Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Linh tinh chuyện ngày xuân



Nhớ là lâu lắm rồi mình chả gõ được dòng chữ nào. Hôm nay làm siêng vài dòng cho khởi đầu của một năm mới. Hy vọng năm nay sẽ cố gắng luyện các ngón tay thường xuyên hơn.. hehhee...




Những ngày xuân rồi cũng qua nhanh...Nhà chỉ có ba mẹ con, và từ ngày anh đi về một nơi quá xa.. nhà cũng chả có mấy khách, nên Tết với mình như là những ngày nghỉ, thư giãn, tĩnh lặng... để nhớ về những ngày xưa cũ.

Một hôm con gái ngồi thủ thỉ với mẹ bao chuyện: "Chú K.. hỏi mẹ ngồi đâu, ngập ngừng con nói: Mẹ con không có giấy mời.. ". Đấy là tất niên năm nay ở cơ quan cũ. Những người cũ rồi cũng dần vào quên lãng. Nhưng anh - một người sếp cũ đã không quên. Có lẽ chỉ có anh - mới làm được điều này. Cảm động và nhớ ....


Quà ngày Tết

28 Tết, ba mẹ con ra thăm anh. Năm nay mộ anh không có nhiều hoa. May mà mình cũng bưng được 2 chậu hoa để lên mộ anh cho có một chút hương hoa ngày Tết. Ở cõi xa xăm ấy chắc rằng anh sẽ rất vui và an lòng khi cuộc sống ba mẹ con có những ngày yên ổn.






Ảnh chụp từ năm ngoái.

Mùng 1 Tết

Mình không xông đất nhà như mọi năm mà là do con gái xem trên mạng bảo: Tuổi Mão của Bim rất hạp và thế là Bim có thêm một nhiệm vụ đầu năm là xông đất. Hy vọng một năm mới thật bình an và mọi điều tốt đẹp cho ba mẹ con.

Càng có tuổi hình như người ta càng hay để ý đến những điều mà hồi trẻ không quan tâm, đấy là tin vào những điều hơi mê tín một chút. Năm nay mùng 1 rất tốt để cho xuất hành. Hướng nam là hướng tốt với mình... và 6g30 lò dò ra khỏi nhà chạy một mạch đến công viên Lê Thị Riêng. Đến nơi thì Bống đã tay trong tay với kép Minh rồi... nhìn đồng hồ trễ những gần 20 phút. Mình bắt đầu ngay bằng điệu Valse với Bảo. Cuộc sống thật mến yêu biết bao nếu ta biết tận dụng nó, quanh ta những niềm vui đơn giản, những nụ cười hồn hậu..

(Clip tại đây nhé. http://www.youtube.com/watch?v=Eo_PEUIjbCM)

Mùng 2 , mùng 3 Tết... Sáng sớm vẫn là những vũ điệu quen thuộc... Ở tuổi mình, được vui chơi nhảy múa như thế cũng là một hạnh phúc. Cám ơn con gái, con trai luôn tạo điều kiện cho mẹ được vui chơi mỗi ngày. Ghé chơi nhà bạn lưu được mấy tấm ảnh này.. cũng vui vui ở ngày xuân. Cám ơn Bống cưng nhé.





Mùng 4 Tết: Cùng con gái đi lễ chùa. Nhưng tiếc quá chả lưu lại được tấm ảnh nào. Mùng 11 Tết sẽ ghé lại lần nữa để cầu bình an và giải hạn trong năm.

Mùng 6 Tết: quyết định học điệu Walt với thầy Hùng. Đấy là người thầy đầu tiên ở những bước nhảy đầu tiên. Mình cười cười nói: Không hiểu sao già rồi mà vẫn ham vui quá thầy. Thầy cười - thế là thầy trò bắt đầu những bước cơ bản của Walt. Điệu Walt là điệu khỏ, cần sự kiên trì, nhẫn nại... không biết có theo được không? Nhưng thôi cứ nghĩ góp nhặt ngày một chút... một, hai, ba tháng chắc chắn cũng sẽ tập được... (bài viết cũ: http://haan52.blogspot.com/2010/01/tat-nien-dancing.html)


Một bức ảnh cũ hồi mới học KV



Ảnh chụp lại từ HTV 7 (thầy Hùng và cô Liên)


Những ngày xuân của mình thật ngắn ngủi.. bước qua mùng 6, hôm nay nữa là là mùng 7 Tết rồi cảm giác như nhịp sinh hoạt trở lại bình thường. Nhưng với những niềm vui giản dị mình cảm nhận thế là đủ, hạnh phúc chỉ cần thế...

--> Read more..

