng dã đờ đẫn, máu đã khô trên cổ áo và ven miệng. Khẩu súng colt bị cái xác đè lún xuống mặt bùn, một phần cánh tay đã bay mất và bên cạnh đó là hai người lính khác nằm úp mặt xuống cỏ, một trong hai người đó nát bét như một đống thịt, chiếc máy truyền tin vỡ tan nhưng nhiều bộ phận còn đeo trên vai hắn. Viên thiếu tá hỏi gã trung sĩ:

- Còn sống?

- Còn sống nhưng không cứu nổi nữa đâu, thiếu tá.

- Ông Liêm cho kiểm tra lại xem.

Đại úy Chức cúi người trên cái xác còn phì phò thở. Ông lắc đầu, tuy nhiên vẫn nâng cái xác dậy, đặt nằm ngửa ngay ngắn trên cỏ tranh. Cái xác làm một cử động như cựa mình, co rút đôi chân lên một chút, rồi duỗi thẳng theo tư thế cũ. Hai mắt vẫn mở rộng, trắng dã, vài giọt nước mắt sống ứa ra trên mi, không đủ nhiều để lăn xuống má. Ông đại úy mở nút áo cái xác, đưa một bàn tay vào ngực, nhưng ngay sau đó ông thở dài, rút tay về, rồi thuận đà, ông vuốt mắt người lính trước khi đứng dậy. Viên thiếu tá hỏi:

- Chết rồi?

- Vâng.

Họ bỏ đi. Giây sau, ông đại úy lên tiếng hỏi:

- Hắn trẻ nhất trong các sĩ quan tiểu đoàn, phải không thiếu tá?

- Ừ, trẻ nhất. Mới quyền đại đội trưởng được tám ngày.

Buổi chiều đã dịu nắng trên lưng. Toán quân thuộc thành phần súng nặng được lệnh đi tìm thu nhặt các xác chết, những vũ khí còn rải rác trên trận địa tập trung về cùng một nơi. Xác chết được gom lại giữa trảng cỏ, những người bị thương được toán quân y băng bó vội vã, nằm la liệt trên một vùng cỏ tranh. Viên thiếu tá quyết định dùng nơi này làm bãi đáp tải thương.

- Xin trực thăng tải thương đi, ông Liêm.

- Xin rồi, nhưng bao nhiêu người thiếu tá biết chưa?

- Không biết được bây giờ. Cứ xin đi đã.

Một vài người lính mệt mỏi nằm dài ra trên cỏ. Đôi ba người ngồi đốt thuốc lá và một số khác lần lấy gói cơm ăn dở từ sáng ra, nhai cho đỡ buồn và đỡ đói. Trên vùng cỏ tranh người ta còn nhìn thấy ngoài những xác chết và những người bị thương, những con dê trúng đạn nằm chết buồn bã bên cạnh những người lính và trên cổ còn nguyên sợi dây dài. Rải rác đây đó cũng còn cả những miếng thịt lợn, thịt bò còn đỏ máu và những cái gùi Thượng lăn lóc nhuộm máu tươi.

Gã trung sĩ đến cho biết đại đội chỉ còn lại có mười bảy người nguyên vẹn, trong đó người mang cấp bậc cao nhất là một ông hạ sĩ nhất già, rất già. Viên thiếu tá nghe nói, im lặng nhồi thuốc vào ống vố. Gã trung sĩ xoay sang phía đại úy Chức, cười và nói nhỏ:

- Đến phiên một ông hạ sĩ nhất nắm quyền chỉ huy cái đại đội đó, đại úy.

Ông đại úy cũng không trả lời, chỉ nhếch môi cười thật ngắn vẻ mệt mỏi. Trong khi ngồi chờ trực thăng tới tải thương, hình như bọn lính còn lại cũng đã nuốt xong bữa cơm chiều khốn khó. Viên thiếu tá bảo gã thiếu úy hỏi về bộ chỉ huy hành quân trung đoàn xem lệnh cho đơn vị như thế nào sau khi tải thương xong. Buổi chiều trong cánh rừng mịt mù đã bắt đầu nhuốm lạnh, mặt trời đã ngả sát xuống đỉnh núi hướng Tây, dãy núi không xa hơn một cây số. Dãy núi đằng hướng Đông vàng bệch như một khuôn mặt ung thư gan. Thung lũng bắt đầu chìm vào sự vắng lặng và lạnh lẽo thường xuyên.

Lâu sau gã thiếu úy trở lại, chán nản nói:

- Bằng bất cứ giá nào tiểu đoàn vẫn phải kéo ra khỏi thung lũng, tập trung về điểm ấn định để tham dự cuộc hành quân mới ngày mai. Trung đoàn ra lệnh phải có mặt tại khu tam giác trước mười hai giờ đêm nay. Còn máy bay tải thương thì vì thời tiết ở phi trường nên chỉ có thể đến đây vào khoảng hai giờ nữa.

Viên thiếu tá nắm cái ống vố đưa ra khỏi miệng, thở dài. Lão mệt mỏi nhìn vào khu rừng buổi chiều, bóng tối bắt đầu xuống nhanh hơn. Gần đó, ông đại úy nói chậm chạp với gã trung sĩ:

- Phải chi lúc sáng ngủ dậy nghe phổ biến lệnh ngưng bắn thì đâu đến nỗi.

Gã trung sĩ buồn bã trả lời:

- Tôi thì tôi nghĩ khác, đại úy. Phải chi ngay bây giờ mình nghe được tin đã ngưng bắn kể từ sáu giờ sáng nay, điều này có lẽ lạ lùng hơn. Và biết đâu mình chẳng cần phải mò mẫm trong đêm để tìm tới khu tam giác trước nửa đêm.

Tiếng viên thiếu tá đột nhiên chửi thề, lão hỏi:

- Mấy giờ rồi, ông Chức nhỉ?

- Gần sáu giờ tối, thiếu tá.

T.V

Pleiku 11/1970

(Tạp chí Trình Bầy số 15, 1971)

--> Read more..

