Thứ Tư, 31 tháng 10, 2007

Tiếng hát

Truyện ngắn của THẾ VŨ

Cuối cùng nàng đã tìm tới căn nhà ấy vào một ngày đẹp trời. Con hẻm nhỏ quanh co dẫn từ mặt tiền phố chính lộng lẫy chạy qua một dãy phố ít bề thế hơn, đi sâu vào khu lao động nhà cửa xô bồ chắp vá, men theo một bờ tường rêu của ngôi chùa, len lỏi giữa một khu xóm mọc lấn trên mặt con kênh đen ngòm nồng nặc mùi sình thối lưu cữu. Đã gợn lên trong nàng ý định quay lui nhưng không rõ ma lực nào bắt nàng cứ dẫn bước trong nỗi e ngại ngập ngừng, vừa dùng dằng vừa liều lĩnh. Vậy là cuối cùng nàng đưa tay rụt rè gõ cửa mà không thật tin vào mắt mình. Lẽ nào anh chờ đợi nàng sau bấy nhiêu năm trắc trở ở một nơi như thế?

Anh hoàn toàn sững sờ. Có lẽ chưa bao giờ nàng đẹp đến thế, một vẻ đẹp chín muồi, rực rỡ trong bộ cánh sang trọng, dáng vẻ rất đài các, nhất là giữa một khu xóm tồi tàn trước một căn nhà nghèo nàn như vậy, trong một buổi sáng đẹp trời như vậy sau những ngày mưa dầm dề. Nắng vàng thu hào phóng trải xuống khắp thành phố một vẻ ấm áp dịu dàng. Trong lòng anh rộn lên một nỗi niềm ngang trái, một cảm giác hạnh phúc đầy bất trắc, một cơn đau tê tái ngọt ngào. Khi gọi tên nàng “Quỳnh Như”, tiếng gọi mừng vui tràn trề xúc động khiến anh muốn khóc.

***

Đã xa xăm như cổ tích thời trai trẻ của họ, nhưng giờ đây khi nàng đan cả mười ngón tay trong mái tóc muối tiêu cứng như rễ tre của anh, khi trái tim anh chợt đập những nhịp thổn thức cùng nỗi niềm hạnh phúc tê tái ấy, những đợt sóng kỷ niệm ào ạt tràn về tung xõa những cảm xúc rạo rực trùm lên kè đá hoang vắng đời anh. Choáng ngợp trong mùi hương nàng mang tới, anh quay quắt nhớ lại làn hương thiếu nữ của nàng hai mươi lăm năm trước, trong cái đêm suốt đời anh sẽ không quên họ ngồi ôm đàn hát với nhau trong sân trường đại học. Họ đã ngồi hát từ chập tối cho đến quá nửa khuya, từ lúc sân trường đông đảo bạn bè cho đến khi hầu như chỉ còn có hai người với một đống lửa đã tàn lụi chỉ còn những đốm than hồng. Anh buông đàn, ngạc nhiên: “Sao em không về với các bạn?”. “Em ở lại chờ anh”. Anh sững đi giây lát nhìn sâu vào khuôn mặt tuyệt vời ấy. Nàng tựa mái tóc mượt mà lên vai anh, làn hương thiếu nữ dìu dịu khiến anh ngây ngất. Anh bồi hồi vuốt ve lọn tóc trên vai nàng. Khi nàng ngẩng lên nhìn vào khuôn mặt lặng lẽ trầm tư của anh, lần đầu tiên trong đời anh run run đặt lên môi nàng một nụ hôn. Và rồi anh ngạc nhiên hỏi: - Em yêu anh từ bao giờ? Nàng ôm siết hai gò má anh không đáp, ánh mắt nụ cười không hiểu sao đầy vẻ bao dung đến vậy. Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua họ ngồi lặng lẽ tin cậy bên nhau, rồi ôm nhau đi lang thang trong sân trường, dưới bóng cây. Sương lạnh thấm vai, nàng thu mình nép vào cái dáng gầy gò của anh, cây đàn anh mang trên lưng thỉnh thoảng bất chợt bật lên một âm thanh lẻ loi, tan vào đêm khuya khoắt. Cuối cùng họ ngồi lại trên bậc thềm trước giảng đường, anh so lại dây đàn rồi khẽ dạo một bản tình ca. Nàng hát, giọng hát tự tin và xúc động, âm vang vừa đủ cho hai người nhưng thấm rất sâu vào lòng anh, đến đỗi hai mươi lăm năm sau nó vẫn còn vang lên trong ký ức của anh: Đêm đêm tiếng ca hao gầy đậu xuống môi em... Anh phụ họa theo một bè trầm để nâng giọng hát run run chới với của nàng lên: ... Những tiếng hát bay qua, một mai rồi tắt thở. Ôi chỉ còn câu hát với hư không...