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Một bài viết cũ cho người đã khuất

Còn đúng 1 tuần nữa là giỗ lần thứ 8 của anh. Dù thời gian có qua đi mãi mãi, 5 năm, 10 năm, 20 năm thì những trang viết của bạn bè dành cho anh vẫn còn mãi mãi. Post lên một bài cũ đọc lại thật xúc động hình dung lại tất tật cái ngày ấy...




KHÓC THẾ VŨ

TRẦN DUY PHIÊN


 

1. Cú điện thoại gọi lúc bảy giờ sáng, với tôi - một người thường mất ngủ, là quá sớm.


- A lô? - Tôi vừa thoát ra khỏi giường.


- Phiên phải không? Thương đây! - Người đầu dây trả lời - Lê Ký Thương đây!


- Vâng - Tôi hỏi - Khỏe không?


- Có chuyện buồn này... - Thương ngập ngần - Báo cho anh hay Thế Vũ mất rồi!


- Hồi nào?


- Hôm qua, 12 giờ ngày 15 tháng 11 - Lê Ký Thương nói tiếp - hiện đang quàn ở... - Tôi không nghe rõ, hoặc Lê Ký Thương lúng búng. Bối rối, tôi không biết phải làm gì! Nhưng không lẽ cầm mãi điện thoại trong tay!


- A lô! - Tôi nói - Có cách gì...?


- Cả nhà đang... - Thương nói - Chắc chị Hà - vợ Thế Vũ đang ở đấy. Nhưng gọi cho con gái Thế Vũ - Phương An, số máy di động... - Tôi dùng phấn ghi ngay lên nền nhà một dãy mười con số...


- Thôi! - Tôi nói và cảm thấy mình ngớ ngẩn. Thôi là thôi cái gì! - Mình sẽ liệu cách. Cám ơn đã báo tin. - Tắt máy, tôi bần thần ngồi bệt xuống nền nhà. Mười con số này quá lắm giúp tôi một thứ xã giao chiếu lệ.





2. Vào khoảng năm 1985-1986, Huỳnh Ngọc Sơn mang qua nhà tôi một số Văn nghệ Nha Trang. Chỉ một đêm, tôi đọc một lèo không sót chữ nào. Một tạp chí mỏng manh chỉ bỏm bẻm chọc thèm nỗi khát khao văn học bấy lâu âm ỉ trong tôi. Nhưng dù sao tờ tạp chí cũng giúp tôi nhớ lại vài ba khuôn mặt bạn bè. Hơn mười năm qua, tôi cắm cúi cầm cuốc cầm búa thay vì cầm bút cầm phấn, cố quên mình đã có một thời ước mơ trở thành nhà văn. Dạo ấy tôi kiếm sống ở một hợp tác xã cơ khí. Ngoài giờ lao động tập thể, tôi còn cuốc đất trồng mì, trồng lang, nấu rượu lậu, nuôi heo... Tính ra mỗi ngày phải quần quật mười lăm tiếng. Thế mà quỷ ma xui khiến làm sao, sau đêm thức trắng ấy, tôi giở lại mớ bản thảo bụi bặm gần như phủ kín chữ nghĩa. Lựa lấy một bản đánh máy từ năm 1972 có nhan đề Qua đồng Văn xá - vì nó tươm tất hơn cả, tôi gởi cho Thế Vũ.



Đừng thêm thắt chi nữa! Tự nó, đã đủ cho một truyện ngắn! - Nửa tháng sau Thế Vũ viết cho tôi. Đọc thư Thế Vũ, tôi thầm nghĩ mình đã để tuột mất khả năng sáng tác. Trước khi gởi bản thảo đi, tôi có rà lại và viết thêm một đoạn ngắn. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tôi đưa vợ con di tản qua Pleiku, Buôn Ma Thuột, Nha Trang đến Phan Rang, tạm cư ở một căn nhà tôn giữa đồng dọc đường lên Tháp Chàm. Vô công rỗi nghề, tôi ngồi viết một số truyện. Năm tháng sau về lại Kon Tum, tôi gởi truyện ngắn ấy cho Đối Diện... nhưng chẳng được in. Năm sau về công tác thí vụ ở Đà Nẵng, gặp Đông Trình. Đang lúc thế này mà Phiên cho một tay du kích vác súng đi giữa thành phố Sài Gòn thì có mà chết! Chúng nó hốt ngay! Đông Trình cho hay ông Lan đã nói với anh như thế. Người trong cuộc, tôi hiểu đó là lý do vì sao linh mục Nguyễn Ngọc Lan gác lại tác phẩm ấy. Thú thật, tôi buồn. Nhưng sau nghĩ lại, bản thân tôi may ra chỉ được lếu láo viết lách. Còn như khôn ngoan cân nhắc, tiến thoái đúng thời cuộc tôi không có được. Một tác phẩm nhỏ sớm chua cay bầm dập rồi lãng quên đã mười lăm năm, nay được Thế Vũ trân trọng, tôi cảm kích vô cùng. Có lẽ đây là một trong những nguồn động viên thôi thúc tôi cầm bút trở lại...





