Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2007

Về một người anh đã đi xa…

ĐOÀN TÚ ANH
Mấy tuần nay, ý nghĩ phải ghi lại những câu chuyện về anh đã lẩn quẩn trong đầu, hôm bữa, đọc một entry rất xúc động của Bim, đã hứa với là sẽ kể cho Bim nghe một vài kỷ niệm về bố của em…
Chị Hà đọc thấy tin nhắn, bảo thứ 3 tuần sau là giỗ anh Thế Vũ, chị chờ đọc của em…
Giật mình, mới đó mà đã 3 năm rồi, ngày anh mất…
---------
Vào khoảng năm 92, mình viết thơ, truyện ngắn cộng tác với các tập san tuổi mới lớn như Áo Trắng, Mực Tím, Hoa Học Trò và Tạp chí Tuổi Xanh. Chị Kiều Kim Loan lúc đó là biên tập của NXB CAND, phụ trách thêm bài vở cho Tạp chí Tuổi Xanh, rất thường xuyên liên lạc và viết thư khuyến khích mình “sáng tác”. Một lần, vào khoảng cuối năm 94, mình có gởi chị một cái truyện ngắn, chị viết thư báo rằng truyện ngắn này “người lớn” lắm, chị đã chuyển nó sang anh Thế Vũ Báo Thanh Niên, chờ tin nhé, chị hy vọng là nó sẽ được đăng.
Cái truyện ngắn đó đăng ngay sau đó trên Báo Thanh Niên vào tháng Giêng năm 1995. Một con bé nhà quê, còn đang học phổ thông đã có truyện ngắn đăng ở Thanh Niên thật quá sức tưởng tượng đối với mình. Bất ngờ hơn là anh Thế Vũ gởi báo có đăng cái truyện cho mình theo địa chỉ trường, nhắn nhủ thêm mấy dòng đại ý rằng hãy tiếp tục viết và gởi vào cho anh, anh sẽ góp ý thêm, đừng lo lắng… Hồi đó, thật cũng không ngờ một người quan trọng như vậy mà viết thư khuyến khích việc viết lách của một con bé nhà quê như mình.
Tò mò hỏi thêm chị KLoan về anh Thế Vũ, chị nói ngắn gọn, đại khái rằng “ảnh là đồng hương của em đó, chị ít tiếp xúc vì ảnh có vẻ hơi khó nhưng là người chịu khó tìm tòi và phát hiện các cây bút trẻ.”
Sau truyện ngắn đầu tiên được đăng ở Thanh Niên, mình bắt đầu viết có mục đích và “trách nhiệm” hơn; “sự kiện” này giống như một cột mốc đánh dấu sự “trưởng thành” của mình trên trang viết! Mình có thể viết miệt mài và đầy say mê ở thời điểm đó, một phần nhờ “đòn bẩy” là những lời động viên của anh và chị K.Loan.
Hè năm 1996, vào Sài Gòn thi Đại học, anh Thế Vũ là người mà mình nhất định phải “diện kiến” trong chuyến đi này. Thi ĐH xong, chị K.Loan chở mình đến tòa soạn Thanh Niên gặp anh. Tòa soạn lúc đó chưa xây, cũ và chật chội. Anh tiếp hai chị em ở khu vực phía sau tòa soạn, ngay gần chỗ phát nhuận bút. Anh dẫn mình vào tận phòng tài vụ, cho mình ký nhận nhuận bút cái truyện đăng vào khoảng tháng 4, 5 gì đó mà tòa soạn chưa kịp gởi qua đường bưu điện. Anh hỏi thăm việc thi cử, chỉ lúng búng trả lời anh là “Cũng được!”. Ấn tượng ban đầu về anh khác xa những gì mình hình dung; trông anh khắc khổ quá, nét mặt thì khó đăm đăm, thật lòng là mình rất… khớp!
Đậu ĐH, vào Sài Gòn, thu xếp cuộc sống ổn thỏa lại bắt đầu viết, và gặp anh thường xuyên hơn; nói thường xuyên là vì lần nào đến Thanh Niên lãnh nhuận bút hoặc gởi bài là gặp anh một chút. Nhớ lần gặp thứ 2, anh không hề ngạc nhiên khi mình thông báo rằng em vào SG học rồi, anh bảo ngắn gọn: “Anh có đọc thấy tên em trong danh sách trúng tuyển đăng trên báo. Điểm cũng cao đó, có học bổng không?”, rồi anh bảo thêm: “Có khó khăn gì, bảo anh, đừng ngại”.