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2008

MỘT NGÀY TRONG THUNG LŨNG

Phần 2

Truyện ngắn của THẾ VŨ

2. Mặc dù lệnh từ bộ chỉ huy hành quân trung đoàn buộc đơn vị phải xuống đến buôn Thượng trước tám giờ sáng, mãi đến gần chín giờ toán quân đầu tiên mới đổ xuống hết chân núi. Họ đã bắt đầu di chuyển khỏi vị trí đêm từ lúc ánh sáng đầu ngày chưa soi rõ từng khuôn mặt người lính, lúc đó gió đã thôi thổi qua thung lũng, bầu trời dày đặc sương mù, buổi sáng trông ra vẻ phiền muộn, bọn lính đã gần như cóng đi được trong cái lạnh ghê gớm đó. Trước giờ di chuyển, họ đã đốt lên những đống lửa đỏ, ngồi quây quần nhau như một đêm lửa trại của thời tuổi nhỏ. Sáng ra, đám quân vất vả đổ xuống triền núi bên này cũng không khác quang cảnh hôm qua bao nhiêu, như đàn kiến bò quanh bức tường rêu xanh mốc, ê chề và mệt mỏi.

Dưới chân núi, toán quân đầu tháo bỏ súng đạn ba lô xuống đất, nghỉ mệt và chờ đợi. Khí lạnh không còn nữa và kể từ bây giờ trở đi, khu rừng hực lên hơi nóng khủng khiếp. Mồ hôi dầm dề trên mặt mũi, ướt đẫm áo trận. Cái buôn Thượng cách chân núi hơn một cây số vẫn vắng tanh, xám xịt và thầm lặng. Hình như mặt trời mỗi ngày vẫn soi tới nơi đây, nhưng điều đó vẫn không tạo cho khu xóm một sinh khí nào ngoại trừ vài con dê nhỏ nhởn nhơ trên sân cỏ úa. Khi đoàn quân xuống hết dưới chân núi, một đại đội được lệnh tiến vào chiếm buôn.

Nửa giờ sau, lúc bộ chỉ huy bắt đầu theo đường mòn vào khu xóm, vẫn không có gì xảy ra ngoại trừ vài tiếng súng bắn vu vơ lên trời để dọa nạt. Lúc viên thiếu tá và bộ chỉ huy của ông ta đến nơi, đám dân đã bị lùa đến ngồi trên một bãi cỏ. Đám dân đen đủi nép sát vào nhau, nép sát vào những chiếc gùi cũ kỹ trong đó có cả gia tài không chất đầy, một vài chiếc khố bẩn, một vài chiếc váy rách, xoong quánh, kiềng sắt ba chân. Đám dân đó trố mắt lên nhìn viên thiếu tá, gã đại úy, nhìn từng người lính bước qua bãi cỏ, đôi mắt trắng dã như những cái xác vô hồn. Người đàn ông có vẻ già nhất ngồi giữa đám người, những đứa nhỏ đứng lên ngồi xuống thấp thỏm, những đứa bé còn trên tay bồng của những người đàn bà gầy nhom khóc thét lên từng hồi, những đôi vú nâu sậm teo lại như những chiếc bong bóng cao su hết hơi, một đứa nhỏ gặm nhấm trên vuông ngực của người đàn bà trẻ, cái váy trễ xuống quá rốn, nhớp nhúa, bàn tay bên phải chỉ còn có ba ngón, bàn tay bên trái còn được bốn ngón, đôi mắt đờ đẫn nhìn đám lính chằm chặp, nước mắt ứa trên mi, chảy dài buồn bã xuống má, nhỏ trên trán đứa bé. Càng lúc đám người càng lùi lại sát gần nhau hơn, sát gần nhau hơn nữa. Những căn nhà quạnh hiu quanh đó bị bọn lính lục tung, bầy dê bị bắt đi mỗi con một ngả, bầy lợn bị chọc tiết đến con cuối cùng ngoài mé rừng và những con bò cuối cùng cũng bị bắn gục bằng súng trường. Những đống lửa được đốt lên rải rác quanh buôn, không phải để sưởi ấm nữa mà là để chia thịt những con vật vừa bị hạ.

Bộ chỉ huy kéo đến đóng dưới một bóng mát. Viên thiếu tá và gã thiếu úy ngồi chờ lệnh của bộ chỉ huy hành quân trung đoàn. Đại úy Chức như một gã anh hùng thấm mệt, ngồi hút thuốc một mình ở gần đó. Tiếng suối nước reo rì rào ở cuối buôn nghe vẫn buồn bã như đêm qua. Ngọn núi dựng đứng sừng sững đằng sau lưng và xa hơn nữa về hướng Đông Nam, khói xám bốc lên từ một khe núi thẫm màu. Hai chiếc phản lực đã bỏ đi một cách lặng lẽ, còn lại trên nền trời một chiếc L.19 bay lượn trên vùng oanh kích trông như một con quạ lạc bầy sau một chuyến đi bươi thịt người chết.

Viên trung úy đại đội trưởng đến bên cạnh lão thiếu tá:

- Có lệnh mới chưa, thiếu tá?

- Chưa. Lục soát có gì không?

Ông ta cười:

- Chẳng có gì cả. Thiếu tá cho nghỉ lại đây ăn cơm xong đã chứ?

- Ừ được. Dù sao vẫn phải đợi lệnh đã.

- Mời thiếu tá xuống ăn cơm với tôi. Có ít thịt tươi.

Lão ta ậm ừ, mỉm cười. Gã thiếu úy đến cho biết lệnh của bộ chỉ huy hành quân trung đoàn là phải kéo toàn bộ tiểu đoàn đến một vùng cách đó khoảng mười cây số để chuẩn bị làm tuyến án ngữ cho một đơn vị khác ngày mai sẽ được trực thăng vận tới. Cả ba người chúi đầu trên bản đồ hành quân, trong đó vùng hoạt động ngày mai được đóng khung bằng ba đường thẳng màu đen và gần đó, mục tiêu chính của cuộc lục soát được đánh dấu đỏ. Viên thiếu tá gật gù, ngậm ống vố trễ một bên mép, cẩn thận xếp tấm bản đồ lại rồi đứng lên nói với gã thiếu úy:

- Anh về trình bộ chỉ huy xem họ quyết định thế nào về cái buôn này. Nhớ cho họ biết tình trạng dân số. Xong sang bên trung úy Nam gặp tôi.