Đã vang lên tiếng động cơ xích lô máy rồi tiếng gõ lóc cóc giòn tan của một chiếc thổ mộ chạy sớm ngoài đường. Một ngày khác đã sắp bắt đầu. Trong nụ hôn chia tay, nàng cầm bàn tay anh úp lên vòm ngực phập phồng của mình: “Nó sẽ mãi mãi rộn lên theo tiếng hát của anh”. Không ngờ câu nói ấy đã ám ảnh anh, đã trở thành định mệnh trớ trêu. Những đêm lửa trại trong sân trường đại học tiếp sau đêm ấy vẫn có Quỳnh Như. Nàng vẫn tìm được cách để ngồi bên anh, để được hát riêng với anh một số ca khúc, nhưng đó là những đêm không ngủ của cả tập thể, họ không còn những nửa khuya về sáng dành riêng cho nhau nữa. Rồi những ngày bãi khóa, những cuộc đấu tranh ngay trong sân trường hoặc tại đại học xá, trên đường phố sôi nổi lên thành cao trào. Anh vẫn ôm đàn hát cùng bè bạn nhưng không rõ từ bao giờ Quỳnh Như đã lạc mất anh. Rồi những cuộc đàn áp đẫm máu, rồi nhà tù, trại lính, chiến trường... Đôi khi anh nhớ tới nàng, nhớ vầng ngực ấm áp phập phồng, nhớ câu nói tưởng chừng ngẫu nhiên, tưởng là chút lãng mạn trinh bạch của mối tình đầu nàng thốt ra buổi sáng tinh mơ ấy...