3. Năm 1987, trên đường đưa con đi học ở TP Hồ Chí Minh trở về, tôi ghé lại Nha Trang tìm Thế Vũ. Dịp này, tôi được làm quen với Cao Duy Thảo và Lê Ký Thương. Cũng dịp này, tôi muốn đến thăm anh Giang Nam, nhưng nghe anh em nói anh đang đương chức phó chủ tịch tỉnh, tôi ngại nên thôi. Có ai tin Thế Vũ và tôi đến lúc đó mới biết mặt nhau, trước đó, chỉ văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình!


Qua năm 1989, tôi viết cùng lúc hai truyện ngắn: Kiến Và Người - Mối Và Người. Một truyện khi đọc thường bắt tôi khóc, một truyện lại bắt tôi cười. Thích quá, có người về Nha Trang tôi chép Kiến Và Người gởi tặng Thế Vũ đọc chơi (vì lúc đó tờ Văn Nghệ Nha Trang đã đình bản). Chừng tháng sau nhận được thư Thế Vũ báo Kiến Và Người sẽ in ở Đất Quảng số tới. Về sau mới biết, trên đường vào thành phố, các cụ Thanh Quế - Tổng biên tập Đất Quảng, Nguyễn Bá Thâm, Trương Điện Thắng... được Thế Vũ đem khoe Kiến Và Người. Các cụ nhất trí cao! Kiến Và Người khi in ra (Đất Quảng số 65 - tháng 9 và 10.1990) đã làm cho Thanh Quế thất điên bát đảo! Còn tôi ở Gia Lai - Kon Tum, cộng thêm Thằng chó đẻ, cũng tơi bời hoa lá!


Ba bốn năm sau, có dịp ghé Đà Nẵng tôi tìm thăm Thanh Quế, đến lúc này chúng tôi mới biết mặt nhau. Tại Thế Vũ, tại các anh, chứ tôi chỉ có cái tội viết ra thôi! - Tai qua nạn khỏi, thay vì cám ơn, tôi khéo đổ vạ nhân khi bia bọt sục sôi.



4. Theo tôi, Thế Vũ là người ít nói, khắc kỷ, trong sáng, sâu sắc và kiên định. Nhận thức, đánh giá sự vật, Thế Vũ nhìn vào cốt lõi, muốn chính danh định phận rõ ràng.

Nhân dịp tôi in cuốn tiểu thuyết Trăm năm còn lại, Thế Vũ làm một cuộc phỏng vấn nhỏ nhằm giới thiệu tác giả và tác phẩm. Chúng tôi ở xa nhau, Thế Vũ gởi cho tôi những gợi ý... Trả lời câu hỏi Vì sao đến bây giờ anh vẫn bám trụ ở Kon Tum trong khi bạn bè viết lách của anh đều quy về các thành phố lớn để sinh hoạt. Tôi viết Cho tới bây giờ, tôi chưa hết mặc cảm lưu đày... Nhưng khi cho in, Thế Vũ chữa lại... Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa hết hạn lưu đày... Sau đó, nhiều người quen gặp tôi hỏi anh bị án tù từ bao giờ?
Tôi chưa bao giờ ra tòa làm sao có án! Thế Vũ cũng biết điều đó nhưng tại sao anh chỉnh lại như thế? Thời sinh viên tôi tham gia xuống đường đấu tranh chống chế độ, tham gia đốt phòng văn hóa thông tin Mỹ và đốt tòa lãnh sự Mỹ ở Huế. Khóa sư phạm của tôi ra trường năm 1967, chúng tôi đa phần bị o ép nhận nhiệm sở các tỉnh hẻo lánh ở Tây Nguyên. (Sau này, tình cờ tôi biết thêm bằng chứng về ý đồ này của chính quyền thời ấy. Và tôi nghĩ người ta ra đòn vẫn còn nhẹ tay). Trong khi tôi dạy học ở một trường sát biên giới, cận kề chiến trận thì năm 1972, Thế Vũ vì cái tội viết Những vòng hoa ngụy tín, vì cái tội trốn quân dịch phải thi hành bản án lao công đào binh ở Dakto, cách tôi chừng 35 km. Nhiều lần mình muốn về Kon Tum tìm ông nhưng trốn không được! - Sau này Thế Vũ thường tiếc nuối. Mình cũng muốn đi khỏi Kon Tum nhưng xin không được! - Tôi thú nhận. Lao công đào binh là gì? Là ở tù giữa mặt trận. Là bị cưỡng bách hành dịch giữa bom đạn. Nghĩ cho cùng, thời ấy chúng tôi đồng dạng với nhau theo một tỷ lệ nào đó. Tôi hiểu tâm tư Thế Vũ nên mặc nhiên đồng tình với câu chữ của anh. Còn ai quy tôi khập khiễng, quy Thế Vũ võ đoán... Xin thông cảm cho!



5. Năm 1987, tôi viết trở lại và thường gởi sáng tác cho Tuần tin Thanh Niên. Và mỗi khi có dịp về thành phố, thu xếp ghé thăm anh em ở tòa soạn.

Từ Nha Trang vào làm việc ở Báo Thanh Niên, Thế Vũ viết thư đều đặn cho tôi. Đáp lại, tôi gởi cho anh những gì tôi vừa viết và cảm thấy thích (nhưng không phải tôi viết cái gì cũng vừa bụng Thế Vũ!).


Tuần tin Thanh Niên dời về Cống Quỳnh năm trước, năm sau tôi có dịp ghé lại. Cơ sở này chật hơn ở Trần Hưng Đạo, gặp nhau, Thế Vũ đưa tôi ra quán nước vỉa hè cách đó chẳng bao xa. Dạo này tôi thấy Thế Vũ ăn mặc chỉn chu bảnh bao, người đã có phần thay da đổi thịt. Thế Vũ còn cho tôi hay Thanh Niên giúp anh có được căn hộ chung cư ở Bàu Cát. Tôi mừng và thầm thán phục đầu tàu của Tuần tin Thanh Niên. Ăn nên làm ra, đoàn kết và thật sự có một tấm lòng mới dám đùm bọc, chở che một nhà văn đang bước đường cùng, một gia đình đang ở giai đoạn cực kỳ khó khăn!


Dấu ấn Thế Vũ sâu đậm trong tôi không chỉ là những tán thành vài ba sáng tác tôi gởi cho anh. Tôi biết Thế Vũ nghèo ngay khi gặp vợ con anh ở một gian phòng sau tòa soạn Tạp chí Văn nghệ Nha Trang. Tôi biết Thế Vũ kém sức khỏe từ cái đêm hai chúng tôi đưa nhau ra ngồi ngoài bãi biển. Chuyện vãn chưa tới đâu, Thế Vũ ho hen liên tục. Sợ anh cảm lạnh, tôi đành chấm dứt cuộc gặp gỡ... Thế mà nay - khi ngồi ở quán nước này, Thế Vũ lo tôi túng bấn, xúi tôi vào gặp Phó Tịnh xin ứng chút ít. Tôi đã chiều ý Thế Vũ, ký nợ một lần. Và đến nay tôi chưa trả (bằng tiền mặt hay bằng tác phẩm) vì Thế Vũ cứ bảo xong rồi. Hỏi nữa, anh tảng lờ. Thế Vũ xóa nợ cho tôi bằng cách nào?



6. Một lần vừa đưa nhau ra quán nước ở đường Cống Quỳnh, Thế Vũ nói:


- Phiên coi thằng Cự... - Anh ấp úng.


- Thế nào?


- Trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã hay, khôn ngoan đóng cửa dạy nhau - Thế Vũ nói - Hắn viết được cái gì thì đưa đây, anh em sẽ tìm cách in cho, việc gì phải gởi qua bên Mỹ!


- Cho ăn mà không cho sủa kẻ gian, chó cũng bỏ chủ nhà mà đi, huống hồ là... - Tôi chưa nói hết ý, Thế Vũ cúi gầm mặt, run rẩy cầm ly nước lên rồi đặt xuống. Nắng Sài Gòn bức bối, chẳng ai còn nghe khát nữa! Chúng tôi ngồi im lặng với nhau chừng mười lăm phút rồi chia tay. Thế Vũ giận tôi. Anh nghĩ tôi bênh Bảo Cự. Anh đánh giá tôi nặng tình riêng.


Năm 2001, tôi về thành phố, nghe tin Thế Vũ bệnh nặng. Tôi ngây thơ nghĩ sao lúc túng thiếu thì khỏe mà bây giờ... Cái số khổ ư? Tôi đi với Lê Ký Thương vào Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch. Chị Hà đem cho chúng tôi hai cái khẩu trang rồi mới vào phòng báo cho chồng hay có khách. Đêm tối hẳn, không khí đã dịu xuống, hành lang bệnh viện thông thoáng, nhưng ba người thít chặt ba cái khẩu trang, nói năng được gì! Thế mà trước khi vào đây, tôi đã hạ quyết tâm phen này phải giải tỏa hết suy nghĩ của mình... để làm hòa với nhau!



7. Thế Vũ ơi!


Bá Nha đàn, chỉ một lần được Tử Kỳ nghe mà lấy làm đủ. Trở về chốn cũ, biết tri kỷ không còn, Bá Nha liền bứt dây đập đàn, bỏ cuộc...