Trong mắt anh, mình như một đứa em gái ở quê ra hơn là một … “cây bút trẻ” mà anh đã đăng cho mấy cái sáng tác!
Sau đó, anh mua được một căn hộ ở CC Thanh Niên (Bàu Cát); anh bảo đến nhà anh đi, cho biết, cũng nợ bạn bè nhiều em ạ. Nghe anh bảo, mình ngỡ ngàng, vì không ngờ cuộc sống anh khó khăn hơn là mình tưởng.
Cùng T. đến nhà anh vào một buổi xế chiều cuối tuần, còn nhớ như in chị Hà mang ra mấy ly coca cho 2 đứa, cho anh là ly caphê đen đặc (anh giải thích là anh quen uống loại này, nhà lúc nào cũng pha để sẵn trong tủ lạnh). Anh dẫn hai đứa đi “tham quan” nhà, lúc đó nhà còn trống trơn, chưa sắm sửa gì, chỉ có ban-công sau nhà gió lồng lộng. Lần đó, rón rén bảo anh là chị Hà xinh. Anh cười cười (hiếm hoi lắm), xinh đấy à, ừ thì trông bả cũng được… Chỉ bất ngờ bắt được niềm hạnh phúc thoáng qua của một người đàn ông hiếm khi bộc lộ niềm vui và cảm xúc …
Đầu năm 1998, chuẩn bị tìm chỗ thực tập, anh bảo gởi đơn và tập hợp những bài viết lại cho anh, anh xin cho vào thực tập ở Ban Văn Nghệ. Lúc này, anh đã chuyển lên Ban Thư ký tòa soạn và Thanh Niên đang “tá túc” chỗ doanh trại Quân đội chờ về nhà mới. Đợt đó, có nhiều bạn bè xin vào thực tập ở Thanh Niên nhưng tòa soạn nhận chỉ vài người, trong đó có mình. Anh N.V là Trưởng ban VN, Anh L.N.T là phó ban, chị S.C (hiện nay đang nổi đình đám với phim Nữ bác sĩ) là PV chuyên trách mảng điện ảnh, anh H.N mới về khoảng nửa năm còn chị P.T.N thì mới gia nhập ban Văn nghệ chưa đầy 2 tháng… Vào tòa soạn rồi, mới biết rằng cánh phóng viên hầu hết đều ngán anh, vì anh khó lắm!
Sau thời gian thực tập, vẫn tiếp tục ở lại Ban Văn Nghệ, nhưng sau đó mình quyết định ra đi vì nhiều lý do. Anh không ý kiến gì, nhưng mà lòng thì cảm thấy rất có lỗi với anh, vì cảm giác như mình đã để vuột mất cơ hội mà anh mang đến!
Xin được việc làm ngay khi mới có kết quả tốt nghiệp. Bỏ việc sau đó 4, 5 tháng để “ứng thí” vào Ban TN-GD qua một cuộc “tuyển sinh công khai” của Báo Thanh Niên. May quá, mình có mặt trong danh sách trúng tuyển, lại làm cùng tầng với Ban Thư ký; thỉnh thoảng gặp anh, anh vẫn ít nói và trông rất khó gần… Giai đoạn này, sức khỏe của anh đã yếu đi, anh bảo anh đang cố gắng đổi nhà xuống tầng thấp hơn, nếu không sẽ khó khăn cho anh lắm…
Anh về nhà mới lần thứ 2 được vài tháng, mình rủ Vũ Đình Giang đến thăm nhà anh. V.Đ.G trông thì “quậy quọ” lắm, nhưng mà thật ra khá là nhút nhát… Trước khi đến gặp anh, Giang cứ hồi hộp vì không biết “ông này sẽ đón tiếp mình thế nào đây?”. Suốt buổi, anh chỉ nói chuyện nhiều với V.Đ.G, về tác phẩm của Giang và những cây viết trẻ hiện tại như Hải Miên, Phan Hồn Nhiên… Còn mình, anh hỏi “yêu đương thế nào rồi?”; cười cười, trả lời là chẳng đâu tới đâu. Anh bảo: “Nếu có khóc, thì phải khóc trước mặt bồ, đừng có khóc một mình, nó không có tác dụng với tình yêu, vì thằng bồ… không nhìn thấy”. Một trong những lần ít ỏi phá ra cười thoải mái trước anh mà lại giật mình; thì ra, anh vẫn nhớ trước đó, anh có cho đăng bài thơ tên là “KHÓC” của mình!
Về, V.Đ.G bảo “Anh Thế Vũ …hiền ghê! Anh không ngờ anh Thế Vũ lại “theo dõi” anh kỹ đến như vậy, thế này thì càng phải làm việc nghiêm túc hơn trên trang viết của mình!”.
Anh bệnh, đến nhà thăm anh, P.An lúc này đã sắp tốt nghiệp ĐH, nhưng em trông rất “bé hạt tiêu”. Anh nói chuyện nhiều về P. An, lo rằng với vóc dáng bé bỏng, yếu ớt của mình, P.An sẽ rất khó khăn khi tìm việc. Chia sẻ nỗi lo của anh, nhưng cũng không biết làm gì, công việc mình lúc đó còn bấp bênh, chưa thấy có gì là hứa hẹn!
Một thời gian sau, thật sự là âu lo khi nghe anh chuyển vào PNT. Đến thăm anh ở PNT khoảng 3 lần, lần nào gặp chị Hà cũng đưa khẩu trang y tế, bảo phải đeo vào. Có lẽ, thời điểm anh ở PNT, mình mới nói chuyện nhiều hơn với chị. Có một lần vào thăm, không có chị, anh lại nhắc phải đeo khẩu trang vào… Anh xót xa kể rằng chị vất vả lắm, không có chỗ ngủ, hầu như hoàn toàn ngủ dưới cầu thang. Hỏi chuyện công việc của P.An, anh bảo em đang theo Hải Miên làm báo. Mình băn khoăn vì thể chất của P.An, không biết em có kham nổi nghề này không. Anh bảo rằng em viết cũng khá, nhưng anh còn phải góp ý hướng dẫn cho bé nhiều, chỉ có điều anh yếu quá rồi, không làm nhiều được nữa. Anh bảo thôi đừng lo, có Hải Miên dìu dắt, chắc là ổn thôi, chỉ có Bim là còn nhỏ quá… Anh lại hỏi công việc mới thế nào, chuyện tình yêu thế nào; trả lời rằng em chỉ còn công việc, chỉ lo làm việc… Anh bảo cuộc sống người ta sẽ trải qua những lần như thế, rồi vượt qua thôi, nhưng mà như thế không có nghĩa là kết thúc,…
Lúc nào, anh cũng quan tâm đến mình, như với một đứa em!
Mình đã chuyển sang làm PR cho P.; đã bị trói chân ở công sở suốt ngày, công việc cứ cuốn đi, cuốn đi, …
Anh ra viện, rồi vào viện trở lại, …
Lần vào thăm anh sau cùng, anh yếu lắm, nói chuyện rất khó khăn, đứt quãng và thở rất khó nhọc…
Một buổi sáng, mở Báo Thanh Niên ra, đọc thấy tin anh mất…
Bàng hoàng, phone ngay cho chị K.Loan, chị bảo cũng vừa mới đọc tin, và hỏi mình sao những người tử tế lại ra đi sớm thế!?
Cúp điện thoại, chui vào phòng họp nhỏ ngay bên cạnh chỗ ngồi, đóng cửa, hít thật sâu… Chỉ mình với thành phố mênh mang bên ngoài cửa kính…
Một người thân đã ra đi; một người trong sâu thẳm lòng mình, là sự hàm ơn vì đã cho mình những viên gạch đầu tiên để mình xây nên một cái tên, dù rất nhỏ nhoi, trong nghiệp viết…
Dù không đi xa hơn trên con đường đó, nhưng đã từng là một thời, và không thể quên, không thể không biết ơn một ai đó đã làm được một điều gì đó tốt đẹp cho mình,…
Đ.T.A
10.10.2007

3 nhận xét:

  1. Đọc lại muốn khóc rồi!

    Trả lờiXóa
  2. Hôm nay, lang thang vào nhà của Hà, đọc loạt bài viết về anh Thế Vũ, để hiểu thêm về anh, một người bạn đã vĩnh viễn xa nhưng là một nhân cách để học hỏi.

    Trả lờiXóa