Lão bước theo viên trung úy. Bọn lính bắt đầu ăn sáng, vẫn với khẩu phần lương khô như thường lệ. Chỉ có một anh hạ sĩ quan trẻ đứng trân người nhìn đám dân khốn nạn đang há hốc ngồi trên bãi cỏ.

Khoảng một giờ sau, đoàn quân rục rịch sửa soạn di chuyển. Gã thiếu úy trình với viên thiếu tá:

- Trung đoàn cho biết chúng ta có toàn quyền quyết định về cái buôn này. Họ nói có thể đưa đám dân theo, ghé sang mục tiêu thứ hai sẽ có lính chi khu đón về trại tập trung, cũng có thể bỏ họ lại chờ mấy hôm nữa cuộc hành quân khu vực bên kia chấm dứt, địa phương quân sẽ đến giải tỏa sau. Theo tôi thì mang theo rất phiền, thiếu tá. Nên bỏ lại.

Lão ngần ngừ một lúc rồi hạ lệnh:

- Bỏ họ lại nhưng phải đốt buôn.

Đại úy Chức ném mẩu thuốc lá xuống đất, buồn bã góp ý kiến:

- Đốt buôn thì lấy gì cho họ trú? Sao không chờ chi khu đến giải tỏa luôn.

- Mặc kệ. Bọn này theo Cộng sản là cái chắc.

- Tôi thấy không có gì chứng tỏ điều đó cả, thiếu tá.

- Không lẽ họ nói cho ông biết họ là Cộng sản sao, đại úy?

Quay sang phía gã thiếu úy, lão ra lệnh:

- Đại đội 1 bên phải, đại đội 3 bên trái tìm chỗ vượt suối. Bộ chỉ huy và thành phần súng nặng theo chân đại đội 3. Quân báo bọc hậu, đốt làng luôn.

Gã trung sĩ, lúc bộ chỉ huy đã kéo ra khỏi buôn, vẫn còn đứng bên cạnh những người Thượng trên bãi cỏ. Hắn nhìn một người lính phóng hỏa căn nhà đầu tiên rồi những căn kế tiếp. Hắn quay lại nhìn đám người ngồi trước mặt mình một lần nữa. Khẩu súng trên tay, ba lô trên vai, hắn suy nghĩ một lúc rồi chợt bỏ ba lô xuống đất, tháo những khẩu phần lương khô trong đó ra trao cho những đứa nhỏ ngơ ngác nhìn hắn. Hắn biết rõ rằng kể từ sau lúc hắn theo đơn vị ra đi, đám người khốn khó này sẽ không còn gì nữa cả, một gia tài nhẹ tênh trong những chiếc gùi kia sẽ chẳng nuôi sống họ được một ngày nào, những căn nhà kia chốc nữa đây sẽ thành tro than, những hạt gạo hiếm hoi, những hũ rượu cần, những gì còn lại trong căn nhà kia cũng sẽ không còn cho họ nữa. Đêm nay, ngày mai và những ngày kế tiếp chờ đợi để về trại tập trung, rừng núi có nuôi họ được nữa không, mưa nắng có tránh đi chỗ ngồi của họ hay không? Hắn cũng biết rằng những gói cơm khô mà hắn vừa phát ra cũng chẳng đủ làm cho đám người này qua đi một ngày cơ hàn nào cả. Bất giác, hắn vuốt tóc một đứa bé gái, gần muốn khóc. Lửa cháy hừng hực trên các căn nhà, toán quân sau cùng đã kéo ra khỏi buôn gần hết, hắn nhìn lại thêm một lần nữa đám người ngồi bất động trên cỏ, họ thì thầm bi bô trao đổi nhau vài lời nói rụt rè, một người đàn ông chảy nước mắt mếu máo khóc, đám trẻ con lạ lùng ôm những gói cơm mà hắn vừa cho, phơi những chiếc bụng ỏng, những cọng xương sườn nhô lên trên lớp da đen sạm, những chiếc khố trễ xuống quá rốn.

Một tiếng nổ thật lớn hướng bờ suối làm hắn giật mình. Hắn bắt đầu chạy. Toán quân cuối cùng đã ra khỏi buôn. Ban đầu hắn chạy chậm, sau tiếng nổ thứ hai hắn chạy nhanh hơn, rồi nhanh hơn nữa. Hắn nghe thấy tiếng la hét ngoài phía bờ suối, tiếng nổ dồn dập và nhanh hơn, tiếng súng nhỏ vang lên từng loạt. Chốc lát hắn đã quên bẵng đi đám người còn ngồi lại phía sau, hắn quên hết và chạy thật nhanh theo những người trước. Ngoài bờ suối, quang cảnh hỗn loạn diễn ra, bọn lính đầu tiên đã có mặt trên bờ bên kia, một toán khác đang kết bè lội qua dòng nước, lòng suối rộng như một thượng lưu con sông, nước cao lên quá háng, chảy xiết qua những tảng đá lổn ngổn. Trên bờ bên này bọn lính tìm chỗ bố trí. Súng nổ từ bờ bên kia, đối phương ẩn nấp ở một nơi nào đó bắn B.40 xuống dòng nước. Bộ chỉ huy ngồi trên bờ cao bên này, viên thiếu tá la hét bọn lính tung rộng ra hơn nữa để bảo đảm an toàn. Lão ngồi nấp sau một vực đá cao:

- Cho đại đội 1 vượt suối nhanh lên, sang bên kia sẽ có lệnh tôi.

Gã thiếu úy nắm ống liên hợp của máy truyền tin, những toán lính khác vẫn tiếp tục được bắn yểm trợ để vượt qua con nước lớn, bò lên bờ bên kia, tung ra thành đội hình chờ xung phong. Viên thiếu tá gọi đại úy Chức:

- Xem đại đội 3 sang hết bờ bên kia xong thì cho bộ phận súng nặng vượt qua. Đại úy sang với súng nặng luôn, gọi trung sĩ Hội và một cái máy đi với.

Tiếng gã thiếu úy:

- Đại đội 1 sẵn sàng rồi đó, thiếu tá.

- Nói với ông Quán tung hàng ngang thật rộng, đánh về hướng Đông Nam, dọc theo con nước chảy cách khoảng hai trăm thước.