Tôi không dám sánh mình với người xưa. Tôi cũng không có tiếng đàn vô thanh của Bá Nha. Tôi cũng không có đảm lược đập nghiên bẻ bút vì tự thấy mình đã viết được gì đâu! Cơn khát chữ nghĩa đêm ngày vẫn thôi thúc, nhưng bạn đi rồi, tôi còn viết... biết có ai nghe?



T.D.P

Kon Tum, 16.11.2004
--> Read more..

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Nhan sắc và... trứng gà


Chiều - đi dạo quanh quanh, bắt gặp bài làm đẹp này rất đơn giản mà các chị em đều có thể thực hiện được không phải tốn nhiều thời gian và nhiều tiền nên copy về để dành từ từ bắt chước.. hehhee..

**** Nguồn: http://vn.nang.yahoo.com/nhan-s%E1%BA%AFc-v%C3%A0-tr%E1%BB%A9ng-g%C3%A0-151400455.html


Những công thức làm đẹp từ trứng gà mà bạn có thể sử dụng để làm đẹp da, mượt tóc, xóa mờ nếp nhăn, tăng cường sinh lực…
Nhan sắc v... trứng g
Nhan sắc và... trứng gà
Cho mái tóc đẹp
Tạm biệt gàu

Trộn đều trứng gà và sữa chua với nhau, sau đó thoa lên tóc, dùng khăn ủ trong vòng nửa tiếng và gội sạch lại bằng nước lạnh. Công thức này sẽ giúp mái tóc bạn “không còn dấu hiệu của gàu”.

Cho tóc khỏe đẹp

Trộn hai lòng đỏ trứng (có thể nhiều hơn nếu tóc dài) với hai muỗng cà phê dầu thầu dầu. Thoa đều hỗn hợp này lên tóc, giữ trong vòng mười phút và gội sạch với dầu gội thông thường.

Lấy lại vẻ bóng mượt cho mái tóc

Đánh đều 1 lòng đỏ trứng gà và 1 thìa dầu olive với nhau, sau đó thêm vào một cốc nước và tiếp tục đánh đều. Sau khi gội đầu sạch bạn hãy dùng hỗn hợp này thoa kín lên tóc, dùng khăn lớn quấn quanh tóc rồi sau đó xả sạch lại bằng nước lạnh. Hỗn hợp này sẽ giúp mái tóc của bạn trở nên bóng mượt, mềm mại.

Dưỡng tóc

Trộn lòng đỏ trứng với ¼ chén sữa chua và một ít vỏ chanh xắt nhuyễn. Đánh hỗn hợp này thật đều và thoa đều lên khắp đầu cho đến khi hỗn hợp thấm đều. Giữ trong khoảng 10 phút rồi gội sạch tóc bằng dầu gội. Hỗn hợp này cũng giúp nuôi dưỡng tóc rất tốt.

Phục hồi tóc khô, xơ

Trộn một quả trứng với nước cốt chanh, đánh thật tơi, bôi lên tóc và giữ cho khô dần, sau đó gội sạch với nước. Hỗn hợp này giúp tóc bị xơ và phai màu lấy lại được vẻ óng ả.



Làn da mịn màng

Trộn đều trứng gà cùng mật ong và dầu olive nguyên chất, đánh thật đều. Sau đó thoa hỗn hợp này lên da, nằm thư giãn khoảng 15-20 phút, sau đó rửa sạch lại bằng nước ấm và cuối cùng rửa lại bằng nước lạnh. Nếu không có sẵn dầu olive bạn hoàn toàn có thể sử dụng trứng gà trộn mật ong cũng đạt được công dụng tương ứng.

Xóa tan bọng mắt và nếp nhăn dưới mắt
Dùng lòng trắng trứng gà thoa lên vùng bọng mắt trong vòng 10 phút, các dưỡng chất trong lòng trắng trứng sẽ giúp bạn đánh bay đi dấu hiệu tuổi tác và mệt mỏi. Thoa đều đặn mỗi tuần ít nhất 2 lần sẽ giúp phái đẹp tránh xa những nếp nhăn mất thẩm mỹ vùng mắt.

Giúp lỗ chân lông se khít

Đánh nhuyễn 4 thìa bột mỳ; 1 quả chuối; 1 quả trứng gà với nhau, dùng hỗn hợp này thoa lên mặt để khoảng 15 phút, sau đó rửa sạch bằng nước ấm. Mặt nạ này sẽ giúp các lỗ chân lông trên mặt bạn thu nhỏ lại mang đến vẻ mịn màng, sáng đẹp cho làn da.