Năm năm sau, khi anh là một gã binh nhì nhờ tiếng đàn giọng hát được rút về bổ sung cho đội văn nghệ tâm lý chiến của sư đoàn Ó Đen, anh gặp lại Quỳnh Như bất ngờ trong đêm “liên hoan mừng chiến thắng” tổ chức trong chi khu P. Rạng sáng một ngày đầu mùa mưa, chi khu P. chịu một trận pháo binh dữ dội kéo dài gần một tiếng đồng hồ rồi ngay sau đó một trận tấn công chớp nhoáng đánh bật toàn bộ đám quan binh đồn trú trong chi khu ra khỏi giao thông hào, tháo chạy tán loạn vào những cánh rừng thưa thớt dọc quốc lộ 14. Trận đánh ấy mở màn cho một chiến dịch kéo dài hơn một tháng trong một vùng cao nguyên rộng lớn, thu hút một lực lượng tác chiến phải rút từ vùng duyên hải và một lữ đoàn quân dự bị cơ động từ Sài Gòn lên tăng cường. Kết thúc chiến dịch, khi đã tái chiếm lại được chi khu P., viên tướng tư lệnh mặt trận muốn chứng tỏ tầm vóc của “chiến thắng” bằng một buổi lễ mừng công tổ chức ngoài trời để gắn huy chương và thăng cấp đặc cách cho thuộc hạ và một cuộc liên hoan rôm rả cho quan binh vui chơi trước khi lao vào một trận đánh khác. Một đoàn quân xe có lính hộ tống đến chi khu P. vừa làm nhiệm vụ tiếp tế, vừa đem theo đội văn nghệ tâm lý chiến, phu nhân các sĩ quan và một số gái nhảy vét từ các phòng trà trong thị xã. Phu nhân các quan chức cấp cao thì đến bằng trực thăng. Trong khi các anh hùng trận mạc hú hí với quý phu nhân, những sĩ quan độc thân chia vui tập thể cùng gái nhảy, đội văn nghệ phục vụ đám lính khốn khổ một chương trình ca nhạc dã chiến ngay trên bãi đất rộng nơi vừa kết thúc “lễ mừng chiến thắng”. Rồi đám binh lính vùi đầu vào bữa liên hoan, khóc cười cuồng say với men rượu, đội văn nghệ phục vụ một chương trình đặc biệt cho các quan chức và phu nhân trong phòng họp của chi khu. Một số bài hát tình yêu lính chiến mùi mẫn rẻ tiền, rồi khi màn đêm buông xuống, ban nhạc chuyển sang chơi nhạc nhảy. Anh làm xong nhiệm vụ quen thuộc của mình trong những trường hợp ấy là hát hai bài ca thời thượng, rồi lui vào một góc thu mình chờ tàn cuộc. Mùi rượu thịt, mùi chiến tranh, mùi phấn son và mùi máu – cái không khí nhố nhăng cố tình để lấp đầy sự trống rỗng hoang mang của đám sĩ quan trước mắt các bà vợ của họ làm anh nhờm lợm.

Anh chỉ nhận ra Quỳnh Như khi nàng đã ngồi bên anh trên chiếc băng ghế cuối phòng. “Sao anh ngồi một mình buồn vậy?”. Anh giật mình sửng sốt, đau xót nhận ra nàng giữa khung cảnh bát nháo ấy – “Sao em lại có mặt ở đây?”. “Em mới đến trưa nay cùng đoàn xe, chồng em là người có bộ ria con kiến đang ôm cô ả mặc áo hồng xõa tóc đấy”. “Sao em không nhảy với chồng em?”. “Em không thích. Anh ấy thực ra có biết nhảy đâu, em sợ bị dẫm dưới bốt-đờ-sô. Chúng ta ra ngoài một lúc cho dễ chịu”. “Liệu khẩu súng chồng em đang mang kè kè bên hông có rời khỏi bao?”. “Anh sợ ư? Quả là anh ấy rất ghen”. “Anh không muốn bị bắn mà không được quyền tự vệ”. Anh bước theo nàng ra ngoài, hai người ngồi bên một căn hầm trú ẩn chìm trong khoảng tối. Nàng vuốt ve khuôn mặt gầy gò của anh: “Em sẽ là vũ khí tự vệ của anh, được không?”. “Không, lẽ ra em phải là vũ khí chiến đấu của anh trước anh ta”.

Nàng hôn lên môi anh: “Nói thế chứ, anh ta mết cái cô gái nhảy đó rồi”. Anh hỏi cay độc “Vậy thì đêm nay ai ngủ lại với anh ta, cô ấy hay là em?”. “Có thể là cô ta, nếu như em muốn thế. Nhưng nói chuyện đó làm gì! Anh hát đi, Tiếng hát về khuya. Sao em yêu anh với ca khúc này đến vậy!”.