- Còn đại đội 3?

- Sẵn sàng hết chưa?

- Chưa.

- Lúc nào xong, anh cho đánh theo bờ suối, cố giữ cho song song với đại đội của ông Quán.

Một trái đạn nổ ầm dưới dòng nước gần sát toán lính đang vất vả lội qua, tiếng la réo nổi lên. Tuy nhiên sau đó toán cuối cùng trong bộ phận súng nặng vẫn qua được bờ bên kia an toàn. Đằng sau lưng, hình như cái buôn Thượng đã cháy xong, không còn nghe tiếng nổ lách tách của tre nứa nữa. Một chiếc L.19 chập choạng trên cao. Tiếng súng vẫn dội vào vách núi nghe khá êm tai.

- Thiếu tá, đại úy Chức và bộ phận súng nặng nằm lại trên bờ bên kia hay kéo theo luôn với đại đội 3?

- Nằm lại chờ tôi đã.

- Mình vượt suối được chưa, thiếu tá?

- Được, bảo quân báo đi chót, cẩn thận. Nếu cần thì cứ tiếp tục tác xạ về phía bờ bên kia, xa về hướng Đông Nam để yểm trợ. Bố khỉ, thế này mà ông Chức ông ấy bảo tôi là không có Cộng sản.

Lão dẫn đầu bộ chỉ huy bước xuống vực nước. Phía sau toán quân còn lại chia thành từng tổ năm ba người, nấp sau các mô đá bắn cầm chừng sang bên kia trong lúc những tổ khác vượt suối. Lúc bộ chỉ huy đặt chân lên bờ suối, giẫm lên đám cỏ gai mắc cỡ mọc dày trên lối đi, tiếng súng của đối phương đã im bặt. Viên thiếu tá bắt đầu nhồi một cối thuốc mới, bật lửa đốt. Xong, kéo hết toán lính còn lại cùng bộ phận súng nặng tiến dọc theo bờ sông. Khu rừng như yên tĩnh hẳn lại trừ tiếng những con dê thét lên the thé theo chân đoàn quân.

Nhưng sự im lặng nặng nề đó không kéo dài được bao lâu. Một loạt súng nổ chát chúa từ cánh quân phía bên cạnh mở đầu những tiếng nổ lớn, dồn dập, tiếng reo hò, tiếng chân nhiều người chạy giẫm lên lá khô, lên những viên đá ngổn ngang, tiếng những cành cây gãy và tiếng còi nổi lên từng hồi. Viên thiếu tá hớt hải tìm chỗ nấp, lão nói như hét với bọn lính chung quanh:

- Tung rộng ra, coi chừng, chết cả lũ bây giờ. Ông Liêm hỏi đại đội 1 xem.

Gã thiếu úy vội chụp lấy một tên lính truyền tin, lặp đi lặp lại mãi những danh hiệu liên lạc. Súng nổ dồn dập hơn. Đằng trước mặt họ, toán quân đầu cũng bắt đầu nổ súng. Gã thiếu úy vất cái ống liên hợp xuống đất.

- Đù mẹ, bọn bây chỉ giỏi ăn không thôi, máy móc chi không nghe một tiếng trả lời nào cả? Làm thế nào bây giờ? Gọi đại đội 3 xem.

Anh lính truyền tin bắt đầu lên tiếng. Viên trung úy đại đội trưởng ở máy bên kia cho biết máy vẫn liên lạc tốt, địch quân ở bên cạnh rất đông và hình như đã thổi còi xung phong vào đội hình của cánh quân bên cạnh bằng B.40, súng cá nhân và lựu đạn ném tay. Viên thiếu tá nói bằng một giọng lo lắng khác thường:

- Cố liên lạc lại xem. Chẳng lẽ cái ban chỉ huy của ông Quán mới nổ súng có năm phút đã bị đánh tan rồi à?

- Xin pháo binh yểm trợ chứ, thiếu tá?

- Xin chứ. Đâu rồi, tiền sát viên đâu rồi?

Mấy phút sau, gã thiếu úy trở lại, ê chề nói:

- Không thể liên lạc được với ông ấy nữa. Thiếu tá tính sao?

- Anh hỏi áp lực địch ở mặt ông Nam như thế nào để tôi liệu.

- Tôi hỏi rồi. Nặng không thể bỏ được. Xem như mình kẹt ở đó hai trung đội và bộ chỉ huy của ông trung úy Nam.

- Đại đội 2 đi đến đâu rồi?

- Sắp tới đỉnh 806.

- Tụt xuống núi nổi không?

- Xuống tiếp cứu đại đội 1 sao, thiếu tá?

- Chứ còn làm gì nữa?

Gã thiếu úy lắc đầu:

- Chậm lắm, thiếu tá. Ít ra cũng khoảng hai giờ nữa.

Lão thiếu tá lại nhồi thuốc vào ống vố, nói một cách khó khăn:

- Thôi được, lấy trung đội thứ 3 của ông Nam và trung đội quân báo với toàn bộ súng nặng chuẩn bị đi với tôi. Báo ông Nam biết mặt sau của ông ấy sẽ trống, coi chừng bị bọc hậu.

Sau vài tràng trọng pháo đầu tiên nã tới trận địa, viên thiếu tá ra lệnh bắt đầu tiến về hướng Tây Nam. Lúc bước đi được mấy bước, thình lình có tiếng la đằng trước.

- Có người chạy về phía mình, thiếu tá.

Đại úy Chức nhanh nhẹn nói trong khi mọi người còn đang ngơ ngác:

- Coi chừng lính đại đội 1 bỏ chạy về đó.

Hai tên lính hớt hải thò đầu ra khỏi một mô đá. Tiếng viên thiếu tá:

- Đâu đâu, bảo nó vào đây xem.

Tiếng súng hầu như chỉ còn nổ cầm chừng. Hai người lính run bần bật, mồ hôi đổ dài trên má, đầu trần không còn nón sắt, một người cũng đã ném mất chiếc ba lô ở đâu đó, áo ướt đẫm mồ hôi. Viên thiếu tá hỏi:

- Sao? Thế nào mà chúng bây chạy về, hả?

Cả hai, người này nhìn người kia không ai trả lời. Một người ngã xuống đất nằm thở. Lão quát:

- Thế nào, hả?

- Không biết được nữa, thiếu tá ơi!

- Sao lại không biết? Còn ai chạy về với chúng mày nữa không?

- Dạ không biết, không biết được!

Lão đá cho tên lính một phát bật chửi thề rồi xua đám lính trước mặt.

- Tiến lên đi, còn chờ gì nữa. Đù mẹ bọn bây.

Bọn lính nhúc nhích bước tới, súng lăm lăm trên tay. Một ông lính già thật già, thuộc vào loại tân binh quân dịch uể oải nắm khẩu súng bằng cả hai tay, đưa mắt nhớn nhác nhìn đăm đăm về phía trước. Chợt lão nhìn thấy một con vật nào đó vừa chồm ra khỏi một mô đá, phóng vào một bụi cây thấp rồi mất hút. Lão líu lưỡi, giật mình, mất cả bình tĩnh, bấm cò. Loạt đạn nổ giòn giã, kéo dài cho tới lúc khẩu súng thôi khạc ra đạn nữa, lão mới loay hoay tháo cái băng không ra khỏi súng, hoàn hồn nhìn đám lính quanh mình đang ngơ ngác. Vài tiếng súng lơ đãng nổ theo làm lão lấy lại được đôi chút bình tĩnh. Lão nghe thấy tiếng chửi của viên thiếu tá phía sau. Lão chạy theo một vài người bên cạnh lên lục soát bụi cây. Lão cẩn thận lắp băng đạn khác vào, cho đạn lên nòng rồi gạt cỏ ra tìm kiếm. Một con dê nằm chết trân trối, mép sùi bọt, máu trên cổ ứa ra thấm đỏ mặt đất xám. Một chân con dê còn ngọ nguậy mặc dù rất yếu ớt. Sợi dây vải mà bọn lính đã thắt vào cổ nó để dắt đi làm cho lão lính già hiểu việc gì đã xảy đến. Lão quay đi, mũi súng chúi xuống đất.

Lúc di chuyển đến gần sát vị trí nổ súng, viên thiếu tá còn ra lệnh tất cả đám quân dừng lại, gọi trọng pháo bắn phá thêm một hồi nữa và gọi về bộ chỉ huy hành quân trung đoàn xin L.19 lên quan sát khu vực thung lũng cho đơn vị lão tiện việc lục soát. Trong khi chờ đợi pháo binh bắn dọn mục tiêu, lão vẫn còn đủ thoải mái ngồi ung dung bập bập cái ống vố to tướng trên miệng. Tiếng súng nhỏ đã hoàn toàn im bặt.

(còn tiếp)

T.V

--> Read more..

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2008

MỘT NGÀY TRONG THUNG LŨNG

Phần 1

Truyện ngắn của THẾ VŨ

1. Đoàn quân bò lên một ngọn núi dựng đứng sừng sững lẻ loi giữa thung lũng. Sườn núi lởm chởm những đá lớn, đá nhỏ nằm dưới một lớp cỏ héo khô, cây cối thưa thớt. Bọn lính gồng gánh mệt nhọc bò qua từng khóm cỏ tranh, cỏ ống, níu chụp lấy những thân cây nhỏ để lấy đà ngồi hay nằm dài trên triền núi nghỉ mệt, những đứa khác tiếp tục bò lên nữa. Đỉnh núi còn quá cao, những viên đá từ bước chân đứa trên lăn xuống đầu đứa dưới. Buổi chiều còn lại một nửa ở phương tây, nắng đổ mồ hôi xuống trũng con mắt cay xè, tiếng va chạm của thép súng vào đá rêu mốc, tiếng ho, tiếng nói chuyện, tiếng chửi thề, và sợi khói thuốc chờn vờn bay lên từ gốc cây, từ bụi cỏ, từ bên hốc đá. Từ lưng chừng núi, có đứa bỗng nhiên vuột tay lăn xuống, cuốn theo vài đứa khác phía dưới, lăn mãi cho đến lúc tay chân mắc vào một gốc cây hay một tảng đá lớn, dừng lại, nằm dài ra đất thở, chửi thề, nghỉ mệt, hút thuốc rồi lại bắt đầu dò dẫm bò lên. Bò lên. Từ trên đỉnh nhìn xuống, đoàn quân giống như một bầy kiến bò trên bức tường màu xám xanh.

Gần tối họ cũng lên tới đỉnh, căng lều, mắc võng, đào hố chiến đấu và bắt đầu nổi lửa nấu ăn. Bộ chỉ huy ra lệnh ai muốn đi lấy nước thì cứ đi xuống núi tìm nhưng không một tên nào đi. Những gói cơm sấy trong ba lô được lôi ra, nước trong bình đông còn lại được đổ vào ca nấu sôi, mở gói cơm đổ vào đúng như lời chỉ dẫn ngoài bao nylon, mười phút sau sẵn sàng có cơm để dùng. Một khẩu phần cho một người lính da vàng chiến đấu để bảo vệ “tự do” ở đây gồm một gói cơm sấy viện trợ và một hộp thịt cũng viện trợ. Hơn nửa bữa ăn, bọn lính đang ngồi rải rác trên đỉnh núi, mặt mày bơ phờ, thảm thiết nghe tin từ bộ chỉ huy cho biết đại đội cuối cùng còn dưới chân núi vừa tìm thấy một buôn Thượng và đã ngả thịt một con bò và vài con lợn của dân chúng trong buôn. Gần hết đám lính bỏ dở bữa ăn, nhao nhao đòi xuống núi. Lúc đó trời đã bắt đầu tối, mặt trời sắp chìm phía sau dãy núi phương tây, và từ trên đỉnh lẻ loi này nhìn xuống thung lũng, người ta chỉ còn thấy khu rừng vàng bệch hẳn ra. Bên cạnh một con suối lớn, buôn Thượng xám xịt thu mình ngồi lặng thinh, không một sợi khói bếp lửa nào bay lên.

Ở bộ chỉ huy, viên thiếu tá vừa nói chuyện xong bằng máy liên lạc với ông đại đội trưởng đại đội còn ở dưới chân núi. Lão mở bản đồ, dò tìm rồi gọi người sĩ quan trẻ tuổi ngồi gần đó, hỏi:

- Anh thấy có nên đốt cái buôn đi không?

- Để mai chúng ta kéo xuống hãy đốt, thiếu tá.

Gã ngồi trên võng hút thuốc lá. Viên thiếu tá thì ngồi trên một chiếc nón sắt, đầu gật gù, miệng ngậm ống vố. Hai người lính truyền tin đang ăn cơm. Một anh hạ sĩ quan trẻ cũng ngồi gần đó, trên một chiếc võng, mắt mở lớn nhìn hai người sĩ quan. Gã thiếu úy hỏi:

- Thiếu tá cho đại đội 3 kéo lên núi rồi chứ?

- Rồi. Sao?

- Tôi thấy phí quá, thiếu tá. Một trung đội nằm trên đỉnh này cũng đã nhiều, tiểu đoàn nằm dưới thung lũng hay trong cái buôn kia hay hơn. Địch nó có lên núi này làm gì.

- Dù sao vẫn an toàn cho chúng ta hơn.

- Đại đội 3 lên đến đây cũng đến nửa đêm.

- Anh đùa? Một giờ nữa họ lên tới. Trung úy Nam hứa sẽ biếu tôi một con heo thịt sẵn.

- Sáng mai cho xuống núi sớm, thiếu tá. Cho bọn lính kiếm ăn trước khi rút đi chớ.

- Liên lạc với bộ chỉ huy nhẹ trung đoàn xem có lệnh gì chưa.

- Liên lạc với bộ chỉ huy nhẹ trung đoàn xem có lệnh gì chưa.

Gã thiếu úy gọi anh hạ sĩ quan truyền lệnh. Trời đã tối hẳn, thung lũng phía dưới chìm ngập trong bóng tối đầu đêm. Gió hú trên những ngọn cây lạnh người. Ngoài tuyến phòng thủ, những người lính gác đêm phiên đầu đã trùm kín poncho quanh người, những người khác trốn mất trong lều cá nhân. Trời không có vẻ gì sẽ mưa đêm nay nhưng gió vẫn lạnh hơn ở những đỉnh núi cao mà họ đã dừng chân trong các đêm trước. Anh hạ sĩ quan liên lạc xong đến bên cạnh gã thiếu úy:

- Lệnh cho chúng ta sáng mai xuống núi sớm, trước tám giờ sáng.

- Xuống rồi làm gì nữa chứ?

- Sẽ có lệnh sau.

Gã thiếu úy quay sang phía lão chỉ huy trưởng:

- Chắc lại trực thăng vận đi một nơi khác. Thiếu tá nghĩ sao?

Lão không nói, đứng dậy lấy chiếc ống vố nhồi thuốc. Lâu sau, lão vụt buột miệng chửi thề một tiếng thật lớn làm bọn lính nằm quanh đó khúc khích cười. Tiếng súng chợt nổ ran ở hướng Đông làm lão quay lại.

- Hỏi trung úy Nam xem có gì không?

- Cách đây xa lắm, thiếu tá. Ông Hội, hỏi đại đội 2.

Anh trung sĩ đến bên máy truyền tin, một tay nắm ống liên hợp, một tay nắm gói cơm sấy ăn dở, anh ta chần chờ nuốt xong miếng cơm trong miệng mới bắt đầu lên tiếng. Một âm thoại viên ngồi bệt dưới đất, buông máy, nói to cho cả lão thiếu tá và gã thiếu úy cùng nghe:

- Đại đội trinh sát đấy, không phải đơn vị mình.

- Thế à? Kết quả có gì không?

- Chưa biết được, thiếu úy.

Trung sĩ Hội chậm chạp buông thõng:

- Đại đội 2 vô sự. Đại đội 3 sắp đến nơi.

Viên thiếu tá và gã thiếu úy bắt đầu vây quanh máy truyền tin, hấp tấp mở bản đồ, lấy địa bàn dạ quang ra đo phương giác. Trong máy truyền tin, đơn vị chạm súng báo cáo về bộ chỉ huy nhẹ trung đoàn kết quả vụ chạm súng. Viên thiếu tá bật lửa đốt ống vố, nói như nói một mình:

- Trinh sát giỏi thật. Nhưng sao đơn vị mình không gặp gì cả nhỉ?

Từ trong một căn lều gần đó, bây giờ mới nghe tiếng đại úy Chức, tiểu đoàn phó nói vọng ra:

- Cứ trên núi cao mà trốn thì gặp được cái gì?

- Thì cả ngày nay chúng ta giẫm nát cả thung lũng rồi đấy?

- Đi nhưng đâu có lục soát, thiếu tá.

Viên thiếu tá cau mày, thở khói, bấm đèn trở về lều. Anh trung sĩ cũng bỏ đi. Bộ chỉ huy trở lại im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió trên mái lá và tiếng rè rè của hai chiếc máy truyền tin. Nửa giờ sau đại đội kia mới lên tới đỉnh núi, đám lính thở hồng hộc, bước qua những viên đá nằm trên mặt đất, dừng lại ngồi nghỉ ngổn ngang trong tuyến phòng thủ. Bầu trời đặc một màu đen. Viên thiếu tá bấm đèn đi kiểm soát ra lệnh cho đại đội đã nằm trên tuyến phòng thủ từ hồi sẩm tối phải thu hẹp lại, nhường chỗ cho đại đội mới kéo lên sau. Bọn lính ngủ sớm bị đánh thức dậy, chửi thề, di chuyển hỗn độn trong bóng tối. Đâu đó phía dưới kia, buôn Thượng không một ánh lửa nhá nhem, không một tiếng chiêng tiếng cồng. Đạn pháo binh rít trên không, nổ ầm ì đằng hướng Đông, nơi đơn vị trinh sát vừa nổ súng. Mười lăm phút sau, những đống lửa được đốt rải rác trên tuyến của đại đội mới về, mùi thịt nướng bốc lên, tiếng ồn ào đánh thức đỉnh núi ban đêm dậy. Viên thiếu tá vẫn chưa trở lại lều, có lẽ lão đang ngồi nhìn một cách thật khoái trá những miếng thịt tươi rớm mỡ trên lửa đỏ. Và quang cảnh nơi đóng quân đêm gần giống quang cảnh sinh hoạt về đêm của những tên người rừng thời xưa.

Tiếng đại úy Chức:

- Bọn lính ăn xong chắc hẳn cũng vừa đến giờ xuống núi.

Anh hạ sĩ quan nói với viên đại úy:

- Đóng quân đêm ở ngoài rừng như thế này thì quả là lạ kỳ. Phòng tuyến hẹp lại phòng thủ đông người, đốt lửa sáng trưng và nói oang oang cả lên. Tôi chưa gặp tình trạng này bao giờ. Đại úy nghĩ xem, bị pháo kích thì còn gì.

Gã thiếu úy trả lời trước:

- Ông khéo lo!

- Làm sao biết được, thiếu úy. Kinh nghiệm...

Gã đổi giọng:

- Ông được mấy năm lính rồi?

- Điều đó không quan trọng gì, nhưng thiếu úy đã hỏi thì tôi trả lời: bốn năm mang lon trung sĩ, bốn năm ở tác chiến, tôi đã ở nhiều đơn vị khác nhau, đổi KBC đâu được hơn mười lần và tôi chưa hề thấy một trường hợp nào tương tự.

Vẫn một giọng trầm tĩnh, viên đại úy chậm rãi lên tiếng:

- Thôi đi, Hội. Gió thổi cờ ai nấy phất. Anh không có cờ trong tay đâu, tôi cũng vậy. Tôi thì cứ đợi đến sáng mai, thức dậy vẫn còn thấy nằm trên võng này, vẫn tỉnh táo, vẫn còn có thể đứng dậy được, chưa bị miểng đạn khoét vào người, lúc đó tôi sẽ tin rằng thiếu tá và thiếu úy Liêm có lý.

Anh trung sĩ lặng lẽ hút thuốc trong lều của mình. Lại có tiếng nổ đằng hướng Đông, nhưng không phải vì vậy mà đoàn quân trên đồi thay đổi không khí sinh hoạt. Viên thiếu tá vẫn chưa trở về. Đại bác rót ầm ì ở một nơi nào đó nghe rõ. Phía dưới thung lũng tối tăm, dòng suối chảy rì rào qua những tảng đá giữa dòng nước, tiếng vọng vào tai nghe buồn bã thấm thía. Trên tuyến phòng thủ, ở một chỗ xa nơi đặt bộ chỉ huy, hai người lính nằm cùng lều thong thả hút thuốc lá. Cỏ tranh cọ vào mái lều đều đặn, khẩu súng đặt trên đầu làm gối nằm, đóm thuốc lập lòe trong bóng tối đặc quánh. Thật lâu không nghe ai nói với ai lời nào, người lính già nằm phía trong chồm người dậy lấy bình đông nước dốc lên miệng uống. Người lính trẻ vẫn nằm yên, co quắp trong chiếc chăn mỏng. Người lính già uống nước xong chưa chịu đi nằm, ngồi bên cạnh người bạn trẻ đốt thêm một điếu thuốc khác. Lâu lắm người lính trẻ lên tiếng hỏi một cách bâng quơ:

- Vùng này chắc xa Pleiku nhỉ?

Người già đằng hắng giọng mệt nhọc:

- Ừ xa. Ranh giới tỉnh Đắk Lắk và Phú Bổn đó.

- Ông đi vùng này bao giờ chưa?

- Có, hai lần. Một lần cách đây mười bảy năm và một lần nữa bốn năm trước.

Người lính trẻ cũng ngồi dậy, lùi vào bên ông già. Hai người choàng chung một tấm chăn lên quanh mình, phủ kín hai mươi ngón chân lạnh cóng. Người lính gác phía ngoài bước đến gần, va chân giày vào một hòn cuội. Tiếng chân sau đó bước về một phía khác. Lâu sau vẫn giọng người trẻ:

- Ông đi lính lâu đến thế, tôi không tưởng tượng nổi.

- Mười chín năm, tám tháng và hai mươi ngày rồi đấy. Tôi có lúc cũng ngạc nhiên, không ngờ...

- Khiếp. Tôi mới chưa đầy hai năm mà hết chịu nổi nữa.

- Tôi nhớ từng ngày trong đời lính của mình để xem bao giờ yên, bao giờ được giải ngũ. Riêng cái cấp bậc hạ sĩ nhất này tôi đã mang... xem thử, còn hai tháng bảy ngày nữa là đúng sáu năm.

Người lính trẻ bật cười nhưng không thành tiếng.

- Chắc cũng sắp yên rồi đó ông ạ. Nghe hình như sắp ngưng bắn.

- Tôi cũng cầu mong được như vậy. Khốn nạn cho đứa nào chết đi lúc này. Cố mà sống xem thử ngưng bắn rồi ra sao.

- Tôi có ba anh em trai, tôi là đứa nhỏ nhất. Cho đến giờ này chưa có ai chết nhưng hai người anh tôi đều bị tàn phế. Một người bị bắn rụng mất một tay, còn người kia teo cả hai chân. Cha tôi chết cách đây chừng hai mươi năm, lúc đó tôi chưa đầy một tuổi. Còn có mỗi mình tôi, ông nghĩ xem...

Người lính già buồn bã nín thinh. Người lính trẻ chợt ngừng nói. Một thoáng im lặng rồi ông già nói như vỗ về:

- Thôi ngủ đi, cưng. Sáng mai còn xuống núi.

(còn tiếp)

T.V

--> Read more..

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2008

Những ngày Tết rỗi rãnh quá, ăn và ngủ… tự dưng thành một thói quen… giờ trưa nào cũng đánh một giấc… một giấc dài với nhiều mộng mị…

Giấc ngủ trưa của tôi lúc này thường hay mơ lắm… đủ điều, có những điều mình không bao giờ nghĩ đến lại hiện ra trong mơ, hình như không bao giờ có giấc ngủ êm ả như buổi tối.

Trong mơ tôi thấy lại một người thân của bạn…

Thật lạ người ta nói Mình hay nghĩ về ai đó thì sẽ thấy người đó.

Tôi có bao giờ nghĩ tới D. đâu, vậy mà trong mơ thấy D. dáng gầy gầy, cười cười như một thuở xa lắc… Có một câu nhắc tới A.D, lạ quá lạ: Là mong sao cô ấy luôn được vui và nhường mọi thứ cho cô…

Chà, chuyện cũng quá lâu, lâu rồi… cái cảm giác của tôi khi nghe hung tin từ một người bạn… cảm giác lúc đó là hoảng hốt, cứ lặp bà, lặp bập nói với anh: Trời ơi, sao vậy? Rồi A.D sẽ ra sao… Bạn cứ thử tưởng tượng, khi ta dựa vào người ấy suốt bao tháng, bao ngày… bỗng dưng một ngày không còn chỗ cho ta dựa nữa… và tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình… phải khó khăn lắm lắm…

Cuộc sống tiếp nối, mọi thứ dần vào ổn định… hình như là đã 4 – 5 năm rồi nhỉ? Thời gian rồi sẽ mãi trôi qua…

Còn tôi rồi sẽ có những giấc mơ khác vào giữa trưa…!

Chiều 22.2

--> Read more..

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2008

Câu chuyện nhỏ của tôi

Hi hi, đây là Câu chuyện nhỏ của tôi (Thanh Tùng) do bạn Meg (con gái chủ nhà) tham gia hát karaoke trên tuoitre online ngày 10.2. Đến 16 giờ ngày 16.2 với lượt nghe: 1.864, lượt bình chọn: 58, tổng điểm 281.

Đem về blog để các bạn nghe giọng ca cây nhà lá vườn nè (hi hi… có 9 bình cho giọng hát này).

nhạc xuân

Hát hay không bằng hay hát. Trong những ngày xuân bạn Meg góp thêm một nhành xuân tươi rói vào khu vườn đầy màu sắc xuân này, thật vui quá vui bạn Meg hé!

Ngày: 11/02/2008

Nguyễn Thị Hà

thật dễ thương

ô,thật thú vị với một giọng hát mộc mạc và dễ thương như vậy!

Ngày: 11/02/2008

Ái Duy

hay

Hay đấy! Trầm ấm, truyền cảm!

Ngày: 11/02/2008

lê công toản

Meg...

Ban Meg da tai ghe nhi? Hat hay, viet gioi, chup anh dep...Hom nao tho giao moi dc!

Ngày: 12/02/2008

Nguyen Thanh Uyen

Dễ thương woá!

Hihi, giọng chị An nghe dễ thương quá. Cây nhà lá vườn nhưng là hàng chất lượng cao chị hén? ^^

Ngày: 13/02/2008

Rua

Vote vote

Vote 5 sao nha ;))

Ngày: 13/02/2008

Mr.Bim

Nghe hay wa'...

"...Xin em hãy về, hát riêng cho tôi nghe ..." Chắc nghe chị hát, có nhiều chàng trai sẽ hát thầm câu này đấy...

Ngày: 13/02/2008

Phan Phan

that hay

Giọng hát truyền cảm, bộc lộ được cảm xúc, dễ thương wá wá... xứng đáng được vote 5 sao.

Ngày: 14/02/2008

quochung

nồng nàn quá

Sao bạn tham gia trễ thế. Giọng hát mộc mạc, tình cảm nồng nàn.... hay quá hay.... để thấy trái tim ngâp ngừng, ngập ngừng lời hát yêu em... yêu em...

Ngày: 15/02/2008

chieu xuan

--> Read more..

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2008

Chúc mừng năm mới

Trước thềm năm mới chúc các bạn trong friendlist của tôi

MỘT NĂM MỚI THẬT BÌNH AN VÀ TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC

Định viết một entry để cảm ơn một người, một người không có trong friendlist và cũng không có blog, nhưng rồi bận quá “để gió cuốn đi” mà lòng thì vẫn nhớ… Mong người ấy thật khỏe, thật luôn mạnh mẽ, luôn là một người anh cả với một tấm lòng…

--> Read more..

Khúc hát thanh xuân

Lời: PHẠM DUY

Trình bày: TRẦN THU HÀ

Ngày ấy khi Xuân ra đời
Một trời bình minh có lũ chim vui
Có lứa đôi, yêu nhau rồi
Hẹn rằng còn mãi không nguôi

Nhạc lắng hương xuân bồi hồi
Như vì tình ai tiếng hát lên ngôi
Nói với nhau, yêu nhau rồi
Một ngày còn mới tươi môi.

Rồi nắm tay cùng nói vui
Những câu êm êm không rời vai.
Rồi lả lơi, hình dáng ai
Khuất xa biến vào nẻo khơi.

Từ đó khi xuân tái hồi
Cho bùi ngùi thương nhớ tới xa xôi.
Nhớ tới câu thương yêu người
Một ngày tuổi mới đôi mươi

--> Read more..

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008

Tết này "du lịch" Sa Pa

Đây là loạt ảnh do con gái đi Sa Pa dịp trước Tết tặng mẹ để “ngắm” cho đỡ ghiền. Mời mọi người “du lịch” cùng chủ nhà nhé!

.
Bữa ăn sáng đầu tiên ở Sa Pa
Image Hosted by ImageShack.us
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Sa Pa trong sương
Image Hosted by ImageShack.us
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Nghỉ chân tại nhà một gia đình trong bản Cát Cát
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Trên đường vào bản
Image Hosted by ImageShack.us
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Gặp em bé giữa đường và được em bé tặng dây đeo tay
Image Hosted by ImageShack.us
Image Hosted by ImageShack.us
..
.
Chiều về
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Ruộng bậc thang
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Cô gái vấn tóc
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Đường về
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Người địa phương chào bán hàng thổ cẩm
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Một đường cong cong
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Sắc màu Sa Pa
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Trong khu vực bãi đá cổ
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Hoa ở Sa Pa
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Đẹp như tranh!
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Hoa đào ở Sa Pa
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Đường vào bản Tả Phìn
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Nhà thờ bỏ hoang
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Bản Tả Phìn và người Dao đỏ
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Mùa cây trổ lá
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Cùng nhau
Image Hosted by ImageShack.us
.
.
Bên kia là Vân Nam - Trung Quốc
Image Hosted by ImageShack.us
Photo by Phan Minh Tuấn
Click here for more...
--> Read more..