Trị mụn trứng cá, thu nhỏ lỗ chân lông

Đánh nhuyễn lòng trắng trứng gà và bột yến mạch, thoa hỗn hợp này lên mặt cho đến khi chúng khô đi, rửa lại bằng nước ấm, sau đó là nước lạnh để trị các nốt mụn trứng cá đáng ghét đồng thời làm se khít da mặt.

Loại bỏ da nhờn
Lấy một lòng trắng trứng trộn vài giọt nước cốt chanh, đắp trực tiếp lên da mặt, khoảng 20 phút sau rửa sạch da bằng nước mát.

Làn da trắng đẹp
Đánh bông lòng trắng trứng rồi bôi lên mặt, giữ nguyên da mặt cho tới khi khô, rửa sạch mặt lại bằng nước khoáng rồi bôi kem dưỡng ẩm. Lòng trắng trứng sẽ giúp se khít lỗ chân lông và làm da sáng đẹp, mềm mại hơn.

Đẹp từ trong ra ngoài

Giúp cơ thể dẻo dai, trẻ lâu
Trứng gà có chứa hầu hết các dưỡng chất cần thiết cho cơ thể, nên nó được xem là bí quyết giúp cho chúng ta trẻ lâu và khỏe mạnh hơn. Thực tế cho thấy trong bữa ăn của những người trường thọ bao giờ cũng có ít nhất một quả trứng gà mỗi ngày.



Trong nhiều món ăn truyền thống lưu truyền trong dân gian có trứng gà như hà thủ ô nấu trứng gà, trứng gà nấu với óc lợn, cháo trứng gà… Đây là những món ăn giúp bồi bổ cơ thể, giúp cơ thể dẻo dai, da dẻ hồng hào, tinh thần sảng khoái.

Bổ sung sắt cho da dẻ hồng hào
Sắt có vai trò tạo máu cho cơ thể đồng thời vận chuyển oxy và dưỡng chất trong máu. Hàm lượng sắt trong trứng gà tương đối lớn, cứ 100g lòng đỏ trứng thì có tới 150mg sắt. Nếu thiếu sắt da mặt còn có thể vàng nhợt nhạt và sần sùi.
--> Read more..

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Sri Lanka - Những người ôm cột câu cá


Sau chuyến đi Sri Lanka, con gái có bài viết này đăng trên TNCN sáng nay. Copy về đây chia sẻ cùng các bạn nè... hehhee


Những người ôm cột câu cá (TNCN)








Tấm ảnh những người ngồi câu cá trên cột giữa biển của nhiếp ảnh gia Steve McCurry khiến tôi có thêm một lý do để đến Galle (Sri Lanka) vốn rất nổi tiếng với pháo đài Fort.






Một góc phố cổ bên trong pháo đài Fort ở Galle - Ảnh: Phương An


Và ở Galle, trong khi những anh chàng chạy tuk tuk hào hứng vẽ lộ trình đi xem câu cá trên cột thì một số người địa phương lắc đầu bảo: “Ngày nay khó mà tìm thấy hình ảnh có tính biểu tượng của Sri Lanka này. Nếu may mắn, bạn sẽ gặp!”.


Hòn đảo hình giọt nước


Hòn đảo hình giọt nước nằm trên Ấn Độ Dương đang sở hữu 8 di sản thế giới được UNESCO công nhận, gồm: kinh đô cổ Polonnaruwa, cổ thành - cung điện Sigiriya, cố đô Anuradhapura, phố cổ và pháo đài của Galle, đền Răng Phật ở Kandy, ngôi đền hang động Dambulla, khu bảo tồn rừng Sinharaja, và cao nguyên trung tâm Sri Lanka.


Dấu vết của người Ấn, Bồ Đào Nha, Hà Lan và Anh vẫn được lưu giữ tại đây, làm nên sự pha trộn đặc sắc của kiến trúc thuộc địa và những đền đài, thành phố xưa cũ. Thiên nhiên xanh tươi với rừng vàng biển bạc cũng là món quà tuyệt vời mà tạo hóa ban tặng Sri Lanka. Nhà du hành vĩ đại Marco Polo đã ghi lại sau những cuộc hải trình lênh đênh của mình rằng, Sri Lanka là một trong những hòn đảo đẹp nhất thế giới.


Nhưng tất cả những điều mỹ miều đó không phải là cái đích cuối cùng của chuyến đi bụi bặm này. Ngay khi đứng bần thần trước vẻ đẹp của những ngôi nhà nhỏ, màu trắng và giản đơn trong khu vực pháo đài cổ của Galle, hay khi cởi giày nhón chân trần trên đất nóng lang thang trong đền đài lăng tẩm và nghiêng mình trước chiều dài lịch sử của những di sản thế giới, tôi vẫn muốn đi tìm cho mình một hình ảnh khác: hoang sơ và dân dã hơn - như vẻ đẹp trong đôi mắt thâm sâu của những người bản xứ.


Từ những chiếc cột sắt sót lại


Còn nhớ trận động đất và sóng thần năm 2004 tại Ấn Độ Dương đã làm tổn hại nặng nề vùng duyên hải Sri Lanka khiến hơn 35.000 người chết, hơn 21.000 người bị thương và hơn 500.000 cư dân phải di tản. Thành phố Galle xinh đẹp nằm ở miền nam phút chốc trở thành một mớ hỗn độn và lềnh bềnh. Ông Fazal Jiffry Badurdeen - chủ quán Royal Dutch Cafe trong khu vực phố cổ Galle - đưa cho tôi cuốn album ông chụp quang cảnh tiêu điều, mất mát của Galle sau thảm họa, ngay khi vừa hỏi thăm tôi từ đâu tới. Fazal hồi tưởng: “Đó là một ngày tồi tệ và không thể quên được trong cuộc đời tôi. Galle suy sụp. Nhưng bạn phải biết rằng, Fort - nơi chúng ta đang đứng đây, mọi thứ trong khuôn viên pháo đài này, đều được an toàn”.


500 gia đình ngư dân làm nghề câu cá trên cột cách trung tâm thành phố Galle khoảng 20 km đã không may mắn được như thế. Không có tài liệu chính thức cho biết câu cá trên cột có từ khi nào tại Sri Lanka. Nhưng theo lời kể của các lão ngư địa phương, thì phương thức này bắt đầu xuất hiện sau Thế chiến 2 do một số ngư dân muốn thay đổi cách làm cũ, số khác không đủ tiền mua thuyền. Ban đầu, họ ngồi trên các tảng đá nhô trên biển. Nhưng do “đất chật người đông”, không đủ đá cho cả làng cùng câu, vài người nảy ra ý tưởng dùng những chiếc cột sắt còn sót lại sau chiến tranh, cắm xuống biển. Nhưng rồi đến cột sắt cũng không đủ mà làm, ngư dân Galle mới phát hiện rằng cọc gỗ đủ mạnh để trở thành điểm tựa cho họ duy trì truyền thống câu cá trên cột.


Đó là những cọc gỗ dài khoảng 3-4 mét, được cắm xuống đáy biển với mực sâu khoảng nửa mét. Ngư dân ngồi trên một thanh ngang ở độ cao 2 mét, một tay ôm cột, một tay cầm cần. Cá câu được sẽ bỏ vào bao cột quanh hông hoặc treo trên cọc. Trước đây, người ta chỉ dùng lá dừa làm bao đựng cá. Ngày nay, để tiện lợi và nhanh chóng, lá dừa được thay bằng bao sợi tổng hợp.


Thử thách lòng kiên nhẫn






Những người ôm cột câu cá - Ảnh: Phương An



Đến Galle ngắm những người đàn ông vạm vỡ, da đen bóng, mặc xà rông, đầu quấn vải, ngồi câu cá trên cột, thường mang chung một câu hỏi: “Sao không dùng lưới bắt cá?”. Câu trả lời của người Galle có thể sẽ khiến bạn ngạc nhiên: Dùng lưới tạo ra xung động lớn sẽ làm ảnh hưởng đến môi trường sống của cá, dần dần chúng bỏ sang vùng nước khác. Trong khi đó, câu cá trên cột hạn chế được rất lớn sự tác động này. Thế nên ngư dân ở đây vẫn kiên nhẫn với những cây cọc gỗ, chiếc cần, ngày ít nhất hai lần, mỗi lần vài giờ đồng hồ, thường vào các buổi: bình minh, ban trưa hoặc hoàng hôn.


Tuy nhiên, trận sóng thần 2004 đã cuốn phăng nhiều thứ, trong đó có nghề trồng cọc câu cá của ngư dân ngoại ô thành phố Galle. Người lái tuk tuk chở tôi đi tìm hình ảnh mang đậm tính biểu tượng của Sri Lanka đã nói như thế. Những bãi cọc không người trong buổi hoàng hôn ráng đỏ. Bức tranh đẹp thiếu mất những điểm nhấn sinh động nhất. Vài đồng xu lẻ bán được từ những con cá nhỏ chỉ cỡ 5 cm thật khó để giữ gìn và duy trì một thói quen lâu đời. Trong cơn khó khăn, những tác động khách quan càng dễ có cơ hội chen chân.

Khi được kéo tay ra biển để thử làm ngư dân trong vài phút đồng hồ, rồi sau đó rơi vào cuộc tranh luận về số tiền tip khá lớn được đề nghị thẳng thừng, và nhận ánh nhìn thất vọng của những người ôm cọc câu cá thật sự, tôi hiểu cái nghề truyền thống này đang đứng trước thử thách lớn thế nào. Dẫu sao, trong một buổi chiều nhẹ ở thành Galle, sau chặng đường hơn 20 cây số trên tuk tuk, tôi cũng đã tìm được một bãi cọc có người, với biển rất xanh, cát rất vàng, những rạn san hô nhấp nhô và những chú cá lượn vòng. Và những con người bán mặt cho biển đang bị thử thách cả lòng kiên nhẫn của chính mình!



Hơn 3 lần trên những chuyến tuk tuk ở Sri Lanka, tôi nhìn thấy hình Tổng thống Mahinda Rajapaksa được dán hoặc treo trong xe. Namal - một thanh niên 28 tuổi chạy tuk tuk mà tôi gặp ở Nuwara Eliya, cao nguyên miền trung Sri Lanka - nói với vẻ tự hào: “Ông ấy là thần tượng của chúng tôi”.

Mahinda Rajapaksa là Tổng thống Sri Lanka từ năm 2005 đến nay. Trong nhiệm kỳ đầu tiên (2005-2009), Mahinda Rajapaksa với những biện pháp cứng rắn của mình đã giải quyết dứt điểm cuộc nội chiến kéo dài từ năm 1983 giữa quân đội chính phủ và lực lượng Những con hổ giải phóng Tamil. Trong vòng 26 năm đẫm máu và khốn khó ấy, nhiều vùng ở Sri Lanka trở thành chấm đen trên bản đồ du lịch. Tháng 5.2009, nội chiến kết thúc. Tháng 1.2010, Mahinda Rajapaksa tái đắc cử. Và đến tháng 8 cùng năm, lệnh hạn chế du lịch được bãi bỏ trên toàn quốc. Điều này cho phép du khách dễ dàng trở lại với xứ đảo Tích Lan lần đầu tiên kể từ những năm 1990 khói lửa.
Chỉ mất chưa tới 15 phút để hoàn tất thủ tục xin visa vào Sri Lanka qua mạng. Mọi thứ đều đơn giản và nhanh chóng đến bất ngờ. Hình thức này được áp dụng kể từ ngày 1.1.2012, phí visa theo đó cũng được giảm đáng kể, 20 USD đối với các nước không nằm trong vùng Nam Á.

--> Read more..

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Tháng 6

Tháng 6 - bộn bề nhiều nỗi lo.. nhưng vẫn nhớ có một ngày thật đặc biệt - sinh nhật con trai. Chúc mừng sinh nhật con.

Ba mẹ con và bạn gái Bim ở Hội An quán



Tháng 6 - bắt đầu bằng những ngày hơi bận bịu - dạo blog ít hơn. Và những ngày tháng 6 chạy "lung tung" để có căn hộ mới, rộng hơn cho cả ba mẹ con. Có lẽ niềm vui và nỗi lo cùng tồn tại nên có nhiều đêm mất ngủ, mắt có những quầng thâm và nhiều vết chân chim hơn. Nhưng thôi kệ, trong cuộc sống có gì là hoàn mỹ đâu. Ngày lại qua, chỉ mong sao mọi việc ổn định... Con cái ổn định, và mình sáng sáng được vui chơi nhảy múa - Thế thôi cũng đủ một ngày an bình, vui vẻ.

Tháng 6 - con gái có chuyến du lịch Sri Lanka... Thấy con đi chuẩn bị mọi thứ, tiền bạc eo hẹp. Mẹ cũng lo. Con cứ nói là đủ rồi mẹ. Mẹ thì dặn dò ăn uống cho đầy đủ, nhớ đừng mua quà cáp gì cho tốn tiền. Thế đấy, và tối qua con đã bay. Và qua một ngày, con đã đến vài nơi. Mong chuyến đi của con thật nhiều điều mới lạ.





Tháng 6 - có 3 người họp mặt. Thời gian trôi nhanh. Chỉ 2 tiếng không đủ để hàn huyên hết mọi điều nhưng niềm vui cũng nở rộ trong sắc phượng đỏ rực của mùa hè. Hy vọng rồi cũng có có một ngày đông vui của tháng 8...:D





Tháng 6 - những ngày cuối tháng 6 sẽ tất bật hơn ở căn hộ mới. Sẽ cố tí nữa và hy vọng sẽ thật vui trong căn nhà mình tự chọn...

Phác thảo phòng khách và chỗ ngồi để dạo blog sẽ thế này..hehehe



--> Read more..

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Gặp người Đà Lạt




Người ĐL thoát ẩn thoát hiện... và đột nhiên sáng nay xuất hiện ở CV Lê Thị Riêng, thế là có vài tấm ảnh post lên đây coi như để dành. Đón người ĐL là tiếng nhạc xập xình của những điệu nhảy ở LTR và những nhành phượng đỏ rực cả khoảnh trời trong xanh... Đố bạn biết người ấy là ai? hehehe...
--> Read more..