Từ lâu quên hát... anh cất giọng thiết tha, khẽ hát vừa đủ cho nàng nghe. Có lúc Quỳnh Như phụ họa theo, giọng ngập ngừng, run rẩy, xúc động. Trời đêm se lạnh y như đêm nào đã xa xôi trong sân trường đại học, vẫn những bài tình ca ấy nhưng anh vừa hát vừa ý thức rõ ràng giây phút này đây không thật sự hiện hữu, nó chỉ là âm bản của một quá khứ, một niềm hạnh ngộ mong manh. Những giây phút hư ảo ấy không biết kéo dài bao lâu trong đêm tối, rồi mọi sự đột ngột đứt quãng. Bất ngờ một quả đạn pháo đâu từ rừng xa nã về, tiếng rú rít rợn người, ầm nổ ngoài hàng rào phòng thủ của chi khu. Mọi người nháo nhào bò trườn đi tìm chỗ nấp, máy điện phụt tắt, những phút giây căng thẳng giữa những lần đạn réo trên đầu và nổ bùng đây đó. Trước sau chỉ có sáu quả đạn nổ thưa thớt, kéo dài, nặng nề căng thẳng, như thể phía đối phương gửi lại một lời cảnh cáo, cũng như thể một lời hẹn ngày tái ngộ... Vậy là cuộc vui dã chiến tàn đi không kết thúc... Đêm ấy anh không sao ngủ được. Anh mắc một chiếc võng ở đầu phòng họp, gần một đoạn giao thông hào, cứ thao thức ngỡ Quỳnh Như sẽ lại đến với anh, sẽ hát với anh suốt đêm ấy, đồng thời bị ám ảnh bởi ý nghĩ nàng đang nằm dưới một căn hầm trú ẩn nào đó trong vòng tay chồng, gã sĩ quan có bộ ria con kiến, lủng lẳng khẩu súng bên hông...

Nhiều năm sau, qua biết bao biến động đổi thay, anh lại bất ngờ gặp Quỳnh Như trong một chuyến đi lưu diễn qua thị xã cao nguyên ấy của đoàn ca nhạc Bông Hồng. Đêm biểu diễn suất cuối cùng trước khi rời thị xã, đang khi chuẩn bị ra sân khấu anh nhận được một mảnh giấy nhỏ gấp làm tư, trong đó ghi: “Anh còn nhớ nghĩ tới người xưa? Hãy đến quán Như Mây để cùng nghe lại bài hát cũ. Quỳnh Như”. Tim anh rộn lên. Biết bao năm anh không có dịp nào hát lại bài hát ấy nữa. Anh quyết định thay đổi tiết mục khi bước ra sân khấu, mang theo cây đàn ghi ta gỗ và ra dấu cho ban nhạc biết. Anh dạo đàn so dây rồi cất giọng: Từ lâu quên hát... Anh nghĩ tới nàng, nhớ tới những đêm khuya xa xưa tưởng như cổ tích, nôn nao dự tưởng cuộc gặp gỡ chốc nữa đây... Những tiếng hát bay qua, một mai rồi tắt thở. Thôi chỉ còn câu hát với hư không... Tiếng vỗ tay rạt rào không dứt. Anh dạo đàn hát tiếp một bài khác: Tiếng hát nào về khuya trên đỉnh trời, lúc em về lạnh từng con phố dài... Rồi anh vội vã rời khỏi rạp hát, thuê một chiếc xe ôm tìm tới quán Như Mây.

Đêm đã về khuya, quán còn lại dăm người ngồi. Quỳnh Như ngồi sau quầy dưới ánh đèn vàng có chụp. Anh đứng đối diện với nàng một khoảnh khắc nhưng dường như nàng không nhận ra anh. Đấy là một phụ nữ đẹp đang độ suy tàn, một khuôn mặt thẫn thờ thất vọng tuy nhan sắc ấy dưới ánh sáng ấy trong một quán khuya vẫn đủ sức quyến rũ mê hồn – Tiếng hát về khuya, anh nói nhỏ. Nàng giật mình sực tỉnh, như bất ngờ bị bứt ra khỏi giấc mơ. “Ôi anh...” nàng thốt lên rất khẽ, liếc vội về phía một người đàn ông ngồi nơi chiếc bàn kê bên trái. Anh nhìn theo. Gã ngồi khuất trong bóng tối, mắt chằm chằm nhìn nàng, nhìn anh. Anh biết ngay đó là ai, và anh tìm một chỗ ngồi xa khuất, lặng lẽ hút thuốc, lặng lẽ chịu đựng nỗi bứt rứt xót xa không nói nên lời. Quỳnh Như thay băng nhạc, bài hát quen thuộc của họ vang lên bởi một giọng nữ cao, nức nở đau đớn. Một cô gái đem cà phê tới cho anh, chặp lâu sau lại mang tới cho anh một mẩu giấy nhỏ. Anh căng mắt đọc trong ánh sáng mờ ảo: “Em không thể ngồi cùng anh được. Hãy hiểu em đau khổ gấp ngàn lần hơn anh. Hắn là một gã cai ngục mẫn cảm và nghiệt ngã”. Anh ngồi đến nửa đêm, đến lúc quán không còn một người khác nào. Bấy giờ gã mới đứng dậy thu dọn bàn ghế, thỉnh thoảng ném về phía anh một ánh nhìn dò xét. Buồn bã, anh vào quầy tính tiền, gã lẽo đẽo bước theo, anh chỉ kịp nói địa chỉ của anh cho nàng nguệch ngoạc ghi vội vào đâu đó. Anh thả bộ trên những con phố vắng tanh, hân hoan và đau khổ, hy vọng và tiếc nuối, tách cà phê khiến anh tỉnh táo một cách ngây ngất, bềnh bồng trôi trong lãng đãng mù sương và lớp lớp hoài niệm.

Bắt đầu thời kỳ những lá thư dài nàng viết cho anh, như thể đó là niềm hy vọng cuối cùng, là niềm vui duy nhất của đời nàng. Từ một mối tình không trọn vẹn của tuổi thanh xuân, nàng đang cố tạo thành niềm hạnh phúc muộn màng khi biết anh vẫn sống cô độc, vẫn cất giữ những kỷ niệm mong manh đầy bất trắc của một thời trai trẻ. Nàng nói về chồng với tất cả sự chán chường, như thể một món nợ oan nghiệt; rồi ít lâu sau nàng báo cho anh biết chồng nàng đang làm thủ tục để được xuất cảnh ra nước ngoài, nàng sẽ tự do, sẽ trở về với anh, sẽ lấp đầy nỗi cô đơn trống vắng đời anh.

***

Có một điều nàng không biết: sau suất diễn cuối cùng ở thị xã cao nguyên đêm ấy, anh không còn bước ra sân khấu nữa, một kỷ luật về sự tùy tiện thay đổi tiết mục của anh. Ít lâu sau, anh trải qua một thời kỳ sa sút về tinh thần và sức khỏe buộc phải trở về thành phố sống những ngày âm thầm nghèo khó.

Và nàng đã tới như anh hoài mong. Chồng nàng cuối cùng đã ra đi một mình, gã sĩ quan có bộ ria con kiến lủng lẳng đeo khẩu súng bên hông cả khi ôm trong tay cô gái nhảy, gã đàn ông đêm đêm ngồi trong bóng tối ở một góc quán cà phê canh giữ Quỳnh Như cứ như một cai ngục mẫn cảm và nghiệt ngã ấy. Được tự do, Quỳnh Như đẹp hẳn lên, rực rỡ và lộng lẫy như một bà hoàng xuất hiện trong căn nhà tồi tàn của anh trên dòng kênh đen ngập ngụa mùi sình thối lưu cữu. Hạnh phúc bất chợt sà vào vòng tay già nua mệt mỏi của anh, nhưng anh đã vội linh cảm đấy là một hạnh phúc đầy bất trắc. Mãi về sau, khi nàng đã vội sớm rời bỏ anh không một lời giải thích, một sự ra đi êm đềm lặng lẽ đến đỗi anh không ngờ, anh mới chiêm nghiệm ra rằng vào cái buổi xế chiều của họ, tình yêu không tồn tại trên sự đắm say một bản tình ca như thuở người ta còn trẻ. Tiếng hát bay đi, chỉ còn anh và nàng mỗi người ở lại với một cõi hư không riêng lẻ.

T.V

Mùa mưa 1992

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét